Nanh Vuốt Doanh Trại
Luồng hologram tắt phụt, để lại một dấu chấm hỏi đỏ rực nhấp nháy liên tục trên cổ tay Huy như một chiếc đồng hồ đếm ngược tử thần mới. Mười lăm phút. Đó là tất cả những gì Đại tá Trần Quốc cho cậu trước khi quân cảnh ập vào căn hộ B-12 với tội danh đào ngũ. Mùi ozone cháy khét và vị kim loại đắng ngắt của hạt Tachyon vẫn còn quẩn quanh trong cuống họng, khiến Nhật Huy phải ho khan vài tiếng khô khốc.
“Huy, cậu không thể đi được.” Nhã Phương giữ chặt lấy bả vai phải của cậu, đôi mắt sau cặp kính cận mỏng đầy vẻ kiên quyết pha lẫn lo âu tột độ. “Chỉ số toàn vẹn vỏ não thực tế của cậu chỉ còn bốn mươi hai phần trăm. Cơn động kinh nơ-ron cấp độ một vừa rồi đã tàn phá sạch lớp myelin bảo vệ. Nếu cậu phải chịu thêm bất kỳ áp lực gia tốc nào lúc này, não cậu sẽ tự động tắt vĩnh viễn.”
“Tôi không có lựa chọn, Phương.” Huy trầm giọng, dùng bàn tay phải còn lành lặn để nắm lấy các ngón tay đang run rẩy của cô. Cậu cố gắng nở một nụ cười, nhưng vệt sẹo mổ titan rỉ máu bên thái dương trái co rút lại, khiến gương mặt cậu méo mó dưới ánh neon đỏ hắt ra từ hành lang. “Nếu tôi không đi, Trần Quốc sẽ biết hồ sơ y tế cậu làm giả là giả. Lúc đó, cả tôi và cậu đều sẽ bị đưa vào phòng thí nghiệm vô trùng của tập đoàn Aegis.”
Huy cúi xuống, dùng tay phải nhấc cánh tay trái đang buông thõng vô lực của mình lên. Cảm giác liệt hoàn toàn khiến cánh tay trái lạnh ngắt như một khúc gỗ rỉ sét. Cậu khéo léo nhét nó vào trong túi áo của bộ đồ bay thử nghiệm màu xám tro, khóa kéo lại để giữ nó cố định sát hông, ngụy trang như một thói quen đút tay vào túi của kẻ lập dị. Cậu không thể để bất kỳ ai ở doanh trại phát hiện ra tình trạng liệt chi thể này.
Nhã Phương cắn chặt môi đến bật máu, cô biết cậu nói đúng. Thiết bị giám sát ẩn của Trung vẫn đang rình rập, và mỗi bước đi sai lầm đều sẽ dẫn họ thẳng tới máy chém của tập đoàn. Cô với lấy chiếc băng gạc sinh học, nhanh chóng quấn quanh thái dương trái của Huy để che đi vệt máu rỉ, rồi cài mảnh chip di ảnh Nhật Anh vào cổ áo cậu.
“Mỏ neo của cậu đây. Nhớ kỹ, nếu cơn đau đầu quay lại, hãy tập trung vào hơi ấm của nó.” Cô thì thầm, giọng nghẹn lại.
Nhật Huy gật đầu, siết chặt mảnh chip, rồi quay lưng bước ra ngoài màn mưa nhân tạo lạnh buốt của thuộc địa Kepler-452b.
Mười hai phút sau, Huy có mặt tại Vanguard-Barracks.
Doanh trại huấn luyện hiện ra dưới những luồng đèn pha công suất lớn quét dọc ngang bầu trời đêm đầy bụi quặng. Nơi đây mang đậm hơi thở của một pháo đài quân sự cơ khí: những bức tường bê tông cốt thép dày cộp bám đầy muội than, tiếng rít gào gầm rú của các động cơ phản lực đang được thử nghiệm ở bệ phóng, và mùi dầu thủy lực nồng nặc bốc lên từ các rãnh thoát nước.
Đại tá Trần Quốc đứng đợi sẵn ở sảnh chính của phân khu mô phỏng. Mái tóc muối tiêu cắt cao và gương mặt vuông vức lạnh lùng của ông ta không hề biến đổi khi nhìn thấy bộ dạng xơ xác của Huy. Một vết sẹo dài chạy dọc má trái của vị đại tá khẽ giật nhẹ dưới ánh đèn halogen trắng dã.
“Cậu đến muộn hai phút, Nhật Huy,” Trần Quốc lạnh giọng, gõ nhẹ ngón tay lên bọc da khẩu súng lục laser bên hông. “Nhưng xem ra bác sĩ Nhã Phương đã làm tốt công việc của mình. Chỉ số nơ-ron sáu mươi lăm phần trăm trong báo cáo y tế của cô ta là lý do duy nhất tôi chưa ném cậu vào phòng giam cách ly.”
“Tôi sẵn sàng nhận nhiệm vụ, thưa Đại tá,” Huy trả lời, tay phải vẫn đút chặt trong túi áo để giữ thăng bằng cho cánh tay trái bị liệt.
Trần Quốc không đáp, ông ta quay người bước đi, ra hiệu cho Huy đi theo sâu vào trong đấu trường huấn luyện cơ khí. “Dự án Chronos đang bị tập đoàn Aegis Dynamics dòm ngó. Chúng ta không có thời gian để cậu nghỉ ngơi. Hôm nay, cậu sẽ tham gia khóa huấn luyện đặc biệt dưới sự chỉ dạy của Đại úy Phong.”
Tại trung tâm đấu trường mô phỏng, hai bóng người đã đứng đợi sẵn dưới bệ nâng cơ giáp.
Lâm Phong, tân binh xuất sắc nhất khóa, đứng tựa lưng vào lan can thép. Cậu ta mặc bộ đồ bay màu đỏ rực nổi bật, mái tóc vuốt dựng cá tính và đôi mắt kiêu ngạo quét qua Huy đầy vẻ hoài nghi. Bên cạnh cậu ta là Duy Mạnh, chuyên gia cận chiến có vóc dáng hộ pháp, cơ bắp cuồn cuộn lộ ra dưới bộ đồ bay không tay, gương mặt bặm trợn đầy vẻ thách thức.
“Đại tá, đây là kẻ điên đã kích hoạt được Chronos-09 sao?” Duy Mạnh lên tiếng, giọng ồm ồm vang vọng khắp phòng chứa. Hắn nhìn vào mắt trái đỏ ngầu do xuất huyết võng mạc của Huy rồi cười khẩy. “Nhìn hắn như một cái xác không hồn vừa bò ra từ bãi rác thải hạt nhân. Để một kẻ phế thải thế này lái chiếc cơ giáp thử nghiệm đắt giá nhất hạm đội là một sự sỉ nhục đối với những phi công chính quy như chúng tôi.”
Lâm Phong không nói gì, nhưng đôi mắt sắc sảo của cậu ta chăm chú quan sát cách Huy di chuyển. Cậu ta nhận ra bờ vai trái của Huy hơi lệch xuống một góc phi tự nhiên, và cánh tay trái của cậu luôn giấu kín trong túi áo.
“Duy Mạnh, im lặng,” một giọng nói khàn đặc, thô bạo cắt ngang sự khiêu khích.
Đại úy Phong bước ra từ bóng tối của bệ nâng. Người đàn ông ba mươi lăm tuổi này sở hữu một thân hình săn chắc như tượng tạc, da ngăm đen vì sương gió hoang mạc, và cánh tay phải hoàn toàn là một chi máy titan màu xám tro rít lên những tiếng bánh răng cơ khí nhỏ mỗi khi chuyển động. Ánh mắt ông ta sắc lẹm như lưỡi kiếm plasma, nhìn xoáy vào Huy.
“Ở đây không có chỗ cho những lời rác rưởi,” Đại úy Phong gằn giọng. “Nhật Huy, Trần Quốc nói cậu có phản xạ dị biệt. Nhưng trong buồng lái của tôi, chỉ có kẻ sống sót mới được quyền lên tiếng. Duy Mạnh sẽ dùng chiếc Ares-01 để kiểm tra xem cậu có xứng đáng giữ lại cái thái dương cấy titan đó không. Lên máy!”
Nhật Huy cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cậu nhìn lên chiếc Chronos-09 đang treo trên giá đỡ thủy lực. Lớp vỏ hợp kim xám tro rỉ sét của nó chằng chịt những vết xước từ trận chiến trước, lò phản ứng Tachyon ở vai trái im lìm dưới ánh đèn phòng chứa. Cậu biết, việc leo lên khoang lái lúc này không khác gì tự sát, nhưng ánh mắt lạnh lùng của Trần Quốc ở phía sau đang khóa chặt lấy cậu. Nếu cậu lùi bước, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Huy dùng tay phải bám vào thang dây, cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp của chân để leo lên buồng lái chật hẹp, tối tăm của Chronos-09. Cánh tay trái bị liệt được cậu dùng đai an toàn buộc chặt vào thành ghế lái để tránh bị văng quật trong lúc chiến đấu.
*Phập!*
Đầu titan màu bạc của cáp thần kinh Titan-Link cắm thẳng vào cổng nơ-ron bên thái dương trái của Huy.
“Aaa!”
Một cơn đau buốt nhói chạy dọc tủy sống, khiến Huy hét lên một tiếng nghẹn ngào trong họng. Mắt trái cậu nhòe đi bởi một màn sương máu đỏ rực rỡ. Dòng điện lượng tử thô từ lò phản ứng Tachyon dội ngược thẳng vào vỏ não đang tổn thương của cậu. Chỉ số toàn vẹn vỏ não nhấp nháy màu đỏ cảnh báo trên kính bảo hộ: bốn mươi mốt phần trăm. Cơn sốt nơ-ron bắt đầu thiêu đốt đại não cậu.
“Đồng bộ thần kinh đạt ba mươi lăm phần trăm. Trạng thái Đồng bộ D,” giọng nói AI lạnh lùng của hệ thống vang lên.
Phía đối diện, chiếc cơ giáp hạng nặng Ares-01 của Duy Mạnh rầm rập bước vào đấu trường. Cỗ máy khổng lồ bọc thép dày màu đen tuyền phát ra những tiếng xả áp thủy lực nặng nề. Trên tay phải của nó, chiếc búa nhiệt năng Ares-Hammer bắt đầu rực sáng ánh lửa cam của năng lượng nhiệt lượng cực đại.
“Nhật Huy, để xem cái cơ giáp rác thải của cậu chịu được mấy búa của tôi!” Giọng Duy Mạnh vang lên đầy hung hãn qua kênh truyền thông.
*Uỳnh!*
Ares-01 lao lên. Duy Mạnh vung chiếc búa nhiệt năng khổng lồ quét ngang một đường tàn nhẫn sát mặt đất. Lực quán tính cực đại tạo ra một luồng sóng chấn động từ trường mạnh mẽ, thổi bay những tấm thép bảo vệ xung quanh và làm rung chuyển toàn bộ sàn đấu Vanguard-Barracks.
Nhật Huy nhìn thấy vệt sáng đỏ mờ ảo của đường búa quét trước một nhịp nhờ Tầm nhìn Quỹ đạo đỏ chập chờn. Cậu dùng tay phải giật mạnh cần điều khiển phản lực chân, kích hoạt kỹ năng bẻ lái phản lực cơ bản để bốc đầu Chronos-09 bay lên không trung.
*Vút!*
Cú nhảy né tránh thành công, nhưng áp lực gió tạt cực mạnh từ cú quét búa của Ares-01 vẫn đánh trúng chân phải của Chronos-09. Lực chấn động dội ngược mười phần trăm truyền thẳng qua cáp Titan-Link về đại não Huy, khiến cậu cảm thấy như có một chiếc búa tạ thực sự nện thẳng vào hộp sọ. Huy hộc ra một ngụm dịch vị đắng ngắt, mắt trái xuất huyết võng mạc dữ dội hơn, biến toàn bộ đấu trường thành một màu đỏ lòm.
“Đáng thương!” Duy Mạnh gầm lên, xoay người vung búa dọc từ trên xuống nhằm thẳng vào vai trái của Chronos-09.
Huy cố gắng dùng tay phải điều khiển khẩu súng xung lực từ trường Gauss-Rifle trên vai trái để bắn chặn. Những thanh kim loại siêu thanh bắn ra liên tục, găm thẳng vào Ares-01. Nhưng *keng! Keng! Keng!* – đạn động năng bị dội ngược hoàn toàn bởi lớp giáp vai bọc titan dày gấp ba lần bình thường của chiếc cơ giáp hạng nặng.
Khấu hao lực giật vật lý quá lớn từ khẩu Gauss-Rifle dội ngược về khung xương vai trái vốn đã yếu của Chronos-09. Một tiếng *rắc* khô khốc vang lên qua hệ thống cảm biến. Khung xương vai trái bị rạn nứt nhẹ.
Đứng ngoài đài quan sát, Lâm Phong khoanh tay trước ngực, đôi mắt sắc lẹm không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Cậu ta nhìn vào bảng phân tích tần số di chuyển của Chronos-09 trên màn hình máy tính cầm tay.
“Quỹ đạo né tránh của hắn... hoàn toàn phi logic vật lý,” Lâm Phong lẩm bẩm, chân mày nhíu chặt. “Hắn không hề nhìn bằng camera ngoài. Hắn bẻ lái trước khi Duy Mạnh vung búa đúng không phẩy năm giây. Làm sao một kẻ có vỏ não rách nát lại có tốc độ phản xạ nơ-ron vượt qua cả giới hạn sinh học như vậy?”
Trên đài chỉ huy, Đại úy Phong nhìn chằm chằm vào biểu đồ năng lượng của hai cơ giáp. Gương mặt ông ta lạnh tanh, cánh tay máy titan khẽ siết chặt lại thành nắm đấm.
“Đủ rồi. Đấu tập kiểu này chỉ làm tốn thời gian,” Đại úy Phong lạnh lùng ra lệnh qua hệ thống điều khiển trung tâm. “Tắt toàn bộ hệ thống lá chắn năng lượng của cả hai bên. Để xem khi đối mặt với cái chết thực sự, phản xạ của cậu ta có còn nhanh hơn đạn không.”
“Cái gì? Đại úy!” Giọng Huy Hoàng hốt hoảng vang lên từ phòng kỹ thuật nhưng lập tức bị Phong ngắt kết nối cưỡng bức.
*Cạch. Cạch.*
Hàng rào bảo vệ màu xanh lam nhạt xung quanh Chronos-09 và Ares-01 đồng loạt tắt ngúm. Đấu trường lúc này chỉ còn lại hai khối thép thô ráp đối đầu trực diện không có màng chắn bảo vệ. Mọi đòn đánh lúc này đều sẽ gây ra tổn thương vật lý trực tiếp và tàn phá hệ thần kinh của phi công.
Nhận được mật lệnh ngầm từ Tống Sơn qua kênh liên lạc riêng, Duy Mạnh nở một nụ cười tàn nhẫn. Hắn gạt cần tăng công suất của búa nhiệt năng lên mức cực hạn một trăm hai mươi phần trăm. Lưỡi búa khổng lồ rít lên điên cuồng, tỏa ra nhiệt lượng thiêu rụi cả không khí xung quanh, tạo thành những quầng sáng méo mó.
“Nhật Huy! Chết đi!”
Duy Mạnh thúc mạnh động cơ phản lực sau lưng Ares-01, lao thẳng vào vị trí của Chronos-09 với tốc độ kinh hoàng. Khối thép nặng hàng chục tấn áp sát trong tích tắc, vung chiếc búa nhiệt năng rực sáng từ trên cao xuống, khóa chặt mọi góc thoát hiểm vật lý của Huy.
Trong buồng lái tối tăm, Nhật Huy cảm thấy hơi thở của cái chết đang cận kề. Vết sẹo bên thái dương trái của cậu giật mạnh, máu tươi chảy dọc xuống má, thấm đỏ cả cổ áo bay xám tro. Cậu muốn né tránh, nhưng cánh tay trái bị liệt không thể hỗ trợ điều khiển cần phụ, và khớp gối trái của Chronos-09 đang rên rỉ vì quá nhiệt.
Lưỡi búa rực lửa của Duy Mạnh chỉ còn cách kính buồng lái của Huy chưa đầy hai mét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!