Phục Kích Ở Vành Đai Tối
Ánh đèn neon đỏ rực của đấu trường Vanguard-Barracks vẫn còn ám ảnh trong võng mạc của Nhật Huy khi anh bị đẩy vào khoang lái chật hẹp của Chronos-09.
Chỉ mới ba giờ trôi qua kể từ khi lưỡi kiếm plasma của anh gí sát cổ họng cỗ máy Ares-01 của Duy Mạnh. Đáng lẽ ra, Huy đã phải nằm trong phòng giam cách ly của ban kỷ luật hạm đội dưới sự giám sát của quân cảnh. Nhưng Đại tá Trần Quốc đã dùng quyền hạn tối cao của người chỉ huy dự án Chronos để can thiệp. Ông ném cho ban kỷ luật một lý do không thể chối cãi: một phi vụ tuần tra biên giới khẩn cấp tại Vành đai tối Kepler để xác minh các biến động từ trường bất thường. Đó là một nước đi chính trị lạnh lùng nhưng chuẩn xác, vừa giải vây cho Huy khỏi sự dòm ngó của Tống Sơn, vừa đẩy anh trở lại chiến trường khi cơ thể vẫn chưa kịp hồi phục.
“Huy, nghe rõ không? Đừng có ngủ gật trong buồng lái đấy.”
Giọng nói lanh lảnh, mang theo nhịp điệu nhanh và tràn đầy năng lượng của Khánh An vang lên qua kênh truyền thông nội bộ bọc sợi carbon. Trên màn hình ba chiều chập chờn, gương mặt nhỏ nhắn của cô hoa tiêu hai mươi tuổi hiện lên với mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh dương nổi bật. Cô đang ngồi trong tàu chỉ huy hậu cần của phi đội tuần tra, các ngón tay lướt nhanh trên bảng điều khiển để vẽ lại bản đồ quỹ đạo của vành đai tiểu hành tinh.
“Tôi vẫn nghe,” Huy khàn giọng trả lời.
Cậu cố gắng hít một hơi thật sâu theo Phương pháp thở nén áp lực cao (Anti-G Breathing) để ổn định nhịp tim đang dao động ở mức chín mươi nhịp mỗi phút. Cơn sốt nơ-ron từ trận đấu trước vẫn chưa hoàn toàn dập tắt, khiến trán cậu nóng hầm hập. Vết sẹo mổ titan bên thái dương trái rỉ ra một vệt dịch lỏng lẫn máu ấm, thấm ướt lớp băng gạc sinh học mà Nhã Phương đã vội vã quấn cho cậu trước khi xuất kích.
Mắt trái của Huy đỏ ngầu do xuất huyết võng mạc vĩnh viễn, chia đôi tầm nhìn của cậu thành hai nửa kỳ dị: mắt phải nhìn thấy các thông số kỹ thuật màu xám xịt của buồng lái, trong khi mắt trái chỉ thấy một mảng màu đỏ lòm như hoàng hôn thuộc địa. Cánh tay trái liệt hoàn toàn của cậu đang buông thõng vô lực bên sườn ghế lái, được cố định chặt bằng đai da dày để không cản trở tay phải đang siết chặt cần điều khiển chính.
“Cậu ổn chứ, thợ mỏ?”
Một giọng trầm hơn, bộc trực và mang theo chút kiêu ngạo của phi công át chủ bài vang lên từ chiếc Aegis-02 đang bay song song phía bên phải. Minh Khang – chàng trai vạm vỡ lái dòng cơ giáp chính quy bọc giáp titan dày – đang điều khiển cỗ máy của mình lướt đi một cách mượt mà giữa các mảnh vỡ tiểu hành tinh. “Trận đấu với Duy Mạnh thuyết phục đấy. Nhưng đây là không gian thực tế, không phải buồng mô phỏng. Đừng để cánh tay liệt đó làm vướng chân chúng tôi.”
“Lo việc của cậu đi, Khang,” Huy đáp lạnh lùng. Tay phải cậu khẽ đẩy cần gạt phản lực, điều chỉnh các vòi phun phụ của Chronos-09 để giữ thăng bằng.
Cỗ cơ giáp thử nghiệm của cậu lúc này trông thật thảm hại. Khung xương vai trái vẫn còn vết nứt nhẹ chưa kịp gia cố, vỏ ngoài bọc thép xám thô ráp đầy vết xước cọ xát từ trận chiến trước. Lò phản ứng Tachyon ở vai trái phát ra tiếng o o trầm đục, tỏa ra luồng bức xạ nhiệt cực thấp khiến các cảm biến trong buồng lái liên tục nhảy số.
Họ đã tiến sâu vào Vành đai tối Kepler.
Nơi này là một nghĩa địa không gian thực sự. Hàng vạn mảnh vỡ tiểu hành tinh lớn nhỏ lơ lửng trong khoảng không tối tăm, lạnh lẽo, chuyển động không ngừng theo những quỹ đạo phi tuyến tính hỗn loạn. Ánh sáng từ ngôi sao chủ Kepler-452 bị che khuất bởi những đám bụi vũ trụ dày đặc bám đầy điện tích, biến toàn bộ khu vực thành một vùng tối tăm, ngột ngạt. Từ trường hoang dã ở đây mạnh đến mức nó liên tục bóp méo các tín hiệu vô tuyến, tạo ra những tiếng rè rè nhức tai trong màng nhĩ của Huy.
“Chuẩn bị tiến vào vùng lõi của vành đai,” Khánh An cảnh báo, giọng cô đột ngột trở nên nghiêm túc. “Mật độ tiểu hành tinh đang tăng vọt. Khang, Huy, giữ khoảng cách hai trăm mét. Tôi đang quét phổ từ trường để tìm...”
Lời của Khánh An đột ngột khựng lại.
Trên bảng điều khiển của Chronos-09, radar quét mục tiêu của Khánh An bỗng nhiên xuất hiện các tín hiệu nhiễu sọc đỏ liên tục. Những vệt đỏ loang lổ như những vết máu loang ra trên màn hình ba chiều, nuốt chửng các chấm xanh biểu thị tọa độ của phi đội tuần tra.
“Khánh An! Báo cáo tình trạng!” Minh Khang hét lên, cỗ Aegis-02 của hắn lập tức nâng thương nhiệt năng lên trước ngực.
“Tôi... tôi không biết!” Giọng Khánh An run rẩy, lẫn trong tiếng nhiễu điện từ cực mạnh. “Các cảm biến quét phổ của tôi đang bị bão hòa bởi một nguồn năng lượng lạ. Radar hoàn toàn tắt lịm rồi! Nó đang ăn mòn hệ thống định vị của tàu chỉ huy!”
“Không phải bão từ tự nhiên,” Huy lạnh lùng cắt ngang. Mắt trái đỏ ngầu của cậu giật mạnh. Cậu ngửi thấy mùi ozone cháy khét lẹt đặc trưng – thứ mùi chỉ xuất hiện khi có sự kích hoạt của lò phản ứng thời gian lượng tử bẻ cong không gian.
Arthur Vane và biệt đội sát thủ Bóng Ma Tuyến Tính (Linear Ghosts) đã đến. Tống Sơn đã bán đứng tọa độ của họ.
“Né ra!” Huy gào lên qua kênh truyền thông.
*UỲNH!*
Một tiếng nổ chói tai không phát ra âm thanh trong môi trường chân không, nhưng chấn động lực học cực mạnh của nó đã làm rung chuyển toàn bộ khu vực tiểu hành tinh xung quanh. Một quả mìn từ trường EMP ẩn giấu giữa các mảnh vỡ đá vũ trụ phát nổ, giải phóng một luồng sóng xung kích điện từ màu xanh lam trắng khổng lồ càn quét qua không gian.
Luồng sóng EMP quét qua chiếc Aegis-02 của Minh Khang đầu tiên. Hắn điên cuồng gạt cần lái, lao cỗ máy nặng nề lên phía trước để thiết lập lá chắn năng lượng bọc sườn bảo vệ cho tàu chỉ huy của Khánh An. Lá chắn năng lượng đa tầng bùng lên rực rỡ, đỡ trọn luồng sóng xung kích nhưng lập tức bị quá tải, phát ra những tia lửa điện chói mắt trước khi tắt ngấm hoàn toàn.
“Mẹ kiếp! Lá chắn của tôi bị cháy bộ điều hợp rồi!” Khang gầm lên, cỗ Aegis-02 bị lực đẩy của vụ nổ hất văng vào một tảng đá lớn, động cơ chính bốc khói đen.
Chronos-09 của Huy cũng không thoát khỏi tầm ảnh hưởng. Luồng xung điện từ tràn vào buồng lái, làm tắt ngấm toàn bộ màn hình hiển thị phụ trợ. Hệ thống ngắm bắn nơ-ron, bản đồ lập thể và radar định vị đều tối đen trong tích tắc. Chỉ còn lại ánh sáng xanh lục huỳnh quang yếu ớt từ lò phản ứng Tachyon đang hoạt động ở chế độ khẩn cấp.
Dòng điện dư thừa dội ngược qua cáp thần kinh Titan-Link, cắm thẳng vào thái dương trái của Huy. Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ khiến cậu hét lên một tiếng đau đớn, máu từ vết mổ cũ lại rỉ ra đỏ tươi trên băng gạc.
“Huy! Ngắt kết nối ngay!” Giọng nói ảo giác của Bản sao ảo Nhật Anh-Beta vang lên bên tai phải cậu, lạnh lùng và tàn nhẫn. “Mày sẽ chết não nếu tiếp tục gánh chịu dòng điện này. Hãy buông xuôi đi!”
“Câm miệng!” Huy nghiến răng, tay phải run rẩy gạt mạnh cần gạt cơ học phụ bên trái ghế lái.
Cậu nhớ lại bài học bảo trì của Trần Minh. Huy áp dụng Quy tắc xả áp lò phản ứng thô. Cậu nhấn nút xả áp khẩn cấp để triệt tiêu dòng điện dư thừa.
*PHỤT! PHỤT!*
Hai luồng khí Tachyon màu lam rực sáng phun mạnh ra từ các kẽ hở giáp vai của Chronos-09, tạo thành hai vệt sáng dài trong không gian tối tăm của vành đai tối. Luồng khí xả mang theo toàn bộ điện tích dư thừa của vụ nổ EMP thoát ra ngoài vũ trụ, cứu hệ thống điều khiển trung tâm của cơ giáp khỏi bị thiêu rụi.
Màn hình buồng lái của Huy chớp nháy hai lần rồi khởi động lại ở chế độ tối giản. Nhưng đúng lúc đó, một bóng đen khổng lồ, đen tuyền và hoàn toàn không phát ra bức xạ nhiệt, từ từ lướt ra từ sau một mảnh tiểu hành tinh lớn cách đó chưa đầy một trăm mét.
Nemesis-01. Cơ giáp của Arthur Vane.
Cỗ máy ám sát tàng hình di chuyển không một tiếng động, lớp vỏ nano bẻ cong ánh sáng khiến nó trông như một bóng ma vô hình hòa lẫn vào nền tối của vành đai tối Kepler. Camera quét hồng ngoại màu đỏ rực của nó khóa chặt vào Chronos-09.
“Minh Khang, đứng im! Đừng bắn pháo tầm nhiệt!” Huy ra lệnh khẩn cấp qua kênh truyền thông khẩn cấp.
“Cậu điên rồi sao, Huy? Chúng ta phải tìm vị trí của nó!” Khang hét lên, tay hắn đã đặt trên nút phóng pháo tầm nhiệt của Aegis-02.
Khang không nghe lời. Hắn nhấn nút phóng. Ba quả pháo tầm nhiệt rực lửa phóng ra từ vai Aegis-02, quét qua không gian để tìm kiếm bức xạ nhiệt của kẻ thù. Nhưng từ trường hoang dã cực mạnh của Vành đai tối Kepler kết hợp với công nghệ nhiễu loạn của Nemesis-01 đã bẻ cong hoàn toàn quỹ đạo của các quả pháo, khiến chúng phát nổ vô hại trên các vách đá tiểu hành tinh.
“Từ trường ở đây quá mạnh, pháo tầm nhiệt vô dụng!” Huy giải thích chiến thuật nhanh chóng. “Kẻ thù sử dụng công nghệ tàng hình dựa trên bức xạ nền của vành đai. Nếu cậu di chuyển hoặc bắn bừa bãi, cậu sẽ tự biến mình thành bia đỡ đạn cho chúng. Đứng im làm mồi nhử cho tôi. Tôi cần định vị sóng nơ-ron phát ra khi chúng nổ súng.”
“Tôi... tôi hiểu rồi,” Khang nghiến răng, buộc phải tắt động cơ phản lực chính của Aegis-02, đưa cỗ máy vào trạng thái trôi tự do phòng thủ thụ động giữa các tảng đá.
Khánh An lúc này đang bị kẹt lại trong vùng không gian biến dạng phía sau. Tàu chỉ huy của cô bị hỏng nặng động cơ chính sau vụ nổ EMP, đang từ từ trôi dạt về phía một cụm tiểu hành tinh sắc nhọn.
“Huy... Khang... cứu tôi với,” tiếng Khánh An yếu ớt vang lên. “Hệ thống điều khiển trọng lực của tôi đang mất kiểm soát!”
Không khí trong buồng lái của Huy ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Cậu chỉ có một tay phải để điều khiển, mắt trái đỏ ngầu không ngừng nhức nhối. Cậu tập trung toàn bộ tinh thần vào Tầm nhìn Quỹ đạo đỏ (Red Trajectory). Thế giới xung quanh cậu chuyển sang tông màu xám tro của sự ngưng đọng, và trong mảng đỏ lòm của mắt trái, Huy bắt đầu tìm kiếm những vệt sáng đỏ rực rỡ dự báo tương lai.
Đột nhiên, một đường vẽ laser màu đỏ rực, uốn lượn và bẻ cong một góc cong phi vật lý, xuất hiện từ khoảng không vô định phía sau một mảnh tiểu hành tinh cách tàu của Khánh An năm cây số.
Đó không phải là một phát bắn động năng thông thường. Đó là phát bắn bắn tỉa từ trường của Ghost-02, được sạc năng lượng lượng tử để bẻ cong quỹ đạo đạn xuyên qua các vật cản.
Đường quỹ đạo đỏ rực hướng thẳng vào chính giữa khoang lái của tàu Khánh An.
“Khánh An! Né bên trái!” Huy hét lên trong tuyệt vọng, nhưng cậu biết động cơ của cô đã hỏng, cô không thể né tránh.
Từ khoảng không tối tăm, một luồng ánh sáng năng lượng màu lam nhạt bùng lên, bẻ cong quỹ đạo một cách kỳ dị quanh một tảng đá lớn, lao thẳng về phía tàu chỉ huy của hoa tiêu với vận tốc ánh sáng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!