Nhạc nềnThunderclap

Tiếng Rít Của Trục Neo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn hầm ngầm dưới Chợ Đen Đồng Thau lạnh buốt và nồng nặc mùi mỡ cá thối rữa hòa lẫn với sương muối lưu huỳnh. Cao Nguyên nằm trên chiếc phản gỗ mục, tấm lưng gầy gò của anh áp chặt vào lớp tôn rỉ sét dường như đang run rẩy theo từng nhịp thở trầm đục của Hạ Giới.


Anh đưa bàn tay trái lên trước mặt. Vết khâu bằng chỉ dệt sợi đồng sinh học mạ bạc của Bác sĩ Thế Vinh vẫn còn hằn sâu trên bắp thịt đỏ tím, sưng tấy và căng cứng dưới lớp băng gạc dã chiến bám đầy bồ hóng. Cao Nguyên khẽ rướn người, thử chạm các ngón tay trái vào đường ống dẫn hơi sưởi phụ bằng đồng nóng bỏng chạy dọc vách hầm.


Không có cảm giác gì cả.


Không có sự bỏng rát, không có phản xạ rụt tay lại. Ca phẫu thuật châm cứu bằng kim đồng nung đỏ của Thế Vinh ở tập trước để đẩy độc chì ra ngoài đã hủy hoại hoàn toàn các dây thần kinh cảm giác nhiệt độ ở tay trái của anh vĩnh viễn. Anh có thể cảm nhận được áp lực cơ học, độ cứng của kim loại, nhưng nhiệt độ của dòng hơi nước sấy nóng 120 độ C giờ đây đối với anh chỉ là một khoảng không tê dại. Đây là cái giá tích lũy đầu tiên anh phải trả bằng chính da thịt mình để giữ lại cánh tay này.


Bên cạnh anh, Cao An đang nằm co quắp dưới tấm chăn dạ sờn rách. Nhờ liều thuốc nhỏ mắt kháng bụi đồng và bộ lọc khí màng nước dã chiến mà Cao Nguyên tự chế, đôi mắt xám đục không tiêu cự của cô bé đã bớt rỉ máu đồng nhạt, cơn ho chì phế quản cũng tạm thời dịu đi trong tiếng rít đều đặn của dòng khí nén sưởi ấm trộm được.


*UỲNH... RĂC... RẮC...*


Đột ngột, một tiếng động trầm đục dội thẳng từ vách đá đứng Phlogiston vào lòng đất. Mặt sàn tôn của Chợ Đen rung chuyển dữ dội, bụi than và rỉ sét từ trần hầm rơi xuống như mưa rào. Ngay sau đó, một tiếng rít kim loại chói tai, rợn người kéo dài vang lên, xé toạc không gian tăm tối của khu ổ chuột Hạ Giới.


Đó không phải là tiếng sấm của bão điện từ. Đó là tiếng kêu cứu của thép đồng chịu lực.


Cao Nguyên bật dậy, Trạng thái 'Hòa âm bánh răng' trong đầu anh lập tức kích hoạt. Thính giác nhạy bén thừa hưởng từ dòng họ Cao cho anh nhận diện chính xác tần số âm thanh rỗng và lệch nhịp kia: "Trạm Cáp Neo Số 9. Sợi xích số 4 đang bị mài mòn khô khốc."


Anh nhanh tay chộp lấy chiếc La bàn đo ứng lực đồng thau của Cao Thiết giấu dưới gối. Kim từ tính nhạy bén với trọng lực của chiếc la bàn xoay cuồng điên loạn, lệch hẳn về phía trục thẳng đứng đến 15 độ. Sự sụt giảm áp suất hơi nước sưởi sấy kéo dài từ Vân Đỉnh kết hợp với lệnh phong tỏa dầu bôi trơn tàn bạo của Tổng đốc Lê Đình Khang đã khiến hệ thống bánh răng neo khổng lồ của sợi xích số 1 và số 4 bị rỉ sét đóng băng vây hãm.


"Hải! Bảo! Dậy mau! Trạm số 9 gặp sự cố cực hạn rồi!" Cao Nguyên quát lớn, bả vai trái đau buốt khi anh cố rướn người vác chiếc cờ-lê lực gia bảo đeo hông.


Hoàng Hải choàng tỉnh, vớ ngay lấy chiếc búa tạ nén khí 'Lôi Thần' đeo hông, khuôn mặt sạm đen đầy bồ hóng hiện rõ sự lo lắng: "Tiếng rít này... xích neo chính đang bị hóa đá rỉ sét! Nếu không bôi trơn kịp, bánh răng truyền động quay nhanh sẽ tự nghiền nát nhau!"


Nhóm thợ máy không kịp chậm trễ, họ băng qua những đường ống thải tối tăm, luồn lách qua các ngách ngầm của Chợ Đen để quay trở lại Trạm Cáp Neo Số 9. Khi họ đẩy cánh cửa sập bằng đồng thau nặng nề bước vào phòng máy, một cảnh tượng hỗn loạn hiện ra trước mắt.


Phòng máy ngập tràn trong sương mù hơi nước nóng rực rỡ bốc lên từ các vòng bi bánh răng chịu nhiệt quá tải. Lão thợ cả Bùi Cảnh đang đứng bên bảng điều khiển trung tâm, tấm lưng còng rạp của lão run rẩy dữ dội theo từng cơn ho khan rỉ máu đồng nhạt đặc trưng của bệnh Hóa đá phổi chì. Lão một tay bám chặt tay gạt van chính, một tay cầm chiếc búa gõ đồng nhỏ liên tục gõ mạnh vào thân sợi xích số 4 đang rít lên chói tai.


*CỘC... CỘC... CỘC...*


Âm thanh phát ra đục ngầu, rỗng tuếch, không hề có độ vang đanh của hợp kim đồng thau chịu lực kéo khổng lồ.


"Mỏi kim loại! Nó đang nứt từ bên trong!" Bùi Cảnh gào lên qua lớp mặt nạ phòng độc mạ bạc dã chiến bám đầy bồ hóng than. "Nguyên ơi! Lệnh cấm vận dầu bôi trơn của Lê Đình Khang đã bóp nghẹt chúng ta rồi! Ta đã đổ toàn bộ mỡ bò phế liệu chịu nhiệt vào khớp xích, nhưng nhiệt độ ma sát lên tới 150 độ C đã đốt cháy mỡ bò thành than muội đen kịt! Các bánh răng neo đang tự mài mòn nhau!"


Ở phía dưới giàn giáo treo leo vách đá đứng Phlogiston, thợ mộc cơ khí Lê Hồng Sơn đang mồ hôi nhễ nhại gánh những khối gỗ sồi đá ngâm dầu chịu axit lớn. Sơn cố gắng dùng chiếc rìu đẽo đập mạnh, chêm các khối gỗ sồi đá vào kẽ nứt đang lan rộng dưới chân móng neo đá tự nhiên giữ sợi xích số 4.


*RĂC... RĂC... XOẢNG!*


Nhưng dưới ứng lực kéo khổng lồ vượt quá 1.200 tấn của phân khu đang nghiêng lệch, các khối gỗ sồi đá cứng như sắt cũng bị nghiền nát vụn thành trăm mảnh mùn cưa bốc khói nhựa thông khét lẹt chỉ trong vòng vài giây.


"Không giữ nổi! Móng đá đang sụt lún vỡ vụn!" Lê Hồng Sơn hét lên lộng gió vực thẳm. "Gỗ sồi đá ngâm dầu cũng bị nghiền nát! Sức căng cơ học quá lớn!"


Một nhóm thợ hàn xích tự do Hạ Giới cố gắng đu mình trên giàn giáo lộng gió, sử dụng mỏ hàn hơi nén khí để bắn tán các đinh tán đồng phế liệu nhằm gia cố khớp nối xích số 4.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Những tiếng nổ đanh gọn vang lên như tiếng súng bắn tỉa. Các đinh tán đồng phế liệu chứa tạp chất chì-kẽm cao không chịu nổi sức căng kéo giãn nở nhiệt, bị đứt lìa đầu đinh, bắn văng ra ngoài khoảng không vực axit như những mảnh đạn shrapnel nguy hiểm. Một người thợ hàn suýt bị mảnh đinh tán bắn trúng kính bảo hộ thạch anh, phải hoảng loạn lùi lại.


"Tất cả lùi lại mau!" Cao Nguyên quát lớn, anh bước tới bên bảng đo áp suất cơ học trung tâm, đặt lòng bàn tay phải chai sần của mình lên thân dầm thép chịu lực chính của Trạm Số 9.


Bằng Kỹ năng Đo ứng lực bằng xúc giác lòng bàn tay, Cao Nguyên nhắm mắt lại, cảm nhận tần số rung động cơ học đang truyền qua khung thép rỉ sét. Sợi xích số 4 đang gánh chịu 80% tải trọng rơi tự do của cả Phân khu 9 do dầm nâng số 3 đã bị sụt lún trước đó.


Anh mở mắt ra, nhìn vào chiếc La bàn đo ứng lực đồng thau của cha. Kim từ tính chỉ ra góc nghiêng của sàn phân khu đã chạm ngưỡng 15 độ lệch tâm trọng lực.


"Chúng ta không thể vá xích bằng đinh tán phế liệu lúc này! Ứng lực kéo đã vượt quá giới hạn mỏi kim loại của đồng thau pha tạp chất!" Cao Nguyên quyết đoán nói, giọng anh đanh thép xuyên qua tiếng máy rít chói tai. "Thầy cả! Chúng ta phải áp dụng Quy tắc thăng bằng trọng lực 15 độ ngay lập tức!"


Bùi Cảnh trợn mắt nhìn học trò qua lớp kính bảo hộ: "Nhưng Nguyên ơi! Lò hơi phụ Trạm Số 9 đã bị sụt áp sấy sụt giảm hơi nước, nếu dồn hơi nâng vào lò hơi phía thấp để giảm tải xích số 4, vách lò phụ sẽ bị quá nhiệt vách lò nghiêm trọng! Chúng ta có thể kích nổ lò hơi phụ bất cứ lúc nào!"


"Không còn con đường nào khác!" Cao Nguyên siết chặt chiếc cờ-lê lực đồng thau gia bảo. "Con sẽ điều phối van xả áp phụ bằng tay trần. Hải! Chỉ huy thợ xách nước tưới mát liên tục các vòng bi bánh răng đang bốc khói ma sát! Không được để bánh răng quay nhanh bị nóng chảy trục truyền động!"


"Được! Giao cho tớ!" Hoàng Hải hét lớn, quay sang đội thợ xách nước làm mát do Khương chỉ huy: "Khương! Mang toàn bộ nước ngưng tụ làm mát lên đỉnh trục bánh răng chính! Đổ liên tục cho tao!"


Khương và các phu xúc than gánh những thùng nước đồng khổng lồ bốc hơi nóng nghi ngút lao lên các tầng giàn giáo treo leo. Dưới sự chỉ huy của Hoàng Hải, dòng nước mát lạnh được tưới liên tục vào các vòng bi bánh răng đang đỏ rực rỡ do ma sát cực lớn.


*XÈO... XÈO...*


Những luồng hơi nước ngưng tụ nóng bỏng lập tức bùng phát, ngập tràn toàn bộ phòng máy Trạm Số 9 trong một màn sương khói mù hơi nước trắng xóa. Nhiệt độ phòng máy tăng vọt lên 70 độ C, hơi nước sấy nóng dội ngược làm dộp phồng da thịt của những người thợ xách nước nghèo khổ.


Cao Nguyên đứng trước van xả áp phụ của lò hơi phụ. Tay trái của anh bị thương nặng, quấn chặt băng gạc dã chiến mạ bạc không thể cử động, anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cánh tay phải và gót giày bọc sắt để đạp giữ chốt hãm van khóa khẩn cấp.


Anh nhắm mắt, Trạng thái 'Hòa âm bánh răng' cho phép anh cảm nhận nhịp đập áp suất hơi nước nóng rò rỉ bên trong vách lò hơi đang dâng cao dồn dập: 180 bar... 210 bar... 240 bar... Kim đồng hồ thạch anh chạm vạch đỏ cảnh báo nguy hiểm.


"Dồn hơi sưởi từ lò hơi phụ sang lò hơi phía thấp! Xả van sụt sấy phía cao!" Cao Nguyên hét lớn, tay phải vặn mạnh chiếc cờ-lê lực đồng thau siết chặt tay gạt van xả phụ.


*RÍT... RÍT... ĐOÀNG!*


Một luồng hơi nước áp lực cực lớn phun trào ra từ hốc van xả phụ, bốc khói nhựa thông khét lẹt. Sức căng cơ học giật mạnh bóp nghẹt bả vai phải của Cao Nguyên, lực phản chấn cực mạnh suýt nữa hất văng anh khỏi bệ điều khiển van sụt sấy. Nhưng nhờ bộ dây khóa an toàn da cá voi sắt giữ chặt hông, Cao Nguyên cắn răng bám trụ, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể giữ chặt tay gạt van sụt sấy chính xác đến từng mili-giây.


Vách lò hơi phụ Trạm Số 9 bắt đầu chuyển sang màu đỏ anh đào rực rỡ do quá nhiệt vách lò 250% giới hạn thiết kế. Tiếng pít-tông nén khí gầm rú liên tục như muốn nổ tung đường ống dẫn nhiệt chính Vân Đỉnh.


"Giữ chặt nước làm mát!" Hoàng Hải gào lên, bắp tay cuồn cuộn nổi gân xanh nâng chiếc xô nước đồng dội thẳng vào trục bánh răng xích neo chính.


Nhờ dòng khí nén hơi nước sưởi sấy được phân phối lại theo Quy tắc thăng bằng 15 độ, lực kéo khổng lồ đè nặng lên sợi xích số 4 đột ngột sụt giảm nhanh chóng. Sức căng cơ học dồn sang các phao nâng cứu hộ khẩn cấp phía thấp đang được bơm căng khí Heli nén dã chiến.


*RẦM... RẦM...*


Toàn bộ Phân khu 9 chao đảo dữ dội, rồi từ từ đứng khựng lại ở góc nghiêng 15 độ thăng bằng dã chiến. Tiếng rít mài mòn kim loại chói tai của sợi xích số 4 và số 1 bắt đầu nhỏ dần, chuyển thành những tiếng lạch cạch trầm đục đều đặn của bánh răng truyền động được làm mát.


Cao Nguyên buông lỏng tay gạt van xả phụ, cơ thể anh mệt mỏi rã rời đổ sụp xuống bệ sắt, hơi thở dồn dập dập dồn dập qua lớp mặt nạ phòng độc bám đầy bụi than đen kịt. Tay trái của anh hoàn toàn không có cảm giác đau rát nhiệt độ, nhưng bắp thịt bả vai phải bị co thắt đau buốt do lực giật nảy cực đại của van xả sụt sấy.


Bùi Cảnh ngã quỵ bên bảng điều khiển, lão ho khan liên tục ra đờm đen bám bồ hóng than đá, giọng nói khàn khàn rít rít đầy bất lực: "Chúng ta... đã dùng hết 50% lượng nước ngưng tụ làm mát dự phòng cuối cùng... Lò hơi phụ không thể chịu đựng thêm một ca tăng áp quá nhiệt vách lò nào nữa... Mỡ bò phế liệu đã cháy rụi hoàn toàn rồi, Nguyên ơi."


Cao Nguyên nhìn vào các bánh răng neo chính Trạm Số 9. Những lớp mỡ bò phế liệu bôi trơn dã chiến đã bị nhiệt độ cao thiêu rụi thành lớp muội than đen bám chặt lấy ren ốc chịu lực, ma sát rỉ sét vẫn đang âm thầm mài mòn bề mặt đồng thau chịu lực kéo.


"Mỡ bò phế liệu chỉ giữ thăng bằng tạm thời cho phân khu trong vòng 48 giờ," Cao Nguyên khàn giọng nói, ánh mắt anh sắc sảo nhìn xuyên qua màn sương mù hơi nước nóng rực rỡ. "Chúng ta bắt buộc phải có Dầu bôi trơn mỡ cá voi sắt dã chiến từ Chợ Đen Đồng Thau để tạo lớp màng bảo vệ chịu ăn mòn axit vĩnh cửu. Nếu không, các bánh răng neo sẽ rít lên và hóa đá rỉ sét hoàn toàn."


"Nhưng nguồn cung dầu bôi trơn dã chiến tại Chợ Đen đã bị Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia hoàng gia phong tỏa hoàn toàn rồi!" Lâm Gia Bảo khập khiễng bước vào phòng máy, khuôn mặt lem nhem bồ hóng hiện rõ sự lo sợ: "Cảnh vệ mật của Lê Thiết đã lập các chốt chặn bọc thép quanh khu chợ ngầm!"


Đúng lúc đó, Lê Hồng Sơn từ phía chân móng neo vách đá đứng Phlogiston hốt hoảng lao vào phòng máy, khuôn mặt sạm đen bám đầy bụi đá tự nhiên nứt vỡ, giọng nói run rẩy dồn dập cắt ngang cuộc trò chuyện:


"Nguyên! Thầy cả! Móng đá tự nhiên dưới chân sợi xích số 4... nó lại sụt lún thêm 5 độ nữa rồi! Cả phân khu chỉ còn tính bằng ngày trước khi rơi tự do xuống biển axit!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!