Nhạc nềnThunderclap

Cánh Buồm 'Bão Đen'

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sợi dây bảo hiểm bằng da cá voi sắt rên rỉ răng rắc dưới sức nặng của Hoàng Hải. Từng thớ sợi đồng mỏng manh đan xen bên trong lớp da thú bị kéo căng đến mức phát ra những tiếng nổ nhỏ liên tục, đứt lìa trước mắt Cao Nguyên.


Dưới kia, cách giàn giáo treo leo chưa đầy ba mươi mét, là lòng vực thẳm đứng Phlogiston cuồn cuộn sương muối lưu huỳnh. Biển axit sôi sục bên dưới liên tục phun lên những luồng hơi nóng rát, sủi bọt vàng ma quái sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ thợ máy nào sẩy chân rơi xuống. Chứng sợ độ cao bẩm sinh—nỗi ám ảnh hằn sâu từ cái chết của người cha quá cố Cao Thiết mười năm trước—như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy lồng ngực Cao Nguyên, khiến nhịp thở của anh trở nên dồn dập, nghẹt thở.


"Nguyên! Thả tay ra! Kệ tao!" Hoàng Hải gầm lên, bắp tay gân guốc của gã cố bám chặt vào đoạn xích bảo hiểm còn lại, nhưng vết rách da bả vai do ma sát xích đang rỉ máu xối xả, làm đỏ thẫm cả lớp áo da bảo hộ sờn cũ.


Cao Nguyên không buông. Tay phải anh siết chặt lấy đầu mối dây cáp, trong khi tay trái—cánh tay tàn tật đã hoàn toàn mất đi cảm giác nhiệt độ sau ca phẫu thuật châm kim đồng nung đỏ của Bác sĩ Thế Vinh—chỉ có thể đóng vai trò như một chiếc kẹp cơ học vô hồn, bám hờ vào thanh dầm thép để giữ thăng bằng. Bả vai phải của anh, nơi bị thanh sắt xoắn của Trương Bá đập trúng trước đó, đang rỉ ra những giọt máu nhạt màu đồng thau đặc trưng của chứng nhiễm độc chì lâu năm. Cơn đau buốt nhói chạy dọc tủy sống, nhưng ánh mắt anh sau lớp kính bảo hộ thạch anh nứt nhẹ vẫn lạnh lùng đến đáng sợ.


Anh nhắm mắt lại trong một nhịp thở, kích hoạt Trạng thái 'Hòa âm bánh răng'. Tiếng pít-tông nén khí *thụt... thụt... thụt* trầm đục từ Trạm Số 9 xa xôi dội lại trong tâm trí anh như một chiếc máy đếm nhịp sinh học, ép nhịp tim của anh đồng điệu với tần số dao động của vách đá đứng, đẩy lùi cơn hoảng loạn.


*Hưu... VÚT!*


Một tia sáng đỏ rực từ ống ngắm thạch anh của khẩu súng trường bắn tỉa hơi nước 'Độc Nhãn Long' đột ngột quét qua màn sương mù lưu huỳnh, nhắm thẳng vào trán Cao Nguyên. Độc Nhãn sát thủ đang căn chỉnh áp suất nạp khí từ khoảng cách ba trăm mét. Chỉ còn không đầy năm giây trước khi viên đạn hơi nước siêu áp xé toạc đầu anh.


Ngay phía đối diện, Lâm Thiết Thủ—Đội phó Cảnh vệ mật hoàng gia—đang đứng trên giàn giáo dầm nâng, đôi chân cơ khí bọc thép khổng lồ 'Thần Phong' của hắn rít lên những tiếng *xì xì* đầy uy lực, chuẩn bị cho cú nhảy kết liễu.


*UỲNH... UỲNH... UỲNH!*


Một tiếng động cơ học khổng lồ, trầm đục và điên cuồng đột ngột dội ra từ sâu trong màn sương mù độc Phlogiston dày đặc. Đó không phải là tiếng sấm của bão điện từ, mà là tiếng gầm rú của một siêu động cơ hơi nước chạy bằng bụi vàng Aether cải tiến đang bị ép áp suất vượt ngưỡng.


Một bóng đen khổng lồ, sừng sững như một pháo đài di động rách nát bọc tôn, xé toạc màn sương muối lao thẳng về phía vách đá đứng. Chiếc khinh khí cầu rác bọc thép rỉ sét 'Bão Đen' xuất hiện. Những cánh quạt đồng khổng lồ của nó quay tít với tốc độ điên cuồng, thổi bay những luồng sương muối lưu huỳnh độc hại xung quanh giàn giáo.


"Lũ chuột nhắt hoàng gia, tránh đường cho bà!"


Một giọng nữ thanh tao nhưng tràn đầy sát khí vang lên qua loa phóng thanh bằng đồng thau trên mũi tàu bay.


*ĐOÀNG!*


Khẩu pháo sương khói nén khí dã chiến trên boong tàu 'Bão Đen' khạc lửa. Một luồng khói mù hơi nước nóng ngưng tụ đậm đặc bùng lên, bao phủ toàn bộ khu vực khe nứt sợi xích số 3, che mắt hoàn toàn camera thạch anh đo sức gió của Độc Nhãn sát thủ và hệ thống radar nhiệt của lính tuần tra. Viên đạn bắn tỉa xé gió rít lên, găm sạt vào vách đá tạo thành một hố sâu bốc khói nhựa thông khét lẹt, chệch hướng hoàn toàn khỏi đầu Cao Nguyên.


Từ trên mạn tàu bọc tôn rách nát, một sợi dây tời sắt khổng lồ có móc khóa cơ học nén khí được quăng xuống, lao vút qua khoảng không lộng gió.


"Bám chặt lấy!"


Cao Nguyên dùng tay phải chụp lấy móc tời sắt, khéo léo quấn sợi cáp quanh đai da bảo hộ của Hoàng Hải. Anh cố gắng dùng tay trái tàn tật để gạt tay van khóa an toàn của tời cứu hộ dã chiến, nhưng ren ốc khóa bằng đồng thau đã bị rỉ sét đóng băng do sương muối bão cát, lực siết từ ngón tay không có cảm giác của anh hoàn toàn bất lực.


"Hải! Đạp chốt hãm tự động!" Cao Nguyên hét lớn.


Hoàng Hải cắn răng dùng gót giày bọc sắt đạp mạnh vào chốt hãm lò xo của móc tời. Tiếng *cạch* vang lên, khớp khóa siết chặt lấy đai da của gã. Cùng lúc đó, động cơ tời hơi nước trên tàu 'Bão Đen' rít lên, kéo vút cả hai lên không trung ngay khi Lâm Thiết Thủ vung chân cơ khí nhảy vọt sang, đạp sập hoàn toàn đoạn giàn giáo gỗ mục nát phía sau.


Sức gió giật mạnh từ biển axit dưới lòng vực thốc ngược lên, quật mạnh khinh khí cầu 'Bão Đen' nghiêng lệch 15 độ. Một làn sóng axit sủi bọt vàng dội ngược lên từ mặt biển sôi sục, vỗ mạnh vào phần đuôi tàu bọc tôn. Tiếng rít rít ăn mòn hóa học vang lên rợn người khi vỏ khinh khí cầu bị ăn mòn rách nhẹ một mảng lớn, bốc khói lưu huỳnh khét lẹt. Nhưng động cơ Aether cải tiến của tàu bay vẫn gầm rú, kéo cả hai thoát khỏi họng súng của cảnh vệ mật, chìm dần vào vành đai khói độc Smog-Town đen kịt.


Cao Nguyên và Hoàng Hải bị quăng mạnh xuống sàn cabin bằng sắt rỉ của tàu bay. Hoàng Hải nằm vật ra, thở dốc điên cuồng, bả vai rách da rỉ máu loang lổ trên sàn tàu bám đầy dầu mỡ cá voi sắt. Cao Nguyên cắn răng ngồi dậy, tay phải bám chặt lấy chiếc cờ-lê lực đồng thau gia bảo đeo bên hông—vật bảo mệnh duy nhất của anh nay đã bị móp nhẹ ren hãm bánh răng nhảy cóc sau cú đập cản phá của Trương Bá ở xưởng rèn ngầm.


Bầu không khí trong cabin nồng nặc mùi dầu mỡ cá voi chưng cất, khói than bồ hóng và mùi metallic ngọt lịm đặc trưng của bụi vàng Aether đang cháy đỏ trong buồng đốt phụ.


Bước ra từ phòng điều khiển bọc chì, Trịnh Thiết Lan—nữ thuyền trưởng 25 tuổi của băng phi tặc 'Bão Đen'—nhìn xuống hai thợ máy nghèo khổ bằng ánh mắt sắc sảo, lạnh lùng. Cô mặc chiếc áo khoác phi công bằng da cá voi sắt dày cộp bám đầy muối lưu huỳnh, hông đeo khẩu súng hơi nước tầm ngắn tinh xảo mạ bạc, tay cầm chiếc kính viễn vọng thạch anh đa tròng.


"Cứu mạng hai người các ngươi làm tiêu hao của ta hai bình khí Heli nén dã chiến và rách một mảng vỏ tàu do axit ăn mòn," Thiết Lan lạnh lùng lên tiếng, giọng nói phóng khoáng nhưng không giấu nổi sự thực dụng của một kẻ sống ngoài vòng pháp luật. "Ta không làm từ thiện, thợ học việc rỉ sét ạ."


Cao Nguyên đứng dậy, dồn trọng tâm về phía chân phải để chống lại độ rung lắc của tàu bay. Anh thẳng thừng nhìn vào mắt cô: "Cô cứu tôi không phải vì lòng thương hại, Thuyền trưởng Thiết Lan. Cô biết tôi là ai, và cô biết chiếc cờ-lê lực này mang ký hiệu của ai."


Thiết Lan khẽ nhướng mày, ánh mắt cô dừng lại trên chiếc cờ-lê lực đồng thau gia bảo của cha anh đang giắt bên hông. Cô bước lại gần, giọng nói hạ thấp đầy áp lực: "Đúng vậy, con trai của Cao Thiết. Bản thiết kế dầm nâng gốc của hệ thống neo trọng lực đồng đẳng đang nằm trong tay ngươi. Giao nó ra đây, và ta sẽ đưa các ngươi đến Đảo rác khinh khí cầu trôi nổi an toàn. Bằng không, ta không ngại thả các ngươi xuống biển axit dưới kia làm mồi cho cá voi sắt đâu."


Hai tên thợ súng bọc thép dã chiến phía sau cô lập tức lên đạn súng trường nén khí, họng súng đen ngóm nhắm thẳng vào lồng ngực Hoàng Hải.


Hoàng Hải định gồng người đứng dậy vung nắm đấm, nhưng Cao Nguyên khẽ giơ tay ngăn bạn thân lại. Anh không hề tỏ ra sợ hãi trước họng súng. Bằng kỹ nghệ Lắng nghe tần số mài bánh răng thiên bẩm, tai trần của anh đã thu nhận được những nhịp rung động lệch pha, đứt quãng phát ra từ buồng máy động cơ của tàu 'Bão Đen' ngay dưới chân sàn tàu.


Cao Nguyên rút chiếc cờ-lê lực gia bảo ra, dùng cán đồng thau gõ nhẹ ba nhịp *cạch... cạch... cạch...* lên đường ống dẫn áp lực cao chạy dọc vách cabin.


"Động cơ Aether cải tiến của cô đang bị rò rỉ áp suất sụt sấy ở xi-lanh số ba," Cao Nguyên lạnh lùng phân tích, giọng nói của anh sắc bén như một lưỡi dao cơ học. "Tần số mài mòn bánh răng của trục truyền động chính đã đạt tới ngưỡng mỏi kim loại giới hạn. Bụi vàng Aether nạp vào buồng đốt bị quá tải mười hai phần trăm, gây giãn nở nhiệt không đồng đều giữa vỏ ống đồng và pít-tông. Nếu cô bay vào vành đai bão điện từ Smog-Town thêm ba ca nữa mà không hiệu chỉnh lại van phân phối áp suất tự động, toàn bộ siêu động cơ này sẽ nổ tung nhiệt hạch, thiêu rụi cả khinh khí cầu này thành tro bụi."


Thiết Lan khựng lại, đôi mắt sắc sảo co rút tột độ. Cô quay sang gã thợ máy chính của tàu đang đứng run rẩy bên bảng đo áp suất thạch anh cổ. Gã thợ máy mồ hôi đầm đìa, gật đầu lia lịa xác nhận.


Cao Nguyên chỉ tay vào vết móp nhẹ trên ren hãm cờ-lê lực của mình: "Không có tri thức cơ học vĩ mô của tôi để hiệu chuẩn lại dòng khí nén, khinh khí cầu của cô chỉ là một cỗ quan tài bay bọc tôn rác thải. Cô cần tôi sửa động cơ, cũng như tôi cần cô đưa tôi thoát khỏi cảnh vệ mật. Đây là một cuộc giao dịch sòng phẳng, không phải là sự tống tiền."


Thiết Lan lặng người đi trong vài giây, nhìn chăm chăm vào chàng thợ máy nghèo khổ mang đầy vết sẹo bỏng hơi nước nhưng sở hữu tư duy logic cơ học tối cao của một kỹ sư thực thụ. Cuối cùng, cô bật cười lớn, một nụ cười sảng khoái và đầy tôn trọng.


"Khá khen cho con trai của Cao Thiết! Ngươi quả thực có dòng máu thợ neo thiên tài," Thiết Lan xua tay ra hiệu cho thuộc hạ hạ súng xuống. Cô bước đến gần bảng bản đồ da thú, gõ nhẹ ngón tay lên một vị trí được đánh dấu đỏ nằm ngay ranh giới giữa Smog-Town và siêu đô thị bay Vân Đỉnh.


"Được, ta chấp nhận liên minh dã chiến này. Ngươi sửa động cơ cho ta, ta sẽ giúp ngươi cứu Phân khu 9," Thiết Lan hạ giọng, ánh mắt cô lóe lên một tia sáng tàn nhẫn đầy kích động. "Nhưng để cứu các trục xích neo đang rỉ sét hóa đá của ngươi, ngươi cần một lượng dầu tinh luyện khổng lồ mà Chợ Đen không bao giờ cung cấp nổi. Và ta biết nơi có nó."


Cao Nguyên nín thở, tiến lại gần bảng bản đồ.


Thiết Lan chỉ vào đường ray thép treo lơ lửng trên mây độc: "Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia chuẩn bị vận chuyển một đoàn tàu hơi nước bọc thép chở toàn bộ nguồn dầu bôi trơn tinh luyện hoàng gia đi qua vành đai khói độc Smog-Town vào đêm mai. Đó là cơ hội duy nhất để ngươi cứu Phân khu 9 khỏi thảm họa rơi tự do xuống biển axit."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!