Lòng Vực Đóng Băng
Dưới đáy Hạ Giới Phân khu 9, cái lạnh không đơn thuần là sự chuyển biến của thời tiết. Đó là một bản án tử hình từ từ, rít lên qua những khe hở của các đường ống dẫn nhiệt rỉ sét.
Cao Nguyên đứng trên giàn giáo sắt hoen rỉ của Trạm Cáp Neo Số 9, hai chân bám chặt vào thanh dầm thép đang rung lên bần bật theo nhịp chuyển động của hệ thống bánh răng truyền động khổng lồ. Gió từ vực thẳm Phlogiston bên dưới thổi thốc lên, mang theo sương muối lưu huỳnh nồng nặc và hơi axit bốc lên từ mặt biển sôi sục cách đó hàng trăm mét. Sương muối bám vào lớp kính bảo hộ thạch anh nứt nhẹ của anh, kết tinh thành một lớp màng trắng đục mờ căm. Cao Nguyên phải dùng mu bàn tay bọc da sờn cũ lau mạnh, để lộ ra đôi mắt mệt mỏi nhưng kiên định.
"Áp suất lại sụt rồi," Cao Nguyên lẩm bẩm, giọng nói bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú cơ học của trạm máy.
Anh áp tai trái vào vỏ bọc đồng thau của van xả áp phụ. Bàn tay trái của anh – hằn sâu vết sẹo bỏng co rút từ một tai nạn hơi nước nóng năm mười tuổi – run rẩy đặt lên khớp nối. Bằng kỹ nghệ lắng nghe tần số mài bánh răng được truyền dạy bởi Thầy cả Bùi Cảnh, anh không cần nhìn đồng hồ áp lực cũng có thể nhận ra sự bất thường. Tiếng rít rít lạch cạch phát ra từ sâu trong lòng ống không còn nhịp điệu tuần hoàn đều đặn của dòng khí nén 150 bar. Nó mỏng mảnh, đứt quãng, giống như tiếng thở khò khè của một kẻ đang hấp hối.
Sự sụt giảm áp suất hơi nước Trạm Số 9 không phải là ngẫu nhiên. Giám đốc vận hành Tạ Quang Minh đã cố ý cắt giảm đến 40% lưu lượng hơi nước sưởi ấm của toàn bộ Phân khu 9. Gã béo ú ấy đã lén lút khóa các van phân phối chính để tuồn lượng hơi nước địa nhiệt quý giá đó bán lậu ra chợ đen cho giới trung lưu ở tầng Smog-Town, bỏ mặc hàng vạn cư dân vô sản dưới lòng vực chịu cảnh đóng băng.
Cao Nguyên cắn răng, dồn lực vào cánh tay phải, sử dụng chiếc cờ-lê lực đồng thau gia bảo của người cha quá cố Cao Thiết để siết chặt một ốc hãm van phụ. Chiếc cờ-lê nặng trịch phát ra tiếng cạch cạch cơ học quen thuộc, báo hiệu lò xo đo ứng lực bên trong đã chạm ngưỡng giới hạn. Anh cố gắng đấu nối một đường ống dẫn phụ dã chiến để chuyển chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại về hướng căn gác xép của gia đình mình. Nhưng nỗ lực của một thợ học việc rỉ sét như anh chẳng thấm vào đâu so với sự bòn rút tàn bạo của Nghiệp đoàn.
Khi ca làm việc mệt mỏi kết thúc, Cao Nguyên lết những bước chân nặng nề trở về căn gác xép rỉ sét cheo leo sát mép sàn của phân khu. Gió vực thẳm gào rú qua những tấm tôn rách nát, biến căn nhà nhỏ thành một cái tủ đá khổng lồ.
Trên chiếc giường ghép bằng những thanh dầm đồng phế liệu, Cao An – em gái mù mười hai tuổi của anh – đang co rúm người dưới tấm chăn dạ mỏng mảnh bám đầy bụi than. Cô bé đeo chiếc kính bảo hộ thạch anh che bụi màu hồng nhạt, đôi bàn tay gầy gò run rẩy siết chặt lấy chiếc còi hơi đồng nhỏ đeo trước ngực.
Cơn ho chì đột ngột ập đến. Cao An gập người lại, tiếng ho khan khục khặc rít lên từ cuống họng bị xơ cứng. Cô bé ho ra một búng đờm xám xịt bám đầy những vệt máu đồng nhạt – dấu hiệu tàn khốc của căn bệnh Hóa đá phổi chì đang chuyển biến xấu do cái lạnh giá buốt.
"Anh Nguyên... ấm quá..." Cao An thầm thì bằng giọng thều thào, đôi mắt mù xám đục không tiêu cự hướng về phía tiếng bước chân của anh. Cô bé cảm nhận được chút hơi ấm mỏng manh tỏa ra từ bộ đồ bảo hộ bám đầy dầu mỡ của anh trai. "Em nghe thấy tiếng van sụt áp... Nó đang rên rỉ... như một con thú bị thương."
Cao Nguyên ôm chặt lấy em gái, lòng đau như cắt. Anh nhẹ nhàng lau vết máu trên môi cô bé. Căn bệnh phổi chì bẩm sinh của Cao An cần thuốc nhỏ mắt kháng bụi đồng và thuốc xông màng nước từ phòng khám của Bác sĩ Thế Vinh để thanh lọc phế quản. Nhưng để đổi lấy những thứ đó, anh cần Thẻ đục lỗ Nghiệp đoàn – thứ tiền tệ mà Tạ Quang Minh đã cắt xén gần hết của anh dưới danh nghĩa 'khấu hao hao mòn thiết bị'. Gia đình anh đã hoàn toàn khánh kiệt.
Chưa kịp sưởi ấm cho em gái, Cao Nguyên đã nghe thấy tiếng đổ vỡ loảng xoảng phát ra từ phía lò rèn hơi nước Cao Bằng của chú ruột anh dưới chân tháp. Tiếng kim loại va đập mạnh kèm theo những tiếng quát tháo thô bạo xé toạc không gian tĩnh mịch của khu ổ chuột.
"Chú Bằng!" Cao Nguyên giật mình. Anh đắp lại chăn cho Cao An, dặn cô bé nằm im rồi dắt chiếc cờ-lê lực vào thắt lưng da, lao nhanh xuống cầu thang rỉ sét.
Tại lò rèn ngầm, cảnh tượng hiện ra khiến máu trong người Cao Nguyên sôi lên.
Hoàng Lão Bản – gã chủ nợ béo lùn khét tiếng của Chợ Đen – đang đứng nghênh ngang giữa xưởng. Gã mặc chiếc áo gấm bám mỡ bò bóng loáng, tay trái cầm chiếc bàn tính cơ học bằng đồng thau đen gạt hạt lạch cạch liên tục để tính toán con số nợ nần. Phía sau gã là Trương Bá, gã côn đồ bảo kê lực lưỡng với khuôn mặt đầy sẹo axit, tay đang lăm lăm thanh sắt xoắn khổng lồ rỉ sét.
Hoàng Lão Bản dùng chiếc bàn tính đập mạnh xuống bàn rèn, gạt bay những khuôn đúc đất sét chịu nhiệt của chú Cao Bằng xuống đất, vỡ tan tành.
"Cao Bằng! Ba ngày trước ta đã cảnh báo ngươi rồi!" Hoàng Lão Bản rít lên, giọng gã khè khè như tiếng hơi nước rò rỉ. "Hôm nay là hạn cuối. Ngươi không có đủ năm trăm Thẻ đục lỗ Nghiệp đoàn để trả nợ, ta sẽ siết toàn bộ xưởng rèn này và tịch thu bộ búa máy nén khí gia bảo kia!"
Chú Cao Bằng – người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi bị điếc một bên tai do nổ lò hơi, bắp tay cuồn cuộn vết bỏng lửa lò rèn – đang quỳ sụp dưới đất, hai tay run rẩy dâng lên một khay gỗ chứa những chiếc đinh tán đồng thau tự chế.
"Hoàng Lão Bản... xin ông..." Chú Bằng khàn khàn van xin. "Mùa đông lạnh giá này Nghiệp đoàn cắt hơi sưởi, lò rèn không hoạt động được. Đây là mẻ đinh tán đồng thau tôi dầu lạnh chịu axit tốt nhất tôi tự tay đúc. Tôi xin gán nợ..."
"Rác rưởi!" Hoàng Lão Bản thẳng chân đạp bay khay gỗ. Những chiếc đinh tán đồng thau rơi vãi tung tóe trên nền đất bám bụi than đen kịt. "Nghiệp đoàn đã khóa van sưởi, đống đồng vụn này của ngươi có mạ chì cũng chỉ là rác phế liệu! Ta chỉ nhận Thẻ đục lỗ chính quy của hoàng gia, hoặc là cái xưởng rèn này!"
Trương Bá bước lên một bước, vung thanh sắt xoắn định đập phá chiếc búa máy nén khí dã chiến – di sản kỹ thuật duy nhất mà người cha quá cố của Cao Nguyên để lại cho chú Bằng để mưu sinh.
"Dừng tay lại!"
Cao Nguyên hét lên, lao vào đứng chắn trước mặt chú Bằng. Anh đứng thẳng người, đôi bàn tay bọc da bảo hộ nắm chặt lấy cán chiếc cờ-lê lực đồng thau đeo bên hông. Ánh mắt anh nhìn trừng trừng vào gã chủ nợ.
"Hoàng Lão Bản, ông không được đụng vào chiếc búa máy đó!" Cao Nguyên gằn giọng. "Ông là kẻ cho vay nặng lãi ở Chợ Đen, ông thừa biết giá trị của xưởng rèn này. Nếu không có những đinh tán đồng thau tôi dầu của chú tôi bảo trì dầm đỡ Trạm Số 9, toàn bộ khu phố Chợ Đen của ông phía dưới gầm sàn cũng sẽ sụt lún và rơi thẳng xuống biển axit Phlogiston trong trận bão tới! Lý lẽ cơ học dầm nâng không chừa một ai đâu!"
Hoàng Lão Bản khựng lại một nhịp, đôi mắt ti hí của gã láo liên nhìn Cao Nguyên, rồi gã cười khẩy, gạt hạt bàn tính cơ học kêu lạch cạch.
"A, thằng ranh con thợ học việc rỉ sét của Trạm 9," Hoàng Lão Bản mỉa mai. "Ngươi định dùng lý thuyết dầm nâng để dọa ta sao? Trương Bá, dạy cho nó biết luật của Chợ Đen là gì!"
Trương Bá gầm lên một tiếng, vung thanh sắt xoắn khổng lồ giáng thẳng xuống bả vai Cao Nguyên.
Cao Nguyên nhanh nhẹn lách người né tránh. Thanh sắt nện mạnh xuống cạnh bàn rèn thép carbon, bắn ra những tia lửa đỏ rực và tiếng 'boong' điếc tai. Chấn động mạnh từ cú đánh bẻ gãy hoàn toàn lập luận kỹ thuật của Cao Nguyên. Trong thế giới của những kẻ ở tầng đáy này, bạo lực vật lý luôn đi trước logic cơ học khi chưa có trang bị nén khí hỗ trợ.
Trương Bá vung thanh sắt xoắn ngang tầm ngực, ép Cao Nguyên phải lùi sát vào vách tường gạch chịu lửa đang lạnh ngắt. Sức mạnh cơ bắp phi thường của gã bảo kê và họng súng hơi nước nén khí tầm ngắn dắt ở hông gã là một áp lực đè nặng lên một thợ học việc không có vũ khí bảo mệnh.
"Đủ rồi!" Hoàng Lão Bản giơ tay ngăn Trương Bá lại. Gã rút từ trong ngực áo ra một tờ khế ước siết nợ bằng da dê hoen ố, quăng thẳng vào mặt Cao Nguyên. "Ta không muốn nghe ngươi giải thích về ứng lực hay dầm đỡ. Ta đưa ra khế ước siết nợ tàn nhẫn này: Trong vòng ba ngày tới, nếu gia đình ngươi không nộp đủ năm trăm Thẻ đục lỗ Nghiệp đoàn, ta sẽ tịch thu toàn bộ công cụ rèn gia bảo, dỡ bỏ mái tôn xưởng rèn và đuổi các ngươi xuống vách đá vĩnh viễn!"
Cao Nguyên bặm môi đến bật máu. Anh nhìn chú Cao Bằng đang run rẩy ôm lấy chiếc đe rèn, rồi nghĩ đến Cao An đang co giật vì cơn ho chì trên căn gác xép lạnh giá. Anh không thể để xưởng rèn bị tịch thu. Không có xưởng rèn, chú Bằng sẽ chết đói, và Cao An cũng sẽ không bao giờ có được thuốc nhỏ mắt kháng bụi đồng.
"Được... ba ngày," Cao Nguyên cắn răng chấp nhận thời hạn hoãn binh tàn nhẫn, giọng anh run lên vì uất ức. "Tôi sẽ trả đủ năm trăm Thẻ đục lỗ Nghiệp đoàn cho ông."
"Tốt! Ba ngày! Một xu cũng không được thiếu!" Hoàng Lão Bản cười lớn, gạt mạnh hạt bàn tính cơ học một tiếng chói tai rồi dẫn theo Trương Bá bỏ đi, để lại xưởng rèn hoang tàn, đổ nát một phần.
Cao Nguyên đứng lặng giữa đống khuôn đúc vỡ nát. Gió vực thẳm lại rít lên qua khe cửa, lạnh buốt và tàn nhẫn.
Để có được năm trăm thẻ đục lỗ trong ba ngày giữa lúc Nghiệp đoàn đang niêm phong sưởi ấm là điều hoàn toàn bất khả thi bằng con đường lao động chân tay thông thường. Trong đầu Cao Nguyên, một kế hoạch điên rồ và đầy rẫy hiểm nguy bắt đầu hình thành: Anh phải đột nhập vào hệ thống đường ống dẫn nhiệt chính của hoàng gia, thực hiện một phi vụ đấu nối lậu để trộm hơi nước áp suất cao bán lấy tiền cứu gia đình.
Đó là con đường duy nhất để sống sót dưới đáy vực lạnh giá này, dù cái giá phải trả có thể là sự truy quét của Cảnh vệ Hoàng gia và cái chết dưới biển axit sôi sục.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!