Bẫy Ngầm Chợ Đen
Tiếng lửa lò rèn phập phù trong góc tối của Chợ Đen Đồng Thau kêu lên những tiếng xì xì khô khốc, tựa như hơi thở của một con quái vật cơ khí đang thoi thóp. Nhiệt độ bên trong căn hầm dã chiến bốc lên ngột ngạt, hòa lẫn với mùi mỡ cá voi sắt nồng nặc đang được chưng cất dở dang ở vạc dầu kế bên.
Cao Nguyên đứng trước bệ rèn dã chiến, mồ hôi trộn lẫn bồ hóng than đá chảy ròng ròng trên khuôn mặt gầy gò, cương nghị. Tay trái của anh quấn chặt lớp gạc mạ bạc, hoàn toàn bất động và vô cảm trước hơi nóng hừng hực tỏa ra từ miệng lò nung dã chiến. Kể từ sau ca phẫu thuật châm cứu kim đồng của Bác sĩ Thế Vinh, cánh tay trái này đã vĩnh viễn mất đi cảm giác nhiệt độ. Anh không thấy nóng, không thấy lạnh, chỉ có một sức nặng cơ học âm ỉ và cảm giác nhám rỉ sét của lớp da cá voi sắt bọc ngoài. Nhưng tay phải của anh thì khác. Nó di chuyển với sự chính xác đến kinh ngạc của một thợ neo đã quen với việc hiệu chỉnh các bánh răng vi mô dưới áp lực thời gian thực.
"Chín tiếng... chúng ta chỉ còn chín tiếng trước khi Trương Bá dẫn người đến dỡ mái tôn lò rèn của chú Bằng," Cao Nguyên thầm nhẩm tính, mắt không rời khỏi những bánh răng đồng siêu nhỏ đang được xếp gọn gàng trên tấm da dê bám đầy dầu mỡ.
Trước mặt anh là chiếc đồng hồ áp lực thạch anh cổ "Địa Chấn 01" của Lý Đại. Vỏ ngoài bằng đồng thau của nó đã hoen rỉ, mặt kính thạch anh nứt một đường dài từ tâm đến vạch chỉ số 150 bar. Bằng Trạng thái 'Hòa âm bánh răng' đang kích hoạt trong đầu, Cao Nguyên có thể cảm nhận rõ ràng nhịp rung động lệch pha của lò xo thép chịu lực bên trong chiếc đồng hồ này. Lò xo đã bị mỏi kim loại nghiêm trọng sau nhiều năm tiếp xúc với sương axit, khiến kim đo luôn chỉ cao hơn áp suất thực tế 1.5 bar. Đây chính là đòn bẩy thương lượng của anh.
Để chế tạo năm chiếc van điều áp mini dã chiến bằng cơ chế bánh răng nhảy cóc nhằm cấn trừ nợ cho chú Cao Bằng, Cao Nguyên phải thực hiện các thao tác vi mô tinh xảo nhất. Anh dùng chiếc cờ-lê lực đồng thau gia bảo của cha – di vật duy nhất còn sót lại sau vụ đứt cáp mười năm trước – gạt nhẹ chốt hãm lò xo của chiếc van mini đầu tiên. Tiếng bánh răng nhảy cóc kêu lên hai tiếng *cạch... cạch...* chuẩn xác, báo hiệu ren khóa đã khớp hoàn hảo vào trục nén khí.
"Hải, tăng thêm chút than Anthracite vào lò hơi phụ. Tôi cần nhiệt lượng ổn định ở mức tám mươi độ để tôi dầu lạnh cho bộ bánh răng nhảy cóc," Cao Nguyên khàn giọng ra lệnh, tay phải khéo léo dùng kìm bấm kẹp chặt một đai ốc đồng thau.
Hoàng Hải cằn nhằn dứt khoát, vung chiếc xẻng xúc một mẻ than đá chất lượng cao hoàng gia đổ thẳng vào buồng đốt dã chiến. Chiếc búa tạ nén khí tự chế 'Lôi Thần' khổng lồ của gã dựng nghiêng bên vách đá đứng bám đầy bồ hóng, bình khí hóa lỏng đeo hông khẽ rít lên một tiếng xì xì đầy uy lực. "Nguyên, tao vẫn thấy không ổn. Trương Bá là gã cáo già của bãi thải. Khế ước nợ của chú Bằng nằm trong tay gã, gã sẽ không dễ dàng để chúng ta yên ổn hoàn thành năm chiếc van này đâu."
"Tôi biết," Cao Nguyên lạnh lùng đáp, mắt vẫn dán chặt vào khe hở nhỏ của trục van. "Nhưng Lý Đại cần năm chiếc van này để ngụy trang áp suất quặng lậu trước ống dò 'Dò Long' của Nghiệp đoàn. Chỉ cần Lý Đại đứng ra bảo lãnh, Trương Bá buộc phải tuân theo luật Chợ Đen của Bà Năm."
*UỲNH!*
Lời nói của Cao Nguyên chưa dứt, một chấn động cơ học cực mạnh dội thẳng vào vách tôn rỉ sét của xưởng rèn ngầm. Toàn bộ sàn treo của Chợ Đen Đồng Thau lắc lư dữ dội ở góc nghiêng 15 độ vốn dĩ đã vô cùng mong manh. Tiếng kim loại mỏi răng rắc vang lên rợn người, bụi than và rỉ sét rụng xuống như mưa rào.
*ẦM!*
Cánh cửa sắt bọc chì của xưởng rèn bị đập sập hoàn toàn bởi một lực tác động khổng lồ. Luồng hơi nước nóng rực từ đường ống dẫn thải xả ra mù mịt, phơi bày ba bóng đen bọc giáp chì chịu nhiệt bước qua đống đổ nát.
Dẫn đầu là Đội trưởng tuần tra Lý Hùng, khuôn mặt tàn nhẫn ẩn sau lớp kính bảo hộ tối màu, hông đeo súng hơi nước nén khí bốc khói xì xì. Bên cạnh hắn, con quái thú cơ khí bốn chân Răng Thép 09 gầm gừ phát ra tiếng bánh răng rít chói tai, đôi mắt đỏ rực quét radar nhiệt thẳng vào vị trí của Cao Nguyên.
Và đứng ngay phía sau họ, gầy gò khom lưng với nụ cười xảo quyệt tột độ, chính là kẻ chỉ điểm Bùi Đắc. Gã cầm chiếc ống nghe lén bằng đồng nhỏ, chỉ tay về phía Cao Nguyên: "Đội trưởng Lý Hùng! Chính là nó! Tên trộm hơi nước lậu đã làm sụt áp hệ thống sưởi ấm hoàng gia! Chiếc van nén khí siêu cấp của cha nó cũng ở đây!"
"Bùi Đắc! Con chó phản bội!" Hoàng Hải gầm lên, hai tay siết chặt cán chiếc búa tạ nén khí 'Lôi Thần'.
Từ trong màn khói bồ hóng bên hông, Trương Bá bước ra, thanh sắt xoắn khổng lồ rỉ sét bám đầy mỡ bò đen nhẻm vác trên vai gã gõ mạnh xuống sàn đá tạo ra tiếng *BOONG* chói tai. Gã cười tàn tạ, để lộ hàm răng ám vàng khói than: "Cao Nguyên, tao đã nói là tao không có kiên nhẫn đợi đến bình minh. Nghiệp đoàn Năng lượng trả giá cho cái Đầu bắn đinh nén khí siêu cấp của mày cao hơn nhiều so với đống sắt vụn này. Hôm nay, cả xưởng rèn lẫn mạng của mày đều thuộc về tao!"
"Trương Bá! Mày phản bội luật Chợ Đen!" Hoàng Hải thét lớn, lập tức bóp cò van xả áp ở cán búa 'Lôi Thần'.
*BÙM!*
Pít-tông nén khí ở đầu búa tạ kích hoạt, đẩy đầu búa đập mạnh xuống sàn tạo ra một làn sóng áp suất ngược cực mạnh thổi bay hai tên lính tuần tra bọc thép đang tiến lại gần. Lực đập khổng lồ khiến dầm thép chịu lực dưới sàn nứt toạc, khói bồ hóng dâng lên mù mịt.
"Chạy đi, Nguyên!" Hoàng Hải vung búa tạ xoay tròn một vòng, chặn đứng cú vồ của chó săn cơ khí Răng Thép 09. Đầu búa nén khí đập thẳng vào hàm răng thép bọc đồng của con quái thú, tạo ra những tia lửa đồng bắn tung tóe rực rỡ và tiếng bánh răng vỡ vụn lạch cạch.
Lý Hùng lạnh lùng rút súng hơi nước nén khí tầm ngắn bắn một loạt đạn áp lực lớn xé gió quét qua bệ rèn. Cao Nguyên phản xạ cực nhanh, anh dùng tay phải giật lấy chiếc Đầu bắn đinh tán nén khí siêu cấp đeo chéo sau lưng. Nhưng bả vai trái bị thương nặng tàn tật của anh không thể dùng lực bám kéo nặng để giữ thăng bằng cho thiết bị nặng 15kg này dưới lực giật cực mạnh.
*ĐOÀNG!*
Phát bắn đinh tán đồng-chì chống mỏi bị lệch hướng, găm thẳng vào tấm dầm thép móng neo phía trên đầu Trương Bá thay vì khóa chân Lâm Thiết Thủ – gã Đội phó Cảnh vệ bọc thép vừa nhảy vọt xuống từ giàn giáo phía trên.
Trương Bá gầm lên một tiếng hung hãn, lợi dụng khói mù vung thanh sắt xoắn khổng lồ đập mạnh từ phía sau hòng cướp chiếc đầu bắn đinh trên tay Cao Nguyên. Cú đánh sượt qua bả vai phải của anh, để lại một vết rách sâu hoen rỉ máu nhạt màu đồng thau đặc trưng của phu mỏ nhiễm độc chì.
"Hoàng Hải! Lò rèn cháy rồi!" Cao Nguyên hét lớn khi nhìn thấy lửa từ buồng đốt dã chiến bén vào vạc dầu mỡ cá voi sắt của Bà Năm kế bên, bùng lên ngọn lửa xanh lưu huỳnh rực rỡ tỏa khí độc mù mịt.
Không thể chần chừ thêm một giây, Cao Nguyên nhặt lấy một nắm bột lưu huỳnh nung nóng trên bệ rèn ném thẳng vào đống than đá đang cháy đỏ.
*HÙM!*
Một vụ nổ khói mù ngụy trang màu vàng đậm đặc tức thì bùng lên, che mắt hoàn toàn camera thạch anh quét radar nhiệt của drone do thám Mắt Quỷ 01 đang bay lơ lửng trên trần hầm. Làn khói độc lưu huỳnh nồng nặc khiến Lý Hùng và đám lính bọc thép phải lùi lại, ho sặc sụa dưới lớp mặt nạ phòng độc bọc chì.
"Hoàng Hải, rút ra cầu treo!" Cao Nguyên quát khẽ, bám chặt lấy dây khóa an toàn da cá voi sắt đeo hông, dùng kỹ năng Đu dây né đạn tuần tra lao thẳng ra ngoài vách cửa sập dẫn ra vách đá đứng Phlogiston lộng gió.
Hoàng Hải vung búa tạ nện thêm một cú sấm sét vào chân đế dầm nâng của xưởng rèn, làm sụp sụp đổ dầm gỗ đỡ để chặn đường truy đuổi của Trương Bá, rồi đu mình nhảy theo Cao Nguyên ra ngoài khoảng không vực thẳm.
Gió bão điện từ giật cấp 11 ngoài vách đá đứng Phlogiston gào rú điên cuồng, quật những hạt sương muối lưu huỳnh lạnh buốt vào kính bảo hộ thạch anh nứt của Cao Nguyên. Biển axit sủi bọt vàng bên dưới bốc hơi nóng rít rít rợn người, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ thợ máy nào sẩy chân rơi xuống. Sàn Phân khu 9 nghiêng lệch 15 độ khiến các sợi xích neo khổng lồ căng lên như dây đàn, phát ra những tiếng mài mòn bánh răng chói tai.
Họ bám chặt lấy hệ thống giàn giáo treo leo mục nát bám đầy muối lưu huỳnh trơn trượt dã chiến nối giữa các trục xích neo. Nhưng lối thoát hiểm bằng dầm nâng của Chợ Đen đã bị Trương Bá phối hợp với cảnh vệ mật khóa chặt bằng xích đồng rỉ sét từ trước.
*XÌ... XÌ...*
Tiếng hơi nước nén khí áp lực lớn vang lên từ phía dưới giàn giáo đứng. Lâm Thiết Thủ – Đội phó Cảnh vệ mật hoàng gia – bất ngờ xuất hiện. Đôi chân cơ khí hóa bọc thép khổng lồ 'Thần Phong' của hắn co rút pít-tông hơi nước lại hết cỡ, nén lò xo chịu tải cực hạn.
*VÚT!*
Hắn thực hiện một cú nhảy cực cao vượt khoảng cách mười lăm mét từ giàn giáo phía dưới lao thẳng lên trên. Đôi ủng sắt bọc đồng nặng nề của hắn giáng một cú đạp ngàn cân sấm sét thẳng vào xà gỗ giữ dây bảo hiểm của Hoàng Hải.
*CRẮC... ĐOÀNG!*
Thanh xà gỗ sồi đá gãy đôi dưới lực đạp khổng lồ. Lâm Thiết Thủ đáp xuống giàn giáo đối diện một cách vững chãi, nhanh tay rút khẩu súng bắn lưới điện từ hơi nước 'Địa Võng 02' nhắm thẳng vào sợi dây bảo hiểm da cá voi sắt bọc sợi đồng mỏng của Hoàng Hải nổ súng.
*PHỰT!*
Viên đạn lưới điện từ hơi nước phát ra những luồng chớp xanh lét giật mạnh, đốt cháy và xé rách toạc lớp da cá voi sắt bảo vệ. Sợi dây bảo hiểm duy nhất giữ sinh mạng Hoàng Hải bị rách rách sâu đến tám mươi phần trăm, chỉ còn lại vài thớ sợi đồng mỏng mảnh kêu lên những tiếng rên rỉ cơ học răng rắc dưới sức nặng cơ thể vạm vỡ của gã thợ hàn xích.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!