Đấu Trí Với Bóng Ma
Luồng ánh sáng hủy diệt xé toạc không gian, lao thẳng về phía tàu chỉ huy của Khánh An.
Đó là phát bắn từ trường của Ghost-02, được phóng ra từ khoảng cách mười cây số, bẻ cong quỹ đạo một cách phi vật lý quanh một tảng đá lớn. Trong buồng lái tối tăm của Chronos-09, Nhật Huy chứng kiến vệt sáng màu xanh lam rực rỡ ấy qua mảng võng mạc đỏ ngầu của mắt trái. Hệ thống hiển thị phụ trợ đã tắt ngúm sau vụ nổ EMP lượng tử, nhưng Tầm nhìn Quỹ đạo đỏ của cậu vẫn hoạt động, vẽ nên một đường chết chóc rực rỡ hướng thẳng vào phòng điều khiển nơi Khánh An đang bị cô lập.
“Khánh An! Kích hoạt động cơ đẩy phụ bên sườn ngay!” Huy gào lên qua kênh truyền thông khẩn cấp, giọng cậu khản đặc, lẫn trong tiếng rè rè nhức óc của sóng nhiễu điện từ.
“Không được! Động cơ chính bị khóa cứng rồi, Huy ơi!” Tiếng khóc nghẹn ngào của cô hoa tiêu trẻ tuổi dội lại qua màng nhĩ. Tàu chỉ huy của cô đang trôi tự do, hoàn toàn bất lực trước họng súng vô hình của kẻ đi săn tầm xa.
Huy nghiến răng, tay phải siết chặt cần điều khiển chính. Cậu muốn lao đến, muốn dùng thân xác rách nát của Chronos-09 để che chắn cho đồng đội. Nhưng ngay khi cậu vừa đẩy cần gạt phản lực, một luồng sóng xung kích vô hình khác bùng lên từ khoảng không phía trước, bóp méo toàn bộ không-thời gian xung quanh.
Nemesis-01 – cỗ cơ giáp ám sát của Arthur Vane – đã kích hoạt hệ thống nhiễu loạn thời gian lượng tử.
Trong tích tắc, thế giới màu xám tro trong mắt trái của Huy bỗng nhiên vỡ vụn. Thay vì một đường quỹ đạo đỏ duy nhất, võng mạc của cậu bị tấn công dồn dập bởi năm vệt sáng đỏ rực khác nhau, tất cả đều mang hình ảnh của Nemesis-01 đang lao vào cậu từ năm hướng hoàn toàn trái ngược.
“Cái gì thế này...?” Huy lẩm bẩm, hai thái dương giật mạnh liên hồi.
Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ bùng lên từ vết sẹo mổ titan bên thái dương trái. Dịch lỏng lẫn máu ấm bắt đầu rỉ ra, thấm qua lớp băng gạc sinh học, chảy dài xuống má cậu. Mắt trái cậu bỏng rát như có ai đổ axit vào. Năm bóng mờ màu đỏ rực của Nemesis-01 di chuyển với tốc độ phi tuyến tính, chém vạt qua không gian, tạo ra một ma trận ảo ảnh tương lai giả lập hoàn hảo. Bộ não của Huy, vốn đang vận hành ở trạng thái Đồng bộ B (70% - 85%), liên tục bị nạp vào những kịch bản tử vong giả, đẩy cậu vào trạng thái hoang tưởng cực độ.
“Huy! Đằng sau! Không, bên trái! Mày sắp chết rồi!” Giọng nói méo mó của Bản sao ảo Nhật Anh-Beta vang lên trong đầu cậu, dồn dập và tàn nhẫn. “Chúng nó ở khắp nơi! Mày không cứu được ai đâu! Ngắt kết nối và chết đi!”
“Câm đi!” Huy gầm lên, tay phải giật mạnh cần lái để bẻ hướng cơ giáp né tránh một bóng mờ màu đỏ đang lao trực diện vào buồng lái.
Nhưng đó là một cú lừa.
Cỗ cơ giáp thử nghiệm Chronos-09 nghiêng người né tránh khoảng không vô định, nhưng do cánh tay trái bị liệt hoàn toàn và buộc chặt vào ghế lái, Huy không thể điều khiển các vòi phun phụ bên trái để giữ thăng bằng hoàn hảo trong môi trường chân không. Thân xác bọc thép xám thô ráp của Chronos-09 mất đà, đâm sầm vào một mảnh tiểu hành tinh thật đang lơ lửng bên sườn.
*RẦM!*
Cú va chạm vật lý cực mạnh khiến khung xương cơ giáp rên rỉ dưới áp lực cơ học. Lực chấn động dội ngược mười phần trăm trực tiếp qua cáp thần kinh Titan-Link bọc sợi carbon siêu dẫn, truyền thẳng vào đại não đang tổn thương của Huy.
“Phụtt!”
Huy hộc ra một ngụm máu tươi, bắn tung tóe lên kính bảo hộ buồng tối. Chỉ số toàn vẹn vỏ não thực tế của cậu tụt dốc không phanh, từ bốn mươi mốt phần trăm rơi thẳng xuống mức báo động đỏ. Đầu cậu đau đến mức tưởng chừng như sọ não sắp nứt ra làm đôi. Tầm nhìn đỏ ngầu bị che phủ bởi một màn sương máu nhạt, khiến cậu không thể phân biệt được đâu là tảng đá thật, đâu là bóng mờ tương lai của kẻ thù.
Ngay trong khoảnh khắc Huy bị choáng váng, một bóng đen tuyền bỗng nhiên khúc xạ ánh sáng, hiện hình ngay phía sau lưng Chronos-09.
Đó là Ghost-01, sát thủ cận chiến của biệt đội Bóng Ma Tuyến Tính. Cỗ cơ giáp Nemesis-01b của hắn di chuyển không một tiếng động, lưỡi dao cao tần bẻ cong ánh sáng quang học trên tay phải của hắn vung lên một đường lạnh lùng, nhắm thẳng vào vai trái của Huy – nơi lắp đặt khẩu súng xung lực từ trường Gauss-Rifle.
*XOẸT!*
Tiếng kim loại bị cắt ngọt vang lên rùng rợn qua cảm biến rung động của buồng lái. Lưỡi dao cao tần của Ghost-01 chém đứt lìa bệ đỡ khẩu súng Gauss-Rifle trên vai trái của Chronos-09. Một vụ nổ nhỏ từ bình chứa khí nén của súng bùng lên, giải phóng một luồng oxy và mảnh vỡ kim loại ra ngoài không gian. Khẩu súng trường từ trường – vũ khí tầm xa duy nhất còn hoạt động của Huy – trôi dạt vào khoảng không vũ trụ rồi biến mất trong bóng tối.
“Huy! Cậu bị trúng đòn rồi!” Tiếng hét hoảng loạn của Minh Khang vang lên từ chiếc Aegis-02 đang trôi tự do phía xa. Khang muốn khởi động lại động cơ để cứu viện, nhưng cỗ máy của hắn đã hỏng hoàn toàn hệ thống lá chắn, bất kỳ chuyển động nào lúc này cũng sẽ biến hắn thành mục tiêu cho Ghost-02.
“Đứng im đó, Khang!” Huy rít qua kẽ răng bám đầy máu.
Cậu biết mình đang đứng trước ranh giới của sự hủy diệt vĩnh viễn. Mắt trái cậu hoàn toàn bị che lấp bởi những vệt nhiễu sọc đỏ của hệ thống lò phản ứng bị nhiễu loạn. Arthur Vane đang chơi đùa với đại não của cậu bằng công nghệ bẻ cong thời gian. Nếu cậu tiếp tục tin vào những gì mắt mình nhìn thấy, cậu sẽ tự sát.
*“Muốn chiến thắng một bóng ma, mày phải từ bỏ việc nhìn bằng mắt.”* Lời chỉ dạy của cựu binh Quang đột ngột vang lên trong ký ức nhạt nhòa của Huy.
Huy nhắm nghiền mắt lại.
Cậu tắt hoàn toàn màn hình hiển thị quang học của buồng lái. Bóng tối tuyệt đối bao trùm lấy nhận thức của cậu. Ngay lập tức, Huy kích hoạt phương pháp Phân vùng nhận thức (Mental Partitioning) – kỹ thuật cô lập tâm thần mà Tiến sĩ Elena đã bí mật dạy cho cậu trong những buổi trị liệu thôi miên.
Trong tiềm thức của Huy, một bức tường tinh thần dày đặc được dựng lên, cô lập hoàn toàn sự hoảng loạn, nỗi sợ hãi cái chết và cả tiếng cười chế giễu của Bản sao ảo Nhật Anh-Beta vào một góc tối khóa kín. Cậu ép nhịp tim của mình giảm xuống, nhịp thở nén áp lực cao trở nên đều đặn và sâu hơn.
Cậu không nhìn nữa. Cậu bắt đầu lắng nghe.
Không có âm thanh truyền trong chân không vũ trụ, nhưng dòng chảy hạt Tachyon tự do rò rỉ từ lõi Chronos-09 đang liên kết trực tiếp với đại não của cậu qua cáp Titan-Link. Sóng nơ-ron của Huy đồng bộ sâu hơn với lò phản ứng, đạt mức Đồng bộ B (70% - 85%). Cậu bắt đầu cảm nhận được sự dao động của không-thời gian xung quanh cơ giáp dưới dạng các tần số rung động điện từ cực thấp.
Chứng Lắng nghe âm thanh tương lai (Future Echoes) kích hoạt.
Trong bóng tối của nhận thức, Huy không thấy các vệt đỏ giả lập nữa. Thay vào đó, màng nhĩ cậu lùng bùng, nghe thấy một tiếng rít kim loại rách nứt cực kỳ sắc nhọn vang lên từ hướng hai giờ trong tương lai gần đúng năm giây tiếp theo. Đó là tiếng động cơ phản lực của Ghost-01 đang ép xung để thực hiện cú chém quyết định vào buồng lái của cậu.
Năm giây.
Bốn giây. Tiếng rít gió của lưỡi dao cao tần thật sự đang xé rách không gian ảo trong đầu Huy.
Ba giây. Huy cảm nhận được hướng di chuyển phi tuyến tính của dòng năng lượng Tachyon đang bị bóp méo.
Hai giây. Tay phải của Huy đặt lên cần điều khiển thanh kiếm năng lượng Plasma-Blade v2 bên tay phải cơ giáp.
Một giây.
Huy mở mắt trái đỏ ngầu ra, không nhìn vào ma trận ảo ảnh đỏ xung quanh, mà dồn toàn bộ năng lượng còn lại của lò phản ứng vào cánh tay phải cơ học của Chronos-09, vung kiếm plasma chém mạnh một đường vòng cung tuyệt đối về hướng hai giờ.
*KENGGG!*
Một tiếng va chạm chấn động vang lên qua cảm biến lực học. Lưỡi kiếm Plasma-Blade v2 rực sáng nhiệt độ cao lên tới năm nghìn độ C chém trúng trực tiếp vào lưỡi dao cao tần vô hình của Ghost-01.
Sự chính xác đến từng mili-giây của cú chém đón đầu khiến tên sát thủ cận chiến hoàn toàn bàng hoàng. Hắn không thể tin nổi một phi công đang bị nhiễu loạn nơ-ron nặng nề lại có thể đọc vị được đường chém tàng hình của mình.
Nhiệt lượng kinh hoàng từ lưỡi kiếm plasma của Huy lan tỏa nhanh chóng, nung chảy lớp giáp nano bẻ cong ánh sáng trên tay phải của Ghost-01. Hệ thống ngụy trang quang học của cỗ Nemesis-01b bị đoản mạch, phát ra những tia lửa điện chói mắt trước khi tắt ngúm, để lộ ra thân xác kim loại màu đen tuyền bám đầy vết xước của gã sát thủ.
“Mày... làm sao có thể?” Giọng nói của Ghost-01 vang lên qua tần số chung, đầy sự kinh hãi.
Huy không trả lời. Cậu giật cần lái, dồn lực đẩy phụ hất văng cỗ cơ giáp của Ghost-01 ra xa, buộc hắn phải lùi lại vào bóng tối của các tiểu hành tinh để bảo toàn hệ thống tản nhiệt đang bốc khói.
Nhưng chiến thắng ngắn hạn ấy phải trả một cái giá quá đắt. Lò phản ứng của Chronos-09 phát ra tiếng rít chói tai, hệ thống làm mát Cryo-G cảnh báo cạn kiệt. Chỉ số toàn vẹn vỏ não của Huy giảm xuống mức năm mươi lăm phần trăm, đầu cậu đau như búa bổ, và cậu nhận ra mình vừa quên mất tên của một người bạn học cũ khác tại thuộc địa.
Chưa kịp để Huy thở dốc, một âm thanh bíp bíp dồn dập rợn người bùng lên trên bảng điều khiển tối giản.
Từ khoảng cách mười cây số, Ghost-02 đã hoàn thành việc sạc năng lượng cho khẩu pháo điện từ Aegis-Railgun. Họng súng khổng lồ của gã sát thủ bắn tỉa đã khóa chặt hoàn toàn tọa độ của tàu chỉ huy nơi Khánh An đang bị kẹt cứng.
“Nhật Huy...” Tiếng nói của Khánh An vang lên qua vô tuyến, nhỏ dần và tràn đầy sự tuyệt vọng. “Nó... nó khóa mục tiêu vào tôi rồi.”
Huy nhìn về phía tàu của Khánh An, rồi nhìn về phía Nemesis-01 của Arthur Vane đang từ từ hiện hình ở phía đối diện. Cậu chỉ còn lại một cánh tay phải hoạt động, lò phản ứng đang quá nhiệt, và một phát bắn điện từ siêu thanh sắp sửa xé toạc người bạn thân nhất của cậu thành trăm mảnh.
Cậu buộc phải đưa ra lựa chọn: hoặc dùng chút năng lượng cuối cùng để bảo vệ bản thân trước Arthur Vane, hoặc mạo hiểm mạng sống, đồng bộ sâu vượt ngưỡng an toàn để kích hoạt tiên tri cứu đồng đội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!