Mỏ Neo Nhận Thức
Tiếng mưa nhân tạo rào rào nện xuống mái vòm polymer của thuộc địa Kepler-452b không đủ sức dập tắt sự im lặng đến rợn người bên trong căn hộ khu B-12. Nằm ở góc khuất của khu cư xá quân sự Vanguard sập xệ, căn phòng rộng chưa đầy mười lăm mét vuông của Nhật Huy ngập tràn mùi dầu máy rỉ sét, mùi ozone cháy khét và hơi ẩm mốc của những tấm thảm mục. Ánh sáng neon đỏ từ bảng cảnh báo áp lực ngoài hành lang hắt qua khe cửa sổ bám đầy bụi quặng, rạch những vệt dài như máu lên bức tường kim loại xám xịt treo đầy bản vẽ cơ khí rách nát.
Huy ngồi bệt dưới sàn nhà, lưng tựa chặt vào thành giường sắt rỉ sét. Cánh tay trái của cậu buông thõng, bất động hoàn toàn. Cảm giác mất xúc giác vĩnh viễn biến phần chi thể ấy thành một khối hợp kim chết lạnh ngắt, dẫu cậu có cố dùng ý chí ép buộc các bó cơ cử động, đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ của các dây thần kinh đã bị silic hóa. Trên thái dương trái, vết sẹo mổ titan màu bạc vẫn còn rỉ ra một vệt dịch lỏng lẫn máu đỏ sẫm – dấu vết của sợi cáp Titan-Link bị giật ra thô bạo đêm qua. Mắt trái cậu đỏ ngầu, võng mạc xuất huyết vĩnh viễn biến một nửa tầm nhìn của Huy thành một thế giới nhuộm sắc đỏ lòm của hoàng hôn thuộc địa.
Đột nhiên, một tiếng rít tần số cao bùng lên trong màng nhĩ Huy, nhức nhối như một mũi khoan thép cắm sâu vào đại não.
Cơn ác mộng mang tên "Lắng nghe âm thanh tương lai" lại ập đến.
*Uỳnh!*
Tiếng nổ xé toạc không gian vang lên bên tai Huy. Nó chân thực đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi thuốc súng cháy và nhiệt độ nóng bỏng của một luồng khí nổ tạt qua mặt.
“Né ra! Lâm Phong, né bên phải!”
Tiếng hét thất thanh của Khánh An vang lên trong máy vô tuyến, nghẹn lại bởi tiếng rít của kim loại bị vặn xoắn dưới áp lực hàng vạn tấn. Tiếng động cơ phản lực của chiếc Aegis-03 gầm rú điên cuồng trước khi bị dập tắt bởi một tiếng va chạm vật lý khô khốc.
“Không! Đừng!” Huy ôm chặt lấy đầu, gào thét điên cuồng. Cậu dùng bàn tay phải còn lành lặn cào cấu xuống sàn nhà thép, móng tay miết mạnh tạo ra những tiếng ken két ghê người.
Nhưng xung quanh cậu, căn phòng B-12 vẫn im lìm. Không có tiếng nổ nào cả. Không có tiếng hét của Khánh An. Không có trận chiến nào của Lâm Phong. Đó là âm thanh của năm giây tiếp theo trong tương lai – một kịch bản tử vong được định sẵn mà vỏ não tổn thương của cậu vừa vô tình đồng bộ trước.
Huy điên cuồng đập phá. Cậu vung tay phải gạt phăng chiếc cốc kim loại trên bàn làm việc, khiến nó đập vào vách tường vang lên một tiếng *xoảng* chói tai. Tiếng động thực tại ấy va đập với tiếng nổ của tương lai trong đầu cậu, tạo thành một mớ hỗn âm hỗn loạn, đẩy nhịp tim của Huy lên mức một trăm bốn mươi nhịp một phút. Cậu không thể phân biệt được đâu là hiện tại của căn phòng tối tăm này, và đâu là cái chết năm giây sau ngoài chiến trường.
“Nhìn xem, em trai. Em lại yếu đuối như thế rồi.”
Từ góc tối của căn phòng, luồng không khí bỗng chốc lạnh ngắt. Những vệt nhiễu sọc đỏ chập chờn bùng lên, ngưng tụ lại thành một hình dáng quen thuộc.
Bản sao ảo Nhật Anh-Beta đứng đó. Cô mặc bộ đồ bay phi công thế hệ cũ bám đầy bụi phóng xạ xám tro, gương mặt xinh đẹp nhưng nhợt nhạt như xác chết, đôi mắt hoàn toàn là một màu xanh lam sáng rực không chút cảm xúc. Giọng nói của cô vang lên, méo mó và mang âm điệu kim khí của một hệ thống AI bị lỗi thuật toán.
“Hệ thần kinh của em đã rách nát rồi, Huy ạ. Chỉ số vỏ não chỉ còn bốn mươi hai phần trăm. Mỗi lần em nhìn thấy tương lai, em lại dâng hiến một phần linh hồn cho cỗ máy Chronos-09 đó. Tại sao còn phải chịu đựng? Hãy để lò phản ứng quá tải đi. Hãy giải thoát cho chính mình... giống như chị mười năm trước.”
“Biến đi! Chị không phải là chị Nhật Anh!” Huy hét lên, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định. Cậu biết đó chỉ là một phân mảnh ảo giác do não bộ tổn thương tự tạo ra từ mặc cảm tội lỗi sâu thẳm, nhưng hình ảnh Nhật Anh-Beta cứ tiến lại gần, bàn tay tàng hình của cô ta vươn ra, định chạm vào vết sẹo thái dương đang rỉ máu của cậu.
*Cạch.*
Tiếng khóa cửa điện tử khẽ reo lên một nhịp ngắn. Cánh cửa bọc thép của căn hộ B-12 trượt sang bên.
Nhã Phương lao vào phòng. Nữ bác sĩ quân y vẫn mặc nguyên bộ đồ tác chiến dính đầy tàn tro từ hangar đêm qua, mái tóc buộc vội xơ xác và đôi mắt mệt mỏi sau cặp kính cận mỏng đầy vẻ hốt hoảng. Nhìn thấy Huy đang điên cuồng tự cào cấu vào vết thương trên đầu, cô không hề do dự, lập tức ném chiếc túi cứu thương xuống sàn và lao thẳng về phía cậu.
“Huy! Dừng lại ngay!”
Nhã Phương dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để ghì chặt lấy cánh tay phải đang điên cuồng của Huy. Nhưng trong cơn hoảng loạn của ảo giác, sức mạnh nơ-ron bộc phát khiến Huy trở nên khỏe mạnh một cách phi thường. Cậu gạt mạnh tay, đẩy Nhã Phương ngã chúi về phía trước, đầu cô đập vào cạnh giường sắt vang lên một tiếng *cốp* đau đớn.
Nhật Anh-Beta vẫn đứng đó, cười lạnh lùng: “Giết cô ta đi, Huy. Cô ta là người của hạm đội. Cô ta muốn mổ hộp sọ của em đấy.”
“Tránh ra!” Huy gầm lên, bàn tay phải của cậu bóp chặt lấy cổ họng Nhã Phương, đè cô xuống sàn nhà lạnh lẽo. Ánh mắt cậu dại đi, đồng tử giãn nở hoàn toàn, không còn một tia lý trí nào của con người.
Nhã Phương bị nghẹt thở, gương mặt cô đỏ bừng lên vì thiếu oxy. Nhưng thay vì hoảng sợ, đôi mắt cô nhìn thẳng vào mắt Huy với một sự kiên định và trắc ẩn sâu sắc. Tay phải cô run rẩy mò mẫm vào túi áo blouse, rút ra một ống tiêm tự động chứa dung dịch màu xanh lục huỳnh quang – Thuốc ức chế thần kinh Aegis-M nồng độ cao mà cô đã liều mạng trích xuất lén lút trước khi kho thuốc bị niêm phong.
*Phập!*
Nhã Phương dùng hết sức lực còn lại, găm thẳng mũi kim áp lực của ống tiêm vào động mạch cổ bên phải của Huy.
Tiếng *xì* nhẹ của khí nén vang lên. Luồng dược chất lạnh buốt được bơm trực tiếp vào dòng máu đang sôi sục của cậu, lao thẳng lên đại não để dập tắt các liên kết nơ-ron lượng tử đang quá tải.
Bàn tay đang siết cổ Nhã Phương của Huy đột ngột mất lực. Cậu khựng lại, đôi mắt trừng trừng co rút mạnh. Những vệt sọc đỏ của Nhật Anh-Beta chao đảo dữ dội rồi tan biến vào bóng tối như một làn khói bị gió thổi bạt. Huy đổ sụp xuống bên cạnh Nhã Phương, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.
Nhã Phương ho sặc sụa, cô ôm lấy cổ họng bầm tím, cố gắng ngồi dậy. Không một lời than vãn về vết thương trên đầu hay vết siết trên cổ, cô bò lại gần, nâng đầu Huy đặt lên đùi mình.
“Huy... nhìn tôi này. Huy!”
Nhật Huy từ từ mở mắt. Nhưng ánh mắt cậu trống rỗng, vô hồn như một tờ giấy trắng. Cậu nhìn chằm chằm vào gương mặt của Nhã Phương ở cự ly gần, nhưng đồng tử không hề hội tụ.
“Cô... là ai?” Giọng Huy khản đặc, lạnh ngắt. “Đây là đâu? Tôi... tôi tên là gì?”
Nhã Phương cảm thấy tim mình như thắt lại. Thuốc Aegis-M đã cắt được cơn co thắt nơ-ron lượng tử, nhưng tác dụng phụ tàn nhẫn của nó – sự suy giảm trí nhớ dài hạn – đang bắt đầu xóa sạch những mảnh ký ức cuối cùng của cậu. Cậu đã quên cô. Cậu đang quên đi chính bản thân mình.
“Mai! Đưa cho chị mảnh chip trên cổ cậu ấy!” Nhã Phương hét lớn về phía cửa.
Y tá Mai lúc này mới dám run rẩy bước vào phòng, tay cầm chiếc máy quét nơ-ron cầm tay. Cô nhanh chóng tháo sợi dây chuyền bạc trên cổ Huy, để lộ mảnh chip hợp kim mỏng cỡ ngón tay cái – Di ảnh kỹ thuật số Nhật Anh.
Nhã Phương giật lấy mảnh chip, ấn mạnh nó vào lòng bàn tay phải của Huy. Cô áp chặt tay mình lên tay cậu, ép những ngón tay của Huy siết chặt lấy khối kim loại lạnh lẽo.
“Huy, nghe tôi nói đây! Áp dụng phương pháp Mỏ Neo Nhận Thức ngay lập tức!” Nhã Phương gằn giọng, tiếng nói của cô vang lên bên tai cậu như một mệnh lệnh y khoa không thể chối từ. “Tập trung vào lòng bàn tay cậu. Cảm nhận độ lạnh của hợp kim. Cảm nhận hơi ấm từ da thịt tôi. Nhìn vào mảnh chip!”
Một luồng sáng xanh lam dịu nhẹ bùng lên từ bề mặt trầy xước của mảnh chip. Bức ảnh động của Nhật Anh mười năm trước hiện lên, cô đang mỉm cười rạng rỡ dưới ánh nắng vàng nhạt của thuộc địa Kepler trước khi thảm họa xảy ra.
Tần số sóng điện từ cực thấp từ mảnh chip truyền qua các thụ cảm cảm giác ở lòng bàn tay phải của Huy, lao dọc theo dây thần kinh hướng tâm lên vùng dưới đồi của não bộ. Đó là mỏ neo vật lý duy nhất còn sót lại của cậu trong thế giới này.
“Nhật... Nhật Anh...” Huy lẩm bẩm, một tia sáng lý trí cực nhỏ bắt đầu nhen nhóm trong đôi mắt giãn nở của cậu.
“Đúng thế, đó là chị gái cậu. Và cậu là Nhật Huy, phi công duy nhất của Chronos-09,” Nhã Phương nói, giọng cô dịu lại, nhưng chứa đựng một sức mạnh tinh thần to lớn để nâng đỡ nhận thức đang sụp đổ của cậu. “Tôi là Nhã Phương, bác sĩ điều trị của cậu. Cậu đang ở căn hộ B-12. Không có chiến trường nào ở đây cả. Không có tiếng nổ nào cả. Cậu an toàn rồi.”
Huy siết chặt mảnh chip trong tay. Hơi ấm từ bàn tay của Nhã Phương và tần số ổn định của di ảnh dần kéo ý thức của cậu ra khỏi vũng lầy của hai luồng thực tại song song. Những tiếng la hét từ tương lai nhỏ dần rồi biến mất hẳn, nhường chỗ cho tiếng mưa rơi đều đặn ngoài mái vòm thuộc địa. Đồng tử của cậu dần thu nhỏ lại, tiêu cự tập trung vào gương mặt đang lo lắng đến phát khóc của Nhã Phương.
“Nhã... Phương...” Huy thì thầm, một giọt nước mắt lẫn máu chảy ra từ khóe mắt trái đỏ ngầu. “Tôi... tôi lại quên nữa rồi phải không? Tôi không nhớ... tên của trường học thời thơ ấu của mình nữa... Nó biến mất rồi. Chỉ còn lại một khoảng trống đen kịt.”
Nhã Phương im lặng, cô dùng ngón tay nhẹ nhàng lau đi vệt máu trên má cậu. Cô biết, mỗi lần Huy sử dụng tiên tri năm giây để thay đổi định mệnh, cái giá phải trả là một phần ký ức của cậu sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn. Không có cách nào hồi phục. Không có thuốc nào chữa lành. Cậu đang tự tiêu xài chính bản thân mình để đổi lấy sự tồn tại của những người xung quanh.
“Không sao cả, Huy,” Nhã Phương thì thầm, giọng cô nghẹn ngào. “Chỉ cần cậu còn nhớ tôi, còn nhớ chị Nhật Anh... tôi sẽ là mỏ neo giữ cậu lại với thực tại này.”
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Tiếng chuông cảnh báo dồn dập, chói tai đột ngột vang lên từ chiếc vòng đeo tay quân sự của Huy, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng vừa được thiết lập.
Một luồng ánh sáng hologram màu xanh lục bảo bùng lên từ chiếc vòng, chiếu ra biểu tượng phù hiệu của Hạm đội Không gian Chiến lược Vanguard cùng với gương mặt vuông vức, lạnh lùng của Đại tá chỉ huy Trần Quốc.
“Phi công thử nghiệm Nhật Huy,” giọng nói nghiêm nghị của Trần Quốc vang lên qua loa phát thanh, mang theo áp lực kỷ luật sắt đá của quân đội. “Mật lệnh triệu tập khẩn cấp. Cậu có mười lăm phút để có mặt tại Doanh trại huấn luyện Vanguard-Barracks. Mọi sự chậm trễ đều sẽ bị khép vào tội đào ngũ và chống lệnh chỉ huy trong tình trạng khẩn cấp. Nhắc lại, có mặt ngay lập tức.”
Luồng hologram tắt phụt, để lại một dấu chấm hỏi đỏ rực nhấp nháy liên tục trên cổ tay Huy như một chiếc đồng hồ đếm ngược tử thần mới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!