Hơi Ấm Trộm Được
Bóng tối dưới gầm sàn Phân khu 9 im lìm đến mức có thể nghe thấy cả tiếng sương muối lưu huỳnh đang gặm nhấm những thớ sắt rỉ. Ngay phía trên đầu Cao Nguyên, chiếc ống dò áp suất đồng thau 'Dò Long' của Đinh Vạn vẫn đang rè rè quét qua quét lại. Quả bong bóng xà phòng ngụy trang van rò rỉ bám trên lớp mỡ bò phế liệu đang phồng to dần, mỏng mảnh và căng mọng hơi nóng một trăm năm mươi độ C. Chỉ cần một tiếng *bép* khẽ khàng của bong bóng vỡ, màng rung thạch anh của Đinh Vạn sẽ ghi nhận ngay lập tức tần số sụt áp, và cái chết dưới biển axit Phlogiston bên dưới sẽ không còn là lời đe dọa.
Tay trái Cao Nguyên – nơi vết sẹo bỏng cũ đang rách sâu và rỉ ra dòng máu đồng nhạt – run lên bần bật vì phải chịu đựng toàn bộ trọng lượng cơ thể treo lơ lửng trên đà thép. Cơn đau rát như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào da thịt. Nhưng lý trí của một thợ máy đã tôi luyện qua hàng trăm ca trực đêm không cho phép anh buông tay. Anh khẽ liếc sang Nguyễn Văn Tấn, ra hiệu bằng ánh mắt bắt gã phải giữ tuyệt đối im lặng.
Cao Nguyên từ từ buông tay phải khỏi cán chiếc cờ-lê lực gia bảo. Anh khéo léo thọc ngón tay vào chiếc hũ sắt đeo hông của Tấn, quệt lấy một chút mỡ bò phế liệu lạnh buốt chưa bị hơi nóng đường ống làm tan chảy. Bằng một động tác nhẹ nhàng như một thợ đồng hồ hiệu chỉnh dây cót vi mô, Cao Nguyên lướt ngón tay trần bôi một lớp mỡ lạnh mỏng dính lên đỉnh quả bong bóng xà phòng đang giãn nở.
Sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột làm màng bong bóng co rút lại, lớp mỡ bò bẩn thỉu bám chặt lấy bề mặt bọt khí, làm chậm quá trình bay hơi của dung dịch nước xà phòng mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Quả bong bóng ngừng phồng to, xẹp xuống một chút và ẩn mình hoàn toàn dưới lớp mỡ đen nhẻm bám bồ hóng than đá.
Đinh Vạn đứng phía trên rà soát thêm vài giây. Chiếc ống dò 'Dò Long' của hắn chỉ thu được tiếng gió hú u u của vực thẳm và tiếng xì xì đều đặn của dòng khí nén chính quy. Không có tần số bóp méo, không có chấn động dội âm đục ngầu.
"Không có gì bất thường ở đây," Đinh Vạn khàn giọng nói qua ống truyền âm bọc da. "Chắc chỉ là một đợt dao động áp suất nhỏ do Vân Đỉnh xả tải lò hơi phụ. Đi tuần tra phân đoạn tiếp theo."
Tiếng ủng sắt nện lạch cạch xa dần trên lưới thép gầm sàn. Khi tiếng pít-tông nén khí đeo hông của đội tuần tra tắt hẳn trong màn sương muối, Nguyễn Văn Tấn mới dám thở hắt ra một hơi dài, suýt chút nữa gục ngã khỏi đà treo.
"Nguyên... chúng ta thoát rồi..." Tấn thì thào, mặt cắt không còn giọt máu.
"Chưa đâu," Cao Nguyên lạnh lùng đáp, ánh mắt anh hướng về đường ống dẫn hơi sưởi phụ vừa được đấu nối thành công. "Giờ là lúc dẫn hơi ấm về cứu An."
***
Nửa giờ sau, dòng hơi sưởi ấm trộm được từ đường ống dẫn nhiệt chính của hoàng gia Vân Đỉnh đã len lỏi qua hệ thống ống đồng dã chiến, chạy thẳng vào căn gác xép rỉ sét cheo leo sát mép sàn Phân khu 9.
Căn gác xép vốn quanh năm lạnh buốt và nồng nặc mùi sương muối lưu huỳnh giờ đây đang ấm áp dần lên. Chiếc lò sưởi tự chế bằng tôn phế liệu đặt ở góc phòng khẽ rung lên lạch cạch, tỏa ra những luồng khí nóng dịu nhẹ. Hơi ấm xua đi lớp sương muối xám xịt đang bám đầy trên những song cửa sắt rỉ sét.
Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Cao An khẽ cựa mình. Đôi mắt xám đục không có tiêu cự của cô bé mười hai tuổi khẽ giật nhẹ dưới chiếc kính bảo hộ thạch anh màu hồng nhạt. Cơn ho khan dữ dội rỉ máu đồng nhạt – di chứng của căn bệnh Hóa đá phổi chì do hít thở bụi cơ khí lâu ngày – đã bắt đầu dịu lại. Nhịp thở của cô bé trở nên đều đặn, đôi má gầy gò sạm đen vì khói than bắt đầu hồng hào trở lại dưới ánh lửa ấm áp của lò sưởi.
"Anh Nguyên..." Cao An thầm thì, thính giác nhạy bén giúp cô bé nhận ra tiếng bước chân quen thuộc của anh trai ngay khi anh vừa bước qua ngõ hẹp gác xép.
"Anh đây, An," Cao Nguyên bước đến bên giường, tháo chiếc mặt nạ phòng độc mạ bạc dã chiến bám đầy bồ hóng than. Anh dùng bàn tay phải săn chắc, ấm áp vuốt nhẹ mái tóc rối của em gái, cố ý giấu cánh tay trái bị bỏng rách sâu ra sau lưng.
"Ấm quá..." Cao An khẽ mỉm cười, đôi tay gầy guộc của cô bé vươn ra chạm vào chiếc lò sưởi bằng tôn bên cạnh. "Lâu lắm rồi gác xép của mình mới không bị đóng băng rỉ sét khớp xương nữa. Có phải anh lại mạo hiểm đu dây sửa xích không?"
"Không có gì đâu, chỉ là anh hiệu chỉnh lại van xả áp phụ của Trạm Số 9 thôi," Cao Nguyên nói dối để em gái yên lòng. Anh quay sang nhìn người đàn ông trung niên nho nhã đang đứng cạnh bể lọc nước làm mát dã chiến.
Bác sĩ Đặng Thế Vinh khẽ đẩy gọng kính hai tròng bằng đồng tinh xảo, mỉm cười nhìn Cao Nguyên. Ông đang sử dụng bộ dụng cụ phẫu thuật vi mô bằng thép không rỉ mạ vàng để chưng cất các loại thảo dược vách đá dã chiến tự hái, phối hợp với muối mỏ tinh khiết để bào chế mẻ Thuốc nhỏ mắt kháng bụi đồng mới.
"Dòng hơi ấm này đến thật đúng lúc, cậu Nguyên," Bác sĩ Thế Vinh điềm tĩnh nói, tay khéo léo nhỏ từng giọt dung dịch trong suốt vào đôi mắt xám đục của Cao An. "Nếu gác xép này tiếp tục lạnh dưới mười độ, phế quản bị tổn thương chì của cô bé sẽ co thắt vĩnh viễn. Tôi vừa tẩy rửa sạch màng đồng bám trên giác mạc cho An. Nhờ hơi ấm này, đôi mắt của cô bé sẽ không bị mù lòa vĩnh viễn bẩm sinh."
"Cảm ơn bác sĩ," Cao Nguyên khàn giọng nói, lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả. Nhìn em gái ngủ thiếp đi trong giấc ngủ yên bình không còn tiếng ho khan, anh biết mọi sự mạo hiểm, kể cả vết thương đang rỉ máu trên cánh tay trái của mình, đều hoàn toàn xứng đáng.
Để bảo vệ sức khỏe cho Cao An, Cao Nguyên còn lắp đặt thêm một hệ thống Thuật lọc bụi than bằng màng nước thô sơ ngay sát lỗ thông gió của gác xép. Không khí khói bụi than đen kịt từ bên ngoài đi qua buồng ngưng tụ màng nước mỏng, giữ lại tám mươi phần trăm bụi đồng và khói chì, chỉ để lại luồng khí sạch mát dịu tràn vào phòng. Đây là kiệt tác cơ khí nhỏ mà anh tự tay dệt bằng sợi đồng siêu mỏng cùng chị họ Cao Vy.
***
Thế nhưng, sự ấm áp đột ngột xua tan cái lạnh giá buốt tại Phân khu 9 không thể qua mắt được những kẻ rình mò trong bóng tối.
Tại Phòng điều phối áp suất Trạm Số 9 ấm áp, Bùi Tiến Dũng đang đứng nhìn chằm chằm vào bảng đo áp suất cơ học trung tâm. Dũng là một thợ van đầy tham vọng, luôn cài chiếc phù hiệu Nghiệp đoàn mạ đồng sáng bóng trên ngực áo bảo hộ không một vết bẩn. Gã luôn khao khát lập công để được thăng cấp lên Vân Đỉnh xa hoa, thoát khỏi cảnh nghèo đói bám đầy bồ hóng của Hạ Giới.
"Lạ thật..." Tiến Dũng lẩm nhẩm, ngón tay gạt nhẹ hạt trên chiếc bàn tính cơ học bỏ túi. "Lưu lượng than đá tiêu thụ của lò hơi phụ Trạm Số 9 hoàn toàn bình thường, nhưng tại sao nhiệt độ khu vực lán trại xung quanh xưởng rèn Cao Bằng lại tăng vọt lên năm độ C?"
Gã biết rõ Giám đốc Tạ Quang Minh đã ký lệnh niêm phong toàn diện van hơi sưởi ấm của Phân khu 9 để bán lậu dầu và hơi nước ra chợ đen. Lẽ ra lúc này, toàn bộ phân khu phải chìm trong cảnh đóng băng rỉ sét khớp xương. Sự xuất hiện của nguồn nhiệt sưởi ấm ổn định này chỉ có thể có một giải thích duy nhất: có kẻ đã thực hiện Đấu nối lậu hơi nước hoàng gia.
Tiến Dũng nở một nụ cười xảo quyệt. Gã quyết định tự mình đi điều tra để nắm giữ bằng chứng thăng tiến.
Đêm hôm đó, Tiến Dũng lén lút đeo chiếc kính bảo hộ da dày bọc đồng chống bụi, dắt theo chiếc đồng hồ áp lực bỏ túi mạ đồng thau, âm thầm bám theo các đường ống dẫn nhiệt phụ bám đầy muối lưu huỳnh.
Gã bắt đầu bằng việc theo dõi lượng than đá tiêu thụ của xưởng rèn chú Cao Bằng. Lò rèn ngầm hoàn toàn nguội lạnh, không có khói bốc lên từ ống khói thải. Nhưng khi Tiến Dũng bước đến gần căn gác xép rỉ sét của Cao Nguyên cheo leo sát mép sàn, gã phát hiện nhiệt độ vách tôn ở đây ấm áp bất thường so với áp suất định mức bằng không của Nghiệp đoàn.
Lâm Gia Bảo – cậu bé mồ côi phụ tá của Cao Nguyên – đang cảnh giới phía ngoài ngõ hẹp. Phát hiện bóng dáng lén lút của Tiến Dũng, Gia Bảo nhanh trí vác một xô xỉ than bẩn đổ ụp xuống ngay trước lối đi, cố tình tạo ra một đám khói bụi mù mịt để che khuất tầm nhìn của gã.
"Này! Đi đứng kiểu gì thế hả thằng nhóc nhặt rác?" Tiến Dũng ho sặc sụa, quát lớn.
"Cháu xin lỗi chú, cháu đang dọn dẹp xỉ than lò rèn cũ thôi mà," Gia Bảo giả vờ khờ khạo nói, cố tình đứng chắn trước đường ống dẫn hơi sưởi ngầm bọc da cá voi sắt.
Nhưng Tiến Dũng là một Thợ máy bậc 1 chính quy, gã quá nhạy bén với các chỉ số áp suất sụt sấy để bị đánh lừa bởi những tiểu xảo thô sơ. Gã đẩy mạnh Gia Bảo ra một bên, rút chiếc đồng hồ áp lực bỏ túi ra khỏi túi áo bảo hộ da, áp đầu dò lò xo thép đàn hồi cao trực tiếp vào van xả khí thải đầu ra của lỗ thông gió gác xép.
Kim đồng hồ áp lực thạch anh trên tay Tiến Dũng lập tức nhảy vọt lên vạch số, chỉ ra một lưu lượng dòng khí nén sụt sấy ổn định không phẩy năm bar đang tuần hoàn liên tục bên trong.
Tiến Dũng đối chiếu số liệu áp suất sụt sấy của phân đoạn ống xả số 9 với biểu đồ phân phối lưu lượng của Nghiệp đoàn trong đầu gã. Chỉ mất chưa đầy ba mươi giây tính toán logic cơ học, gã đã xác định chính xác vị trí đấu nối lậu hơi nước chính là điểm khoan gián điệp mà Cao Nguyên đã thực hiện dưới gầm sàn tháp điều áp.
"Tao biết ngay mà..." Tiến Dũng thì thầm, nụ cười tham vọng hiện rõ trên khuôn mặt gầy gò dưới ánh sáng đỏ mờ của biển axit bên dưới. "Cao Nguyên... mày giỏi lắm, nhưng tri thức cơ khí của mày giờ đây chính là chiếc vé đưa tao lên Vân Đỉnh."
Gia Bảo hoảng hốt định chạy đi báo tin cho Cao Nguyên, nhưng Tiến Dũng đã nhanh tay bóp chặt cổ áo cậu bé, đẩy mạnh cậu ngã nhào vào đống xỉ than bẩn thỉu.
"Đừng có động đậy, thằng rác rưởi," Tiến Dũng lạnh lùng đe dọa, tay siết chặt chiếc đồng hồ áp lực. Gã không tự mình ra mặt xung đột bạo lực với nhóm Cao Nguyên. Gã biết rõ luật chơi của Nghiệp đoàn: bán thông tin cho Tạ Quang Minh sẽ mang lại cho gã nhiều lợi ích hơn là một cuộc ẩu đả đường phố.
Tiến Dũng quay lưng, bước nhanh về phía tòa văn phòng điều hành rực rỡ ánh đèn hơi nước của Nghiệp đoàn, bỏ lại Gia Bảo đang bất lực khóc lóc trong đống tro than.
***
Tại căn phòng làm việc xa hoa ngập tràn hơi ấm sưởi sạch của Tạ Quang Minh dưới đáy Tháp Số 9, gã giám đốc béo ú đang ung dung uống rượu than đá từ chiếc ly bọc vàng ròng. Bụng phệ của gã thắt chặt dưới chiếc đai da bọc đồng sang trọng.
*Cốc. Cốc. Cốc.*
"Vào đi," Tạ Quang Minh khàn giọng nói.
Bùi Tiến Dũng bước vào phòng, khom lưng cung kính trước gã giám đốc béo ú. Gã không vòng vo, lập tức đặt chiếc đồng hồ áp lực bỏ túi chứa số liệu đo đạc và mảnh giấy ghi chép chính xác tọa độ điểm đấu nối lậu hơi sưởi lên bàn làm việc bọc da.
"Báo cáo Giám đốc Minh, tôi đã tìm ra vị trí kẻ trộm hơi nước sưởi ấm của Nghiệp đoàn," Tiến Dũng nói với giọng điệu đầy tự mãn. "Chính là tên thợ học việc Cao Nguyên. Hắn đã lén lút đấu nối van một chiều dã chiến vào đường ống dẫn nhiệt chính dưới gầm sàn Phân khu 9 để sưởi ấm cho căn gác xép của hắn và khu ổ chuột xung quanh."
Tạ Quang Minh nghe xong, đôi mắt ti hí híp lại đầy sát khí. Gã đập mạnh chiếc ly rượu xuống bàn, khiến rượu than đá bắn tung tóe lên các thẻ đục lỗ lương thực.
"Tên rác rưởi Cao Nguyên đó dám khoan vào đường ống của hoàng gia?" Tạ Quang Minh rít lên qua kẽ răng ám vàng khói than. "Hành động của hắn làm sụt áp suất sưởi ấm của khu quý tộc Vân Đỉnh, khiến tôi bị khiển trách từ cấp trên! Tiến Dũng, mày làm tốt lắm. Đây là phần thưởng của mày."
Tạ Quang Minh rút ra một chiếc thẻ đục lỗ lương thực bằng đồng mạ vàng rực rỡ, ném mạnh về phía Tiến Dũng. Gã cũng ký một lệnh thăng cấp đặc cách cho Tiến Dũng lên làm kỹ thuật viên chính quy tại Vân Đỉnh.
"Cảm ơn Giám đốc! Tôi sẽ luôn trung thành với Nghiệp đoàn!" Tiến Dũng nhận lấy chiếc thẻ bằng cả hai tay run rẩy vì sung sướng, đôi mắt lấp lánh sự tham vọng đã đạt được mục đích.
Ngay khi Tiến Dũng lui ra ngoài, Tạ Quang Minh lập tức kéo chiếc cần gạt truyền âm bằng đồng thau trên bàn làm việc, kết nối trực tiếp với văn phòng của Đội Cảnh vệ mật hoàng gia.
"Lê Thiết! Tôi vừa nhận được báo cáo chính xác về vị trí của kẻ trộm hơi nước Cao Nguyên," Tạ Quang Minh ra lệnh, giọng gã lạnh lùng và tàn nhẫn. "Ký lệnh niêm phong khẩn cấp toàn bộ Phân khu 9. Dẫn đầu đội tuần tra bọc thép của mày ập vào bắt giữ ngay lập tức tên phản nghịch đó cho tôi. Đứa nào cản đường, cứ dùng súng hơi nước áp lực cao bắn nát sọ!"
Ở đầu dây bên kia, Đội trưởng Lê Thiết khẽ gật đầu, bàn tay bọc gáp sắt siết chặt lấy báng khẩu súng bắn lưới điện từ 'Địa Võng 02' đang xì xì nạp sạc khí nén.
"Rõ, Giám đốc Minh. Đội tuần tra bọc thép sẽ xuất kích ngay lập tức. Phân khu 9 sẽ bị phong tỏa hoàn toàn trong vòng mười lăm phút nữa."
***
Trong căn gác xép ấm áp, Cao Nguyên vẫn đang ngồi cạnh giường của Cao An, khẽ lau sạch những vết bụi đồng bám trên mặt kính bảo hộ của em gái. Luồng hơi ấm sưởi dịu nhẹ vẫn tỏa ra đều đặn từ chiếc lò sưởi tự chế, xua tan đi cái lạnh giá buốt của mùa đông lòng vực.
Nhưng ngoài kia, trong màn sương muối lưu huỳnh mù mịt của Phân khu ổ chuột Hạ Giới Số 9, tiếng rít gào rú của các động cơ hơi nước bọc thép của cảnh vệ hoàng gia đã bắt đầu vang lên từ xa, khóa chặt mọi lối thoát hiểm dẫn xuống vực axit Phlogiston.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!