Nhạc nềnThunderclap

Giao Dịch Ở Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng dầm thép móng neo chịu lực kéo khổng lồ kêu răng rắc dội thẳng từ vách đá đứng Phlogiston vào lòng đất, báo hiệu thời gian sinh tồn của Hạ Giới chỉ còn tính bằng giờ.


Cao Nguyên bước đi trong lòng đường ống dẫn nước thải bỏ hoang dưới gầm sàn Phân khu 9. Không khí nơi đây đậm đặc sương muối lưu huỳnh và nồng nặc mùi mỡ cá thối rữa – thứ phế phẩm từ những vạc chưng cất dầu lậu của Chợ Đen Đồng Thau. Từng cơn gió lạnh buốt rít lên qua các khe hở của lớp tôn rỉ sét, mang theo hơi axit ăn mòn từ biển sôi sục phía dưới vỗ vào lòng bàn chân anh.


Bàn tay trái của Cao Nguyên, quấn chặt trong lớp gạc da cá voi sắt thấm đẫm mỡ bảo ôn màu xám tro, khẽ tì vào một đường ống dẫn hơi sưởi phụ bằng đồng đỏ đang rít lên lạch cạch. Thân ống nóng bỏng ở nhiệt độ hơn một trăm độ C, nhưng da thịt anh không hề truyền về bất kỳ tín hiệu đau đớn nào. Sau ca phẫu thuật châm cứu bằng kim đồng nung đỏ của Bác sĩ Thế Vinh để trục độc chì, các dây thần kinh cảm giác nhiệt độ ở tay trái của anh đã hoàn toàn hóa đá. Anh chỉ cảm nhận được sức nặng cơ học và độ nhám rỉ sét của kim loại. Đó là cái giá vĩnh viễn bằng máu đồng thau để anh giữ lại bả vai này, một cánh tay tàn tật nhưng vẫn đủ cứng cáp để siết chặt những đai ốc dầm nâng.


Sàn Phân khu 9 lúc này đang nghiêng lệch đúng 15 độ. Mỗi bước đi của Cao Nguyên đều phải dồn trọng tâm về phía gót giày bọc sắt để chống lại độ dốc của lòng ống. Sợi xích neo số 4 ngoài vách đá đứng vẫn đang phát ra những tiếng rít cơ học rợn người, bốc khói ma sát do thiếu hụt dầu bôi trơn tinh luyện. Móng đá tự nhiên dưới chân xích vừa sụt lún thêm 5 độ đêm qua. Nếu không có mẻ dầu mỡ cá voi sắt dã chiến để bôi trơn các bánh răng truyền động khổng lồ, toàn bộ phân khu ổ chuột này sẽ tự nghiền nát hệ thống neo và rơi tự do xuống biển axit.


Bước qua khúc cua ngập ngụa bồ hóng than đá, Cao Nguyên gõ nhẹ nhịp van ba ngắn hai dài lên cánh cửa sắt bọc chì của Chợ Đen Đồng Thau. Cánh cửa rít lên một tiếng khô khốc rồi từ từ kéo mở, phơi bày một thế giới ngầm ngập tràn sương khói và tiếng động cơ hơi nước nén khí lạch cạch.


Chợ Đen Đồng Thau nằm sâu dưới gầm sàn tháp điều áp, nơi những gian hàng dựng bằng tôn phế liệu treo lơ lửng trên các sợi xích đồng chịu lực nhỏ. Giữa trung tâm chợ, một vạc chưng cất khổng lồ bằng đồng thau đen bốc khói mù mịt. Đứng cạnh vạc dầu là Bà Năm Chợ Đen, một bà lão nhỏ bé ngoài sáu mươi tuổi, lưng còng sát đất, da mặt sạm đen vì khói dầu mỡ. Đôi bàn tay nứt nẻ bám đầy bồ hóng của bà đang chậm rãi khuấy một thứ dung dịch đặc quánh màu xám bạc – Dầu bôi trơn mỡ cá voi sắt dã chiến.


Cao Nguyên tiến lại gần gian hàng của Lý Đại, gã thương nhân béo lùn mặc áo khoác da dày quấn nhiều lớp dải băng da bảo hộ. Trên chiếc bàn gỗ mục của Lý Đại bày la liệt những bình nén khí heli nâng và các hũ dầu bôi trơn mạ chì chống ăn mòn.


"Lý Đại, tôi cần hai thùng dầu bôi trơn mỡ cá voi sắt dã chiến," Cao Nguyên khàn giọng nói, đặt một chiếc túi vải thô nặng trịch lên bàn.


Lý Đại nhướng mày, đôi mắt ti hí lấp lánh sự xảo quyệt. Gã không thèm nhìn vào túi vải mà gạt nhẹ chiếc kính một mắt có ba thấu kính thạch anh nứt xuống, cười giả lả: "Hai thùng dầu? Cậu Nguyên, cậu có biết Nghiệp đoàn Năng lượng vừa siết chặt tuần tra đường ống hoàng gia không? Đội tuần tra của Lý Hùng dắt chó săn cơ khí lùng sục khắp các ngõ ngách. Giá dầu bôi trơn chịu axit hôm nay đã tăng gấp năm lần rồi. Ba mươi thẻ đục lỗ Nghiệp đoàn cho một hũ."


"Ba mươi thẻ?" Cao Nguyên nhíu mày. Thẻ đục lỗ lương thực của anh đã bị Tạ Quang Minh khóa mã bảo mật ngay sau vụ đấu nối lậu hơi sưởi. Anh thọc tay vào túi vải, lôi ra những chiếc đinh tán đồng thau chịu lực phế liệu bóng loáng, xếp thành một hàng ngay ngắn: "Tôi không có thẻ đục lỗ chính quy. Nhưng đây là đinh tán đồng thau chịu lực phế liệu thu gom từ mật thất đáy Tháp Số 9. Tôi đã dùng kỹ thuật tôi đồng trong dầu lạnh của chú Cao Bằng để gia tăng độ đàn hồi. Đổi hai trăm chiếc đinh tán này lấy hai thùng dầu."


Lý Đại nhặt một chiếc đinh tán lên, đặt vào chiếc cân tiểu ly đồng thau nhỏ trước ngực. Chiếc kim từ tính nhạy bén của cân khẽ dao động rồi đứng khựng lại. Gã thương nhân dùng ngón tay gõ nhẹ vào đầu đinh, lắng nghe tiếng vang rỗng đứt quãng, rồi ném chiếc đinh trở lại túi vải với vẻ khinh khỉnh.


"Tạp chất chì quá cao, độ dẻo dai không đạt chuẩn," Lý Đại lắc đầu, răng bịt vàng lóe lên dưới ánh đèn bão hơi nước. "Thứ đinh tán đồng phế liệu này chỉ dùng để gá các tấm mái tôn rỉ sét, chứ đem tán vào sợi xích neo số 4 chịu lực kéo hơn một nghìn tấn dưới bão điện từ? Nó sẽ bị mỏi kim loại và bay đầu đinh trong vòng ba giờ. Chợ Đen không nhận rác vụn, cậu Nguyên ạ."


"Đây không phải rác vụn!" Cao Nguyên siết chặt nắm tay phải, bắp thịt bả vai gồng căng dưới lớp giáp da sờn cũ. "Đây là hợp kim đồng chịu ứng lực lớn do chính tay chú tôi rèn đúc!"


*RẮC... RẮC...*


Tiếng kim loại cọ xát nặng nề vang lên từ phía sau. Ba bóng đen khổng lồ bước ra từ màn sương muối, khép góc vây quanh Cao Nguyên. Dẫn đầu là Trương Bá, gã côn đồ bãi thải lực lưỡng ngoài ba mươi tuổi với cái đầu cạo trọc quấn băng vải bẩn. Trên vai gã vác một thanh sắt xoắn khổng lồ rỉ sét bám đầy mỡ bò đen nhẻm.


Trương Bá ném mạnh một tấm da dê cũ bám đầy vết dầu mỡ lên bàn gỗ của Lý Đại. Đó là khế ước siết nợ xưởng rèn của chú Cao Bằng.


"Đừng tốn nước bọt với nó, Lý Đại," Trương Bá gầm gừ, giọng nói ồm ồm như tiếng pít-tông rỉ sét. "Thằng nhóc này không có một xu đồng cổ nào đâu. Chú của nó – lão Cao Bằng – vừa ký khế ước gán nợ xưởng rèn cho tao để hoãn nợ. Hôm nay là hạn chót. Cao Nguyên, nếu mày muốn cứu cái lò rèn rách nát của chú mày, hãy giao ra chiếc Đầu bắn đinh nén khí siêu cấp mà mày nhặt được dưới đáy Tháp Số 9. Bằng không, tao sẽ dỡ sạch mái tôn của lò rèn ngay trong đêm nay."


Hoàng Hải từ trong bóng tối bước lên một bước, bàn tay lực lưỡng đã đặt vào cán chiếc búa tạ nén khí 'Lôi Thần' đeo hông, ánh mắt rực lửa giận: "Trương Bá! Mày dám ép người quá đáng! Lò rèn đó là nguồn sống duy nhất của chú Cao Bằng và là nơi sưởi ấm cho cả khu lán trại!"


Không khí Chợ Đen lập tức trở nên căng thẳng tột độ. Đàn em của Trương Bá bắt đầu siết chặt vòng vây, những thanh sắt xoắn rít lên lách cách khi chúng gõ nhịp vào dầm thép chịu lực xung quanh.


*CỘC! CỘC!*


Bà Năm Chợ Đen gõ mạnh chiếc tẩu thuốc bằng đồng thau đen xuống cạnh vạc dầu đang sôi sùng sục. Một luồng khói lưu huỳnh màu xanh nhạt phun ra từ đầu tẩu, tỏa ra một mùi khét nồng nặc làm trung hòa bớt mùi mỡ cá thối.


"Trương Bá, Lý Đại!" Giọng nói khàn khàn nhưng uy nghiêm của bà lão vang lên, cắt ngang bầu không khí sặc mùi thuốc súng. "Chợ Đen Đồng Thau có luật của Chợ Đen. Cấm bạo lực đổ máu trong phạm vi vạc dầu của tao. Đòi nợ hay siết nợ thì cút ra ngoài vách đá đứng mà giải quyết. Nhưng Nguyên ơi... luật làm ăn là sòng phẳng. Không có thẻ đục lỗ chính quy hoặc vật phẩm tương đương giá trị, tao không thể giao dầu bôi trơn cho mày. Thằng béo Lý Đại nói đúng, giá dầu hôm nay là ba mươi thẻ một hũ, không bớt một xu."


Cao Nguyên hít một hơi thật sâu qua lớp mặt nạ phòng độc mạ bạc dã chiến. Lồng ngực anh bỏng rát do khí lưu huỳnh len lỏi qua màng lọc thạch anh đã bắt đầu bão hòa. Anh nhìn khế ước nợ trên bàn, rồi nhìn vào chiếc đồng hồ áp lực thạch anh cổ bị vỡ mặt kính của Lý Đại đang đặt cạnh chiếc cân tiểu ly.


Trạng thái 'Hòa âm bánh răng' trong đầu anh lập tức phân tích cấu trúc cơ học của chiếc đồng hồ áp lực: lò xo thép đàn hồi bên trong đã bị mỏi đàn hồi, khiến kim đo áp suất liên tục nhảy lệch nhịp 1.5 bar so với thực tế. Đây là lỗi cơ học vi mô mà những thợ máy thông thường ở Hạ Giới không bao giờ phát hiện được bằng mắt thường.


"Lý Đại," Cao Nguyên bình tĩnh lên tiếng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào gã thương nhân lậu. "Tôi biết chiếc đồng hồ đo áp lực 'Địa Chấn 01' của ông đang bị sai lệch chỉ số. Lò xo thép chịu lực kéo bên trong đã bị mỏi kim loại do hơi axit ăn mòn. Ông dùng nó để kiểm định quặng thạch nhiệt lậu, Nghiệp đoàn sẽ sớm phát hiện ra sự sụt áp giả và tịch thu toàn bộ hàng của ông."


Lý Đại giật nảy mình, vội vàng che chiếc đồng hồ bỏ túi vào trong vạt áo da: "Mày... mày nói bậy bạ gì đó?"


"Tôi có thể chế tạo cho ông năm chiếc van điều áp mini dã chiến hoạt động bằng cơ chế bánh răng nhảy cóc của cha tôi," Cao Nguyên đưa chiếc cờ-lê lực đồng thau gia bảo lên, ngón tay phải khéo léo gạt nhẹ chốt hãm lò xo phát ra tiếng *cạch cạch* chuẩn xác. "Những chiếc van này sẽ tự động hiệu chuẩn áp suất hơi nước sấy nóng cho các bình nén khí của ông, đảm bảo độ chính xác đến 0.05 bar mà không cần dùng đến đồng hồ thạch anh hoàng gia. Đổi năm chiếc van điều áp dã chiến lấy hai thùng dầu bôi trơn mỡ cá voi và gia hạn nợ khế ước xưởng rèn thêm mười hai giờ."


Lý Đại nuốt nước bọt. Gã thừa biết tri thức cơ khí của dòng họ Cao là độc nhất vô nhị ở Hạ Giới. Những chiếc van sụt áp tự động của hoàng gia luôn là món hàng thèm khát của giới buôn lậu Chợ Đen để ngụy trang áp suất trước thiết bị dò 'Dò Long'.


Gã liếc nhìn Trương Bá, rồi quay sang Cao Nguyên, gật đầu đầy cam chịu: "Được... Nếu mày giao đủ năm chiếc van điều áp đạt chuẩn trong vòng mười hai giờ, tao sẽ xóa một phần nợ khế ước và giao cho mày hai thùng dầu bôi trơn dã chiến. Nhưng nếu trễ một phút..."


Trương Bá bước lên, giật lấy tấm khế ước nợ da dê trên bàn gỗ. Gã gí sát khuôn mặt đầy sẹo dao chém bám đầy bồ hóng than vào sát kính bảo hộ của Cao Nguyên, nụ cười tàn tạ lộ ra hàm răng ám vàng khói than:


"Mười hai giờ, Cao Nguyên! Tao cho mày đúng mười hai giờ để rèn đúc đống sắt vụn đó. Nếu đến bình minh ngày mai mà tao không thấy đủ năm chiếc van điều áp mini hoặc chiếc Đầu bắn đinh nén khí siêu cấp của mày đặt trên bàn này, tao sẽ dẫn đàn em xuống dỡ sạch mái tôn của lò rèn Cao Bằng, để mặc cho con em gái mù của mày chết rét ngoài vách đá đứng Phlogiston!"


Trương Bá vứt khế ước nợ xuống bàn, vung thanh sắt xoắn khổng lồ đập mạnh vào dầm nâng chịu lực của lối đi, tạo ra một tiếng *BOONG* chói tai dội thẳng vào tử lộ trốn chạy của nhóm thợ máy trước khi gã dẫn đàn em biến mất vào màn sương muối độc hại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!