Khói Sương Báo Bão
Tiếng còi hơi báo động đỏ rít lên chói tai từ phòng máy Trạm Số 9 dội xuống hầm ngầm, buộc Cao Nguyên phải mang theo chiếc đầu bắn đinh chưa nạp sạc lao thẳng lên mặt đất đối mặt với cơn bão điện từ.
Đường ống dẫn hơi nước thải Vân Đỉnh tối tăm và chật hẹp bốc lên luồng khí nóng hầm hập, làm nhòe đi mặt kính bảo hộ thạch anh nứt nhẹ của Cao Nguyên. Trên vai trái của anh, chiếc Đầu bắn đinh tán nén khí siêu cấp nặng mười lăm kilôgam đè nặng lên bả vai, mỗi nhịp bước đi là một lần khớp kim loại lạnh lẽo va vào xương đòn đau nhức nhối. Tay trái của anh – vết bỏng sẹo cũ rách sâu từ trận chạy trốn trước đó – đang rỉ ra từng dòng máu nhạt màu đồng thau đặc trưng của dân thợ máy nghèo bị nhiễm độc chì lâu năm. Cơn đau nhói buốt chạy dọc từ lòng bàn tay lên đến tận đỉnh đầu, nhưng Cao Nguyên không cho phép mình dừng lại. Anh dùng tay phải siết chặt chiếc cờ-lê lực đồng thau gia bảo của cha đeo bên hông, chân bước dứt khoát trên những bậc thang sắt rỉ sét dẫn lên mặt đất.
"Anh Nguyên, đợi cháu với!" Lâm Gia Bảo khập khiễng chạy phía sau, một tay ôm khư khư chiếc van áp lực nén khí siêu cấp bám đầy dầu mỡ rỉ sét. Chân trái của cậu nhóc bị thương do dầm sắt đè lúc trước khiến mỗi bước leo thang là một cực hình, tiếng thở dốc hòa lẫn vào tiếng rít gào của hơi nước rò rỉ xung quanh.
"Bám sát anh, Gia Bảo! Trạm van sụt sấy phía trên đang mất áp suất cực nhanh. Trận bão điện từ cực mạnh đổ bộ lần này sẽ giật đứt các xích neo nếu chúng ta không kịp gia cố!" Cao Nguyên khàn giọng quát qua lớp mặt nạ phòng độc mạ bạc dã chiến. Lớp than hoạt tính thạch anh bên trong mặt nạ đã bắt đầu bão hòa, sương muối lưu huỳnh nồng nặc tràn vào phế quản khiến anh ho khan một tràng dài, lồng ngực bỏng rát như có tàn lửa lò rèn đang thiêu đốt.
Khi cả hai đẩy cánh cửa sập bằng đồng thau nặng nề để bước vào phòng máy chính của Trạm Cáp Neo Số 9, một cảnh tượng hỗn loạn hiện ra trước mắt.
Toàn bộ không gian khổng lồ của trạm van ngập tràn trong một màn sương muối lưu huỳnh màu xám xịt thổi vào từ các khe hở ngoài vách đá đứng Phlogiston. Những tia chớp điện từ màu xanh lam của trận bão ngoài vực thẳm thỉnh thoảng lại phóng qua các cửa sổ kính thạch anh, chiếu sáng những bánh răng truyền động khổng lồ đang quay lạch cạch với tần số mài mòn cực kỳ đáng sợ. Sương muối lưu huỳnh đậm đặc bám vào bề mặt đồng thau nóng bỏng của các trục quay, tạo ra những lớp rỉ sét màu xanh lục ăn mòn kim loại với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Các thợ van học việc đang hoảng loạn chạy vác những xô nước ngưng tụ làm mát dội liên tục vào các vòng bi đang bốc khói ma sát khét lẹt.
Tại bảng điều khiển trung tâm, Thầy cả Bùi Cảnh đang đứng bám chặt lấy tay gạt van xả chính. Lão già sáu mươi tuổi gầy gò, lưng còng rạp xuống dưới sức nặng của chiếc cờ-lê lực rỉ sét đeo hông. Lão ho liên tục, từng bãi đờm đen bám đầy bụi than đá bị nhổ xuống sàn sàn sắt. Đôi mắt lão đỏ ngầu sau chiếc kính thạch anh một tròng xước xát, dán chặt vào các kim đồng hồ áp suất đang dao động dữ dội.
"Nguyên! Con về rồi!" Bùi Cảnh hét lên xuyên qua tiếng máy rít chói tai, bàn tay khẳng khiu run rẩy chỉ vào các chỉ số áp suất sụt sấy trên bảng điều khiển. "Nhìn kìa! Áp suất đường ống dẫn nhiệt chính từ Vân Đỉnh dội xuống đã sụt giảm mất bốn mươi phần trăm! Bão điện từ đang làm tê liệt các trạm nén khí trung gian, nhưng đáng sợ hơn là các khớp xích chịu lực chính... chúng đang bị mỏi kim loại nghiêm trọng!"
Cao Nguyên lập tức tiến lại gần vách lò hơi phụ. Anh gỡ chiếc Đầu bắn đinh nén khí siêu cấp khỏi vai, đặt nó lên bệ gá thép. Xúc giác lòng bàn tay trái chai sần của anh áp sát vào vỏ đường ống dẫn khí nén phụ phụ trợ của Trạm Số 9. Bằng kỹ nghệ Lắng nghe tần số mài bánh răng được truyền dạy từ nhỏ, anh nín thở, nhắm nghiền mắt để cảm nhận chấn động truyền qua lớp kim loại.
*Rít... rít... cạch... rít...*
Âm thanh phản hồi qua tai trần của anh không còn nhịp điệu tuần hoàn dẻo dai của hợp kim đồng thau nguyên bản. Nó mang tần số rung động khô khốc, đứt quãng và giòn gãy. Cao Nguyên mở mắt, gương mặt anh biến sắc: "Thầy cả, đinh tán chịu lực của sợi xích số 3... âm tần của nó bị lệch hoàn toàn! Nó không phải là đồng thau mạ chì chống mỏi dẻo nhiệt!"
Bùi Cảnh thở hắt ra một hơi khói đen, giọng nói khàn đặc đầy bất uất: "Đúng vậy! Sự phá hoại ngầm của đinh tán pha kẽm do Tạ Quang Thịnh cung cấp suốt ba năm qua đã phát tác! Gã cai thầu vật tư rác thải của Nghiệp đoàn đã pha tạp chất chì-thiếc kém chất lượng vào đinh tán chịu lực để bòn rút tiền chênh lệch. Dưới sức căng cực hạn của trận bão điện từ này, các đinh tán pha kẽm đang bị mỏi kim loại và nứt vỡ hàng loạt ẩn sâu trong lòng xích!"
Cao Nguyên siết chặt nắm tay phải. Tạ Quang Thịnh—em trai của gã giám đốc tham lam Tạ Quang Minh—chính là kẻ đã gián tiếp đẩy hàng vạn sinh mạng của Phân khu 9 vào tử lộ bằng những linh kiện rác thải của gã. Anh nhìn xuống chiếc Đầu bắn đinh tán nén khí siêu cấp của cha mình. Để gia cố sợi xích số 3 đang rạn nứt ngoài kia, anh bắt buộc phải sạc đầy bình hơi nén đeo lưng mini lên áp suất 150 bar.
"Gia Bảo, kết nối dây dẫn áp lực cao của đầu bắn đinh vào cổng xả áp phụ của lò hơi phụ Trạm Số 9 khẩn cấp!" Cao Nguyên ra lệnh.
Lâm Gia Bảo nhanh nhẹn gật đầu, cậu nhóc quên cả cái chân đau, bò rạp xuống sàn sắt để kéo đường ống dẫn áp bọc da cá voi sắt kết nối vào cổng xả phụ. Cao Nguyên vặn tay van nạp sạc.
*Xììììììììì!*
Tiếng rít hơi nước nóng thoát ra, nhưng kim đo áp suất trên bình đeo lưng của Cao Nguyên chỉ nhích nhẹ lên vạch 20 bar rồi dừng lại hoàn toàn. Hơi nước rò rỉ yếu ớt không đủ lực đẩy pít-tông sạc khí.
"Áp suất quá thấp!" Cao Nguyên nghiến răng bấm nút xả phụ. "Hơi nước thải sụt sấy của lò hơi phụ lúc này không đủ áp lực để làm đầy bình 150 bar. Chúng ta cần dồn sấy nhiệt lượng cực đại!"
"Không được tăng áp!" Một giọng nói lanh lảnh, xảo quyệt đột ngột vang lên từ phía cửa vào phòng máy.
Tạ Quang Thịnh bước vào, bao quanh bởi bốn lính tuần tra mang súng hơi nước áp lực lớn. Gã cai thầu béo mập mặc bộ đồ bảo hộ bằng da bóng loáng không một vết bẩn, ngón tay đeo đầy nhẫn đồng cổ lấp lánh dưới ánh chớp điện từ. Trên tay gã cầm một cuộn giấy da có đóng dấu chì mạ bạc của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia.
"Thầy cả Bùi Cảnh! Cao Nguyên!" Tạ Quang Thịnh cười giả lả, nhưng ánh mắt gã đầy sự tàn nhẫn. "Ta mang theo lệnh niêm phong khẩn cấp từ Tổng đốc Lê Đình Khang. Toàn bộ hệ thống van hơi sưởi ấm của Phân khu 9 phải bị khóa chặt và niêm phong ngay lập tức để dồn toàn bộ lưu lượng khí nén lên siêu đô thị bay Vân Đỉnh bảo toàn độ cao cung điện hoàng gia hoàng gia trong bão."
"Gã béo vô sỉ kia!" Hoàng Hải từ góc lò rèn bước ra, tay lăm lăm chiếc búa tạ nén khí tự chế, ngực trần bám đầy bụi hàn đồng sạm đen vì phẫn nộ. "Dân nghèo dưới này đang chết rét vì mất sưởi, xích neo thì sắp đứt do mỏi kim loại, các người còn muốn khóa van sụt sấy để dồn hơi cho lũ quý tộc trên cao sưởi sấy sao?"
Tạ Quang Thịnh lạnh lùng gạt đi, giơ cuộn giấy da lên trước mặt Bùi Cảnh: "Đây là luật pháp hoàng gia! Bất kỳ kẻ nào tự ý đấu nối hoặc cản trở việc niêm phong van xả chính sẽ bị khép tội phản nghịch và trục xuất xuống biển axit vĩnh viễn! Thầy cả Bùi Cảnh, nếu lão không tự tay giao ra chìa khóa khóa xích van, ta sẽ tước phù hiệu thợ cả của lão và tống lão vào Ngục Đồng Rỉ ngay lập tức!"
Bùi Cảnh nhìn gã béo, lồng ngực lão phập phồng dữ dội dưới cơn ho chì kịch liệt. Lão biết, nếu để Thịnh niêm phong van sưởi ấm lúc này, các bánh răng xích neo sẽ bị đóng băng rỉ sét hoàn toàn dưới cái lạnh của bão điện từ, và toàn bộ Phân khu 9 sẽ rụng xuống biển axit sôi sục bên dưới trong vòng chưa đầy hai mươi tư giờ.
Lão cả gác lò hơi nhìn sang Cao Nguyên, ánh mắt lão lóe lên một quyết định kiên định. Lão khập khiễng bước tới gần van xả chính bốc khói, giả vờ run rẩy tìm chìa khóa khóa xích: "Được... được... để lão già này mở khóa..."
Nhưng ngay khi tiếp cận được bệ van, Bùi Cảnh bất ngờ vớ lấy một vốc mồi lửa lò rèn đang cháy đỏ từ chiếc bếp lò cá nhân bên cạnh, ném thẳng vào bên trong cơ cấu truyền động cơ học của van xả chính bốc khói.
*Xèo xèo xèo! Clang!*
Một tiếng động cơ học kẹt cứng vang lên. Lửa lò rèn nung nóng đỏ dầm thép kết hợp với bụi than đá bám dày đã lập tức làm chảy chảy mỡ bò bảo ôn, khiến bánh răng nhảy cóc của van xả chính bị kẹt cứng hoàn toàn ở trạng thái mở.
"Lão già điên này! Lão làm cái gì thế?" Tạ Quang Thịnh hét lên hoảng loạn, lùi lại phía sau khi hơi nước nóng phun ra rít rít từ các khớp nối bị kẹt.
"Nó kẹt rồi!" Bùi Cảnh ho sặc sụa ra khói bụi than đen kịt, cười sằng sặc trong đau đớn. "Muốn niêm phong van sụt sấy sưởi ấm của dân nghèo Hạ Giới? Đợi các người tháo dỡ sửa xong cái van kẹt này đã!"
"Bắt lấy lão già đó cho ta!" Tạ Quang Thịnh điên cuồng ra lệnh cho lính tuần tra bọc thép.
Nhưng Cao Nguyên đã bước lên chặn trước mặt lính tuần tra. Anh nhìn thẳng vào mắt Bùi Cảnh, hiểu rõ người thầy đang dùng mạng sống của mình để câu giờ cho anh. Anh không được lãng phí sự hy sinh này.
"Thầy cả, chúng ta phải kích hoạt lò hơi phụ tăng áp vượt ngưỡng khẩn cấp!" Cao Nguyên hét lên. "Chỉ có cách đó mới đủ áp suất sạc khí nén cho đầu bắn đinh!"
"Nhưng lò hơi phụ đã bị rạn vách do sụt áp sụt sấy!" Bùi Cảnh hoảng hốt. "Tăng áp vượt ngưỡng 250% sẽ kích hoạt hệ thống xả áp tự hủy thiêu rụi toàn bộ phòng máy!"
"Không còn con đường nào khác! Con sẽ dùng Quặng nhiệt thạch thô mua lậu từ Lý Đại để dồn sấy nhiệt lượng! Con tin vào cờ-lê lực của cha!" Cao Nguyên kiên định.
Anh chạy nhanh về phía buồng đốt lò hơi phụ. Từ bên trong túi bảo hộ da sờn cũ, Cao Nguyên lôi ra ba viên Quặng nhiệt thạch thô nguyên chất lấp lánh ánh sáng đỏ rực rỡ của năng lượng địa nhiệt ngầm. Anh ném mạnh chúng vào lòng buồng đốt đang cháy yếu ớt.
*BÙM!*
Một tiếng nổ nhỏ vang lên bên trong buồng lò. Quặng nhiệt thạch thô tiếp xúc với ngọn lửa than đá liền bùng cháy dữ dội, tỏa ra một ngọn lửa màu xanh lưu huỳnh rực rỡ và nhiệt lượng khổng lồ gấp ba lần than thường. Nước trong lò hơi phụ sôi sục tức thì, áp suất tăng vọt như một con quái thú bị đánh thức.
Kim đồng hồ áp suất thạch anh trên bảng điều khiển trung tâm bắt đầu quay cuồng điên cuồng: 180 bar... 200 bar... 220 bar... vạch đỏ cảnh báo 250% áp suất an toàn đang cận kề!
"Nguyên! Kết nối sạc nhanh!" Hoàng Hải hét lên, dùng thân hình vạm vỡ gồng lực giữ chặt đường ống dẫn áp bọc da cá voi sắt để chống lại lực rung giật cực mạnh của dòng khí nén.
Cao Nguyên bám chặt tay van nạp sạc của bình hơi nén đeo lưng mini. Xúc giác lòng bàn tay trái bị thương của anh rát bỏng như bị nung đỏ dưới nhiệt độ truyền qua từ thân van đồng thau nóng 120 độ C. Máu đồng thau nhạt rỉ ra từ vết rách sâu vỡ da, thấm đẫm lớp băng vải bảo hộ da sờn cũ. Nhưng anh nhắm chặt mắt, kích hoạt Trạng thái 'Hòa âm bánh răng' để đồng điệu nhịp thở và nhịp tim của mình với tần số rung động của pít-tông lò hơi phụ phụ trợ.
*Hít vào... thở ra... theo nhịp xả của áp lực...*
Anh vặn ngược tay van một chiều dã chiến chính xác đến từng mili-giây, cho phép dòng khí nén áp lực lớn 150 bar cuồn cuộn tràn vào bình chứa đeo lưng đeo lưng mà không làm nổ tung các khớp nối gá kẹp.
*Shhhhhhh-Clang!*
Đồng hồ đo áp suất trên bình đeo lưng mini của Cao Nguyên nhảy vọt lên vạch 120 bar. Khí nâng nén đã được sạc đầy tám mươi phần trăm dung tích chịu tải khẩn cấp!
Tuy nhiên, vách lò hơi phụ phụ trợ lúc này đã bắt đầu đỏ rực như than hồng, các đai ốc chịu lực dầm nâng kêu răng rắc do mỏi kim loại dưới tần số rung động lớn cực hạn. Tiếng còi báo động xả áp tự hủy rít lên chói tai, phun ra những luồng hơi nước nóng mù mịt trắng xóa cả một góc phòng máy.
Tạ Quang Thịnh và lũ lính tuần tra bọc thép nhìn thấy cảnh tượng lò hơi sắp nổ tung thì mặt cắt không còn một giọt máu. Gã béo mập hét lên kinh hoàng: "Điên rồi! Lũ thợ neo Hạ Giới các ngươi đều là lũ điên! Rút lui! Mau rút lui khỏi đây trước khi cái lò hơi quỷ quái này nổ tung!"
Gã cùng đám lính tuần tra hoảng loạn giẫm đạp lên nhau tháo chạy khỏi Trạm Số 9, bỏ lại lệnh niêm phong rách nát trên sàn sắt bám bồ hóng than đá.
Cao Nguyên lập tức gạt mạnh tay van xả phụ dã chiến để giải phóng bớt áp lực dư thừa, cứu lò hơi phụ khỏi một vụ nổ nhiệt thạch hủy diệt trong gang tấc. Anh thở dốc, mồ hôi đầm đìa bốc hơi nóng nghi ngút trên bộ đồ bảo hộ da sờn cũ, tay trái run rẩy không còn chút lực bám cơ bắp.
Nhưng chưa kịp để anh thở phào, Thầy cả Bùi Cảnh đã đổ gục xuống bên cạnh bảng điều khiển. Cơn ho chì tàn khốc kết hợp với khói bão điện từ lưu huỳnh tràn vào phòng máy khiến phổi lão bị xơ cứng nặng nề, lão thở khò khè ra từng ngụm đờm đen rỉ máu đồng nhạt.
Cao Nguyên lao tới đỡ lấy người thầy cả già: "Thầy cả! Thầy có sao không?"
Bùi Cảnh không trả lời. Lão dùng bàn tay gầy guộc run rẩy bám chặt lấy vai Cao Nguyên, dùng chút sức tàn cuối cùng chỉ tay ra ngoài cửa sổ kính thạch anh hướng về phía Giàn giáo treo vách đá Phlogiston lộng gió bão ngoài vực thẳm đứng.
*KÉTTTTTTTT-RĂNG RẮC!*
Một tiếng rít chói tai rợn người, mang theo âm tần mỏi kim loại cực hạn vĩ mô dội lại từ khoảng không u tối của vực sâu, xuyên qua tiếng sấm bão điện từ gào rú ngoài vách đá.
Bùi Cảnh chỉ tay ra ngoài vách đá đứng, nơi sợi cáp neo số 3 bắt đầu phát ra những tiếng rít chói tai rợn người, báo hiệu vết rạn nứt đang lan rộng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!