Nhạc nềnThunderclap

Đánh Tráo Áp Suất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới gầm sàn Phân khu 9 như đặc quánh lại bởi hơi nóng rực từ vỏ ống đồng thau và mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ lòng vực axit bên dưới. Tiếng xì xì rít buốt của luồng khí nén áp lực cao đang dâng ngược trở lại từ Tháp Điều Áp Số 9 vang lên dồn dập, như tiếng đếm ngược của một quả mìn nén khí sắp nổ tung.


"Nguyên... Nguyên ơi! Áp suất chạm vạch một trăm bốn mươi lăm bar rồi! Sắp hết chu kỳ xả áp rồi!" Nguyễn Văn Tấn hét lên qua mặt nạ phòng độc mạ bạc dã chiến, giọng gã run lẩy bẩy như chiếc lá trước bão. Hai tay Tấn bám chặt lấy đà thép treo lơ lửng, cả cơ thể gầy gò nhún xuống dưới sức nặng của chiếc gá kẹp van một chiều tự chế đang bị đẩy lệch tâm.


Mũi khoan thép carbon vẫn kẹt cứng ở độ sâu ba mươi milimet, xuyên qua lớp vỏ đồng dày của đường ống dẫn hơi nước thải Vân Đỉnh. Nó bị bó chặt bởi ứng suất giãn nở nhiệt cực đại của kim loại. Lúc này, nếu Cao Nguyên dùng sức giật mạnh mũi khoan ra ngoài, luồng hơi nước siêu nhiệt một trăm năm mươi bar bên trong sẽ phun trào như một lưỡi dao thủy tinh nóng chảy, cắt đôi cơ thể họ và thổi bay giàn giáo treo leo này xuống biển axit Phlogiston đang sôi sục bên dưới.


Lòng bàn tay trái của Cao Nguyên, nơi hằn sâu vết sẹo bỏng cũ từ tai nạn hơi nước mười năm trước, đang bỏng rát dữ dội. Hơi nóng từ thân máy khoan truyền qua lớp găng tay da sờn cũ, khiến những thớ thịt chai sần của anh co rút đau đớn. Cơn đau như muốn bẻ gãy ý chí của chàng thợ học việc trẻ tuổi, nhưng ánh mắt anh sau lớp kính bảo hộ thạch anh nứt nhẹ vẫn lạnh lùng và tập trung đến đáng sợ. Anh không được phép buông tay. Đằng sau lưng anh, trong căn gác xép rỉ sét cheo leo sát mép sàn phân khu, em gái Cao An vẫn đang chống chọi với cơn ho chì tàn khốc giữa mùa đông lạnh giá.


"Tấn, bình tĩnh!" Cao Nguyên khàn giọng ra lệnh, giọng nói của anh bị bóp méo qua màng lọc than hoạt tính của mặt nạ. "Đừng kéo máy khoan. Kim loại đang thở, chúng ta phải nương theo nhịp thở của nó."


Trong đầu Cao Nguyên, những lời truyền dạy của người cha quá cố Cao Thiết chợt vang lên rõ mồn một: *"Kim loại cũng có linh hồn, Nguyên ạ. Khi nóng nó nở ra kiêu ngạo, khi lạnh nó co lại nhún nhường. Con muốn chế ngự nó, phải biết cách điều phối ứng suất nội tại của nó."*


"Tấn! Bơm sương nước ngưng tụ làm mát vào ngay chân gá kẹp! Phun trực tiếp vào điểm tiếp xúc giữa mũi khoan và vỏ ống đồng!" Cao Nguyên hét lên.


Tấn vội vã dùng tay gạt van xịt nước dã chiến bọc vỏ đồng đeo hông, phun một luồng sương nước ngưng tụ lạnh buốt vào trực tiếp điểm khoan đang đỏ rực do ma sát. Tiếng *xèo xèo* dữ dội vang lên, hơi nước trắng xóa bốc lên mù mịt, che khuất tầm nhìn của cả hai. Sự giảm nhiệt đột ngột làm co rút cục bộ lớp vỏ đồng thau xung quanh lỗ khoan, nhưng đồng thời nó cũng tạo ra một vết rạn vi mô mới sát mép gá kẹp. Thân ống đồng bắt đầu rên rỉ những tiếng *răng rắc* siêu vi.


Cao Nguyên không chần chừ một giây. Tay phải anh thọc nhanh vào thắt lưng da bảo hộ, rút ra chiếc Cờ-lê lực đồng thau gia bảo của Cao Thiết. Chiếc cờ-lê nặng năm kilôgam, xù xì bám đầy bụi than đen kịt, nhưng cơ cấu bánh răng nhảy cóc bên trong nó là một kiệt tác cơ khí vi mô vô giá. Anh móc đầu cờ-lê vào đai ốc hãm móng ngựa của gá kẹp van một chiều.


Cao Nguyên không cố rút mũi khoan. Thay vào đó, anh dùng cờ-lê lực siết ngược đai ốc hãm của gá kẹp với một góc chính xác mười lăm độ. Anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên cán cờ-lê, cắn răng chịu đựng cơn đau rát từ vết bỏng tay trái đang rỉ máu đồng nhạt.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Tiếng bánh răng nhảy cóc bên trong chiếc cờ-lê lực kêu vang dòn dã dội lại trong không gian chật hẹp của gầm sàn. Kim đồng hồ đo ứng lực lò xo trên cán cờ-lê nhảy vọt lên vạch đỏ, báo hiệu lực siết đã đạt mức tối ưu. Việc siết ngược đai ốc gá kẹp đã giúp phân phối lại ứng suất giãn nở nhiệt của vỏ ống đồng, ép dầm thép chịu lực móng ngựa mở rộng nhẹ khe hở lỗ khoan đang bó chặt lấy mũi khoan.


"Được rồi! Tấn, giật máy khoan ra ngay khi tôi hô!" Cao Nguyên hét lớn, hai chân bám chặt vào đà thép treo lơ lửng.


"Ba... hai... một... GIẬT!"


*Phụt!*


Tấn dồn hết sức bình sinh giật mạnh máy khoan quay tay ra ngoài. Lưỡi khoan đồng thau trượt ra khỏi lỗ khoan trong gang tấc. Ngay lập tức, một tia hơi nước siêu nhiệt nhỏ như sợi chỉ bắn vọt ra từ lỗ khoan, rít lên một tiếng *xoẹt* xé rách không khí, sượt qua vai áo bảo hộ của Cao Nguyên và găm thẳng vào dầm thép phía trên, làm kim loại nóng chảy bốc khói khét lẹt.


Nhanh như cắt, Cao Nguyên slam mạnh tay gạt van một chiều tự chế vào vị trí lỗ khoan, dùng chiếc cờ-lê lực siết chặt đai ốc khóa cổ van.


*Cạch!*


Cơ cấu bánh răng nhảy cóc báo hiệu lực siết hoàn hảo. Tiếng rít áp suất đột ngột tắt lịm. Điểm đấu nối lậu hơi sưởi ấm đã được cố định vững chắc lên đường ống dẫn nhiệt chính của hoàng gia Vân Đỉnh. Van một chiều tự chế hoạt động hoàn hảo, giữ chặt dòng khí nén một trăm năm mươi bar bên trong ống dẫn mà không để rò rỉ một giọt hơi nóng nào ra ngoài.


"Thành... thành công rồi sao?" Tấn run rẩy buông lỏng hai tay, cả người đổ sụp xuống đà thép, thở dốc qua mặt nạ phòng độc. "Chúng ta... chúng ta sống rồi, Nguyên ơi!"


Cao Nguyên khẽ gật đầu, nhưng anh không thả lỏng. Anh cẩn thận cất chiếc cờ-lê lực gia bảo vào thắt lưng, lau vội vệt máu đồng nhạt đang rỉ ra từ vết bỏng tay trái. Vết thương cũ bị rách sâu thêm do lực siết cực đại, nhưng anh không có thời gian để bận tâm. Phi vụ trích xuất hơi sưởi lậu đã hoàn thành bước đầu tiên, dòng hơi ấm dã chiến đã bắt đầu chảy ngầm qua đường ống phụ dẫn về Phân khu 9.


Thế nhưng, ngay khi Cao Nguyên chuẩn bị thu dọn dụng cụ, một tiếng động lạ từ phía trên gầm sàn dội xuống khiến toàn bộ cơ thể anh đông cứng lại.


*Cộc. Cộc. Cộc.*


Đó là tiếng bước chân nặng nề của ủng da bọc sắt nện lên những tấm lưới thép gầm sàn Phân khu 9. Đi kèm với nó là tiếng rít khàn khàn đặc trưng của các pít-tông nén khí đeo hông và tiếng kim loại va chạm lạch cạch.


"Có biến! Tuần tra đường ống!" Cao Nguyên thì thầm, giật mạnh vai áo của Tấn. "Tắt đèn măng-sông ngay!"


Tấn hoảng hốt vặn khóa van cồn, dập tắt ngọn lửa lập lòe của chiếc đèn. Không gian lập tức chìm vào bóng tối âm u, chỉ còn lại ánh sáng đỏ quạch mờ nhạt từ biển axit Phlogiston hắt lên từ đáy vực sâu hoắm.


***


Phía trên giàn giáo treo, cách vị trí của Cao Nguyên chưa đầy năm mét, một bóng người gầy gò, nhanh nhẹn đang từ từ bước xuống bậc thang sắt của Tháp Điều Áp Số 9. Hắn mặc bộ đồ tuần tra bọc da dày màu xám tro bám đầy bồ hóng than đá, hông đeo khẩu súng bắn lưới điện từ hơi nước nén khí.


Đó là Đinh Vạn – Tổ trưởng tuần tra phát hiện đấu nối lậu hơi nước hoàng gia của Nghiệp đoàn Năng lượng.


Đinh Vạn không phải là một gã cảnh vệ mật hữu dũng vô mưu. Hắn là một chuyên gia dò tìm rò rỉ áp suất có thính giác nhạy bén tuyệt vời. Trước ngực hắn treo chiếc ống dò áp suất đồng thau 'Dò Long' – thiết bị do thám tinh vi của hoàng gia có màng rung thạch anh siêu nhạy, có khả năng phát hiện dòng khí nén rò rỉ hoặc sụt áp siêu vi cách xa hai mươi mét.


"Đội trưởng Vạn, bảng điều khiển trung tâm ở Vân Đỉnh vừa báo cáo có một đợt sụt giảm áp suất siêu vi khoảng không phẩy năm bar tại phân đoạn ống xả số chín," một lính tuần tra bọc thép bước sau Đinh Vạn khàn giọng báo cáo qua ống truyền âm bọc da.


Đinh Vạn dừng bước chân bọc sắt của mình ngay trên tấm lưới thép sát vị trí gá van của Cao Nguyên. Hắn tháo chiếc ống dò 'Dò Long' ra khỏi móc đeo ngực, áp một đầu ống nghe bằng đồng thau vào tai trần, đầu kia hướng thẳng xuống khoảng không tối tăm dưới gầm sàn.


"Không phẩy năm bar là quá nhỏ so với một vết nứt tự nhiên do mỏi kim loại," Đinh Vạn lạnh lùng nói, giọng hắn sắc lẹm và điềm tĩnh. "Nếu là vết nứt, áp suất sụt giảm sẽ tăng dần theo hàm số mũ khi vỏ đồng giãn nở nhiệt. Nhưng đợt sụt áp này lại dừng lại đột ngột và ổn định ở mức không phẩy năm bar. Có kẻ đã khoan trộm hơi nước sưởi ấm của hoàng gia."


"Trộm hơi nước?" Gã lính tuần tra ngạc nhiên. "Lũ rác rưởi Hạ Giới làm sao có đủ kỹ nghệ khoan vào đường ống một trăm năm mươi bar mà không bị nổ tung phổi?"


"Đừng coi thường chúng," Đinh Vạn hừ lạnh một tiếng, đôi mắt sắc như dao quét qua bóng tối dưới giàn giáo. "Con trai của Cao Thiết vẫn còn sống dưới đáy vực này. Thằng nhóc đó thừa hưởng đôi bàn tay mẫn cảm của dòng họ Cao. Đi tuần tra dọc theo đường ống chính cho tôi. Dùng gậy sắt gõ mạnh vào thành ống để tạo chấn động dội âm. Nếu có gá kẹp lậu bám vào, tần số âm thanh phản hồi sẽ bị đục ngầu."


***


Dưới đà thép treo lơ lửng, Cao Nguyên và Tấn đang ở trong tình thế tuyệt lộ.


Họ không thể leo lên trên vì Đinh Vạn đang đứng ngay phía trên đầu họ. Họ cũng không thể tuột xuống dưới vách đá đứng Phlogiston vì không có bộ dây khóa an toàn da cá voi sắt bảo vệ khỏi sức gió giật của vực sâu. Cả hai chỉ có thể bám chặt vào thanh dầm sắt rỉ sét, cơ thể treo lơ lửng giữa khoảng không, bên dưới là biển axit sôi sục bốc khói lưu huỳnh ăn mòn da thịt.


Tấn run rẩy dữ dội, đôi mắt gã giãn ra vì sợ hãi khi nghe tiếng gậy sắt của lính tuần tra gõ mạnh vào thành ống đồng dẫn chính phía xa: *Keng... Keng... Keng...*


Tiếng vang kim loại dội lại trong lòng ống khổng lồ, mỗi tiếng gõ gần hơn một chút. Chỉ cần gã lính gõ đến vị trí gá kẹp van một chiều tự chế của họ, tần số âm thanh bị bóp méo sẽ ngay lập tức vạch trần điểm đấu nối lậu.


Tấn hoảng loạn chỉ tay về phía lối thoát hiểm đường ống thải phía xa, định buông tay nhảy xuống đà gỗ để làm mồi nhử đánh lạc hướng cảnh vệ. Nhưng Cao Nguyên lập tức dùng cánh tay phải siết chặt vai Tấn, giữ gã đứng yên tại chỗ. Anh lắc đầu nghiêm nghị qua lớp kính bảo hộ thạch anh.


Chó săn cơ khí Răng Thép 09 của lính tuần tra đang lảng vảng quanh cổng gác phía trên. Chỉ cần Tấn tạo ra một tiếng động nhỏ hoặc nhảy xuống, khứu giác nhạy bén của con quái thú bốn chân bằng đồng thau kia sẽ đánh hơi thấy mùi mỡ cá voi sắt bám trên áo bảo hộ của gã ngay lập tức.


Cao Nguyên biết mình phải hành động, và phải cực kỳ nhanh nhẹn.


Anh quan sát vết rạn vi mô sát mép gá kẹp van một chiều. Dù van đã được khóa chặt, nhưng vết nứt siêu vi do sự giảm nhiệt đột ngột của nước ngưng tụ vẫn đang rò rỉ một lượng khí nóng cực nhỏ. Tiếng rít *xì xì* tần số cao của nó tuy tai trần khó nghe thấy, nhưng đối với thiết bị dò âm tần 'Dò Long' của Đinh Vạn, nó giống như một ngọn hải đăng phát sáng trong đêm tối.


Cao Nguyên thọc tay vào túi bảo hộ da, rút ra chiếc Bình bọt xà phòng dò rò rỉ hơi nước – công cụ đơn giản tự chế từ dung dịch nước xà phòng đậm đặc bọc vỏ đồng dã chiến. Anh không dùng keo hàn đồng-chì vì nhiệt độ ống dẫn lúc này đã dâng cao trở lại một trăm năm mươi bar, keo hàn sẽ bị chảy lỏng ngay lập tức.


Anh xịt trực tiếp dung dịch xà phòng đậm đặc lên vết rạn vi mô và xung quanh các khớp nối của gá kẹp van một chiều.


Dung dịch xà phòng bám chặt vào bề mặt kim loại nóng bỏng, ngay lập tức tạo thành một lớp màng bong bóng phồng to, dày đặc bao phủ lấy toàn bộ vết rạn. Những bong bóng xà phòng liên tục sinh ra và xếp chồng lên nhau, tạo thành một lớp đệm hấp thụ âm thanh hoàn hảo.


Tiếng rít tần số cao của dòng khí rò rỉ bị lớp màng bọt xà phòng bóp nghẹt, triệt tiêu hoàn toàn chấn động dội âm.


Thế nhưng, bọt xà phòng sẽ nhanh chóng bị bốc hơi và vỡ ra dưới nhiệt độ sấy nóng của đường ống chính. Cao Nguyên cần một thủ đoạn ngụy trang bền vững hơn để che mắt thiết bị quét radar nhiệt và khứu giác của chó săn cơ khí.


Anh thò tay vào chiếc hũ sắt đeo hông của Tấn, múc ra một nắm lớn mỡ bò phế liệu chịu nhiệt kém chất lượng – thứ mỡ bôi trơn dã chiến bốc mùi hôi thối bẩn thỉu của khu ổ chuột. Anh áp dụng Thủ đoạn đánh tráo dầu bôi trơn dã chiến, bôi trét một lớp mỡ bò dày cộp, đen nhẻm bám bồ hóng than đá lên toàn bộ bề mặt gá kẹp van một chiều tự chế và bọt xà phòng.


Lớp mỡ bò phế liệu nhanh chóng đông cứng lại dưới cái lạnh buốt của gió vực thẳm gầm sàn, bao bọc chặt chẽ lấy lớp bọt xà phòng bên trong. Nhìn từ bên ngoài, điểm đấu nối lậu van một chiều mới tinh giờ đây trông không khác gì một khớp nối rỉ sét cũ kỹ, bám đầy dầu mỡ đen và bồ hóng đóng cặn tích tụ hàng chục năm qua của đường ống dẫn thải bỏ hoang.


Mùi hôi thối nồng nặc của mỡ bò phế liệu cũng hoàn toàn che lấp mùi mỡ cá voi sắt tinh khiết, cắt đứt vệt mùi có thể thu hút chó săn cơ khí.


***


Tiếng bước chân bọc sắt của Đinh Vạn dừng lại ngay phía trên đầu họ.


Cao Nguyên và Tấn nín thở hoàn toàn. Cao Nguyên dùng cánh tay phải bám chặt lấy đà thép, toàn bộ cơ bắp vai gồng căng lên chịu đựng sức nặng của cả cơ thể lơ lửng. Tay trái bị bỏng sẹo của anh tê dại đi vì lạnh và đau đớn, nhưng anh không để bản thân phát ra bất kỳ một tiếng rên rỉ nào.


Đinh Vạn từ từ cúi người xuống, luồn chiếc ống dò áp suất đồng thau 'Dò Long' qua khe hở của tấm lưới thép gầm sàn.


Đầu dò bằng đồng thau sáng bóng của chiếc 'Dò Long' hạ dần xuống khoảng không tối tăm, rà sát qua vị trí gá kẹp van một chiều của Cao Nguyên. Khoảng cách giữa đầu dò và điểm đấu nối lậu chỉ còn chưa đầy mười centimet.


Dưới sức nóng một trăm năm mươi độ C của đường ống chính truyền qua lớp mỡ bò bọc ngoài, lớp bọt xà phòng bên trong bắt đầu giãn nở nhiệt dữ dội.


Một bong bóng xà phòng lớn màu hồng nhạt, căng mọng hơi sưởi ấm rò rỉ, bắt đầu trồi lên khỏi lớp mỡ bò đen nhẻm. Nó run rẩy, dập dềnh ngay trước đầu ống dò 'Dò Long' của Đinh Vạn.


Cao Nguyên trừng mắt nhìn quả bong bóng xà phòng đang phình to dần dưới nhiệt độ cao.


Nếu quả bong bóng này vỡ ra lúc này, sự sụt áp đột ngột của dòng khí nén bên trong nó sẽ tạo ra một tiếng nổ nhỏ dội âm tần số cao thẳng vào màng rung thạch anh của chiếc 'Dò Long'. Đinh Vạn chỉ cần nghe thấy tiếng động đó, tính mạng của Cao Nguyên, Nguyễn Văn Tấn và toàn bộ hy vọng sưởi ấm của hàng vạn cư dân Phân khu 9 sẽ chấm dứt ngay lập tức.


Thời gian như ngừng trôi dưới gầm sàn tối tăm.


Đinh Vạn nín thở lắng nghe, gương mặt hắn lạnh lùng như tạc từ đá đồng thau, tai áp chặt vào ống nghe. Chiếc ống dò 'Dò Long' vẫn duy trì vị trí rà sát quả bong bóng xà phòng đang run rẩy...


Quả bong bóng mỏng manh phồng to hết cỡ, phản chiếu ánh sáng đỏ quạch lập lòe của vực axit bên dưới, sẵn sàng vỡ tung trước sự biến động nhỏ nhất của gió vực thẳm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!