Lửa Lò Trong Băng Giá
Gió mùa đông thổi thốc từ vực thẳm vách đá đứng Phlogiston, mang theo những bông tuyết nặng trĩu sương muối lưu huỳnh, tràn qua các khe hở của mái tôn rỉ sét. Phân khu ổ chuột Hạ Giới Số 9 chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Kể từ khi Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia ban bố lệnh niêm phong toàn diện hệ thống van sưởi ấm, những luồng khí nóng ấm áp vốn rò rỉ từ tầng Vân Đỉnh đã hoàn toàn biến mất. Toàn bộ phân khu chìm vào cảnh băng giá tàn khốc. Trên những dầm thép treo lơ lửng, rỉ sét đóng băng thành những mảng xám xịt, kêu răng rắc dưới sức nặng của cái lạnh buốt xương.
Sâu trong tàn tích đổ nát của xưởng rèn cũ của chú Cao Bằng, bóng tối bao trùm lấy ba con người đang co cụm cạnh một lò rèn dã chiến nguội lạnh. Cao Nguyên ngồi trên một thùng gỗ chứa phế liệu đồng, tay phải siết chặt chiếc cờ-lê lực đồng thau gia bảo của cha để lại. Cánh tay trái của anh—cánh tay tàn tật đã hoàn toàn mất đi cảm giác nhiệt độ sau ca phẫu thuật châm kim đồng nung đỏ của Bác sĩ Thế Vinh—đang tì mạnh lên đùi để giữ thăng bằng. Bả vai phải của anh thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau buốt, rỉ ra những giọt máu nhạt màu đồng thau đặc trưng của chứng nhiễm độc chì lâu năm. Cơn sốt độc chì đang âm ỉ thiêu đốt tâm trí anh, nhưng đôi mắt anh sau lớp kính bảo hộ thạch anh nứt góc trái vẫn lạnh lùng và tập trung đến đáng sợ.
Cạnh anh, Hoàng Hải đang ngồi bó gối, chiếc búa tạ nén khí tự chế 'Lôi Thần' đặt chéo qua đùi. Bả vai phải của Hải quấn băng gạc dã chiến thấm máu loang lổ do vết bỏng rộp từ hơi nước siêu nhiệt trong phi vụ cướp dầu trước đó. Gương mặt gã thợ hàn lực lưỡng xám xịt đi vì lạnh và phẫn nộ.
Nhưng điều khiến bầu không khí trong xưởng rèn ngột ngạt hơn cả cái lạnh là tiếng ho khan của Cao An. Cô bé mười hai tuổi nằm co quắp dưới tấm chăn dạ sờn rách, đôi mắt xám đục không tiêu cự nhắm nghiền. Mỗi cơn ho của cô bé đều dội lên từ lồng ngực nhỏ bé, khò khè như tiếng pít-tông bị rò rỉ khí nén.
*Khục... Khục... Khục...*
Cao An ho ra một ngụm đờm đen bám bụi than, lẫn những vệt máu nhạt màu đồng thau nhạt. Căn bệnh Hóa đá phổi chì của cô bé đang trở nên nguy kịch khi không khí lạnh buốt làm co thắt các phế quản vốn đã bị tổn thương nghiêm trọng bởi bụi kim loại.
"Nước ngưng tụ... đã đóng băng hết rồi," Hoàng Hải khàn giọng nói, hơi thở của gã phả ra thành luồng khói trắng xóa. Gã đập mạnh nắm tay xuống sàn cát lò rèn, khiến những mảnh rỉ sét rơi lạch cạch. "Nguyên! Chúng ta không thể ngồi chờ chết ở đây được! Lũ Nghiệp đoàn dơ bẩn đã khóa chết van sưởi ấm. Cứ thế này, em An sẽ không qua nổi đêm nay. Còn thằng Tấn... thằng Tấn đang bị lão cai ngục tàn bạo Hà Văn Sâm xích bằng xích nung nhiệt dưới Ngục Đồng Rỉ! Tôi không chịu nổi nữa rồi! Tôi phải vác búa tạ xông thẳng vào cái ngục tối đó, đập tan xiềng xích để cứu nó ra!"
Hoàng Hải gầm lên, định đứng bật dậy, vác chiếc búa tạ nén khí lên vai. Nhưng ngay lập tức, một bàn tay chai sần bám đầy dầu mỡ của Cao Nguyên đã siết chặt lấy cổ tay gã.
"Hải, ngồi xuống!" Cao Nguyên quát khẽ, giọng anh trầm đục nhưng chứa đựng một uy lực logic khiến Hoàng Hải khựng lại. "Cậu quên những gì thầy cả Bùi Cảnh đã dạy rồi sao? Ngục Đồng Rỉ bám sát vách đá đứng Phlogiston nguy hiểm, được bảo vệ bằng hệ thống bẫy hơi nước nóng nén áp suất cao lên tới hai trăm bar. Chỉ cần cậu vung búa đập vào cửa sắt, Hà Văn Sâm chỉ cần gạt nhẹ van sụt sấy là luồng hơi nước hai trăm độ sẽ thiêu rụi cả cậu lẫn Tấn thành tro bụi trong vòng ba giây."
Cao Nguyên dồn lực vào tay phải, ấn Hoàng Hải ngồi trở lại thùng gỗ. Anh đặt chiếc cờ-lê lực đồng thau lên tấm bản đồ ngầm vẽ bằng mực đồng sinh học của Bùi Cảnh, chỉ vào cấu trúc chịu lực dầm thép của tháp ngục:
"Nhìn vào đây. Tháp ngục hoạt động theo nguyên lý cân bằng áp suất dầm nâng. Toàn bộ hệ thống bẫy hơi nước nóng được nuôi bởi đường ống dẫn áp lực cao từ Trạm Cáp Neo Số 9. Muốn đột nhập Ngục Đồng Rỉ cứu Tấn, chúng ta không thể dùng bạo lực cơ bắp. Chúng ta phải thâm nhập ngầm qua đường hầm ống dẫn hơi thải dưới đáy vực, và quan trọng nhất... chúng ta phải chiếm được quyền điều phối áp lực từ Trạm Số 9 để vô hiệu hóa bẫy hơi nước nóng của Hà Văn Sâm."
Đúng lúc đó, cánh cửa sập của xưởng rèn khẽ hé mở. Bác sĩ Đặng Thế Vinh bước vào, người ông bám đầy tuyết muối lưu huỳnh. Ông nhanh chóng đóng chặt cửa, đeo lại chiếc kính hai tròng gọng đồng tinh xảo và mở chiếc vali y tế bọc da chịu axit.
Ông bước đến cạnh Cao An, nhẹ nhàng nâng đầu cô bé lên và nhỏ ba giọt dung dịch màu xanh lam từ chiếc lọ thủy tinh cuối cùng vào đôi mắt xám đục của cô bé.
"Đây là liều Thuốc nhỏ mắt kháng bụi đồng cuối cùng của phòng khám," Bác sĩ Thế Vinh thở dài, giọng ông mệt mỏi nhưng đầy nhân ái. "Nó sẽ làm dịu màng đồng bám trên giác mạc và giảm cơn co thắt phế quản cho em An tạm thời. Nhưng sương muối lưu huỳnh ngoài kia quá dày, nếu không có hơi ấm sưởi sấy để thanh lọc khí thở bằng màng nước, thuốc cũng chỉ cầm cự được tối đa sáu giờ nữa. Phổi của con bé đang bị xơ cứng rất nhanh."
Cao Nguyên nhìn em gái đang dần thở đều hơn sau khi nhỏ thuốc, lòng anh đau như cắt. Lời thề bằng máu đồng thau bảo vệ gia đình và không để bất kỳ mái nhà nghèo khổ nào phải rơi xuống biển axit lại vang vọng trong tâm trí anh. Anh quay sang Bác sĩ Vinh, cúi đầu:
"Cảm ơn bác sĩ. Cháu sẽ mang hơi ấm trở lại Phân khu 9. Cháu thề."
Quay trở lại với Hoàng Hải, Cao Nguyên chỉ tay vào sơ đồ đường ống dẫn nhiệt: "Bản đồ của thầy cả chỉ ra một lối đi ngầm dẫn từ đường ống thải Vân Đỉnh thẳng vào đáy Ngục Đồng Rỉ. Nhưng lối đi này có các van xả áp phụ dã chiến canh gác. Tôi đã nhẩm tính lưu lượng khí thải nóng: nếu chúng ta gạt các van phụ này theo một tần số đóng mở nhịp nhàng, chúng ta có thể tạo ra một sóng áp suất ngược để triệt tiêu dòng khí nén sấy của bẫy hơi nóng, mở ra một khoảng trống an toàn dài mười phút để thâm nhập."
"Nhưng làm sao bẻ được khóa xích đồng rỉ sét của Hà Văn Sâm?" Hoàng Hải nghi ngờ hỏi.
Cao Nguyên không trả lời. Anh bước đến bệ lò rèn nguội lạnh, gắp một mảnh đồng phế liệu đặt lên đe rèn. Anh muốn tự rèn một đầu khóa vạn năng dã chiến để bẻ khóa cơ học của ngục tối. Anh cầm chiếc búa rèn bằng tay phải, nung đỏ phôi đồng bằng chút than Anthracite cuối cùng.
*Chan... Chan... Chan...*
Tiếng búa đập vang lên đều đặn. Nhưng khi anh dùng tay trái tàn tật để giữ phôi đồng nung đỏ, cánh tay hóa đá không hề cảm nhận được sức nóng trăm độ, nhưng bả vai phải bị thương rỉ máu đồng nhạt của anh đột ngột co thắt mạnh. Cánh tay trái run rẩy dữ dội, lực bám kéo bị trượt lệch.
*XOẢNG!*
Nhát búa đập lệch tâm ứng lực khiến phôi đồng nung đỏ bị nứt vỡ hoàn toàn, bắn ra những tia lửa đồng vụn tắt lịm trên nền cát lạnh. Cao Nguyên khựng lại, nhìn phôi rèn bị hỏng với vẻ u uất bất lực. Cái giá tích lũy của vết thương hoại tử chì đang tước đi kỹ nghệ rèn đúc tinh xảo của anh đúng vào thời khắc quyết định.
"Nguyên... tay của cậu..." Hoàng Hải ái ngại nhìn bạn thân.
Cao Nguyên hít một hơi thật sâu, ép nhịp tim đồng điệu với nhịp đập truyền động của tháp điều áp bằng Trạng thái 'Hòa âm bánh răng' để lấy lại sự bình tĩnh. Anh dứt khoát vứt mảnh đồng hỏng vào thùng rác:
"Không sao. Không rèn được khóa, chúng ta sẽ dùng Đầu bắn đinh nén khí siêu cấp để bắn nát pít-tông khóa của Hà Văn Sâm. Nhưng trước hết, chúng ta phải đột nhập phòng điều phối Trạm Số 9 để giành quyền kiểm soát bảng đo áp suất cơ học trung tâm trong vòng một giờ. Đó là con đường duy nhất."
Hoàng Hải siết chặt cán búa tạ 'Lôi Thần', đôi mắt gã rực lửa quyết tâm: "Được! Tôi sẽ đi cùng cậu. Chúng ta sẽ làm nổ tung cái van sụt sấy của chúng!"
"Kế hoạch thống nhất thế nào?" Bác sĩ Thế Vinh hỏi, tay ông đang thu dọn dụng cụ y tế.
"Cháu và Hải sẽ thâm nhập ngầm qua đường hầm thải," Cao Nguyên nói, mắt anh ánh lên tia sáng lạnh lùng của một kỹ sư tính toán. "Gia Bảo sẽ giữ liên lạc bằng còi hơi đồng thau tần số cao từ phía trên. Chúng ta chỉ có sáu giờ trước khi thuốc của em An hết tác dụng và Nghiệp đoàn hoàn thành việc niêm phong toàn diện van sưởi sấy vào bình minh."
Nhưng đúng lúc Cao Nguyên vừa giắt chiếc cờ-lê lực móp ren vào thắt lưng da bảo hộ, chuẩn bị đứng dậy hành động, một bàn tay nhỏ nhắn, lạnh buốt của Cao An đột ngột nắm lấy vạt áo anh.
Cô bé mù bẩm sinh ngồi bật dậy dưới tấm chăn dạ. Đôi tai của cô bé dưới chiếc kính bảo hộ thạch anh màu hồng nhạt khẽ giật mạnh, thính giác siêu phàm nhạy bén của cô bé đang tập trung cực hạn vào những chấn động truyền qua nền đá tự nhiên của xưởng rèn.
"Anh Nguyên..." Cao An thầm thì, giọng cô bé run rẩy vì sợ hãi nhưng cực kỳ rõ ràng. "Có tiếng rít cơ học... Tiếng xì xì hơi nước áp lực lớn của các khớp chân bọc thép tuần tra... Tiếng ủng sắt bọc đồng lệch pha của Lâm Thiết Thủ... Chúng đang áp sát xưởng rèn đổ nát này!"
*UỲNH... UỲNH...*
Tiếng nện nặng nề của những bộ chi giả cơ khí dập dập dội thẳng qua tường đá chịu lửa, rền vang dồn dập dội vào tử lộ trốn chạy của nhóm thợ máy nghèo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!