Nhạc nềnThunderclap

Máu Đồng Rỉ Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh mắt Vũ Quốc Oai co rút dữ dội nhìn chằm chằm vào chiếc cờ-lê đồng thau dưới chân, lực siết từ cánh tay cơ khí bỗng chốc buông lỏng trong tiếng rít gào của hơi nước.


Trong buồng sấy nhiệt ngột ngạt của kho dầu hoàng gia, hơi nóng sáu mươi độ C quyện với mùi mỡ cá voi sắt cháy khét lẹt tạo thành một màn sương mù đặc quánh. Sức siết từ chi giả hợp kim đồng-titan của gã cảnh sát trưởng mật đột ngột giãn ra. Cao Nguyên đổ sụp xuống sàn thép rỉ sét, lồng ngực phập phồng hít lấy hít để luồng không khí nóng bỏng nhưng quý giá. Bàn tay trái tàn tật vĩnh viễn mất cảm giác nhiệt độ của anh tì mạnh lên nền thép, lớp da thịt cháy sém bốc khói khét lẹt nhưng không hề truyền về một tín hiệu đau đớn nào. Bả vai phải của anh, nơi hằn sâu vết thương do thanh sắt xoắn của Trương Bá đập trúng trước đó, đang co thắt dữ dội, rỉ ra những giọt máu nhạt màu đồng thau đặc trưng của chứng nhiễm độc chì lâu năm.


"Ký hiệu này..." Giọng Vũ Quốc Oai khàn đi, các khớp pít-tông trên cánh tay 'Hắc Long' của gã rít lên những tiếng xì xì ngắt quãng. Gã nhìn chằm chằm vào dòng chữ "Cao Thiết" khắc chìm tinh xảo dưới cán chiếc cờ-lê lực đồng thau vừa rơi ra. Mười năm trước, chính gã và Cao Thiết đã từng đứng cạnh nhau trên những giàn giáo lộng gió của Vân Đỉnh, cùng rèn đúc nên những khớp nối xích đầu tiên giữ thăng bằng cho cả thành phố bay này. Cái chết bí ẩn của Cao Thiết mười năm trước luôn là một vết thương rỉ sét gặm nhấm lòng chính trực của gã.


*ẦM! ẦM!*


Cánh cửa bọc chì dày mười phân bên ngoài hành lang rung chuyển dữ dội dưới những cú nện của lính bọc thép. Tiếng của Lê Thiết dội qua khe cửa nứt vỡ: "Cảnh sát trưởng! Chúng tôi đã bắt giữ được tên đồng phạm vận hành van xả phụ! Đang chuẩn bị phá cửa tiến vào!"


Quốc Oai giật mình, ánh mắt gã dao động dữ dội giữa nghĩa vụ sắt đá của một cảnh vệ mật và bóng ma quá khứ của người bạn cũ. Gã nhìn Cao Nguyên—chàng thanh niên gầy gò mang dòng máu kiên cường của dòng họ Cao, đôi mắt sáng quắc dưới lớp kính bảo hộ thạch anh nứt góc trái dù đang bốc sốt cao vì độc chì.


"Chạy đi," Quốc Oai rít qua kẽ răng, giọng gã nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe. Gã dứt khoát đá mạnh chiếc cờ-lê lực đồng thau về phía Cao Nguyên, rồi bất ngờ gạt mạnh van xả áp phụ trên bả vai cơ khí của mình.


*PHỤT... RÍT...*


Luồng hơi nước áp lực lớn từ cánh tay 'Hắc Long' phun ra mù mịt trắng xóa cả buồng chứa, che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Quốc Oai giả vờ loạng choạng, hét lớn vào máy truyền âm: "Áp suất cánh tay cơ khí bị quá tải điện từ! Toàn bộ hệ thống thủy lực bị kẹt! Mục tiêu đang tẩu thoát qua hốc thông gió!"


Cao Nguyên không chần chừ một giây. Anh chộp lấy chiếc cờ-lê lực gia bảo giắt lại vào thắt lưng da, dùng hết chút sức tàn bò rạp về phía hốc thông gió dốc đứng bọc chì. Hoàng Hải đang đợi sẵn ở rìa vách đá đứng Phlogiston, hai bắp tay gồng căng hết cỡ để giữ chặt thùng dầu bôi trơn tinh luyện nặng tám mươi kg. Vết bỏng rộp đỏ rực trên bả vai phải của Hải đang trợt da rỉ máu loang lổ do ma sát với thành ống, nhưng gã thợ hàn lực lưỡng vẫn nghiến răng chịu đựng.


"Nguyên! Bám chắc lấy dây tời!" Hoàng Hải khàn giọng gọi, tay trái kéo mạnh sợi dây bảo hiểm da cá voi sắt bọc sợi đồng mỏng.


Cao Nguyên tì bả vai phải rỉ máu vào thành ống thông gió trơn trượt, tay trái tàn tật móc chặt vào đai khóa an toàn cơ học. Khi cơ thể anh vừa trượt ra ngoài khoảng không vực thẳm lộng gió, anh liếc nhìn qua màn khói sương mờ mịt ngoài hành lang. Qua khe hở dốc đứng, anh thấy Nguyễn Văn Tấn đang bị Lê Thiết và toán lính bọc thép trói chặt bằng xích đồng bọc chì. Gương mặt Tấn bầm tím, rách da thịt do va đập, nhưng đôi mắt gã thợ vận hành van vẫn nhìn về phía hốc thông gió với vẻ kiên định, không hề hé răng nửa lời.


"Tấn..." Lồng ngực Cao Nguyên thắt lại. Cơn phẫn nộ và u uất dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Nhưng anh biết, nếu anh quay lại lúc này, mẻ dầu bôi trơn duy nhất cứu trục neo Phân khu 9 sẽ mất sạch, và sự hy sinh của Tấn sẽ trở nên vô nghĩa. Anh nhắm mắt, dồn lực bám trụ vào sợi xích bảo hiểm khi Hoàng Hải giật tời kéo anh xuống boong khinh khí cầu 'Bão Đen' đang lơ lửng trong đêm bão điện từ.


Tàu bay 'Bão Đen' rách nát bọc tôn chao đảo dữ dội giữa những luồng gió giật mang theo sương muối lưu huỳnh ăn mòn. Thiết Lan nhanh nhẹn điều khiển bánh lái, cho khinh khí cầu hạ độ cao cực nhanh, chìm sâu vào màn sương mù độc hại của vực Phlogiston để cắt đuôi các drone do thám 'Mắt Quỷ' đang hú còi hơi truy đuổi dồn dập phía sau.


***


Nửa giờ sau, khinh khí cầu đáp sát vào rìa sàn treo rỉ sét của Trạm Cáp Neo Số 9.


Căn phòng máy khổng lồ lúc này chìm trong một bầu không khí u tối và lạnh giá buốt xương. Khi hơi ấm trộm được từ đường ống dẫn nhiệt hoàng gia bị niêm phong hoàn toàn, Phân khu 9 đã bắt đầu đóng băng. Những mảng rỉ sét bám trên các bánh răng truyền động khổng lồ giữ thăng bằng cho phân khu đang hóa đá, phát ra những tiếng rít cơ học răng rắc rợn người do ma sát khô khốc cực lớn. Trục neo chính số 4 đang bốc khói đen nghi ngút do quá nhiệt cục bộ dưới sức căng chịu lực kéo lên đến một nghìn hai trăm tấn.


Thầy cả Bùi Cảnh đang ngã quỵ bên bảng đo áp suất lò hơi phụ. Lão già sáu mươi tuổi lưng còng rạp, ho khan liên tục ra những ngụm đờm đen bám đầy bụi than và rỉ máu nhạt màu đồng thau. Phổi chì của lão đã bị xơ cứng nặng nề sau ca trực van đêm bão giật cấp 11.


"Thầy cả!" Cao Nguyên lao xuống boong tàu, không màng đến bả vai phải đang rỉ máu và cơn sốt độc chì đang hành hạ tâm trí. Anh cùng Hoàng Hải khuân thùng dầu bôi trơn tinh luyện hoàng gia đặt sầm xuống nền phòng máy.


Bùi Cảnh run rẩy ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục sau chiếc kính thạch anh một tròng xước xát khẽ sáng lên khi nhìn thấy thùng dầu bọc chì mạ vàng của hoàng gia. "Dầu... dầu tinh luyện... Các con đã làm được..."


Không kịp lãng phí một giây, Cao Nguyên dùng chiếc cờ-lê lực đồng thau gia bảo siết chặt van xả áp phụ để giải phóng bớt dòng khí nén nóng đang đe dọa nổ tung lò hơi phụ. Hoàng Hải dùng kìm bấm xích khổng lồ đập vỡ niêm phong chì của thùng dầu hoàng gia. Luồng mùi mỡ cá voi sắt chưng cất tinh khiết, nồng nặc và béo ngậy tỏa ra, lấn át hoàn toàn mùi khét của bồ hóng than đá.


Bùi Cảnh gượng đứng dậy, đôi bàn tay thô ráp nứt nẻ bám đầy dầu mỡ bóp chặt lấy tay gạt van châm dầu. Lão áp dụng Thuật châm dầu bánh răng quay nhanh, khéo léo đưa vòi phun áp lực nhỏ vào đúng kẽ của các bánh răng truyền động khổng lồ đang quay với tốc độ ba trăm vòng một phút dưới sức căng kéo vạn cân.


*PHỤT... PHỤT...*


Dòng dầu bôi trơn tinh luyện hoàng gia màu vàng óng như mật ong tràn vào các khớp xích neo số 4.


Ngay lập tức, những tiếng rít chói tai rợn người của kim loại mài mòn đột ngột tắt lịm. Các bánh răng khổng lồ bắt đầu chuyển động mượt mà, êm ái trở lại. Sức căng cơ học đè nặng lên dầm chịu tải dầm nâng số 9 giảm xuống rõ rệt. Trên chiếc la bàn đo ứng lực đồng thau đeo trước ngực Cao Nguyên, kim từ tính đo độ nghiêng đang lệch ở góc mười lăm độ bỗng chốc ổn định lại, không còn dao động sụt lún thêm nữa.


Từ phía ngoài những căn lều tôn rách nát của khu ổ chuột, tiếng hò reo vui mừng của hàng vạn cư dân nghèo khổ vang vọng qua vách đá đứng. Dòng hơi sưởi sấy ấm áp trích xuất từ lò hơi phụ bắt đầu tuần hoàn trở lại các đường ống dẫn nhiệt cơ sở, đẩy lùi cái lạnh giá buốt đang đóng băng những khớp chân rỉ sét của công nhân nghèo.


Nhưng niềm hân hoan chưa kịp lan tỏa thì cánh cửa phòng máy Trạm Số 9 bị đẩy mạnh.


Lâm Gia Bảo lao vào, gương mặt cậu thiếu niên mười sáu tuổi đen nhẻm bồ hóng than đá, nước mắt chảy ròng ròng làm nhòe đi lớp bụi đồng trên má. Cậu bé khóc không thành tiếng, bám chặt lấy vạt áo bảo hộ da của Cao Nguyên:


"Anh Nguyên... Anh Nguyên ơi! Anh Tấn... anh Tấn bị bắt rồi! Cháu vừa chui qua ống khói nghe lén được... Cai ngục Hà Văn Sâm đang giam giữ anh ấy ở Ngục Đồng Rỉ dưới đáy Tháp Số 9! Gã đang dùng xích đồng nung đỏ bằng hơi nước sấy để tra tấn anh ấy... Anh ấy bị bỏng nát hết da thịt rồi, nhưng anh ấy vẫn cắn răng không khai ra lò rèn của chú Bằng!"


"Cái gì?!" Hoàng Hải gầm lên, bắp tay cuồn cuộn nổi gân xanh. Gã phẫn nộ vác chiếc búa tạ nén khí tự chế 'Lôi Thần' nện mạnh xuống sàn thép làm bắn ra những tia lửa đồng rực rỡ. "Mẹ kiếp lũ Nghiệp đoàn tàn bạo! Tôi sẽ vác búa tạ xuống đập tan cái Ngục Đồng Rỉ đó! Đập nát đầu gã Hà Văn Sâm để cứu Tấn!"


"Hải! Bình tĩnh lại!" Cao Nguyên giữ chặt lấy bả vai bốc hỏa của bạn thân. Cổ họng anh nghẹn đắng, vết thương bả vai phải co thắt dữ dội rỉ máu đồng nhạt màu đồng thau đặc trưng nhiễm độc chì. Anh căm phẫn tột độ, nhưng lý trí thợ máy buộc anh phải suy tính: "Ngục Đồng Rỉ được bảo vệ bằng hệ thống bẫy hơi nước nóng nén áp suất cao lên tới hai trăm bar. Nếu cậu vác búa xông vào trực diện, Hà Văn Sâm chỉ cần gạt van sụt sấy là cả cậu lẫn Tấn đều sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi!"


Bùi Cảnh ho khan dữ dội, lão gạt tay ngăn Hoàng Hải lại. Tiếng ho của lão khàn đặc, mỗi nhịp thở phát ra âm thanh khò khè như tiếng pít-tông bị rò rỉ khí nén. Lão nhìn hai chàng thợ trẻ bằng ánh mắt trầm mặc, u uất:


"Hải nói đúng, nhưng Hải không hiểu được sự xảo quyệt của Nghiệp đoàn dơ bẩn này đâu. Việc chúng tra tấn Tấn lộ liễu và rò rỉ thông tin chỉ là một nửa cái bẫy."


Bùi Cảnh rút từ trong túi áo choàng da sờn rách ra một tấm chì đục lỗ có niêm phong đỏ của hoàng gia. Giọng lão run rẩy nhưng lạnh lùng:


"Giám sát viên Đỗ Trọng vừa dẫn lính bọc thép Giáp Sĩ 102 xuống ban bố Lệnh niêm phong van hơi sưởi ấm toàn diện đối với Phân khu 9. Chúng sẽ khóa chết toàn bộ các van xả chính Trạm Số 9 vào bình minh ngày mai, bất chấp mùa đông lạnh giá buốt này. Chúng muốn bóp nghẹt ý chí của Hạ Giới, dồn chúng ta vào đường cùng để buộc tất cả những thợ máy nổi loạn phải ra đầu hàng."


Cao Nguyên bàng hoàng nhìn tấm chì niêm phong. Lệnh niêm phong sưởi sấy đồng nghĩa với việc hàng vạn người già, trẻ em và những công nhân mang chi giả rỉ sét của Phân khu 9 sẽ bị đóng băng hóa đá khớp xương hoàn toàn chỉ trong vòng ba ngày đông lạnh. Đây không còn là cuộc chiến bòn rút năng lượng nhỏ lẻ của Tạ Quang Minh nữa, mà là bước khởi đầu của dự án tàn bạo 'Thanh Lọc Cao Độ' nhằm cắt đứt xích neo vứt bỏ Hạ Giới xuống biển axit.


"Chúng ta không thể đầu hàng," Cao Nguyên siết chặt nắm tay phải, ánh mắt kiên định xuyên qua lớp kính bảo hộ thạch anh nứt góc trái. "Nhưng chúng ta cũng không thể để Tấn chết mục nát trong ngục tối."


Bùi Cảnh nhìn sâu vào mắt Cao Nguyên, nhận ra sự trưởng thành vượt bậc và ý chí bất khuất của con trai người bạn cũ Cao Thiết. Lão khẽ gật đầu, nở một nụ cười ấm áp nhưng u uất giữa lòng vực lạnh lẽo.


Lão già chậm rãi tháo chiếc cờ-lê lực gia bảo bằng hợp kim đồng cổ đeo bên hông—tín vật có khả năng đo chính xác ứng lực dầm nâng—và một cuộn bản đồ da thú vẽ bằng mực đồng sinh học đã hoen ố theo thời gian. Lão đặt chúng vào hai bàn tay chai sần bám đầy dầu mỡ của Cao Nguyên.


"Cao Nguyên... Phổi của ta đã hóa đá hoàn toàn rồi, ta không thể trực van sụt sấy cùng các con được nữa," Bùi Cảnh thì thầm, giọng lão khàn đặc nhưng vang dội như tiếng sấm truyền động trầm đục. "Chiếc cờ-lê lực này và bản đồ đường ống dẫn nhiệt ngầm dẫn thẳng lên Vân Đỉnh... ta trao lại cho con. Cha con mười năm trước đã hy sinh để bảo vệ những sợi xích neo này. Giờ đây, dòng hơi ấm của Hạ Giới đang nằm trong tay con."


Lão gác lò hơi già ho khan ra một ngụm đờm đen bám bụi than cuối cùng, đôi mắt mờ đục nhìn thẳng vào khoảng không vô tận phía trên cao, nơi những pháo đài bay rực rỡ dát vàng của Vân Đỉnh đang độc chiếm nguồn sưởi ấm sạch 100%, gã ghé sát tai Cao Nguyên thầm thì:

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!