Nhạc nềnThunderclap

Đường Ống Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới gầm sàn Phân khu 9 không bao giờ thuần khiết. Nó luôn được pha loãng bởi thứ ánh sáng lập lòe, đỏ quạch phát ra từ những lò đốt phụ và sương mù lưu huỳnh đặc quánh bốc lên từ biển axit Phlogiston bên dưới. Trong một căn hầm rỉ sét nằm sâu dưới đường ống xả thải, ba bóng người đang vây quanh một chiếc bàn gỗ mục nát, nơi những bản vẽ kỹ thuật bằng giấy da dầu được trải rộng dưới ánh sáng tù mù của một chiếc đèn măng-sông chạy bằng hơi cồn.


"Cậu điên rồi, Nguyên ạ," thầy giáo Chu Minh đẩy nhẹ gọng kính cận rỉ sét, dùng một mẩu than đá gõ mạnh lên những con số phương trình mà ông vừa viết nguệch ngoạc trên tấm đá phiến. "Áp suất danh định trong đường ống dẫn nhiệt chính của hoàng gia dẫn từ Vân Đỉnh xuống là một trăm năm mươi atmosphere. Cậu có hiểu con số đó nghĩa là gì không? Nó tương đương với lực nén của một cột nước cao một nghìn năm trăm mét đè lên mỗi inch vuông thành ống. Khoan vào đó mà không có thiết bị bảo ôn nén khí chuyên dụng của Nghiệp đoàn? Đó không phải là trộm hơi sưởi, đó là tự sát!"


Chu Minh là một người gầy gò, chiếc áo sơ mi sờn cổ của ông bám đầy những vệt mực đồng sinh học xanh rì. Ông nhìn Cao Nguyên bằng ánh mắt vừa lo lắng vừa bất lực. Đối với một người cả đời chỉ dạy chữ và các nguyên lý cơ học Newton cơ bản cho trẻ em nghèo như ông, những con số trên tấm đá phiến là định luật bất biến của vật lý học.


Nhưng đối với Cao Nguyên, cơ học không nằm trên những con số khô khan. Nó nằm ở xúc giác của đôi bàn tay.


Cao Nguyên lặng lẽ nhìn xuống bàn tay trái của mình. Những vết sẹo bỏng co rút từ tai nạn hơi nước mười năm trước – cái ngày cha anh nằm lại dưới đáy Tháp Điều Áp – khẽ giật nhẹ dưới cái lạnh buốt của hầm lò. Anh khẽ siết chặt chiếc cờ-lê lực đồng thau gia bảo đeo bên hông, cảm nhận sự cân bằng hoàn hảo của cơ cấu bánh răng nhảy cóc bên trong cán cờ-lê.


"Cháu biết áp suất đó mạnh thế nào, thưa thầy," Cao Nguyên khàn giọng nói, giọng anh trầm thấp nhưng kiên định như tiếng búa nện lên đe rèn. "Cháu đã thấy một thợ lò hơi bậc trung bị dòng hơi rò rỉ từ ống chính cắt đứt đôi người chỉ trong một tích tắc. Luồng khí nén ở áp suất đó không khác gì một lưỡi dao bằng thủy tinh nóng chảy. Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Chú Bằng chỉ có ba ngày để trả nợ cho Hoàng Lão Bản. Phổi của em An đã bắt đầu xơ cứng vì khói chì, nếu không có hơi ấm để làm giãn phế quản và hóa giải màng đồng bám trên mắt, em ấy sẽ không chịu nổi qua mùa đông này."


Nguyễn Văn Tấn, người đồng phạm lanh lợi của Cao Nguyên, khẽ rùng mình. Tấn là thợ vận hành van xả phụ tại Trạm Số 9, tai luôn nhét nút bông chống ồn bết dầu mỡ, thắt lưng treo lỉnh kỉnh các loại đầu nối ống đồng. Anh ta nuốt nước bọt, run rẩy nói:


"Tôi đã lén lấy được sơ đồ chu kỳ xả áp tự động của Tháp Điều Áp Số 9 từ phòng điều hành. Cứ mỗi năm phút, tháp sẽ mở van xả phụ ở tầng đệm để giải phóng bớt lượng hơi nước ngưng tụ. Trong khoảng thời gian ba mươi giây của nhịp xả đó, áp suất tại phân đoạn đường ống dẫn hơi nước thải Vân Đỉnh đi qua gầm sàn chúng ta sẽ sụt giảm từ một trăm năm mươi bar xuống còn khoảng tám mươi bar. Đó là cơ hội duy nhất của chúng ta."


Chu Minh thở dài, lắc đầu chỉ vào bản vẽ: "Dù là tám mươi bar, sức căng cơ học giãn nở nhiệt của vỏ đồng dày ba mươi milimet vẫn là cực hạn. Khi các cậu khoan vào, ứng suất nội tại của kim loại sẽ dồn về điểm khuyết tật. Thành ống sẽ nứt toác ra như một quả lựu đạn nén khí nếu các cậu không cố định được gá kẹp van một chiều trước khi mũi khoan chọc thủng lớp vỏ đồng."


Cao Nguyên đứng dậy, ánh mắt anh phản chiếu ánh lửa đỏ của chiếc đèn măng-sông. Anh đặt bàn tay chai sần lên chiếc gá kẹp van một chiều tự chế bằng hợp kim đồng đỏ – thiết bị mà anh và chú Bằng đã thức trắng đêm rèn đúc từ những mảnh phế liệu đồng thau chịu lực nhặt được ở bãi rác.


"Cháu sẽ dùng phương pháp khoan nhấp nhả đồng bộ với nhịp xả áp của tháp," Cao Nguyên nói, đưa mắt nhìn Tấn. "Tấn, cậu mang theo bình dầu bôi trơn dã chiến mỡ cá voi sắt chứ? Chúng ta cần bôi trơn liên tục để mũi khoan không bị bó cứng do giãn nở nhiệt. Đi thôi, trước khi đội tuần tra của Đinh Vạn bắt đầu ca quét radar nhiệt."


***


Đường ống dẫn hơi nước thải Vân Đỉnh là một con quái vật khổng lồ bằng đồng thau đen dài dằng dặc, chạy dọc theo vách đá đứng Phlogiston giống như một sợi gân máu của thành phố bay. Nhiệt độ bên trong đường hầm dẫn ống luôn duy trì ở mức gần năm mươi độ C, không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh rỉ sét và hơi nước nóng rò rỉ rít lên chói tai từ những khớp nối bị hở.


Cao Nguyên và Tấn bò rạp người trên một đà thép treo lơ lửng sát thân ống chính. Bên dưới chân họ, vực sâu không đáy của biển axit đang sôi sục, tỏa ra những luồng khói độc màu vàng nhạt ăn mòn da thịt. Cao Nguyên phải đeo chiếc mặt nạ phòng độc mạ bạc dã chiến, màng lọc thạch anh rít lên theo từng nhịp thở nặng nề của anh.


"Gá kẹp đã khớp!" Tấn thì thầm qua bộ đàm hơi nước, hai tay anh ta run rẩy siết chặt các ốc vít của chiếc gá kẹp hình móng ngựa ôm lấy thân ống đồng khổng lồ.


Cao Nguyên bước lên, mang theo chiếc máy khoan quay tay dã chiến bọc da chịu nhiệt. Mũi khoan bằng hợp kim đồng thau siêu cứng do Trịnh Công rèn đúc sáng loáng dưới ánh đèn dầu. Anh đặt mũi khoan vào tâm van một chiều của gá kẹp.


"Bắt đầu bơm dầu!" Cao Nguyên ra lệnh.


Tấn lập tức bóp cò bình súng phun, đưa dòng dầu bôi trơn dã chiến làm từ mỡ cá voi sắt bám chặt vào đầu mũi khoan. Thứ dầu đặc quánh, bốc mùi mỡ cá nồng nặc, chảy tràn qua kẽ kim loại để làm mát trục truyền động.


Cao Nguyên dồn lực vào hai cánh tay, bắt đầu quay tay gạt máy khoan. Tiếng kim loại mài mòn rít lên ken két, buốt nhói tai trần. Những sợi phoi đồng mỏng, đỏ rực như tàn lửa bắn ra từ mũi khoan, rơi lã tả xuống vực axit bên dưới rồi biến mất trong làn sương mù độc hại.


Nhiệt độ thành ống bắt đầu truyền qua mũi khoan, dội thẳng vào tay cầm bọc da của Cao Nguyên. Hơi nóng lên tới một trăm năm mươi độ C nhanh chóng làm nóng chảy lớp keo nhựa thông bảo vệ, thấm qua găng tay da sờn cũ và áp thẳng vào lòng bàn tay trái mang vết sẹo bỏng cũ của anh. Cơn đau rát như kim châm dội ngược lên bả vai, khiến cơ thể Cao Nguyên co rút dữ dội.


"Cố lên, Nguyên! Áp suất tháp đang ở mức một trăm bốn mươi bar, còn hai phút nữa mới đến nhịp xả!" Tấn hét lên, mồ hôi trộn lẫn bụi than chảy ròng ròng trên mặt anh ta.


Cao Nguyên cắn chặt răng đến bật máu, mắt anh trừng lên sau lớp kính bảo hộ thạch anh nứt nhẹ. Anh không được dừng lại. Nếu dừng lại lúc này, nhiệt độ giãn nở của ống đồng sẽ lập tức bó chặt lấy mũi khoan, làm lệch tâm ứng lực và khiến cả hệ thống gá kẹp bị thổi bay.


"Vá ống... chuẩn bị keo hàn đồng-chì!" Cao Nguyên thở dốc, giọng nói khản đặc qua màng lọc mặt nạ phòng độc.


Tấn vội vàng mở hộp sắt, xúc một thìa keo hàn đồng-chì chịu nhiệt dã chiến – hợp chất tự chế từ nhựa thông và bột chì nóng chảy – bôi quấn quanh chân gá kẹp. Nhưng nhiệt độ tỏa ra từ vỏ ống quá lớn, keo hàn vừa chạm vào đã bốc khói khét lẹt, chảy lỏng ra như nước vôi và trôi tuột đi.


"Không được rồi! Keo hàn bị chảy lỏng hoàn toàn do nhiệt độ ống quá cao!" Tấn hoảng loạn kêu lên.


"Dùng nước ngưng tụ làm mát!" Cao Nguyên hét lớn.


Tấn nhanh tay gạt van xả nước ngưng tụ từ một đường ống phụ bên cạnh, phun một luồng sương nước lạnh buốt vào trực tiếp điểm khoan. Tiếng 'xèo xèo' dữ dội vang lên, hơi nước bốc lên mù mịt bao phủ lấy cả hai thợ máy. Sự giảm nhiệt đột ngột giúp mũi khoan tiếp tục quay, nhưng ứng lực giãn nở của ống đồng dưới áp suất khổng lồ lại tạo ra một vết rạn vi mô mới ngay sát mép gá kẹp. Thành ống đồng bắt đầu phồng nhẹ lên như một bong bóng kim loại sắp vỡ.


"Nhịp xả bắt đầu!" Tấn hét lên khi nghe thấy tiếng 'u u u' vang dội từ Tháp Điều Áp Số 9 phía xa. Tiếng van xả chính của tháp mở ra, dồn dòng khí nén thải ra ngoài vách đá đứng.


Áp suất bên trong ống dẫn chính sụt giảm nhanh chóng. Cao Nguyên cảm nhận được sự thay đổi tần số rung động của thành ống qua lòng bàn tay. Đây là thời cơ quyết định. Anh áp dụng phương pháp khoan nhấp nhả dã chiến, đồng bộ nhịp ấn mũi khoan với nhịp xả áp tự động của tháp để giảm thiểu tối đa lực phản chấn ngược của dòng khí nén.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Mỗi lần tháp xả áp rít lên, Cao Nguyên lại nhấn mạnh máy khoan, rồi lập tức nới lỏng lực siết để thành ống tự điều chỉnh ứng suất giãn nở.


Nhưng ngay khi mũi khoan đồng thau chuẩn bị xuyên thủng lớp vỏ đồng cuối cùng dày chưa đầy ba milimet, một tiếng 'kịch' khô khốc vang lên từ bên trong hộp số máy khoan.


Mũi khoan bị kẹt cứng.


Sự lệch tâm ứng lực do vết rạn vi mô giãn nở nhiệt đã làm biến dạng nhẹ lỗ khoan, ép chặt lấy lưỡi khoan đồng thau không cho xoay chuyển. Áp suất bên trong ống dẫn lúc này đã bắt đầu dâng ngược trở lại khi chu kỳ xả áp ba mươi giây của tháp kết thúc.


*Xì... xì... xì...*


Một tiếng rít áp suất siêu vi, bén ngót và chói tai phát ra từ khe hở của mũi khoan bị kẹt. Đó là âm thanh của dòng hơi nước siêu nhiệt một trăm năm mươi bar đang chuẩn bị xé toạc thành ống đồng để phun trào.


"Nguyên! Rút mũi khoan ra mau! Nó sắp nổ rồi!" Tấn hoảng loạn lùi lại, tay bám chặt vào xà thép chịu lực của giàn giáo treo leo.


"Không được rút!" Cao Nguyên hét lên, hai tay anh bám chặt lấy thân máy khoan đang rung lên bần bật dưới áp lực khổng lồ từ bên trong ống dẫn.


Nếu rút mũi khoan ra đột ngột lúc này, dòng hơi nước áp lực lớn rò rỉ sẽ phun ra như một luồng laser nhiệt độ cao, thiêu rụi cả hai người họ và cắt đứt dầm thép nâng đỡ giàn giáo trong vòng một nốt nhạc. Nhưng nếu giữ nguyên, vết nứt giãn nở nhiệt sẽ lan rộng ra ngoài gá kẹp, gây ra một vụ nổ lò hơi sập áp hủy diệt toàn bộ khu vực gầm sàn.


Mũi khoan đang bị kẹt sâu trong thành ống nóng bỏng, tiếng rít áp suất ngày càng dồn dập, báo hiệu thành ống đồng dày ba mươi milimet sắp nứt vỡ hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!