Đường Chạy Vực Thẳm
Tiếng còi hơi báo động của Cảnh vệ Hoàng gia dội thẳng vào vách tôn căn gác xép rỉ sét, rít lên chói tai như một lưỡi dao nung đỏ cắt đôi đêm đông lạnh giá của Phân khu 9.
Cao Nguyên giật phắt người dậy khỏi cạnh giường của Cao An. Thính giác nhạy bén của cô bé mù bẩm sinh đã giúp cô nhận diện tiếng động cơ tuần tra bọc thép từ trước đó vài giây, nhưng sự ập đến của lính mật hoàng gia vẫn nhanh hơn mọi tính toán dã chiến của anh. Ánh đèn pha thạch anh quét qua khe hở vách tôn, rọi những luồng sáng trắng rực rỡ, lạnh lẽo vào căn phòng, phơi bày đường ống dẫn hơi sưởi lậu bọc da cá voi sắt vẫn còn đang tỏa hơi ấm dịu nhẹ.
"Nguyên! Chúng bao vây rồi!" Lâm Gia Bảo lao vào từ ngõ hẹp gác xép, mặt mũi lem nhem bồ hóng than đá, thở không ra hơi. Trên tay cậu bé vẫn ôm chặt chiếc van áp lực nén khí siêu cấp vừa nhặt được từ bãi thải dưới đáy tháp điều áp.
"Bỏ chiếc van lại, Bảo! Chạy lối đường ống thải!" Cao Nguyên quát khẽ, tay phải nhanh nhẹn giật lấy Bộ dây khóa an toàn da cá voi sắt treo bên hông giường, siết chặt đai da quanh hông.
Nhưng Gia Bảo lắc đầu quầy quậy, ôm khư khư chiếc van đồng thau bám đầy dầu mỡ: "Không được! Đây là linh kiện của cha anh để lại, cháu khó khăn lắm mới bới được từ bãi rác sắt vụn! Có nó mới cải tiến được đầu bắn đinh!"
Không kịp tranh cãi nữa. Tiếng rầm rầm rợn người vang lên khi cửa chính gác xép bị đập sập bởi một lực tác động cơ học khổng lồ. Đội trưởng Cảnh vệ Lê Thiết bước qua đống đổ nát, bộ giáp chì chịu nhiệt mạ đồng của hắn rít lên lạch cạch theo từng nhịp pít-tông hơi nước đeo hông. Khuôn mặt nghiêm nghị của hắn ẩn sau chiếc kính bảo hộ tối màu, họng súng bắn lưới điện từ 'Địa Võng 02' nhắm thẳng vào Cao Nguyên.
"Cao Nguyên! Ngươi bị bắt vì tội Đấu nối lậu hơi nước hoàng gia và phá hoại hệ thống áp suất Vân Đỉnh. Đầu hàng đi!" Giọng Lê Thiết vang lên lạnh lùng qua bộ lọc khí kim loại.
"Đừng hòng!"
Cao Nguyên dồn lực vào tay phải, giật mạnh sợi dây xích bảo hiểm liên kết với cửa sổ gác xép. Cùng lúc đó, Lê Thiết bóp cò. Khẩu súng 'Địa Võng 02' nổ bùng một tiếng nén khí khô khốc, bắn ra luồng lưới điện từ nung nóng đỏ rực. Luồng lưới không trúng người Cao Nguyên nhưng sạt qua thành ống đồng dẫn hơi nước thải Vân Đỉnh chạy dọc vách tường. Nhiệt độ điện từ cực cao làm thành ống đồng dày ba mươi milimet lập tức nóng đỏ, hơi nước siêu nhiệt một trăm năm mươi bar bên trong bắt đầu rít lên điên cuồng.
"Nhảy!"
Cao Nguyên ôm lấy bả vai Gia Bảo, cả hai lao thẳng ra cửa sổ gác xép, rơi tự do vào bóng tối sâu thẳm dưới gầm sàn phân khu, ngay trước khi luồng hơi nước nóng từ thành ống bị vỡ phun trào thiêu rụi toàn bộ căn gác xép tôn.
Cơn gió vực thẳm lộng gió giật mạnh cấp 8 thốc ngược từ dưới lên, sực nức mùi sương muối lưu huỳnh và hơi axit ăn mòn bốc lên từ biển axit Phlogiston bên dưới. Cao Nguyên cắn răng chịu đựng cơn đau rát buốt từ bàn tay trái bị bỏng sẹo cũ đang bị rách sâu rỉ máu đồng nhạt. Anh ném chiếc móc khóa cơ học của Bộ dây khóa an toàn da cá voi sắt về phía gờ ống thoát khí thải của đường hầm ngầm Vân Đỉnh treo lơ lửng giữa khoảng không.
*Cạch!*
Chiếc móc đồng thau găm chặt vào gờ thép rỉ sét. Bộ khóa pít-tông tự động bên trong đai da lập tức siết chặt khi phát hiện gia tốc rơi tự do đột ngột, giật mạnh cơ thể hai người dừng lại giữa không trung lộng gió. Cao Nguyên áp dụng kỹ năng Đu dây né đạn tuần tra của một Thợ hàn xích dã chiến, mượn lực quán tính để đu người lướt nhanh qua khoảng không vách đá đứng, tránh thoát loạt đạn nén khí thứ hai của lính tuần tra bắn từ trên cao xuống.
*Ầm!*
Cơ thể hai người va đập mạnh vào thành trong của Đường ống dẫn hơi nước thải Vân Đỉnh – một hệ thống ống đồng khổng lồ d dốc đứng dẫn khí thải nóng từ thượng lưu xuống Hạ Giới. Cao Nguyên nhanh chóng tháo móc khóa bảo hiểm, kéo Gia Bảo chui thụt sâu vào lòng ống tối tăm.
Bên trong ống dẫn thải là một địa ngục thực sự. Nhiệt độ không khí lên đến hơn 80 độ C, nồng nặc mùi dầu mỡ cá voi bị cháy khét và bồ hóng than đá bám dày đặc trên thành ống trơn trượt. Hơi nước nóng rò rỉ rít lên từng hồi từ các khớp nối bị hở, đe dọa thiêu rụi da thịt của bất kỳ kẻ xâm nhập nào. Cao Nguyên phải kéo chiếc mặt nạ phòng độc mạ bạc dã chiến xuống che kín mặt, nhưng màng lọc thạch anh của anh đã bắt đầu bị bám bẩn bởi lớp bồ hóng đen kịt.
"Bám sát anh, Bảo! Giữ chặt hơi thở!" Cao Nguyên khàn giọng hét qua bộ lọc khí, tay phải bám chặt lấy các gờ nối chịu lực trong lòng ống để kiểm soát tốc độ trượt dốc dốc đứng.
Gia Bảo ho sặc sụa, đôi mắt xám đục đẫm nước mắt vì khí độc lưu huỳnh len lỏi qua khe hở kính bảo hộ. Cậu bé ôm khư khư chiếc van nén khí trước ngực, hai chân đạp liên tục vào thành ống để giảm tốc.
Phía sau họ, tiếng ủng sắt nện rầm rầm của Lê Thiết và lính mật bọc thép đang đuổi sát gót. Tiếng còi hơi báo động dội lại qua thành ống đồng khổng lồ tạo thành những âm tần chói tai, làm rung chuyển cả hệ thống đường ống dẫn nhiệt chật hẹp.
"Chúng xả hơi sấy nóng rồi!" Cao Nguyên thính giác nhạy bén nhận diện ra tiếng pít-tông xả áp từ phía thượng lưu đang dồn khí nén nóng xuống ống thải để truy quét họ.
Anh nhắm mắt, kích hoạt kỹ năng lắng nghe tần số mài bánh răng đoán áp suất. Tiếng rít khí nóng đang tăng tốc từ phía sau cách họ chưa đầy năm mươi mét. Cao Nguyên không do dự, dùng gót giày bọc sắt đạp mạnh vào chốt hãm của một van xả áp phụ dã chiến bên thành ống để tạo ra một luồng khí phản chấn ngược dập tắt bớt nhiệt lượng, rồi kéo Gia Bảo lao thẳng ra ngoài cửa xả thải cuối ống.
*Bùm!*
Cả hai bắn người ra khỏi miệng ống xả thải, rơi lăn lóc xuống đống phế liệu sắt vụn khổng lồ của Bãi phế liệu sắt vụn Tháp Số 9.
Cú va chạm vật lý cực mạnh làm Cao Nguyên choáng váng đầu óc. Những mảnh thép rỉ sét chịu axit ăn mòn, sắt vụn gồ ghề sắc nhọn cào rách giáp da bảo hộ dày sờn cũ của anh, để lại hàng chục vết trầy xước rỉ máu trên khắp cơ thể. Chiếc kính bảo hộ thạch anh nứt nhẹ của anh bị lệch sang một bên, bám đầy bụi đồng đỏ.
"Bảo! Em có sao không?" Cao Nguyên cắn răng gượng dậy, tay phải quệt vết máu đồng nhạt rỉ ra từ vết thương tay trái bị rách sâu.
"Cháu... chân cháu bị kẹt rồi!" Tiếng kêu khóc nghẹn ngào của Gia Bảo vang lên từ phía dưới đống phế liệu sạt lở.
Một tấm dầm thép móng neo khổng lồ nặng hàng trăm cân đang lún xuống, đè nghiến lấy chân trái của cậu bé mồ côi. Chiếc van áp lực nén khí siêu cấp văng ra ngoài tầm tay, nằm cheo leo sát mép vực thẳm.
Cao Nguyên không màng tới vết thương đang bỏng rát, lao đến dùng cờ-lê lực đồng thau gia bảo nêm chặt vào khe hở dầm thép để làm đòn bẩy cơ học. Anh gồng căng hết cơ bắp vai tay chịu ứng lực cực hạn, cắn răng nhấc bổng tấm dầm thép lên vài centimet đủ để Gia Bảo rút chân ra ngoài trong gang tấc trước khi đống phế liệu sạt sụp đổ hoàn toàn.
Nhưng chưa kịp thở phào, một bóng đen khổng lồ đã bước ra từ màn sương muối lưu huỳnh mịt mù, chặn đứng lối thoát duy nhất của họ.
Đó là Trương Bá – gã đại ca côn đồ khét tiếng bãi phế liệu Tháp Số 9. Thân hình vạm vỡ ngoài ba mươi tuổi của gã đầy sẹo dao chém, đầu cạo trọc quấn băng vải bẩn thỉu. Trên tay gã lăm lăm thanh sắt xoắn khổng lồ rỉ sét, hông đeo túi bảo hộ da chứa đầy linh kiện phế liệu đồng trộm cắp.
"Ha ha! Tên trộm hơi nước Cao Nguyên và thằng nhóc nhặt rác dơ bẩn," Trương Bá cười lên sằng sặc, giọng nói ồm ồm vang dội cả bãi rác. "Nghiệp đoàn đang treo thưởng một trăm thẻ đục lỗ vàng cho cái đầu của mày đấy, Nguyên ạ. Nhưng tao không cần tiền của chúng. Tao chỉ cần chiếc van áp lực nén khí siêu cấp kia và cái cờ-lê lực đồng thau của cha mày thôi!"
"Trương Bá! Tránh ra! Cảnh vệ mật đang đuổi sát phía sau!" Cao Nguyên khàn giọng cảnh báo, tay phải siết chặt chiếc cờ-lê lực đo ứng lực đang rung động báo hiệu chấn động sạt lở.
"Cảnh vệ à? Lũ bọc thép đó không dám chui xuống bãi rác axit này đâu!" Trương Bá hung hãn bước tới, vung thanh sắt xoắn đập mạnh xuống đất, tạo ra những tia lửa đồng rực rỡ.
Gia Bảo nhanh trí nhặt một nắm cát bụi than đá ném thẳng vào mặt Trương Bá hòng tạo khói mù chạy trốn. Nhưng gã côn đồ chỉ cần lắc nhẹ đầu, chiếc kính bảo hộ da dày bọc đồng thau chống bụi của gã đã cản sạch cát bẩn. Gã gầm lên một tiếng tức giận, vung thanh sắt xoắn quật ngang hông Gia Bảo.
Cao Nguyên lao đến che chắn, dùng cờ-lê lực gia bảo đỡ cú đập sấm sét của Trương Bá. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang dội, lực phản chấn cực mạnh dội ngược làm bả vai phải của Cao Nguyên tê dại, vết bỏng tay trái rách sâu rỉ máu đồng nhạt thấm đỏ cả tay đai da.
Trương Bá chiếm ưu thế tuyệt đối về sức mạnh cơ bắp và địa hình bãi rác quen thuộc. Gã liên tục vung thanh sắt xoắn đập nát các rào chắn phế liệu xung quanh, ép Cao Nguyên và Gia Bảo lùi dần về phía mép vực thẳm đứng.
*Rắc!*
Trương Bá điên cuồng vung thanh sắt xoắn đập sập hoàn toàn chân đế móng đà gỗ đỡ – lối thoát hiểm duy nhất liên kết bãi phế liệu với chân tháp điều áp. Đà gỗ sập sụp đổ rơi thẳng xuống biển axit bên dưới, cắt đứt hoàn toàn đường lui của nhóm thợ máy.
Cao Nguyên và Gia Bảo buộc phải lùi sát mép vách đá đứng Phlogiston. Ngay dưới chân họ, chỉ cách chưa đầy mười mét, là mặt biển axit sôi sục sủi bọt vàng lưu huỳnh, bốc lên những luồng khói độc lưu huỳnh đậm đặc nóng bỏng đang ăn mòn dần màng lọc của mặt nạ phòng độc mạ bạc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!