Nhạc nềnThunderclap

Móng Sắt Truy Lùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cây kim đồng đỏ rực rỡ mang theo sức nóng thiêu đốt từ ngọn lửa than đá từ từ hạ xuống, găm thẳng vào huyệt đạo trên bắp tay trái đang hoại tử chì của Cao Nguyên.


*XÈO...*


Tiếng da thịt cháy sém vang lên kèm theo một luồng khói trắng khét lẹt mùi lưu huỳnh và mỡ cá voi. Cao Nguyên trợn trừng mắt, toàn thân gồng cứng như một sợi xích neo bị kéo căng đến giới hạn cực hạn. Cơn đau không đơn thuần là sự bỏng rát của lửa, mà là một cảm giác buốt nhói chạy dọc theo hệ thần kinh, như thể có hàng ngàn mũi khoan cơ học siêu vi đang xoáy sâu vào tận màng xương bắp tay anh. Trong khoảnh khắc đó, các dây thần kinh cảm giác nhiệt độ ở bắp tay trái của anh hoàn toàn bị phá hủy, để lại một khoảng không lạnh ngắt, tê dại vĩnh viễn.


"Hít vào... thở ra... giữ nhịp thở, anh Nguyên!" Cao An khóc nấc lên, đôi tay nhỏ bé bám chặt lấy tay phải của anh, chiếc còi hơi đồng thau tần số cao trên cổ cô bé vẫn run rẩy phát ra những âm tần trầm ấm để điều hòa nhịp tim cho anh trai.


Cao Nguyên cắn chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra từ kẽ lợi, cố gắng duy trì Trạng thái 'Hòa âm bánh răng' để đồng điệu nhịp tim với nhịp pít-tông của lò hơi phụ Trạm Số 9 từ xa. Anh không được phép ngất đi, không được phép hét lên, bởi ngay bên ngoài bức tường gạch chịu lửa mỏng mảnh của phòng khám, tiếng ủng sắt bọc đồng của Lâm Thiết Thủ đã dội thẳng vào thính giác nhạy bén của Cao An.


*UỲNH! UỲNH!*


Cánh cửa gỗ sồi dã chiến của phòng khám từ thiện Thế Vinh rên rỉ dưới những cú nện ngàn cân. Bộ chân cơ khí hơi nước nén lò xo 'Thần Phong' của Lâm Thiết Thủ rít lên những tiếng *xì xì* áp lực lớn đầy đe dọa.


"Cảnh vệ mật Hoàng gia đây! Đập cửa cho ta! Quét radar nhiệt toàn bộ khu vực này, không được để một tên thợ máy lậu nào trốn thoát!" Giọng nói lạnh lùng, đầy sát khí của Lâm Thiết Thủ vang vọng qua khe cửa.


Bác sĩ Đặng Thế Vinh nhanh tay rút cây kim đồng cuối cùng ra khỏi tay Cao Nguyên, mồ hôi đầm đìa trên trán ông làm ướt sũng lớp khẩu trang vải mạ bạc. Ông quay sang Bác sĩ Diệp, ra hiệu bằng ánh mắt quyết đoán: "Diệp! Đưa Cao An và thuốc nhỏ mắt kháng bụi đồng rút lui trước! Hải, Bảo, đưa Nguyên đi ngầm qua đường ống thải!"


*RẮC... XOẢNG!*


Cánh cửa sập đổ dầm gỗ đỡ, vỡ vụn thành trăm mảnh dưới cú đá bọc thép của Lâm Thiết Thủ. Những người lính bọc thép Giáp Sĩ 102 khổng lồ, bốc hơi nóng nghi ngút từ bộ giáp chì nặng nề, tràn vào phòng khám với khiên hơi nước chống va đập dựng sẵn. Ánh sáng đỏ rực từ các ống kính thạch anh trên mũ giáp của họ quét qua căn phòng tối tăm.


"Tèo! Ngay bây giờ!" Lâm Gia Bảo hét lớn từ góc phòng.


Cậu bé chạy vặt Tèo, người đang nấp sau bảng điều khiển van nước làm mát, dứt khoát giật mạnh tay gạt van xả phụ Trạm Số 9. Đồng thời, cậu ném mạnh một bọc bột than đá Anthracite vào lò sưởi đang cháy đỏ.


*BÙM! XÈO...*


Một vụ nổ áp suất nhỏ bùng phát, dồn dòng khí nén nóng rực rỡ từ đường ống ngầm phun trào qua các hốc van. Luồng khói mù hơi nước ngụy trang trắng xóa, trộn lẫn với bụi than đen kịt, lập tức ngập tràn toàn bộ phòng khám trong vòng vài giây. Nhiệt độ phòng mổ tăng vọt lên 60 độ C, tạo ra một bức tường nhiệt khổng lồ vô hiệu hóa hoàn toàn hệ thống radar quét nhiệt thạch anh của lính tuần tra bọc thép.


"Chết tiệt! Bọn chúng phá hủy áp lực van! Quét nhiệt bị nhiễu loạn rồi!" Một tên Giáp Sĩ 102 hét lên qua bộ đàm hơi nước.


Lâm Thiết Thủ tức giận, đôi chân cơ khí của gã giậm mạnh xuống sàn đá tạo ra những tia lửa đồng rực rỡ: "Lũ chuột nhắt Hạ Giới! Bắt lấy tên nhóc gác van kia!"


Tèo cố gắng rướn người để đóng chặt van xả ngụy trang nhằm kéo dài thời gian cho đồng đội, nhưng một bàn tay bọc thép chì khổng lồ của tên tuần tra đã chộp chặt lấy bả vai cậu bé. "Anh Nguyên... chạy đi!" Tiếng hét nghẹn ngào của Tèo bị dập tắt bởi tiếng khóa xích đồng rít lên khô khốc khi gã cảnh vệ mật bẻ quặt tay cậu ra sau.


"Tèo!" Lâm Gia Bảo gào lên định lao ra cứu bạn, nhưng Hoàng Hải đã kịp thời giữ chặt vai cậu nhóc.


"Không kịp nữa rồi, Bảo! Hải, cõng Nguyên đi!" Bác sĩ Thế Vinh quát khẽ, dùng thân mình che chắn lối vào hầm ngầm cho nhóm thợ máy.


Hoàng Hải, với cơ bắp vạm vỡ như gấu rừng, dứt khoát cõng Cao Nguyên lên lưng. Anh sử dụng bộ dây khóa an toàn da cá voi sắt để buộc chặt thân thể bán mê man của bạn thân vào người mình. Cao Nguyên nghiến răng chịu đựng, bắp tay trái vừa khâu bằng chỉ dệt sợi đồng sinh học mạ bạc bắt đầu rỉ ra những giọt máu nhạt màu đồng thau, thấm đẫm lớp băng gạc trắng dã chiến.


Lâm Gia Bảo dắt Cao An mù lòa luồn nhanh qua đường thông gió chật hẹp bám đầy bồ hóng than đá, trong khi Hoàng Hải cõng Cao Nguyên trượt thẳng xuống Đường ống dẫn hơi nước thải Vân Đỉnh ngầm dưới gầm sàn phòng khám.


*ẦM! CẠCH...*


Nắp hầm ngầm bằng đồng thau nặng nề đóng sập lại ngay khi Lâm Thiết Thủ vung thanh roi da bọc đồng dẫn sét đập nát chiếc giường sắt mổ nơi Cao Nguyên vừa nằm.


Bên trong Đường ống dẫn hơi nước thải Vân Đỉnh, không khí nóng rực rỡ lên tới 110 độ C và nồng nặc mùi lưu huỳnh sấy khô phế quản. Những vách ống đồng khổng lồ trơn trượt do nước ngưng tụ làm mát bám đầy rỉ sét xanh rì. Hoàng Hải cắn răng bám chặt tay chân vào các khớp gá dầm thép chịu lực kéo, từng bước di chuyển nặng nề trong lòng ống chật hẹp.


"Hải... dừng lại một chút..." Cao Nguyên thầm thì bên tai bạn thân, hơi thở của anh nóng hổi và khàn đặc do cơn sốt nhiễm độc chì đang hoành hành cơ thể.


"Nguyên, cậu phải tỉnh táo! Chúng ta đang ở sâu trong ống dẫn thải, lối thoát Chợ Đen Đồng Thau chỉ còn cách vài trăm mét!" Hoàng Hải thở dốc, mồ hôi trộn lẫn bụi than chảy ròng ròng trên ngực trần sạm đen.


*HỪ... GỪ...*


Một tiếng gầm gừ cơ học trầm đục, vang dội từ phía sau đường ống dội lại, khiến cả nhóm đông cứng người. Đó không phải là tiếng bước chân của lính bọc thép, mà là tiếng bánh răng rít lạch cạch của quái thú bốn chân bằng đồng thau đen.


"Răng Thép 09..." Lâm Gia Bảo run rẩy nói, đôi mắt sáng lanh lợi của cậu nhóc trợn tròn trong bóng tối của lòng ống dẫn. "Nó đánh hơi thấy chúng ta rồi!"


Cao Nguyên lập tức nhận ra sai lầm chiến thuật của họ. Chiếc áo khoác da bảo hộ sờn cũ của anh vẫn còn bám đầy mùi dầu bôi trơn mỡ cá voi sắt dã chiến trích xuất từ Chợ Đen đêm qua. Khứu giác nhạy bén của con chó săn cơ khí hoàng gia có thể phát hiện mùi dầu mỡ cá voi rò rỉ trong phạm vi hàng trăm mét, bất chấp sương muối lưu huỳnh nồng nặc.


"Hải... lấy sáp ong... trên thắt lưng của cậu..." Cao Nguyên dồn chút sức lực cuối cùng vào tay phải, chỉ vào túi bảo ôn của Hải. "Bôi lên... các khớp nối ống phía sau... trung hòa axit... và mùi dầu mỡ... nhanh lên!"


Hoàng Hải hiểu ý ngay lập tức. Anh đặt Cao Nguyên tựa tạm vào vách ống bọc chì cách nhiệt, nhanh tay móc hũ sáp ong trung hòa axit bôi bỏng gia truyền của thím Mai Thị Hoa ra, quệt một lớp dày cộp bọc kín các khớp nối đường ống dẫn nhiệt xung quanh lối rẽ. Chất sáp ong ngập mùi thảo dược dã chiến sấy khô nhanh chóng ngưng tụ dưới nhiệt độ cao, tạo thành một bức tường mùi hương phong tỏa hoàn toàn vệt mùi dầu mỡ cá voi bốc lên từ người Cao Nguyên.


*CẠCH! CẠCH! CẠCH!*


Tiếng móng vuốt thép bọc đồng nện dồn dập lên vách ống đồng vang lên ngày càng gần. Ánh sáng đỏ rực rỡ từ camera quét radar nhiệt của Răng Thép 09 bắt đầu quét qua khúc cua phía sau.


"Bảo! Súng bắn đinh!" Cao Nguyên khàn giọng ra lệnh.


Lâm Gia Bảo lập tức rút khẩu súng bắn đinh nén khí cải tiến đeo bên hông ra. Cậu nhắm thẳng vào các gá đỡ của một đoạn ống đồng phế liệu hoen rỉ đang chịu ứng lực kéo lớn treo lơ lửng trên trần ống thải.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Tiếng nổ nén khí đanh gọn vang lên. Những chiếc đinh tán đồng chịu lực găm thẳng vào ren hãm dầm chịu lực dã chiến. Sự giãn nở nhiệt đột ngột kết hợp với lực giật nảy làm gãy giòn ren ốc mỏi kim loại của gá đỡ.


*RẦM! XOẢNG...*


Hàng tấn ống đồng phế liệu sập sụp đổ xuống, tạo thành một rào chắn kim loại khổng lồ chặn đứng hoàn toàn lòng ống dẫn thải, ngăn cách nhóm thợ máy và con quái thú cơ khí đang lao tới.


*ĂNG... GỪ...*


Tiếng móng vuốt của Răng Thép 09 cào điên cuồng vào đống phế liệu sắt rỉ vang lên chói tai từ phía bên kia rào chắn. Con chó săn bị kẹt lại, nhưng tiếng còi hơi báo động từ bộ đàm hơi nước gắn trên lưng nó đã bắt đầu phát ra âm tần báo rung định vị vị trí của họ gửi về cho Vũ Quốc Oai.


Hoàng Hải vội vã cõng Cao Nguyên lao nhanh về phía trước. Cao An bám chặt vào vấu sắt thắt lưng của Gia Bảo, đôi tai cô bé không ngừng phân tích chấn động âm thanh dội lại từ vách đá đứng ngoài kia.


"Anh Nguyên... có tiếng bước chân bọc thép khổng lồ đang chạy song song với chúng ta ngoài vách đá đứng," Cao An mếu máo nói qua làn khói nóng. "Họ đang phong tỏa các lối thoát hiểm dẫn xuống Chợ Đen!"


Cơn sốt độc chì dâng cao khiến Cao Nguyên bắt đầu rơi vào trạng thái ảo giác, bắp tay trái của anh sưng tấy đỏ tím, những sợi chỉ dệt sợi đồng sinh học mạ bạc đang căng lên dưới áp lực máu dâng vọt. Máu nhạt màu đồng thau rỉ ra ngày càng nhiều, nhỏ giọt xuống sàn ống dẫn nhiệt nóng bỏng, bốc hơi thành những vệt khói xanh nhạt mờ mịt.


Tiếng gầm gừ cơ học của Răng Thép 09 bỗng nhiên vang dội dữ dội ngay phía sau khúc cua đường ống dẫn nước thải Vân Đỉnh bên trái, báo hiệu con quái thú đã tìm thấy một lối đi ngách để vòng qua rào chắn phế liệu, trong khi vết rách sâu trên bắp tay trái của Cao Nguyên bắt đầu rỉ máu đồng nhạt xối xả do áp lực chạy trốn cực hạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!