Đâm Xuyên Tuyến Tính
Lưỡi búa rực lửa của Duy Mạnh chỉ còn cách kính buồng lái của Huy chưa đầy hai mét.
Sức nóng kinh hoàng từ chiếc búa nhiệt năng Ares-Hammer tỏa ra như một lò luyện kim cỡ nhỏ, làm biến dạng không khí xung quanh và nung chảy lớp sơn xám tro ngoài vỏ giáp của Chronos-09. Trong khoang lái chật hẹp, tối tăm, Nhật Huy có thể ngửi thấy mùi nhựa thông và đường dây điện bốc khói khét lẹt. Vết sẹo mổ titan bên thái dương trái của cậu giật mạnh, rỉ ra một vệt máu đỏ sẫm nóng hổi chạy dọc xuống má, hòa cùng mồ hôi lạnh đang tuôn ra như tắm. Mắt trái cậu đỏ ngầu, võng mạc xuất huyết vĩnh viễn biến một nửa tầm nhìn thành một màu đỏ lòm tàn khốc, phản chiếu hình ảnh cỗ máy hộ pháp Ares-01 đang đổ ập xuống như một ngọn núi thép.
Cậu không thể né tránh theo cách thông thường. Cánh tay trái liệt hoàn toàn, vô lực và lạnh ngắt, đang bị buộc chặt vào thành ghế lái bằng chiếc đai an toàn bằng da dày để tránh bị văng quật. Chỉ với tay phải nắm chặt cần điều khiển chính, Huy không thể thực hiện các thao tác phối hợp phức tạp để kích hoạt hệ thống phản lực chân vốn đang bị quá nhiệt nghiêm trọng.
*ẦM!*
Cú bổ búa tàn nhẫn của Duy Mạnh không trúng trực tiếp vào buồng lái, nhưng sức nặng hàng chục tấn kết hợp với nhiệt năng cực đại đã đập trúng chiếc khiên chắn vai trái của Chronos-09. Tiếng kim loại rách nứt vang lên chói tai, rùng rợn như tiếng xương người bị nghiền nát. Lực chấn động vật lý khủng khiếp dội ngược mười phần trăm trực tiếp qua cáp thần kinh Titan-Link bọc sợi carbon siêu dẫn, truyền thẳng vào vỏ não đang tổn thương của Huy.
“Phụt!”
Huy hộc ra một ngụm máu tươi, bắn tung tóe lên màn hình hiển thị trung tâm. Đại não cậu như bị một nghìn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua cùng một lúc. Hệ thần kinh trung ương gầm rú trong đau đớn, đẩy nhịp tim của cậu vọt lên mức một trăm tám mươi nhịp mỗi phút. Cơn sốt nơ-ron bốn mươi hai độ C bùng lên, thiêu đốt các khớp thần kinh myelin vốn đã mỏng manh.
“Huy! Ngắt kết nối ngay lập tức! Cậu đang bị phản phệ nơ-ron cấp độ nặng! Chỉ số toàn vẹn vỏ não thực tế đã giảm xuống bốn mươi phần trăm!” Giọng nói hốt hoảng, vỡ vụn của Huy Hoàng vang lên qua kênh liên lạc nội bộ của phòng kỹ thuật. “Nếu cậu không tháo cáp Titan-Link ra ngay bây giờ, đại não của cậu sẽ bị silic hóa hoàn toàn trong vòng ba mươi giây tới!”
“Không...” Huy nghiến răng đến bật máu, giọng khàn đặc gầm lên trong buồng lái bốc khói. “Nếu tôi dừng lại... Tống Sơn sẽ biết... Nhã Phương sẽ bị liên lụy... Tất cả chúng ta... đều chết!”
Cậu nhìn vào góc màn hình nhấp nháy dòng chữ đỏ cảnh báo: *Hệ thống tự hủy đã bị tắt lén lút bởi ban chỉ huy.* Tống Sơn muốn cậu chết ở đây, hoặc bắt cậu phải bộc lộ bí mật của dự án Chronos dưới danh nghĩa một cuộc đấu tập tai nạn. Cậu không thể thua.
Huy dùng bàn tay phải còn cảm giác siết chặt lấy mảnh chip di ảnh kỹ thuật số của Nhật Anh đang đeo trên cổ. Luồng nhiệt ấm áp, dịu nhẹ phát ra từ tần số sóng điện từ cực thấp của mảnh kỷ vật khẽ chạm vào làn da ngực cậu, hoạt động như một mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho ý thức của cậu không bị kéo tuột vào khoảng không vô định của sự điên loạn.
Cậu bắt đầu áp dụng Phương pháp thở nén áp lực cao (Anti-G Breathing). Huy hít một hơi thật sâu, nén khí chặt ở cơ hoành, ép lồng ngực căng tròn dưới bộ đồ bay bó sát, cố gắng duy trì lượng oxy lưu thông lên não giữa áp lực gia tốc và cơn đau đầu như nứt sọ. Cậu phải ép xung nơ-ron. Cậu phải bẻ gãy Quy tắc giới hạn ba trăm giây.
*“Kích hoạt giao thức đồng bộ sâu. Ép xung dòng nạp Tachyon!”* Huy gào lên trong tâm trí.
*Oooooo!*
Lò phản ứng thời gian ở vai trái của Chronos-09 bỗng rầm rầm khởi động lại, phát ra luồng ánh sáng xanh lục huỳnh quang rực rỡ, xua tan bóng tối của buồng lái. Sóng điện cực mạnh chạy dọc dọc sợi cáp Titan-Link, cắm sâu vào thái dương trái của Huy.
“Cảnh báo! Đồng bộ thần kinh vượt ngưỡng an toàn: năm mươi phần trăm... sáu mươi phần trăm... sáu mươi lăm... bảy mươi phần trăm! Trạng thái Đồng bộ C!” Giọng nói tổng hợp lạnh lùng của AI hệ thống vang lên dồn dập. “Vết sẹo nơ-ron đang lan rộng. Nguy cơ đột quỵ vĩnh viễn!”
Nhưng đổi lại sự tàn phá thể xác đó, thế giới xung quanh Huy đột ngột chậm lại.
Màn sương máu đỏ ngầu trong mắt trái của cậu bỗng chốc đông cứng, rồi cô đọng lại thành những đường quỹ đạo đỏ rực rỡ uốn lượn trong không gian xám xịt của đấu trường. Kỹ năng Tiên tri 3 - 4 giây chính thức được kích hoạt.
Trong tầm nhìn tiên tri ngắn hạn, Huy nhìn thấy trước bốn giây tiếp theo của thực tại. Cậu nhìn thấy chiếc Ares-01 của Duy Mạnh đang từ từ thu búa về sau cú đập hụt. Hắn đang dồn toàn bộ trọng tâm vào chân phải, cơ thể cơ giáp hơi nghiêng về phía trước để lấy đà cho một cú bổ búa dọc tàn nhẫn thứ hai, nhắm thẳng vào chính giữa khoang lái của Chronos-09. Đường quỹ đạo đỏ rực rỡ vẽ nên một đường thẳng tắp, cắt đôi buồng lái của cậu thành hai nửa thép vụn.
Đó là một kịch bản tử vong chắc chắn nếu cậu đứng im phòng thủ.
“Duy Mạnh... ngươi quá tự tin vào sức mạnh thô bạo của mình rồi,” Huy lẩm bẩm, ánh mắt đỏ ngầu lóe lên một tia lạnh lùng tàn nhẫn.
Huy hiểu rằng cỗ máy Ares-01 bọc giáp titan dày không có điểm yếu vật lý ở bên ngoài, ngoại trừ một nơi duy nhất: khớp vai phải chịu lực – nơi liên kết trực tiếp giữa búa nhiệt năng và lò phản ứng trung tâm. Vào khoảnh khắc Duy Mạnh dồn hết lực vung búa lên cao, khớp vai đó sẽ phải giãn ra tối đa để chịu đựng lực quán tính, để lộ ra khe hở siêu dẫn nhỏ chưa đầy mười phân.
Cậu chỉ có một cơ hội duy nhất để thực hiện đòn quyết định.
Thời gian thực trôi trở lại với nhịp điệu bình thường. Ares-01 của Duy Mạnh gầm rú, chiếc búa nhiệt năng Ares-Hammer bốc lửa bổ xuống từ trên cao với vận tốc kinh hoàng, đúng hệt như những gì Huy đã nhìn thấy trước.
“Chết đi, đồ thợ mỏ phế thải!” Duy Mạnh hét lớn qua loa phát thanh.
Nhưng ngay khi lưỡi búa chuẩn bị chạm vào đỉnh buồng lái, Nhật Huy đã hành động.
Cậu dùng tay phải giật mạnh cần điều khiển phản lực chân về phía sau, đồng thời gạt công tắc phụ bên hông ghế lái để ép xung hệ thống đẩy. Kỹ năng Bẻ lái phản lực gia tốc (Vectoring) được kích hoạt ở công suất cực hạn một trăm phần trăm.
*PHỤT!*
Các ống xả phản lực sau lưng Chronos-09 phụt ra những luồng lửa lam rực rỡ chói mắt. Cỗ máy xám tro đột ngột đổi hướng một góc chín mươi độ phi vật lý ngay giữa không trung, trượt dài trên sàn đấu bê tông bốc lửa. Lực gia tốc cực đại lên tới 8G đè nặng lên cơ thể Huy, khiến lồng ngực cậu xẹp xuống, xương sườn kêu răng rắc dưới áp lực khủng khiếp. Tầm nhìn của cậu tối sầm lại trong tích tắc (Blackout), nhưng nhờ phương pháp thở thở nén áp lực cao, Huy vẫn giữ được một tia tỉnh táo cuối cùng.
*UỲNH!*
Chiếc búa nhiệt năng của Duy Mạnh nện thẳng xuống sàn đấu trống không, tạo ra một hố sụt khổng lồ rộng hơn năm mét, gạch đá và bụi bê tông bắn tung tóe khắp nơi. Sức nặng của cú đánh hụt khiến Ares-01 bị mất đà, cơ thể khổng lồ bọc thép titan hơi chúi về phía trước, để lộ hoàn toàn phần khớp vai phải đang giãn ra tối đa.
Đúng lúc này, Chronos-09 của Huy đã trượt đến sát bên sườn của Ares-01.
*Xoẹt!*
Từ tay phải của Chronos-09, lưỡi kiếm năng lượng Plasma-Blade v2 bùng lên ánh sáng xanh lam chói mắt, nhiệt độ cao vút làm nóng chảy cả lớp bụi bê tông xung quanh. Huy không hề do dự, dồn toàn bộ động năng của cú trượt phản lực và năng lượng lò phản ứng vào một đòn duy nhất.
Kỹ năng Đâm Xuyên Tuyến Tính (Linear Thrust) được tung ra.
Lưỡi kiếm plasma rực sáng như một tia chớp tuyến tính, đâm chính xác không lệch một mili-giây vào khe hở siêu dẫn nhỏ bé ở khớp vai phải của Ares-01. Lớp giáp titan dày bọc ngoài hoàn toàn vô dụng trước góc đâm hoàn hảo được tính toán trước của Huy.
*BÙM!*
Một tiếng nổ năng lượng lượng tử dữ dội bùng phát ngay tại khớp vai của Ares-01. Những tia lửa plasma màu xanh lam và cam bắn tung tóe khắp đấu trường. Hệ thống thủy lực truyền động của tay phải chiếc Ares-01 bị phá hủy hoàn toàn trong tích tắc, các đường ống dẫn dầu áp lực cao bị đứt gãy, phun ra những luồng chất lỏng màu đen kịt bốc khói nghi ngút.
Chiếc búa nhiệt năng Ares-Hammer khổng lồ tuột khỏi tay máy của Ares-01, rơi bịch xuống đất cát và tắt ngúm ánh lửa.
“Cái... cái gì? Làm sao có thể như vậy được?!” Duy Mạnh bàng hoàng hét lên trong buồng lái Ares-01. Hắn điên cuồng gạt cần điều khiển, nhưng cánh tay phải của cỗ máy hộ pháp đã hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực như một khúc gỗ rỉ sét.
Chronos-09 đứng sừng sững bên cạnh đối thủ bị tước vũ khí, lưỡi kiếm plasma màu xanh lam vẫn gí sát vào cổ họng của Ares-01, sẵn sàng đâm xuyên qua buồng lái của Duy Mạnh chỉ trong một nhịp thở.
Đấu trường Vanguard-Barracks đột ngột rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ.
Đứng ngoài đài quan sát, Lâm Phong bàng hoàng nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị quỹ đạo di chuyển của Huy. Chiếc máy tính cầm tay trên tay cậu ta rơi bịch xuống sàn thép, phát ra một tiếng động nhỏ. Đôi mắt kiêu ngạo thường ngày của tân binh xuất sắc nhất khóa giờ đây co rụt lại vì kinh ngạc tột độ.
Cậu ta nhận ra quỹ đạo di chuyển của Huy hoàn toàn bỏ qua mọi logic vật lý thông thường. Đó không phải là một cú né tránh dựa trên phản xạ sinh học, mà là một sự đi trước thời gian đầy chủ ý, một bước đi được lập trình sẵn để đón lõng điểm yếu của đối thủ từ trước khi đòn tấn công thực sự bắt đầu.
“Hắn... hắn đã nhìn thấy trước đường búa của Mạnh,” Lâm Phong thì thầm, giọng run rẩy. “Làm sao có thể... làm sao một con người có thể bẻ cong thời gian chiến trường như vậy?”
Trên đài chỉ huy, Đại tá Trần Quốc khẽ nheo mắt lại, vết sẹo trên má trái của ông ta giật mạnh liên tục dưới ánh đèn. Trong khi đó, từ phía sau, giọng nói lạnh lùng của Đại úy Phong vang lên qua hệ thống loa phát thanh toàn quân khu, dập tắt mọi tiếng ồn ào kinh ngạc:
“Trận đấu kết thúc. Nhật Huy thắng. Quân cảnh! Lập tức phong tỏa buồng lái Chronos-09, giam giữ phi công Nhật Huy để điều tra về chỉ số đồng bộ bất thường vượt ngưỡng cho phép!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!