Kế Hoạch Đột Nhập
Sương mù độc hại của vành đai Smog-Town cuộn xoáy bên ngoài lớp vỏ tôn rỉ sét của khinh khí cầu "Bão Đen", rít lên những tiếng rợn người khi va vào các tấm dầm thép gia cố dã chiến. Trong cabin nồng nặc mùi mỡ cá voi sắt chưng cất và bụi vàng Aether cháy dở, Cao Nguyên đứng tựa lưng vào khung sắt của bảng bản đồ da thú. Cơn sốt nhẹ do vết thương hoại tử chì ở bả vai phải vẫn âm ỉ đốt cháy da thịt anh, khiến những giọt máu nhạt màu đồng thau đặc trưng của chứng bệnh thợ máy Hạ Giới rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc dã chiến mạ bạc. Cánh tay trái của anh—hậu quả của ca phẫu thuật châm kim đồng nung đỏ của Bác sĩ Thế Vinh—buông thõng vô hồn, hoàn toàn mất đi cảm giác nhiệt độ. Anh chỉ có thể dùng nó như một chiếc kẹp cơ học vô tri để tì giữ bản đồ.
"Đoàn tàu bọc thép của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia sẽ đi qua đây vào đêm mai," Trịnh Thiết Lan chỉ ngón tay đeo găng da dày vào đường ray treo lơ lửng trên mây độc. Gương mặt sắc sảo của nữ thuyền trưởng phi tặc lộ rõ vẻ nghiêm nghị dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn bão hơi nước. "Nhưng chúng ta không thể cướp nó nếu không biết chính xác cấu trúc bên trong của Kho dầu bôi trơn tinh luyện hoàng gia dưới lòng đất Vân Đỉnh, nơi đoàn tàu sẽ bốc dỡ hàng. Đó là một pháo đài bọc thép chì chịu nhiệt cực hạn."
Cao Nguyên khẽ siết chặt tay phải vào chiếc cờ-lê lực đồng thau gia bảo giắt bên hông. Ren hãm của cơ cấu bánh răng nhảy cóc trên cờ-lê đã bị móp nhẹ sau cú đập cản phá của Trương Bá, nhưng nó vẫn là điểm tựa tinh thần duy nhất của anh. Anh nhìn chằm chằm vào bản đồ, giọng khàn đặc vì khói lưu huỳnh: "Cha tôi, Cao Thiết, mười năm trước từng là tổng công trình sư tham gia thiết kế móng neo và đường dẫn áp lực của kho dầu đó. Hòm dụng cụ cũ của ông vẫn còn nằm dưới mật thất của Trạm Cáp Neo Số 9. Ở đó có bản vẽ gốc. Tôi phải quay lại Hạ Giới."
"Quay lại đó là tự sát," Thiết Lan nheo mắt. "Vũ Quốc Oai và lính bọc thép Giáp Sĩ 102 đang lùng sục khắp nơi sau vụ đấu nối lậu hơi sưởi của ngươi."
"Nhưng nếu không có dầu tinh luyện chống rỉ sét, bốn sợi xích neo giữ Phân khu 9 sẽ hóa đá và đứt lìa. Cả vương quốc này sẽ chứng kiến Hạ Giới rơi tự do xuống biển axit," Cao Nguyên kiên định nhìn thẳng vào mắt nữ phi tặc. "Tôi sẽ lén đột nhập vào kho phế liệu cũ của Trạm Số 9 trong đêm nay. Thiết Lan, hãy giữ khinh khí cầu lơ lửng sát rìa vách đá đứng Phlogiston để đón chúng tôi khi có tín hiệu."
Một giờ sau, khinh khí cầu "Bão Đen" lặng lẽ hạ độ cao xuống sát mép sàn treo nghiêng lệch 15 độ của Phân khu 9. Cao Nguyên dùng tay phải bám chặt dây tời, đu mình đáp xuống một đường ống dẫn nhiệt bỏ hoang bám đầy bồ hóng than đá.
Dưới bóng tối tăm tối của bãi phế liệu sắt vụn Tháp Số 9, hai bóng người nhỏ bé đã đợi sẵn từ lâu. Đó là Lâm Gia Bảo và Lượm. Cậu bé mồ côi Gia Bảo nhanh nhẹn lao đến, tay ôm khư khư một chiếc túi da rách nát bám đầy dầu mỡ: "Sư phụ! Người vẫn còn sống! Con và Lượm đã nhặt nhạnh được mười mấy mảnh vỡ thấu kính thạch anh từ xác tàu bay đắm sát mép vực axit. Chúng con biết người cần nó để sửa đồng hồ đo ứng lực!"
Lượm đứng bên cạnh, đưa ra chiếc thanh nam châm điện mini tự chế chạy bằng pin hơi nước phế thải: "Con còn gom được năm mươi chiếc đinh tán đồng cũ chất lượng cao dưới gầm sàn tháp điều áp nữa, anh Nguyên ạ! Chú Cao Bằng bảo cứ giữ lấy để phòng thân."
Nhìn đôi bàn tay lem nhem bồ hóng và những mảnh thạch anh nứt chịu áp được lau chùi cẩn thận, Cao Nguyên cảm nhận được một luồng hơi ấm len lỏi vào lồng ngực lạnh giá của mình. Anh ngồi bệt xuống một góc khuất sau đống dầm thép phế liệu, kéo chiếc Kính bảo hộ thạch anh nứt xuống che mắt. Vết nứt nhẹ ở góc trái thấu kính làm giảm tầm nhìn góc rộng, nhưng anh vẫn có thể tập trung vào chiếc Đồng hồ đo ứng lực lò xo tự chế đang đeo trước ngực.
Quá trình hiệu chỉnh thiết bị đo đạc này đòi hỏi sự chính xác cơ học đến từng vi mô. Cao Nguyên dùng miệng ngậm chặt chiếc kẹp gắp, tay phải nhẹ nhàng tháo dỡ lớp vỏ ngoài hoen rỉ của đồng hồ. Bên trong, chiếc lò xo thép chịu lực đã bị mỏi kim loại nghiêm trọng sau nhiều năm tiếp xúc với sương muối lưu huỳnh, khiến kim đo luôn bị sai lệch chỉ số sụt áp.
Anh dùng chiếc cờ-lê lực đồng thau gia bảo, cẩn thận nới lỏng ốc hãm ren nhảy cóc. Do ren hãm bị móp nhẹ từ trước, tay phải anh phải dồn lực cực kỳ khéo léo để tránh làm cháy ren đồng thau mỏng mảnh. Tay trái tàn tật của anh chỉ có thể tì chặt vỏ máy lên đùi để làm điểm tựa cố định không cho bánh răng bị trượt.
*Cạch... cạch...*
Tiếng bánh răng nhảy cóc vang lên hai nhịp chuẩn xác. Cao Nguyên nín thở, lắng nghe tần số mài mòn siêu vi của trục lò xo thép. Anh đặt từng mảnh thạch anh nứt chịu áp vào mặt kính, dùng nhựa thông chưng cất dã chiến dán chặt các mép nối để chống lại sự xâm nhập của hơi nước nóng rò rỉ. Gia Bảo lặng lẽ đứng bên cạnh, dùng chiếc mỏ hàn mini tự chế chạy bằng cồn khô sưởi ấm để làm nóng chảy nhựa thông, giúp lớp keo bám chặt vào viền đồng thau. Sau mười phút hiệu chỉnh căng thẳng, chiếc kim chỉ áp suất của đồng hồ đo ứng lực đã trở về vạch số không hoàn hảo, nhạy bén với từng rung động cơ học nhỏ nhất của không khí.
"Đồng hồ đã sẵn sàng," Cao Nguyên khàn giọng nói, mồ hôi trộn lẫn bụi than chảy ròng ròng trên trán anh. "Bây giờ chúng ta phải đột nhập vào kho phế liệu của Trạm Số 9."
Ba bóng người lầm lũi di chuyển trong bóng tối của bãi thải, tiến sát đến cổng sắt bọc đồng của Trạm Cáp Neo Số 9. Nơi đây lân cận Kho than đá số 4, vốn được tuần tra nghiêm ngặt bởi lính gác bọc thép. Tuy nhiên, đêm nay, người gác cổng chính là Phạm Thành—gã lính gác biến chất tốt bụng.
Phạm Thành đang ngồi trên chiếc ghế bành bằng đồng cũ tại cổng kho, giả vờ ngủ say sưa sau khi đã nốc cạn bình rượu than đá lậu do nhóm thợ máy đút lót. Gã cố tình để hé cửa thông gió cơ học sát mặt đất, tạo ra một lối vào tối tăm rộng chưa đầy nửa mét.
Cao Nguyên ra hiệu cho Lượm ở ngoài cảnh giới bằng chiếc còi hơi đồng thau tần số cao, còn anh và Gia Bảo khéo léo chui vào đường ống thông gió chật hẹp. Không khí bên trong ống dẫn lạnh buốt và nồng nặc mùi rỉ sét ăn mòn.
Để mở cánh cửa sắt ngăn cách đường ống thông gió với kho lưu trữ phế liệu cũ, Cao Nguyên rút chiếc Thẻ chì quyền truy cập Trạm Số 9 ra khỏi túi áo da bảo hộ. Đây là tấm thẻ chì nặng nề khắc mã số bảo mật của người cha quá cố Cao Thiết mười năm trước. Anh đút tấm thẻ chì vào khe đọc thẻ cơ học của cửa van xả áp phụ.
*Rắc... rắc... cạch...*
Hệ thống bánh răng cổ xưa bên trong cánh cửa chuyển động lạch cạch, giải phóng chốt hãm bằng đồng mà không hề kích hoạt chuông báo động của Nghiệp đoàn. Cánh cửa sắt từ từ hé mở một khoảng vừa đủ để hai người lách qua.
"Sư phụ, cẩn thận dưới chân!" Gia Bảo thầm thì. Cậu bé nhanh tay bật chiếc thanh nam châm điện mini, quét chậm dọc theo sàn hầm tối tăm.
*Tạch... tạch...*
Những chiếc đinh sắt bẫy nén khí—loại bẫy cơ học tự động bắn đinh khi có người giẫm lên—bị lực từ tính cực mạnh của thanh nam châm hút chặt, khóa cứng cơ cấu lò xo kích nổ. Gia Bảo khéo léo gạt bỏ năm chiếc đinh bẫy cản đường, mở ra lối đi an toàn dẫn đến góc tối nơi đặt hòm dụng cụ cũ của Cao Thiết.
Cao Nguyên quỳ xuống trước chiếc hòm sắt bọc chì hoen rỉ. Lòng bàn tay phải của anh run rẩy khi chạm vào nắp hòm bám đầy bụi đồng. Anh dùng cờ-lê lực bẻ gãy chiếc khóa cơ học đã bị rỉ sét đóng băng.
Bên trong hòm, giữa những chiếc kìm bấm và van xả áp cũ nát, là một cuộn bản vẽ tay cổ được bảo quản trong ống đồng bọc da cá voi sắt chịu axit. Cao Nguyên run rẩy mở cuộn bản vẽ. Đó chính là sơ đồ kết cấu của Kho dầu bôi trơn tinh luyện hoàng gia dưới lòng đất Vân Đỉnh.
"Cha tôi đã thiết kế nó..." Cao Nguyên thì thầm, ánh mắt lướt nhanh qua các đường nét đục lỗ cơ học tinh xảo. "Xem này, Gia Bảo. Ở đây có một đường ống thông gió dự phòng dẫn thẳng từ hầm dẫn nhiệt của Vân Đỉnh vào buồng chứa dầu tinh luyện trung tâm. Đây là lối đi duy nhất không bị lính bọc thép Giáp Sĩ 102 chốt chặn!"
Đúng lúc Cao Nguyên định cất cuộn bản vẽ vào trong giáp da bảo hộ, chiếc Đồng hồ đo ứng lực lò xo tự chế trước ngực anh đột ngột rung lên bần bật. Kim đo thạch anh nhảy vọt từ vạch số không lên thẳng mức 100 bar, rồi 150 bar, kèm theo những tiếng rít cơ học răng rắc từ sâu trong đường hầm ống thông gió phía sau.
Tại phòng điều khiển trung tâm ấm áp của Trạm Số 9, Bùi Tiến Dũng—gã thợ van đầy tham vọng đã bán đứng Cao Nguyên để đổi lấy thẻ đục lỗ vàng Nghiệp đoàn—đang đứng trước bảng điều khiển chính. Gã đã phát hiện ra Phạm Thành nhận rượu than lậu và để hé cửa kho phế liệu.
Với nụ cười xảo quyệt trên môi, Tiến Dũng đút chiếc thẻ đục lỗ quản trị mới của Nghiệp đoàn vào khe máy tính cơ học, dứt khoát gạt mạnh chiếc van sụt áp chính của hệ thống sưởi hoàng gia.
"Chết đi, lũ chuột nhắt trộm hơi nước," Tiến Dũng lẩm bẩm.
Hành động của gã lập tức dồn dòng khí nén áp lực siêu cao 200 bar và hơi nước nóng 150 độ C từ lò hơi trung tâm xả thẳng vào hệ thống đường ống thông gió ngầm, biến nó thành một lò sấy tự hủy khổng lồ nhằm chôn sống bất kỳ kẻ đột nhập nào bên trong.
Trong đường ống thông gió chật hẹp, luồng hơi nóng giãn nở nhiệt bắt đầu tràn tới, làm biến dạng khúc xạ ánh sáng trong màn sương muối. Qua lớp Kính bảo hộ thạch anh nứt, Cao Nguyên nhìn thấy một quầng sáng đỏ rực của luồng hơi nước siêu nhiệt đang lao vút về phía mình như một lưỡi dao thủy tinh nóng chảy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!