Hạ Giới Nghiêng Lệch
Gió vực thẳm rít lên qua những khe đá hẹp của vách Phlogiston, mang theo cái lạnh buốt của mùa đông và vị chua loét, nồng nặc của sương muối lưu huỳnh từ biển axit bên dưới dội lên. Cao Nguyên đang treo mình lơ lửng trên sợi cáp neo số 3 bằng tay trái bị thương nặng bốc khói rỉ máu nhạt. Toàn bộ giàn giáo gỗ sồi đá ngâm dầu dưới chân anh đã bị phá hủy hoàn toàn bởi phát đạn bắn tỉa của Độc Nhãn, sụp đổ thành những mảnh vụn rơi thẳng xuống biển axit sủi bọt bên dưới. Bàn tay trái của anh – hằn sâu vết sẹo bỏng co rút từ tai nạn hơi nước nóng mười năm trước – đang rách sâu, máu đồng nhạt rỉ ra từ vết thương cũ bám đầy bụi than và sương muối lưu huỳnh. Lực bám kéo của tay trái anh đã giảm đi 70%, bả vai trái đau buốt dữ dội do phải gánh chịu toàn bộ trọng lượng cơ thể cùng chiếc Đầu bắn đinh tán nén khí siêu cấp nặng mười lăm kilôgam đeo chéo trên lưng.
Trên vách đá đối diện, cách khoảng ba trăm mét, tia sáng đỏ từ ống ngắm thạch anh của khẩu súng trường bắn tỉa hơi nước 'Độc Nhãn Long' vẫn đang quét chậm rãi qua màn sương mù lưu huỳnh mịt mù. Súng bắn tỉa của Độc Nhãn hoạt động bằng hơi nước siêu áp cực mạnh cần 10 giây để nạp lại áp suất sạc. Mười giây đó là ranh giới duy nhất giữa sự sinh và tử của Cao Nguyên.
"Nguyên! Giữ chặt lấy mắt xích!" Tiếng hét của Hoàng Hải dội ra từ cửa buồng máy Trạm Cáp Neo Số 9, nhưng ngay lập tức bị tiếng sấm của cơn bão điện từ giật cấp 11 nuốt chửng. Cơn bão lộng gió mang theo sương muối lưu huỳnh cực mạnh đang quét qua Hạ Giới, làm tê liệt các động cơ hơi nước nén khí phụ trợ và tạo ra những luồng chớp điện từ phát sáng xanh lét dọc theo vách đá đứng.
*RẮC... RẮC... ĐOÀNG!*
Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên từ đỉnh Tháp Điều Áp Số 9. Không phải là phát đạn của Độc Nhãn, mà là sợi cáp neo số 3 – sợi xích đồng khổng lồ với mỗi mắt xích to bằng thân người – đã bị đứt lìa hoàn toàn một nửa khớp nối đồng thau dưới sức căng cực đại 1.500 tấn. Tiếng kim loại mỏi nứt gãy rít lên rợn người, bắn ra những tia lửa đồng đỏ rực và những mảnh kim loại sắc nhọn găm thẳng vào vách đá.
Sự đứt cáp đột ngột làm lệch trọng tâm lực kéo dầm nâng, khiến toàn bộ Phân khu 9 chao đảo dữ dội rồi sụt lún nghiêm trọng. Sàn treo của phân khu bị nghiêng lệch 15 độ đột ngột. Từ trên cao nhìn xuống, hàng vạn căn nhà tôn rỉ sét sụp đổ hàng loạt, đồ đạc và những mảnh phế liệu cơ khí trượt dài dồn về phía thấp sát mép vực thẳm biển axit bên dưới. Tiếng la hét hoảng loạn, tiếng còi hơi báo động đỏ sụt áp khẩn cấp kêu vang dồn dập dội thẳng vào vách đá, tạo nên một cục diện thảm họa khẩn cấp nghẹt thở giữa đêm bão.
"Út Nhỏ! Khóa tời dây bảo hiểm! Hoàng Hải, dầm đỡ dã chiến sắp sập rồi!" Cao Nguyên hét lên, giọng anh khàn đặc vì khói độc dâng cao. Anh không nhìn xuống vực axit đang sủi bọt sủi bọt lục nhạt dưới chân, cố gắng áp dụng Quy tắc sinh tồn vách đá Phlogiston để giữ vững tâm lý vượt qua nỗi sợ độ cao bẩm sinh.
Út Nhỏ – cậu bé giữ dây bảo hiểm 15 tuổi – bám chặt hai tay vào chiếc tay tời cơ học đeo hông bằng hợp kim đồng chịu lực. Cậu nhóc ghì chặt gót giày bọc sắt xuống sàn đá, bóp mạnh khớp khóa tự động để giữ chặt sợi dây bảo hiểm bằng da cá voi sắt bọc sợi đồng mỏng đang siết chặt quanh hông Cao Nguyên. Sức kéo đột ngột từ cú rơi của Cao Nguyên làm tay tời rít lên *kít... kít*, kéo giật Út Nhỏ sát mép vực đứng lộng gió.
Cùng lúc đó, Hoàng Hải – gã thợ hàn xích lực lưỡng bạn nối khố của anh – gầm lên một tiếng như gấu rừng. Bắp tay Hải nổi gân xanh cuồn cuộn bám đầy bồ hóng, anh vung chiếc búa tạ nén khí tự chế 'Lôi Thần' đập mạnh một cú ngàn cân vào thanh gá thép chịu lực dã chiến để chêm chặt chân dầm nâng số 9 đang bị sạt lở. Tiếng nổ nén khí từ cán búa *đùng... đùng* vang dội, pít-tông hơi đẩy đầu búa đập dẹt đinh tán đồng nung đỏ để cố định tạm thời cấu trúc dầm đỡ.
"Nguyên! Đinh tán tiêu chuẩn của Nghiệp đoàn bị gãy giòn hết rồi! Chúng không chịu nổi tần số rung động của bão điện từ!" Hoàng Hải hét lớn, chỉ tay vào những chiếc đinh tán đồng pha kẽm kém chất lượng của Tạ Quang Thịnh vừa bị sức căng bẻ gãy lìa, bắn văng ra ngoài.
Cao Nguyên treo mình lơ lửng trên sợi cáp neo số 3 rạn nứt. Anh biết Hải nói đúng. Những chiếc đinh tán rẻ tiền bòn rút năng lượng của Nghiệp đoàn không có độ dẻo dai cần thiết. Chỉ có loại đinh tán hợp kim đồng-chì chống mỏi đúc thủ công từ lò rèn của chú Cao Bằng mới có thể chịu nổi ứng lực kéo khổng lồ này. Anh phải thực hiện chiến dịch vá xích khẩn cấp ngay lập tức để cứu cả phân khu khỏi rơi tự do xuống biển axit.
Anh nhắm mắt lại trong hai giây, kích hoạt Trạng thái 'Hòa âm bánh răng'. Tiếng sấm sét bão điện từ, tiếng la hét của cư dân và tiếng gió rít gào rú lập tức bị đẩy lùi vào khoảng không mơ hồ. Trong đầu Cao Nguyên chỉ còn lại nhịp pít-tông hơi nước *thụt... thụt... thụt* trầm đục của lò hơi phụ Trạm Số 9 dội qua thân xích đồng buốt giá. Anh đồng điệu nhịp tim và nhịp thở của mình với tần số rung động cơ học của sợi xích neo khổng lồ, cảm nhận chính xác ứng lực kéo 1.500 tấn đang đè nặng lên từng thớ kim loại mỏi.
Sử dụng lực kéo của tay phải, Cao Nguyên dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên sợi dây bảo hiểm da cá voi sắt, đu mình ra giữa khoảng không vực thẳm lộng gió bão. Gió giật mạnh thổi bay cơ thể anh xoay tròn, sương muối lưu huỳnh ăn mòn màng lọc mặt nạ phòng độc khiến anh khó thở, lồng ngực bỏng rát.
Anh vươn tay phải ra sau lưng, rút chiếc Đầu bắn đinh tán nén khí siêu cấp khỏi vai. Thiết bị nặng nề bằng đồng thau đen rít lên một tiếng lạnh buốt khi anh kết nối đường ống dẫn áp lực cao vào bình hơi nén đeo lưng mini đã sạc đầy 120 bar hơi nén.
*VÚTTTT!*
Phát đạn bắn tỉa thứ tư của Độc Nhãn găm thẳng vào mắt xích đồng ngay sát bả vai Cao Nguyên, bắn ra những tia lửa đỏ rực rỡ và hơi nước siêu nhiệt trắng xóa. Sức nóng của phát đạn làm cháy sém vạt áo da bảo hộ của anh, nhưng Cao Nguyên không phân tâm. Anh đã nhẩm tính được nhịp nạp đạn sấy sạc 10 giây của Độc Nhãn dựa trên độ lệch gió bão điện từ.
Anh dùng tay phải nâng chiếc đầu bắn đinh nén khí siêu cấp, tì mạnh báng súng bọc da vào bả vai phải để chịu lực phản chấn cực mạnh. Tay trái anh – rách sâu vết bỏng rỉ máu nhạt màu đồng – run rẩy đặt lên khớp nối để giữ hướng bắn cố định.
Anh bóp cò.
*ĐOÀNG!*
Tiếng nổ nén khí đùng đùng vang dội cả vách đá đứng. Chiếc đinh tán đồng-chì chống mỏi nung đỏ bắn mạnh vào lòng khớp xích nứt, tán dẹt hoàn toàn dưới áp lực khí nén cực hạn của đầu bắn đinh. Sợi đinh tán găm chặt vào lõi chịu lực rạn nứt, tỏa ra luồng khói mỡ bò khét lẹt và bốc khói rực rỡ giữa màn đêm giông bão.
Nhưng ngay trong tích tắc đó, lực phản chấn khổng lồ của thiết bị nén khí áp lực cao giật nảy cực mạnh bả vai Cao Nguyên. Cú giật dữ dội bóp nghẹt cánh tay trái đang bám xích của anh, kéo toạc toàn bộ vết bỏng sẹo cũ rách sâu thêm một mảng lớn. Cơn đau buốt xương chạy dọc lên cổ khiến Cao Nguyên mất hoàn toàn lực bám kéo, bàn tay trái của anh buột khỏi mắt xích đồng khổng lồ, để lại vệt máu đồng nhạt rỉ ra trên thân kim loại buốt giá. Cơ thể anh bị hất văng ra ngoài khoảng không, lơ lửng giữa bão sét điện từ giật cấp 11 chỉ bằng sợi dây bảo hiểm da cá voi sắt đang rít lên kịch liệt dưới sức nặng rơi tự do.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!