Mật Mã Của Cha
Gió vực thẳm rít lên từng hồi điên cuồng qua những khe nứt của bãi phế liệu sắt vụn dưới chân Tháp Điều Áp Số 9. Bên dưới chân họ, chưa đầy mười mét, mặt biển axit Phlogiston sôi sục sủi bọt vàng lưu huỳnh, bốc lên những luồng khói độc nóng bỏng ăn mòn dần màng lọc thạch anh trên chiếc mặt nạ phòng độc mạ bạc dã chiến của Cao Nguyên.
Trương Bá bước thêm một bước, thanh sắt xoắn khổng lồ trên tay gã kéo lê trên mặt đất rỉ sét, phát ra những tiếng sột soạt rợn người. Đôi mắt gã sau lớp kính bảo hộ da dày bọc đồng thau lấp lánh sự tham lam tàn nhẫn khi nhìn chằm chằm vào chiếc van áp lực nén khí siêu cấp mà Lâm Gia Bảo đang ôm khư khư trong ngực.
"Giao chiếc van đó ra đây, thằng nhóc rác rưởi," Trương Bá gầm gừ, giọng nói ồm ồm bị bóp méo qua bộ lọc khí kim loại. "Và cả chiếc cờ-lê đồng thau của cha mày nữa, Cao Nguyên. Hôm nay tao sẽ lấy cả hai thứ đó để trừ nợ cho lão chú Cao Bằng của mày. Nếu không, tao không ngại đẩy tụi mày xuống biển axit làm mồi cho cá voi sắt đâu!"
Cao Nguyên lùi lại nửa bước, cơ thể anh áp sát vào mép vực thẳm đứng. Gió giật mạnh cấp 8 thốc ngược từ dưới lên, mang theo hơi axit lạnh buốt luồn qua những vết rách trên bộ giáp da bảo hộ sờn cũ, cọ xát vào các vết trầy xước rỉ máu trên người anh. Đau đớn nhất là bàn tay trái – vết bỏng sẹo cũ bị rách sâu trong trận trốn chạy đang rỉ ra những giọt máu nhạt màu đồng thau đặc trưng của những thợ máy nghèo bị nhiễm độc chì lâu năm. Lực bám kéo của tay trái anh đã giảm đi một nửa, cơ bắp bả vai run rẩy dữ dội vì kiệt sức.
Nhưng đôi mắt anh sau lớp kính bảo hộ thạch anh nứt nhẹ vẫn lạnh lùng và tập trung đến đáng sợ. Anh không nhìn Trương Bá, mà khẽ liếc xuống tấm dầm thép móng neo đang lung lay bên cạnh chân gã côn đồ.
Tấm dầm thép đó là một phần kết cấu chịu lực cũ của giàn giáo Tháp Số 9, dài hơn bốn mét, một đầu đã bị rỉ sét ăn mòn hóa học hoàn toàn, chỉ còn được cố định bằng một chiếc đai ốc móng ngựa khổng lồ chịu ứng lực kéo cực hạn. Dưới sức gió bão điện từ đang giật mạnh, tấm dầm khẽ rung lên theo tần số lạch cạch, lạch cạch.
Bằng kỹ nghệ của một Thợ gõ rỉ kiểm ứng, Cao Nguyên nhắm mắt lại trong một tích tắc. Tai trần của anh lọc bỏ tiếng gió hú và tiếng cười lốc xoáy của Trương Bá, chỉ tập trung vào âm tần phản hồi từ tấm dầm thép.
*Nó đã mỏi kim loại đến giới hạn cực hạn. Chỉ cần một lực chấn động nhẹ đúng tần số...*
"Bảo, ôm chặt lấy anh!" Cao Nguyên thầm thì qua bộ lọc khí.
Lâm Gia Bảo dù chân trái đang bị thương đau đớn do dầm sắt đè lúc nãy, vẫn kiên cường gật đầu, dùng hai tay ôm chặt lấy thắt lưng da của Cao Nguyên, chiếc van đồng thau vẫn áp chặt vào ngực.
"Mày đang lẩm bẩm cái gì đó? Chết đến nơi rồi còn muốn giở trò?" Trương Bá mất kiên nhẫn, gã vung mạnh thanh sắt xoắn khổng lồ, lao thẳng về phía Cao Nguyên với một cú bổ càn quét đầy bạo lực.
Cao Nguyên không tránh né bằng cách nhảy lùi – phía sau là vực thẳm axit. Anh dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể vào chân phải, tay phải siết chặt chiếc cờ-lê lực đồng thau gia bảo của cha Cao Thiết. Chiếc cờ-lê nặng 5kg bằng đồng thau đen lấp lánh ánh kim dưới ánh chớp điện từ của cơn bão.
Thay vì đỡ đòn của Trương Bá, Cao Nguyên đổ người về phía trước, luồn qua dưới quỹ đạo vung của thanh sắt xoắn. Động tác đu dây dã chiến thuần thục giúp anh giữ thăng bằng hoàn hảo trên mặt đất gồ ghề. Cùng lúc đó, anh vung chiếc cờ-lê lực gia bảo, đập mạnh vào chiếc đai ốc móng ngựa đang giữ chặt đầu dầm thép lung lay dưới chân Trương Bá.
*Boong!*
Một tiếng ngân vang chói tai của kim loại chịu lực cực hạn bị phá vỡ vang dội cả bãi rác. Chiếc đai ốc móng ngựa bị lực đập chính xác của cờ-lê phá hủy hoàn toàn ren hãm. Dưới sức căng cơ học khổng lồ hàng nghìn tấn đang đè nặng, đầu tấm dầm thép lập tức bung ra, bắn văng những mảnh đinh tán đồng nung đỏ như những viên đạn nhỏ.
Sự giải phóng năng lượng đột ngột kích hoạt một trận sạt lở phế liệu khổng lồ. Toàn bộ đống sắt vụn, pít-tông rỉ sét và các bánh răng phế thải xếp chồng lên nhau phía trên tấm dầm lập tức đổ sụp xuống như một thác lũ kim loại, cuốn theo bụi than đen kịt mù mịt.
"Cái gì?!" Trương Bá kinh hoàng hét lên. Cú bổ của gã bị hụt, trọng tâm bị mất thăng bằng khi mặt đất dưới chân gã sụt lún đột ngột. Gã điên cuồng vung thanh sắt xoắn để gạt đỡ những khối thép rỉ sét đang đổ ập xuống người mình. Đám đàn em của gã phía sau cũng hoảng loạn la hét, bị trận sạt lở sắt vụn ép lui hoàn toàn khỏi mép vực.
"Chạy!"
Cao Nguyên không chần chừ một mili-giây nào. Anh cõng Gia Bảo trên lưng, tận dụng khói bụi than đá mù mịt che mắt nhóm côn đồ, lao thẳng vào một khe nứt tối tăm khuất sau chân móng khổng lồ của Tháp Điều Áp Số 9.
Địa hình dưới chân tháp là một mê cung của những khối đá tự nhiên bám đầy muối lưu huỳnh và các dầm thép chịu lực đan xen nhau. Cao Nguyên di chuyển nhanh nhẹn nhờ Quy tắc sinh tồn vách đá Phlogiston, luôn giữ ba điểm tiếp xúc bám chắc vào các gờ đá rỉ sét, không để cơ thể bị trượt xuống biển axit đang sủi bọt ngay bên dưới.
Sau khi len lỏi qua một đường ống dẫn nhiệt bỏ hoang bám đầy bồ hóng, họ lọt vào một hốc tối chật hẹp, hoàn toàn khuất khỏi tầm nhìn của Trương Bá và cả lực lượng tuần tra bọc thép của Lê Thiết đang lùng sục phía trên.
Tiếng gió bão và tiếng gầm rú của trận sạt lở phế liệu nhỏ dần, thay thế bằng tiếng u u, u u trầm đục của hệ thống lò hơi trung tâm Tháp Số 9 dội lại qua các vách đá đứng. Không khí trong hốc tối lạnh buốt, mang theo mùi sương muối ăn mòn da thịt.
Cao Nguyên đặt Gia Bảo ngồi xuống một phiến đá khô ráo. Cậu bé thở dốc, hai tay run rẩy đặt chiếc van áp lực nén khí siêu cấp lên đùi.
"Anh Nguyên... chân cháu không sao, chỉ bị bầm tím thôi," Gia Bảo cắn răng nói, cố gắng không phát ra tiếng rên rỉ để anh trai khỏi lo lắng. "Nhưng chúng ta hết đường lui rồi. Lối lên cầu treo đã bị sập, phía sau là vực axit."
Cao Nguyên lặng lẽ quỳ xuống bên cạnh cậu bé. Tay trái của anh đau nhức nhối, máu đồng nhạt vẫn rỉ ra, thấm qua lớp băng vải da cá voi sắt tự chế. Anh tháo chiếc kính bảo hộ thạch anh nứt nhẹ ra, lau sạch lớp bụi đồng đỏ bám trên mặt kính bằng giẻ lau thấm cồn dã chiến, rồi đeo lại lên trán.
"Không, Bảo ạ. Chúng ta chưa hết đường lui," Cao Nguyên trầm giọng nói, mắt anh nhìn vào bức tường đá tự nhiên phía cuối hốc tối.
Bức tường đá này trông có vẻ bình thường, nhưng bằng xúc giác lòng bàn tay chai sần đặt lên đá, Cao Nguyên cảm nhận được một luồng rung động cơ học cực kỳ tinh vi, đều đặn như nhịp tim của một thực thể sống.
*Lạch cạch... lạch cạch...*
Đó không phải là nhịp đập của hệ thống lò hơi Nghiệp đoàn. Nó quá nhẹ nhàng, quá thăng bằng, không có tiếng rít rò rỉ hay chấn động mỏi kim loại của những cỗ máy bị bòn rút năng lượng.
Cao Nguyên nhớ lại những lời truyền khẩu cổ xưa của ông nội Cao Hùng – người thợ neo già mù lòa luôn ngồi bên tẩu thuốc đồng thau đen trong căn gác xép rỉ sét. Ông nội từng đọc cho anh nghe một bài vè kỳ lạ khi anh còn là một đứa trẻ học việc:
*"Bốn trục xích đồng giữ trời cao,
Móng đá ngàn năm dựng chiến hào.
Lắng nghe nhịp thở lòng vực thẳm,
Ba ngắn hai dài gạt chốt hãm.
La bàn định hướng lệch mười lăm,
Mật mã của cha giấu vạn năm..."*
Khi đó, Cao Nguyên chỉ nghĩ đó là một bài vè ca ngợi công việc của những thợ neo đời đầu. Nhưng giờ đây, đối mặt với tuyệt lộ, những câu chữ ấy đột ngột kết nối lại trong trí óc không gian ba chiều của anh như các bánh răng của một bộ khóa đục lỗ khổng lồ.
"Mật mã của cha..." Cao Nguyên thì thầm.
Anh thọc tay vào túi bảo hộ da đeo hông, lấy ra chiếc La bàn đo ứng lực đồng thau của cha Cao Thiết để lại. Chiếc la bàn cổ kính có vỏ bằng hợp kim đồng thau đen, mặt kính thạch anh hơi xước nhẹ ở góc trái. Kim từ tính bên trong cực kỳ nhạy bén với trọng lực, khẽ dao động khi Cao Nguyên đưa sát vào vách đá.
Anh dùng cờ-lê lực đồng thau gõ nhẹ ba nhịp ngắn, hai nhịp dài lên bề mặt phiến đá theo đúng nhịp bài vè của ông nội.
*Cộc, cộc, cộc... Cộc! Cộc!*
Ngay lập tức, một tiếng động cơ học khô khốc vang lên từ sâu trong lòng đá. Một mảng đá bám đầy rỉ sét từ từ sụt lún xuống, phơi bày một bảng cơ cấu bánh răng khổng lồ bằng đồng thau đen cổ kính giấu kín phía sau. Bộ khóa này có cấu trúc cực kỳ tinh vi với hàng trăm bánh răng mặt trời đan xen nhau, ở tâm trục là một hộc khóa hình tròn có kích thước trùng khớp hoàn hảo với đế chiếc la bàn đo ứng lực của Cao Thiết.
"Anh Nguyên! Đây là..." Gia Bảo kinh ngạc trợn tròn mắt.
"Mật thất của cha anh," Cao Nguyên khẽ nói, lòng ngực anh thắt lại vì một cảm xúc u uất dâng trào. Mười năm qua, anh luôn tin rằng cha mình đã mất trong một tai nạn cơ khí thông thường do lỗi thiết kế dầm nâng. Nhưng sự tồn tại của bộ khóa tối mật này dưới đáy Tháp Số 9 chứng minh cha anh đã âm thầm chuẩn bị một điều gì đó vĩ đại trước khi qua đời.
Cao Nguyên cẩn thận đặt chiếc la bàn đo ứng lực lên tâm trục khóa đồng thau.
*Rắc!*
Chiếc la bàn khít chặt vào hộc khóa. Ngay lập tức, các bánh răng mặt trời cổ bắt đầu quay lạch cạch, lạch cạch với tốc độ tăng dần. Những kim sắt định vị nhỏ mịn như sợi tóc từ trong hộc khóa nhô ra, đâm thẳng vào các rãnh trượt trên vỏ la bàn để hiệu chuẩn chỉ số.
"Áp suất đang dâng lên!" Gia Bảo hét lên cảnh báo.
Một luồng khí nén lạnh buốt mang theo mùi dầu bôi trơn cổ rò rỉ đột ngột phun ra từ các khe hở của bộ khóa, tạo ra một áp lực phản chấn cực mạnh dọa thổi bay chiếc la bàn ra ngoài. Kim đồng hồ đo ứng lực trên la bàn quay cuồng điên cuồng, chạm vạch đỏ cảnh báo nguy cơ nổ áp suất tự hủy.
"Anh Nguyên, để em dùng tuốc-nơ-vít bẻ khớp van này!" Gia Bảo hoảng loạng, rút chiếc tuốc-nơ-vít đa năng tự chế từ hông ra định chọc vào bánh răng truyền động chính.
"Dừng lại, Bảo! Không được chạm vào!" Cao Nguyên hét lớn, tay phải nhanh nhẹn gạt tay Gia Bảo ra ngoài. "Đó là bẫy bắn đinh sắt tự động bảo vệ hầm. Nếu em làm kẹt bánh răng sai nhịp, hệ thống sẽ kích nổ nén khí thiêu rụi cả hầm này!"
Cao Nguyên hít một hơi thật sâu khí lưu huỳnh lạnh buốt để giữ bình tĩnh cực hạn. Anh áp tai trần vào vỏ bảng khóa đồng thau, kích hoạt kỹ năng của một Thợ gõ rỉ kiểm ứng bậc cao. Anh lắng nghe tiếng mài mòn của các bánh răng bên trong, cảm nhận sức căng cơ học của lò xo khóa đang co thắt.
*Hệ thống bẫy cơ học này hoạt động theo nguyên lý thăng bằng trọng lực, giống như kết cấu dầm nâng của thành phố bay.*
Cao Nguyên nhận ra mật mã không nằm ở lực siết, mà nằm ở độ nghiêng tự nhiên của móng tháp điều áp đang bị lệch 15 độ do sụt áp sưởi ấm. Anh không dùng sức mạnh cơ bắp để vặn khóa, mà khéo léo điều chỉnh góc nghiêng của chiếc la bàn đo ứng lực trùng khớp hoàn hảo với góc lệch 15 độ của sàn dầm nâng.
*Cạch!*
Kim từ tính của la bàn dừng lại ở vị trí mười lăm độ đối xứng tâm. Tiếng rít khí nén nóng đột ngột tắt lịm.
Cao Nguyên lập tức vung chiếc cờ-lê lực gia bảo, dùng cán búa gạt nhẹ vào chốt hãm lò xo của bánh răng trung tâm đúng vào nhịp đập thứ ba của bài vè.
*Rắc... rắc... rắc...*
Toàn bộ hệ thống bánh răng khổng lồ chuyển động ngược chiều, các kim sắt định vị rút lui vào lòng hộc khóa. Một tiếng động cơ học trầm đục vang dội từ sâu dưới lòng đất, làm rung chuyển cả phiến đá dưới chân họ.
Cánh cửa đồng thau khổng lồ của mật thất – dày hơn ba mươi centimet bọc chì cách nhiệt chịu ăn mòn axit – từ từ hé mở, dịch chuyển vào trong lòng vách đá tối.
Một luồng khí nén lạnh buốt mang theo mùi dầu bôi trơn quen thuộc của cha mười năm trước – thứ dầu tinh luyện tinh khiết không lẫn tạp chất của hoàng gia – từ từ tỏa ra, bao phủ lấy cơ thể lạnh giá của hai chàng thợ máy nghèo khổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!