Di Sản Trong Lòng Đất
Luồng khí nén lạnh buốt từ lòng mật thất thổi bay những hạt bụi than bám trên mặt kính bảo hộ của Cao Nguyên, hé mở một bí mật đã bị chôn vùi mười năm qua.
Mùi dầu bôi trơn cổ rò rỉ từ cửa hầm mật thất vừa mở mang theo hơi nén lạnh buốt mười năm trước, nồng nàn vị mỡ cá voi sắt tinh khiết và hương đồng thau nguyên bản. Thứ mùi hương ấy lập tức đánh mạnh vào khứu giác của Cao Nguyên, kéo tuột anh về những ngày thơ ấu, khi anh còn là một đứa trẻ ngồi trên bục gỗ cao nhìn cha mình—kỹ sư neo trưởng Cao Thiết—lau chùi những khớp nối pít-tông sáng loáng.
Cao Nguyên khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn. Bàn tay trái của anh, vết bỏng sẹo cũ bị rách sâu trong trận trốn chạy chống lại nhóm Trương Bá lúc nãy, đang rỉ ra những giọt máu nhạt màu đồng thau nhạt. Chất độc chì tích tụ từ môi trường Hạ Giới khiến dòng máu của những người thợ lò hơi luôn mang thứ sắc kim loại bệnh tật ấy. Anh cắn chặt môi, dùng vạt áo da bảo hộ sờn cũ bọc tạm vết thương lại, rồi bước qua ngưỡng cửa đồng thau khổng lồ của mật thất.
"Anh Nguyên... nơi này rộng quá," Lâm Gia Bảo thầm thì, giọng nói nhỏ nhẹ của cậu bé mồ côi vang vọng vào không gian u tối bên trong. Cậu bé khập khiễng bước theo sau, một tay ôm khư khư chiếc van áp lực nén khí siêu cấp nhặt được từ bãi rác, một tay bám chặt vào thắt lưng da của Cao Nguyên để giữ thăng bằng cho bên chân trái đang bị thương do dầm sắt đè.
Cao Nguyên nâng chiếc đèn bão hơi nước cầm tay lên cao. Ánh sáng vàng nhạt từ ngọn lửa thạch thạch xuyên qua màn sương muối mỏng, phơi bày toàn bộ cấu trúc của xưởng cơ khí bỏ hoang của Cao Thiết.
Nơi này không giống bất kỳ căn hầm rỉ sét nào ở Hạ Giới. Bức tường đá tự nhiên của Tháp Điều Áp Số 9 đã được gia cố bằng những tấm dầm thép bọc chì dày cộp, chống lại hoàn toàn sự ăn mòn hóa học của sương axit Phlogiston thổi từ lòng vực lên. Trên các kệ gỗ sồi đá ngâm dầu, hàng trăm dụng cụ cơ khí được sắp xếp tỉ mỉ theo thứ tự ứng lực: thước kẹp trượt, mỏ hàn hơi nén, kìm bấm xích khổng lồ, và những hộp đinh tán đồng thau mạ chì chống mỏi bóng loáng không một vệt rỉ sét. Giữa phòng, một chiếc bàn vẽ kỹ thuật bằng gỗ khổng lồ vẫn đứng vững, trên mặt bàn phủ một lớp bụi đồng mịn màng như nhung.
Cao Nguyên tiến lại gần chiếc bàn vẽ. Xúc giác lòng bàn tay chai sần của anh khẽ lướt qua lớp bụi, để lại những vệt dài trên mặt gỗ sồi đá. Dưới lớp bụi, một cuộn bản vẽ bằng đồng đục lỗ khổng lồ hiện ra.
Anh cẩn thận mở cuộn bản vẽ. Đó chính là bản thiết kế gốc của hệ thống neo trọng lực ban đầu.
Gia Bảo tò mò ghé đầu nhìn vào những đường nét đục lỗ cơ học tinh xảo trên tấm đồng mỏng. Cậu bé ngơ ngác: "Anh Nguyên, đây là sơ đồ của Phân khu 9 phải không? Nhưng sao... sao nó trông lạ thế này?"
Lồng ngực Cao Nguyên thắt chặt lại. Đôi mắt anh sau lớp kính bảo hộ thạch anh nứt nhẹ dán chặt vào các thông số ứng lực được khắc chìm bằng mực đồng sinh học. Bản vẽ này chứng minh sự đồng đẳng của hệ thống neo trọng lực ban đầu. Thiết kế nguyên bản của cha anh không hề coi Hạ Giới là một 'trọng lượng thừa rỉ sét' gánh chịu chất thải như hiện tại. Hệ thống bốn sợi xích đồng khổng lồ ban đầu được thiết kế để liên kết hai tầng thành phố bay—Vân Đỉnh và Hạ Giới—lại làm một thực thể thăng bằng đối xứng hoàn hảo. Áp suất lò hơi địa nhiệt trung tâm được phân bổ đồng đều 50-50, mang lại hơi ấm và lực nâng công bằng cho cả hai bên.
"Không phải gánh nặng..." Cao Nguyên khàn giọng, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ. "Hạ Giới và Vân Đỉnh ban đầu là hai cánh của một chiếc khinh khí cầu khổng lồ. Giới quý tộc đã bóp méo nó. Chúng khóa các van sụt sấy ở tầng dưới, dồn toàn bộ lưu lượng khí nén lên trên để sưởi ấm cho cung điện hoàng gia, bắt người nghèo chúng ta phải gánh chịu toàn bộ ứng lực kéo mỏi kim loại vĩ mô dưới vực axit."
Sự thật tàn khốc ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng kiêu hãnh thợ máy của Cao Nguyên. Công nghệ vĩ đại của cha anh đã bị những kẻ tài phiệt của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia biến thành công cụ xiềng xích giai cấp.
Anh tiếp tục lật giở những tài liệu cũ bám bụi trên bàn vẽ và tìm thấy một cuốn sổ tay bọc da cá voi sắt đã hoen ố. Đó là nhật ký của Cao Thiết. Cao Nguyên run rẩy mở từng trang giấy ố vàng bám đầy bụi đồng. Những dòng chữ viết tay mạnh mẽ nhưng vội vã hiện ra dưới ánh đèn bão:
*"Ngày 14 tháng 10 năm... Áp suất trên sợi cáp neo số 5 sụt giảm bất thường. Các chỉ số ứng lực trên cờ-lê gia bảo báo hiệu có sự can thiệp cơ học cố ý từ phòng điều hành trung tâm. Tạ Quang Minh đã yêu cầu ta ký lệnh niêm phong van xả phụ để dồn sấy áp suất lên Vân Đỉnh. Ta từ chối. Hệ thống dầm nâng không thể chịu nổi tải trọng lệch tâm này. Nếu tiếp tục khóa van, sợi cáp số 5 sẽ đứt mỏi kim loại trong vòng ba ngày..."*
*"Ngày 16 tháng 10... Ta phát hiện ra các đai ốc khóa dầm chịu lực của sợi cáp số 5 đã bị nới lỏng cố ý bằng một lực siết ren bất thường. Ai đó đã bẻ khóa cơ học của van an toàn. Tạ Quang Minh đang cố tình tạo ra một tai nạn cơ khí để ép ta phải im lặng. Ta phải giấu bản vẽ đồng đẳng này đi..."*
Trang nhật ký dừng lại ở đó.
Cao Nguyên đứng lặng người, những ngón tay anh bấu chặt vào mép bàn vẽ gỗ sồi đá đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Chân tướng vụ đứt cáp neo mười năm trước hiện ra rõ ràng và tàn nhẫn trước mắt anh. Cái chết của cha anh không phải là một tai nạn cơ khí thông thường do sự cẩu thả của thợ máy nghèo như Nghiệp đoàn vẫn rêu rao suốt mười năm qua. Đó là một vụ sát hại có chủ đích! Tạ Quang Minh—gã giám đốc béo ú tham lam của Trạm Số 9—đã cố tình nới lỏng ốc hãm dầm nâng để che giấu vụ tham nhũng vật liệu đinh tán đồng kém chất lượng pha kẽm, rồi đổ toàn bộ tội lỗi lên đầu người cha quá cố của anh để bịt đầu mối.
"Tạ Quang Minh..."
Một ngọn lửa căm thù lạnh buốt bùng lên trong mắt Cao Nguyên. Sự dằn vặt nội tâm bấy lâu nay về cái chết của cha, nỗi ám ảnh từ vụ đứt cáp mười năm trước từng khiến anh run rẩy mỗi khi nhìn xuống vực sâu biển axit, giờ đây đã biến thành một ý chí phản kháng đanh thép. Lời thề bằng máu đồng thau của dòng họ Cao rung lên trong lồng ngực anh: anh sẽ không để bất kỳ một mái nhà nghèo khổ nào của Hạ Giới phải rơi xuống biển axit nữa, và anh sẽ bắt kẻ thủ ác phải đền mạng bằng chính áp suất lò hơi của chúng.
"Anh Nguyên, nhìn kìa!" Tiếng gọi của Gia Bảo cắt đứt dòng suy nghĩ đầy phẫn nộ của Cao Nguyên.
Cậu bé mồ côi đang đứng trước một chiếc tủ bọc chì đặt ở góc mật thất. Cánh cửa tủ đã bị rỉ sét ăn mòn nhẹ, nhưng bên trong, lấp lánh dưới ánh sáng vàng của đèn bão, là một cỗ máy cầm tay khổng lồ bằng đồng thau đen và thép tôi carbon cao.
Đó là Đầu bắn đinh tán nén khí siêu cấp.
Cao Nguyên bước tới, hai tay run rẩy tháo dỡ lớp vải da bảo vệ bọc quanh cỗ máy. Thiết bị này nặng gần mười lăm kilôgam, có cấu trúc pít-tông hơi nước nén khí áp lực lớn cực kỳ tinh xảo. Phần cán cầm được bọc da chống trượt, tích hợp một đồng hồ đo áp suất thạch anh mini đeo hông. Đầu nòng súng bắn đinh là một khớp kẹp bằng hợp kim đồng-titan sáng bóng, được thiết kế để bắn và tán dẹt những chiếc đinh tán đồng cỡ đại chịu lực kéo lên tới 2 tấn vào các khớp xích neo trong vòng ba giây.
"Đây chính là thứ cha anh đã chế tạo để cứu Hạ Giới," Cao Nguyên thì thầm. Anh dùng giẻ lau thấm cồn nhẹ nhàng lau chùi lớp mỡ bảo ôn bám đầy trên các bánh răng pít-tông và rãnh trượt cơ học.
Anh khẽ bóp cò thử.
*Cạch.*
Một tiếng động khô khốc vang lên. Đầu bắn đinh không hề kích hoạt. Cao Nguyên liếc nhìn đồng hồ áp lực thạch anh mini đeo hông đi kèm—kim đo áp suất chỉ về vạch số không. Bình hơi nén đeo lưng mini đi kèm đã hoàn toàn cạn kiệt năng lượng hơi nước từ mười năm trước. Không có áp suất khí nén 150 bar, cỗ máy vĩ đại này chỉ là một khối đồng chết nặng nề.
"Nó hết khí nén rồi anh Nguyên," Gia Bảo thở dài thất vọng. "Chúng ta lấy đâu ra hơi nước áp lực lớn để sạc cho nó bây giờ? Nghiệp đoàn đã khóa toàn bộ các van sạc công cộng dưới Hạ Giới rồi."
Cao Nguyên không nản lòng. Ánh mắt anh kiên định nhìn vào chiếc đầu bắn đinh tán: "Anh sẽ tìm cách sạc hơi nén khẩn cấp cho nó tại Trạm Số 9. Chúng ta phải mang nó đi."
Anh cẩn thận cuộn bản vẽ dầm nâng gốc bằng đồng đục lỗ lại, giấu kín vào bên trong lớp giáp da bảo hộ dày chịu ăn mòn axit của mình. Sau đó, anh nhấc chiếc đầu bắn đinh nén khí siêu cấp lên, đeo dây đai da bảo hộ qua vai trái bị thương. Lực nặng của cỗ máy đè lên bả vai khiến vết bỏng rách sâu của anh nhói lên đau đớn, nhưng anh cắn răng chịu đựng, không để lộ một tiếng rên rỉ.
Đúng lúc đó, từ bên ngoài vách đá đứng Phlogiston dội vào lòng mật thất một tiếng động rợn người.
*U u u u u u u u!*
Đó không phải là tiếng rít rò rỉ hơi nước thông thường. Đó là tiếng rú còi hơi báo động đỏ khẩn cấp từ các còi báo động cơ học của Tháp Điều Áp Số 9 dội xuống lòng đất. Âm tần tần số cao chói tai xuyên qua vách đá dày bọc chì, làm rung chuyển cả những kệ dụng cụ trong mật thất.
Cao Nguyên lập tức áp tai vào vách đá bọc chì. Bằng kỹ nghệ lắng nghe tần số mài bánh răng thiên bẩm, anh bàng hoàng nhận ra các bánh răng truyền động khổng lồ giữ thăng bằng cho Phân khu 9 đang rít lên những tiếng mài sát kịch liệt, báo hiệu một sự sụt giảm áp suất hơi nước sấy nóng cực kỳ nghiêm trọng trên mặt đất.
Trận bão điện từ cực mạnh đã tràn đến Phân khu 9 sớm hơn dự tính, đe dọa làm tê liệt toàn bộ hệ thống lò hơi sưởi ấm và giật đứt những sợi xích neo đang rạn nứt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!