Nhạc nềnThunderclap

Trận Chiến Ở Buồng Chứa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích đồng bọc chì khóa cửa sắt bắt đầu nứt vỡ dưới sức nặng cơ học của Giáp Sĩ 102 phía sau màn khói mỡ cá voi mịt mù. Sức nóng sáu mươi độ C trong buồng sấy nhiệt của Kho dầu bôi trơn tinh luyện hoàng gia như đang thiêu đốt từng thớ thịt. Mùi mỡ cá voi sắt cháy sấy nóng bốc khói mờ mịt bám chặt vào giáp da bảo hộ của Cao Nguyên và Hoàng Hải, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nồng nặc và nghẹt thở.


"Nguyên! Đẩy... đẩy mạnh lên!" Hoàng Hải nghiến răng gầm lên, hai bắp tay vạm vỡ gồng căng hết cỡ, những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những sợi dây cáp thép dưới lớp da sạm đen bám đầy bồ hóng. Gã đang chật vật đẩy thùng dầu bôi trơn tinh luyện nặng tám mươi kg qua hốc thông gió dốc đứng bọc chì. Vết bỏng rộp đỏ rực trên bả vai phải của Hoàng Hải—hậu quả từ luồng hơi nước siêu nhiệt một trăm năm mươi độ C rò rỉ trước đó—đang trợt da, rỉ nước vàng hòa lẫn với mồ hôi nóng hổi, nhưng gã thợ hàn lực lưỡng vẫn cắn răng không buông tay. Sợi xích neo của Phân khu 9 đang chờ mẻ dầu này để không bị hóa đá đóng băng. Gã không thể lùi bước.


Cao Nguyên đứng phía sau, tay phải nâng chặt khẩu Đầu bắn đinh tán nén khí siêu cấp cảnh giới. Áp lực trên bình nén khí di động đeo lưng của anh đã tụt xuống mức nguy hiểm, chỉ còn vỏn vẹn tám mươi bar. Cánh tay trái của anh—cánh tay tàn tật vĩnh viễn mất cảm giác nhiệt độ và bị bỏng sém nhẹ da thịt sau ca phẫu thuật châm kim đồng nung đỏ của Bác sĩ Thế Vinh—đang tì mạnh vào vách đường ống bọc chì nóng bỏng để làm điểm tựa chịu lực. Da thịt tay trái anh bốc khói khét lẹt khi tiếp xúc với kim loại nóng, nhưng các dây thần kinh hóa đá không truyền về bất kỳ tín hiệu đau đớn nào. Bả vai phải của anh, nơi hằn sâu vết thương do thanh sắt xoắn của Trương Bá đập trúng, đang co thắt dữ dội, rỉ ra những giọt máu nhạt màu đồng thau đặc trưng của chứng nhiễm độc chì lâu năm. Cơn sốt cao do độc chì bắt đầu hành hạ tâm trí anh, khiến cảnh vật trước mắt nhòe đi dưới lớp kính bảo hộ thạch anh nứt góc trái.


*ẦM! ẦM!*


Cánh cửa sắt bọc chì dày mười phân phía sau họ rung chuyển dữ dội. Những chiếc đinh tán đồng mà Cao Nguyên vừa bắn gá vào bản lề đang bị uốn cong, rên rỉ răng rắc dưới sức nặng cơ học khổng lồ của Giáp Sĩ 102 từ bên ngoài.


"Lực lượng cảnh vệ mật! Bao vây toàn bộ lối thoát hiểm!" Tiếng hét lạnh lùng của Đội trưởng Cảnh vệ Lê Thiết vang lên qua khe cửa nứt vỡ. "Không được để một giọt dầu nào thoát ra ngoài!"


Ngay sau đó, một tiếng rít trầm đục, uy nghiêm dội thẳng vào lòng buồng chứa. Đó không phải là tiếng máy của lính tuần tra thông thường. Đó là tiếng rít áp suất từ cánh tay phải cơ khí hơi nước nén khí cực mạnh của Cảnh sát trưởng Mật Vũ Quốc Oai. Tiếng bánh răng truyền động rít lên chói tai, kèm theo chấn động âm tần tần số thấp cực mạnh truyền qua sàn thép, làm các thùng dầu xung quanh rung lên lạch cạch.


Cao Nguyên lập tức kích hoạt Trạng thái 'Hòa âm bánh răng'. Trong tâm trí đang bốc sốt của anh, tiếng rầm rập của lính bọc thép và tiếng rít áp suất của Vũ Quốc Oai phân tách thành những nhịp cơ học rõ rệt. Anh nhận ra Quốc Oai đang áp sát lối thoát hiểm chính ở phía bên kia hành lang dẫn ra ngoài vách đá đứng Phlogiston.


"Hải, đẩy thùng dầu xuống! Tôi sẽ chặn gã!" Cao Nguyên khàn giọng quát, tay phải siết chặt chiếc Cờ-lê lực đồng thau gia bảo của Cao Thiết giắt bên hông. Ren hãm của cơ cấu bánh răng nhảy cóc trên cờ-lê bị móp nhẹ, nhưng nó là công cụ duy nhất giúp anh tính toán ứng lực dầm nâng lúc này.


Từ phía bên ngoài đường hầm sưởi ấm, Nguyễn Văn Tấn đang nấp sau một tủ phân phối áp lực dã chiến. Tấn biết Cao Nguyên và Hoàng Hải đã bị dồn vào tuyệt lộ bên trong buồng chứa. Gương mặt gã thợ vận hành van xả phụ Trạm Số 9 tái nhợt vì sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dưới nút bông chống ồn nhét tai. Nhưng khi nhìn thấy bóng lính mật bọc thép đang kéo xích khóa chặt lối thoát hiểm của hốc thông gió ngoài vách đá đứng, lòng dũng cảm dã chiến của gã thợ nghèo trỗi dậy.


"Mẹ kiếp... cùng lắm là xuống biển axit!" Tấn rít qua kẽ răng. Gã rút bộ kìm bấm ống đồng đa năng đeo hông, dứt khoát kẹp chặt lấy van sụt áp phụ của đường ống sưởi ấm chính dẫn lên Vân Đỉnh.


Gã dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đạp mạnh vào tay gạt van khóa khẩn cấp.


*PHỤT... ĐOÀNG!*


Một tiếng nổ nén khí áp lực lớn chấn thiên động địa vang lên từ đường ống sưởi ấm bên ngoài. Sự sụt áp đột ngột tạo ra một sóng phản chấn ngược dòng khí nén cực mạnh, thổi bay gá kẹp van một chiều tự chế và làm nổ tung một đoạn ống đồng bám đầy muối lưu huỳnh. Luồng hơi nước nóng hai trăm độ C phun ra mù mịt, tạo thành một quầng khói trắng khổng lồ che khuất toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng thạch anh của cảnh vệ mật ngoài hành lang. Tiếng còi hơi báo động đỏ rú lên dồn dập.


"Có nổ lò hơi phụ! Điều động lực lượng cứu hộ khẩn cấp bảo vệ đường ống chính!" Tiếng Lê Thiết hét lên hỗn loạn giữa màn khói sương gầm rú.


Vụ nổ của Tấn tạo ra một luồng chấn động rung chuyển toàn bộ kho dầu, làm tê liệt tạm thời hệ thống quét radar nhiệt của cảnh vệ mật hoàng gia. Sóng điện từ từ lò hơi phụ làm chập mạch van ngưng tụ của bộ giáp chì Giáp Sĩ 102 đang phá cửa, khiến gã khổng lồ bọc thép bị khựng lại do mất áp lực thủy lực cánh tay.


Nhưng khói sương mù mịt không ngăn được Vũ Quốc Oai.


*UỲNH!*


Cánh cửa sắt bọc chì bị ghim đinh tán bị một lực đập vạn cân hất văng sang một bên. Vũ Quốc Oai bước qua làn khói dầu mỡ cá voi mờ mịt. Bộ quân phục cảnh vệ mật bọc thép chì của gã lấp lánh ánh đỏ dưới ánh lửa lò sấy. Cánh tay phải cơ khí hóa 'Hắc Long' bằng hợp kim đồng-titan của gã rít lên những tiếng *xì xì* áp lực lớn rợn người. Các khớp pít-tông nén khí trên bả vai gã chuyển động nhịp nhàng, tỏa ra những luồng rung chấn âm tần cực lớn làm rạn nứt các mảng đá tự nhiên bám trên vách buồng chứa.


"Cao Nguyên. Ngươi nghĩ mình có thể mang thùng dầu này ra khỏi đây sao?" Giọng nói của Vũ Quốc Oai trầm đục, lạnh lùng xuyên qua màn sương muối.


Cao Nguyên đứng chắn trước miệng hốc thông gió dốc đứng, nơi Hoàng Hải vừa đẩy được nửa thùng dầu ra ngoài. Anh không hề lùi bước. Tay phải anh nâng chiếc Đầu bắn đinh tán nén khí siêu cấp nhắm thẳng vào khớp nối pít-tông bả vai của Quốc Oai. Tay trái tàn tật bám chặt lấy dầm thép chịu lực để giữ thăng bằng.


*Hưu!*


Vũ Quốc Oai di chuyển với tốc độ đáng kinh ngạc đối với một cơ thể bọc thép. Cánh tay cơ khí 'Hắc Long' vung lên, giáng một cú đấm ngàn cân thẳng vào vị trí của Cao Nguyên.


Cao Nguyên dứt khoát không né tránh. Anh biết tốc độ của mình không thể nhanh hơn pít-tông hơi nước của Quốc Oai. Anh dồn lực vào tay phải, vung chiếc Cờ-lê lực đồng thau gia bảo lên chống đỡ trực diện lực đập phản chấn.


*BOONG... RÍT...*


Tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội cả buồng chứa. Cơ cấu bánh răng nhảy cóc bên trong chiếc cờ-lê lực rít lên dữ dội, bánh răng bị móp nhẹ ren hãm nhảy cóc kêu *cạch cạch* liên tục để hấp thụ lực siết cực đại năm tấn từ cánh tay cơ khí của Quốc Oai. Sức mạnh phản chấn khổng lồ dội ngược lại bả vai phải đang rỉ máu đồng nhạt của Cao Nguyên, khiến anh khuỵu chân xuống, da thịt bả vai rách sâu thêm, máu nhạt màu đồng thau thấm đỏ vạt áo da bảo hộ.


Trong lúc đối đầu cận chiến, Cao Nguyên nhanh tay rút hũ keo hàn đồng-chì chịu nhiệt dã chiến giắt bên hông, dứt khoát bôi thẳng vào khớp nối pít-tông cánh tay của Quốc Oai hòng làm kẹt cứng chuyển động quay nhanh của gã. Nhưng tốc độ xoay tay cơ khí của Quốc Oai quá nhanh, lực ly tâm khổng lồ lập tức văng toàn bộ mẻ keo hàn dã chiến ra ngoài vách đá đứng trước khi nó kịp đóng rắn.


*ĐOÀNG!*


Quốc Oai dùng tay trái rút khẩu súng trường nén khí tầm ngắn bắn một phát xuyên qua màn khói dầu mỡ cá voi. Viên đạn hơi nước áp lực lớn sượt qua bả vai trái của Cao Nguyên, bắn sập một nửa dầm gỗ đà đỡ chịu lực vách đá phía trên hốc thông gió. Đá tự nhiên sạt lở đổ sụp xuống, chôn vùi một phần lối thoát hiểm.


"Nguyên! Tấn bị bắt rồi!" Tiếng Hoàng Hải hét lên đầy bất lực từ phía ngoài hốc thông gió.


Qua màn sương mù lưu huỳnh, Cao Nguyên nghe thấy tiếng còi hơi tuần tra rít lên từ phía hành lang ngoài. Lê Thiết và toán lính mật bọc thép đã bao vây bắt giữ Nguyễn Văn Tấn ngay tại bệ van sụt áp phụ. Tiếng Nguyễn Văn Tấn rên rỉ đau đớn khi bị lính bọc thép bẻ quặt tay ra sau vang vọng qua đường ống dẫn âm.


Sự phân tâm trong tích tắc của Cao Nguyên đã trả giá.


*RÍT...*


Cánh tay cơ khí 'Hắc Long' của Vũ Quốc Oai lao tới như một chiếc kìm thủy lực khổng lồ. Luồng hơi nước nóng từ các ống xả trên cánh tay gã phun ra xì xì, thổi bay lớp khói dầu mỡ cá voi xung quanh.


Bàn tay bọc thép đồng-titan của Quốc Oai bóp nghẹt lấy cổ Cao Nguyên, nhấc bổng cơ thể gầy gò của anh lên không trung. Sức căng cơ học khổng lồ từ chi giả nén khí siết chặt lấy thanh quản của Cao Nguyên, khiến anh nghẹt thở, hai mắt trợn trừng dưới lớp kính bảo hộ thạch anh nứt nhẹ. Toàn bộ trọng lượng cơ thể anh treo lơ lửng trên cánh tay cơ khí chịu lực kéo năm tấn của gã cảnh sát trưởng mật tàn bạo.


Cao Nguyên cố gắng giãy giụa, nhưng tay trái tàn tật mất cảm giác của anh chỉ có thể quào quào vô lực vào lớp giáp chì dày cộp của Quốc Oai. Tay phải anh dần mất lực, chiếc Cờ-lê lực đồng thau gia bảo của Cao Thiết tuột khỏi những ngón tay chai sần bám đầy dầu mỡ, rơi tự do xuống sàn thép rỉ sét.


*KENG...*


Chiếc cờ-lê lực đồng thau đen nặng năm kg va đập mạnh vào sàn buồng chứa, lớp khói đen ám ngoài vỏ ngoài bị bong ra, để lộ những ký hiệu cơ học cổ khắc chìm tinh vi và gia huy dòng họ Cao lấp lánh dưới ánh lửa lò sấy.


Vũ Quốc Oai nheo mắt nhìn xuống chiếc cờ-lê lực vừa rơi dưới chân gã. Khi ánh mắt sắc sảo của gã chạm vào ký hiệu "Cao Thiết" được khắc chìm sắc nét trên phần ren hãm bánh răng nhảy cóc, đôi mắt gã đột ngột co rút lại dữ dội.


Cánh tay cơ khí 'Hắc Long' đang siết chặt cổ Cao Nguyên bỗng khựng lại giữa không trung, áp suất hơi nước trong các xi-lanh nén khí rít lên một tiếng sụt giảm sấy đột ngột, như thể toàn bộ hệ thống truyền động của gã vừa bị mất thăng bằng trọng lực vĩ mô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!