Vết Bỏng Đồng Đỏ
Mùi carbolic nồng nặc trộn lẫn với hương khói than đá ẩm ướt và mùi mỡ cá voi cháy khét từ những đường ống dẫn nhiệt rò rỉ xung quanh tạo nên một bầu không khí nghẹt thở bên trong phòng khám từ thiện của Bác sĩ Đặng Thế Vinh. Cao Nguyên nằm bất động trên chiếc giường mổ bằng sắt hoen rỉ, tấm lưng trần của anh dán chặt vào mặt kim loại lạnh buốt, nhưng toàn bộ nửa thân trái, đặc biệt là cánh tay, lại đang chịu đựng một cơn bão lửa thiêu đốt dữ dội.
Chiến dịch vá sợi xích neo số 3 giữa đêm bão điện từ giật cấp 11 đã thành công giữ thăng bằng cho Phân khu 9 ở góc nghiêng 15 độ, nhưng cái giá mà chàng thợ neo trẻ tuổi phải trả là quá đắt. Cú giật ngược khủng khiếp từ đầu bắn đinh nén khí siêu tốc báng súng bọc da đã xé toạc vết bỏng cũ trên tay trái anh, để lại một vết rách sâu hoắm, đỏ lòm và bám đầy bụi than đá cùng sương muối lưu huỳnh độc hại.
"Giữ chặt lấy vai cậu ấy!" Giọng nói của Bác sĩ Đặng Thế Vinh vang lên gấp gáp qua lớp khẩu trang vải mạ bạc bảo hộ. Ông đeo chiếc kính hai tròng gọng đồng tinh xảo, đôi bàn tay đeo găng da mỏng tiệt trùng đang nhanh nhẹn sắp xếp các dụng cụ phẫu thuật vi mô bằng thép không rỉ mạ vàng trên khay đồng.
Y tá trưởng – Bác sĩ Diệp – lập tức đè chặt bả vai phải của Cao Nguyên xuống giường sắt. Cô không dùng thuốc tê, bởi nguồn thuốc giảm đau dạng lỏng nén khí của phòng khám đã bị Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia niêm phong từ hai ngày trước dưới danh nghĩa 'kiểm kê quân nhu khẩn cấp'.
"Tôi bắt đầu rửa vết thương. Nguyên, cậu phải cắn răng chịu đựng!" Bác sĩ Diệp khàn giọng cảnh báo, rồi dứt khoát dội thẳng dung dịch cồn dã chiến tự chế từ rác thải y tế lên vết rách sâu hoắm trên bắp tay trái của anh.
*XÈO...*
Một luồng hơi nóng kèm theo tiếng rít nhỏ bốc lên từ da thịt Cao Nguyên khi cồn tiếp xúc với những thớ thịt cháy sém. Toàn thân chàng thợ neo co giật mạnh mẽ, những thớ cơ bắp săn chắc trên ngực và bụng gồng căng cứng như dầm thép chịu lực kéo cực hạn. Đôi mắt anh trợn trừng sau lớp kính bảo hộ thạch anh nứt nhẹ bám đầy bồ hóng, hai hàm răng siết chặt vào nhau đến mức phát ra tiếng nghiến ken két rợn người. Máu nhạt màu đồng thau – dấu hiệu của chứng nhiễm độc chì tích tụ lâu năm – trào ra từ vết thương, hòa cùng dung dịch sát trùng chảy ròng ròng xuống rãnh thoát nước của giường sắt.
"Anh Nguyên! Anh ơi, nhìn em này! Nhìn vào mắt em này!"
Một bàn tay nhỏ bé, gầy gò và lạnh ngắt đột ngột luồn vào lòng bàn tay phải của Cao Nguyên, siết chặt lấy những ngón tay chai sần của anh. Đó là Cao An. Cô bé 12 tuổi mù bẩm sinh đứng sát bên mép giường mổ, đôi mắt xám đục không có tiêu cự ẩn sau chiếc kính bảo hộ thạch anh che bụi màu hồng nhạt. Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé lấm lem bồ hóng than, những giọt nước mắt lăn dài tạo thành hai vệt sạch sẽ trên đôi má xám xịt.
Cao An không thể nhìn thấy vết thương đáng sợ của anh trai, nhưng thính giác siêu phàm của cô bé cảm nhận được từng nhịp tim đập loạn xạ, từng tiếng thở dốc nghẹt thở và cả tiếng máu chảy nhỏ giọt của Cao Nguyên. Cô bé vội vã đưa chiếc còi hơi đồng thau tần số cao đeo ở cổ lên miệng, thổi nhẹ một hơi dài.
*Ũ ũ ũ*
Tiếng còi không chói tai như khi báo động bão, mà phát ra một tần số âm thanh trầm ấm, đều đặn, cộng hưởng với nhịp rung động của những đường ống hơi nước sưởi ấm chạy ngầm trong tường đá phòng khám.
"Hít vào... thở ra... nương theo nhịp còi của em, anh Nguyên," Cao An thầm thì, giọng nói run rẩy nhưng kiên cường. Cô bé dùng nhịp còi để điều hòa nhịp thở cho anh trai, giúp anh kéo giãn phế quản đang bị co thắt dữ dội vì khói độc lưu huỳnh và cơn đau đớn thể xác.
Cao Nguyên nghe thấy tiếng còi của em gái. Trong bóng tối của cơn đau hành hạ, anh cố gắng khống chế ý chí của mình. Anh biết nếu mình ngất đi lúc này, hệ thần kinh sẽ hoàn toàn sụp đổ trước độc tố chì đang xâm nhập sâu vào máu từ vết thương hở bám đầy bụi đồng. Anh phải bám vào một điểm tựa cơ học.
Anh nhắm mắt lại, kích hoạt Trạng thái 'Hòa âm bánh răng'.
Nhờ nhạy cảm thính giác thiên bẩm thừa hưởng từ dòng họ Cao, Cao Nguyên bắt đầu lọc bỏ tiếng rít của cồn sát trùng, tiếng khóc của em gái và tiếng va chạm lạch cạch của dụng cụ y tế. Anh áp tai trần (trong tâm tưởng) vào vách đá phòng khám, lắng nghe chấn động truyền âm từ xa.
*Thụt... thụt... thụt...*
Đó là tiếng pít-tông khổng lồ của lò hơi phụ tại Trạm Cáp Neo Số 9 cách đó hai dãy nhà. Nhịp đập trầm đục, mạnh mẽ và bất biến của cỗ máy hơi nước nén khí 150 bar trở thành chiếc máy đếm nhịp sinh học cho cơ thể anh. Cao Nguyên ép nhịp tim của mình chậm lại, đồng điệu hoàn toàn với nhịp xả áp của lò hơi phụ. Mỗi lần pít-tông đẩy khí, anh thở ra; mỗi lần pít-tông thu hồi nước ngưng tụ, anh hít vào.
Sự đồng điệu cơ học này hoạt động như một liều thuốc tê tự nhiên, ức chế các dây thần kinh cảm giác truyền tín hiệu đau đớn lên não bộ. Cơ thể anh ngừng co giật, nhịp thở dần trở nên ổn định, dù mồ hôi lạnh vẫn tuôn ra như tắm, làm ướt sũng cả tấm nệm da bảo hộ dưới lưng.
Bác sĩ Đặng Thế Vinh kinh ngạc nhìn sự thay đổi của Cao Nguyên. Ông nhận ra chàng thợ máy trẻ tuổi đang áp dụng một phương pháp thiền định cơ học cổ xưa cực kỳ hiếm gặp để tự khống chế cơn đau. Không bỏ lỡ cơ hội, ông lập tức gắp chiếc kẹp vi mô lên, bắt đầu tiến hành loại bỏ các mô hoại tử bám đầy bụi đồng rỉ sét xung quanh vết rách.
"Diệp, chuẩn bị chỉ dệt sợi đồng sinh học," Bác sĩ Vinh ra lệnh, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy lo âu. "Bụi đồng từ đầu bắn đinh đã găm sâu vào màng xương bắp tay trái của cậu ấy. Nếu không khâu kín bằng chỉ kháng khuẩn sinh học, độc chì sẽ gây hóa đá phổi chì và hoại tử toàn bộ cánh tay trong vòng 24 giờ."
Bác sĩ Diệp nhanh nhẹn luồn sợi chỉ đồng siêu mỏng – một phát minh tinh xảo được dệt từ sợi đồng sinh học mạ bạc chống nhiễm trùng – vào cây kim phẫu thuật cong vút. Cô bắt đầu thực hiện những mũi khâu đầu tiên một cách chính xác tuyệt đối. Mỗi mũi kim đâm xuyên qua lớp da thịt rách nát của Cao Nguyên đều phát ra tiếng *sựt sựt* cơ học nhỏ bé.
Đúng lúc mũi khâu thứ năm vừa hoàn thành, Cao An đột ngột ngừng thổi còi. Cô bé nghiêng đầu, đôi tai nhỏ nhắn khẽ động đậy, hướng về phía đường ống dẫn âm bọc da gắn trên tường phòng khám.
"Anh Nguyên... có tiếng ủng sắt bọc đồng," Cao An thầm thì, gương mặt tái mét vì sợ hãi. "Tiếng bước chân rất nặng, nhịp bước lệch pha... Có pít-tông hơi nước nén khí đeo hông phát ra tiếng xì xì rất lớn. Họ đang đập cửa các hầm ngầm ở Chợ Đen phía trên!"
Trái tim Cao Nguyên thắt lại. Nhịp 'Hòa âm bánh răng' của anh bị phá vỡ trong tích tắc. Anh biết kẻ đang đến là ai. Tiếng ủng sắt bọc đồng lệch pha và tiếng pít-tông hơi nước nén khí đặc trưng đó chỉ có thể là của Lâm Thiết Thủ – Đội phó Cảnh vệ mật hoàng gia, cánh tay phải của Vũ Quốc Oai. Đội tuần tra bọc thép hạng nặng đang tiến hành phong tỏa và truy quét block y tế này để lùng bắt 'kẻ trộm hơi nước' đã kích hoạt báo động sụt áp hệ thống sưởi ấm của Vân Đỉnh đêm qua.
"Chúng ta không còn nhiều thời gian," Bác sĩ Diệp nói, mồ hôi hột chảy dài trên trán cô dưới lớp khẩu trang vải mạ bạc. Cô cố gắng tăng tốc độ khâu, đôi tay di chuyển nhanh thoăn thoắt như một thợ dệt màng lọc khí độc chuyên nghiệp.
*HÚUUUUU...*
Tiếng còi hơi tuần tra dã chiến chói tai đột ngột vang dội ngay sát cửa hầm phòng khám, làm rung chuyển cả những khay đựng dụng cụ bằng đồng. Ánh đèn bão hơi nước treo trên trần nhà chao đảo dữ dội, hắt những bóng đen kỳ quái, méo mó lên bức tường rỉ sét.
"Vinh!" Bác sĩ Diệp thốt lên đầy hoảng loạn. "Tôi đã khâu xong mũi cuối cùng, nhưng vết thương bắt đầu có dấu hiệu sốt độc chì! Các mạch máu xung quanh đang giãn nở quá nhanh vì phản phệ nhiệt độ cơ thể cậu ấy dâng cao. Nếu không có thuốc kháng sinh mỏ lưu huỳnh để trung hòa, các mạch máu vừa khâu bằng chỉ đồng sẽ bị vỡ tung dưới áp lực máu!"
Bác sĩ Đặng Thế Vinh vội vã quay sang chiếc tủ bọc thép chứa dược phẩm dã chiến ở góc phòng. Ông dùng chùm chìa khóa vạn năng bẻ khóa nhanh ổ khóa cơ học hoàng gia. Nhưng khi cánh cửa tủ sắt mở ra, gương mặt ông hoàn toàn biến sắc.
Toàn bộ các khay chứa lọ thuốc kháng sinh mỏ lưu huỳnh chống nhiễm trùng chì đã bị dán đè những tấm nhãn niêm phong bằng chì màu xám tro của Nghiệp đoàn Năng lượng. Phía trên tấm niêm phong là dòng chữ khắc chìm lạnh lùng bằng khuôn đục lỗ cơ học: *"Tài sản quân dụng đặc quyền Vân Đỉnh - Nghiêm cấm phân phối cho cư dân không có thẻ đục lỗ chính quy."*
"Lũ khốn tham lam!" Bác sĩ Vinh nghiến răng căm phẫn, bóp chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Ông biết rõ rằng nếu tự ý xé bỏ niêm phong chì này, hệ thống báo động cơ học của tủ thuốc sẽ lập tức kích hoạt còi hú hơi nước dẫn cảnh vệ mật ập vào đây ngay lập tức. Nhưng nếu không có thuốc, cánh tay trái của Cao Nguyên chắc chắn sẽ phải cưa bỏ, và độc chì sẽ lan nhanh tàn phá phổi anh vĩnh viễn.
Tiếng đập cửa rầm rầm bằng sắt bọc chì dã chiến vang lên dồn dập từ phía lối vào Chợ Đen Đồng Thau, chỉ cách phòng mổ một bức tường gạch chịu lửa lò hơi mỏng mảnh. Tiếng gầm gừ cơ học của chó săn Răng Thép 09 đã bắt đầu khè khè sát mép cửa thông gió.
Cao Nguyên nằm trên giường mổ, bả vai trái run rẩy dữ dội. Anh cảm nhận được dòng máu nóng rực rỡ bốc hỏa đang dồn về bắp tay trái, đe dọa làm rách toạc những sợi chỉ đồng sinh học vừa khâu. Cánh tay trái của anh bắt đầu chuyển sang màu đỏ tím của đồng nung dẻo nhiệt, mất hoàn toàn cảm giác xúc giác lòng bàn tay.
Bác sĩ Đặng Thế Vinh hít một hơi thật sâu để lấy lại sự điềm tĩnh của một chuyên gia độc chất học kỳ cựu. Ông quay sang nhìn Cao Nguyên bằng ánh mắt kiên định, rồi dứt khoát bước tới lò nung than đá Anthracite nhỏ dùng để sưởi ấm phòng khám.
Ông rút từ trong khay dụng cụ ra một bộ kim châm cứu dã chiến gồm mười hai cây kim dài, mảnh được chế tạo đặc biệt từ hợp kim đồng đỏ mạ chì chống mỏi.
"Nguyên," Bác sĩ Vinh khàn giọng nói, tay ông gắp những cây kim đồng đặt trực tiếp lên ngọn lửa lò nung đang cháy đỏ rực tỏa khói lưu huỳnh xanh nhạt. "Thuốc kháng sinh đã bị niêm phong hoàn toàn. Tôi bắt buộc phải dùng phương pháp châm cứu bằng kim đồng nung nóng dã chiến để cứu lấy cánh tay của cậu."
Cao Nguyên nhìn những cây kim đồng đỏ đang bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực rỡ dưới nhiệt độ lò nung. Anh biết phương pháp này. Đó là kỹ thuật cauterization dã chiến cực kỳ tàn khốc của thợ máy: dùng nhiệt độ cao của đồng đỏ để đốt cháy trực tiếp các mô nhiễm trùng chì sâu trong cơ thịt, đồng thời kích thích tuần hoàn cưỡng bức để đẩy độc tố chì ra ngoài qua vết khâu hở.
"Phương pháp này sẽ đau đớn gấp mười lần việc rửa vết thương bằng cồn sát trùng không thuốc tê," Bác sĩ Vinh nhìn thẳng vào mắt Cao Nguyên, đôi bàn tay gá kim của ông khẽ run nhẹ dưới sức nóng lò rèn. "Cậu có thể chịu đựng được không? Nếu ý chí của cậu dao động dù chỉ một mili-giây trong quá trình châm kim, áp lực máu dâng cao sẽ làm vỡ mạch máu não của cậu ngay lập tức."
Bên ngoài, tiếng xì xì hơi nước áp lực lớn từ đôi chân cơ khí bọc thép của Lâm Thiết Thủ đã vang lên ngay sát cánh cửa gỗ sồi đá ngâm dầu của phòng khám. Tiếng khóa cơ học lạch cạch đang bị bẻ khóa dồn dập.
Cao Nguyên nhìn em gái Cao An đang ôm chặt lấy tay phải mình, nhìn vệt máu đồng nhạt đang rỉ ra từ vết khâu bắp tay trái. Lời thề bằng máu đồng thau bảo vệ Hạ Giới và di nguyện của người cha quá cố Cao Thiết vang vọng trong tâm trí anh như tiếng chuông đồng nén khí vang dội.
Anh không được phép tàn phế lúc này. Hạ Giới đang bị nghiêng lệch 15 độ, và những sợi xích neo vẫn đang rít lên chờ bàn tay anh bôi trơn.
Cao Nguyên quay sang nhìn Bác sĩ Vinh, đôi mắt anh sau lớp kính bảo hộ thạch anh nứt nhẹ bừng lên một luồng ánh sáng kiên định, bất khuất của giai cấp lao động.
"Châm kim đi, thưa bác sĩ," Cao Nguyên khàn giọng nói, rồi dứt khoát kích hoạt lại Trạng thái 'Hòa âm bánh răng' ở mức công suất cực hạn, sẵn sàng đối mặt với cơn bão lửa tiếp theo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!