Nhạc nềnEpicBattle2

Bức Tường Y Tế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít chói tai của lò phản ứng Tachyon trên chiếc Chronos-09 vẫn còn ong ong trong màng nhĩ của Nhã Phương khi cô dùng hết sức lực tàn cướp giật Nhật Huy ra khỏi buồng lái ngập khói độc. Đêm đó, cả hangar số 4 chìm trong tàn tro và những tia lửa điện xanh lam chập chờn. Khi bánh xe của cáng cứu thương quân sự rầm rập lao qua dãy hành lang vô trùng của phân khu Vanguard-Medical, Nhã Phương cảm thấy bàn tay mình ướt đẫm. Đó không chỉ là mồ hôi của sự hoảng loạn, mà còn là máu tươi từ vết rách sâu hoắm trên thái dương trái của Huy, nơi sợi cáp thần kinh Titan-Link vừa bị giật ra một cách thô bạo.


Trong phòng hồi sức cấp cao bọc thép cách âm, ánh sáng neon trắng lạnh lẽo hắt lên gương mặt hốc hác của chàng thiếu niên mười chín tuổi. Nhật Huy nằm im lìm giữa mớ dây rợ chằng chịt, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới lớp áo bệnh nhân màu xám tro. Mắt trái của cậu nhắm nghiền, nhưng khóe mắt vẫn đọng lại vệt máu khô màu sẫm – di chứng vĩnh viễn của sự xuất huyết võng mạc sau khi chạm ngưỡng đồng bộ thần kinh lượng tử chín mươi phần trăm. Cánh tay trái của cậu buông thõng bên mép giường, hoàn toàn mất đi xúc giác, lạnh ngắt như một khối hợp kim chết.


Nhã Phương run rẩy cầm chiếc Máy quét nơ-ron cầm tay (Neural Scanner), áp hai đầu điện cực bằng titan lạnh buốt vào thái dương rỉ máu của Huy. Tiếng bíp kéo dài của máy quét vang lên, cắt nát sự im lặng đến nghẹt thở của căn phòng. Trên màn hình tinh thể lỏng, những đường sóng não lượng tử hiện lên dưới dạng các đỉnh nhọn màu đỏ rực, hỗn loạn và đứt gãy như một bản đồ địa chấn sau một trận động đất hủy diệt.


“Chỉ số toàn vẹn vỏ não... bốn mươi hai phần trăm,” Nhã Phương thì thầm, giọng cô nghẹn lại sau lớp khẩu trang vô trùng. “Cơn động kinh nơ-ron cấp độ một đã phá hủy gần như toàn bộ lớp myelin bảo vệ. Các tế bào thần kinh đang bị silic hóa vĩnh viễn dưới tác động của bức xạ Tachyon.”


Đây là cái giá của việc bẻ cong thời gian. Năm giây tiên tri ngắn ngủi ngoài chiến trường đổi lấy một phần ba mạng sống của cậu ở thực tại. Nếu chỉ số này tụt xuống dưới ba mươi phần trăm, Huy sẽ hoàn toàn rơi vào trạng thái điên loạn cục bộ, hoặc tệ hơn là chết não lâm sàng.


“Bác sĩ Phương... chúng ta phải báo cáo thông số này lên bộ chỉ huy hạm đội sao?”


Y tá trợ lý Mai, cô gái hai mươi mốt tuổi với gương mặt nhợt nhạt vì sợ hãi, run rẩy đứng bên cạnh bảng điều khiển trung tâm. “Theo luật kỷ luật quân sự của dự án Chronos, bất kỳ phi công thử nghiệm nào có chỉ số toàn vẹn vỏ não dưới năm mươi phần trăm đều phải bị thải loại ngay lập tức và đưa vào diện cách ly đặc biệt để... để nghiên cứu sinh học vô trùng.”


Nhã Phương siết chặt chiếc máy quét trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cách ly đặc biệt? Cô biết rõ thuật ngữ giảm nhẹ đó thực chất nghĩa là gì dưới trướng của Đại tá phản bội Tống Sơn và các nhà khoa học điên rồ của tập đoàn Aegis Dynamics. Họ sẽ mổ phanh hộp sọ của Huy, tước đoạt vỏ não dị biệt của cậu để đúc thành một lõi AI hỗ trợ khác, giống như những gì họ đã làm với người chị quá cố Nhật Anh mười năm trước.


“Không được báo cáo,” Nhã Phương quyết định, ánh mắt cô trở nên sắc lạnh và kiên định dưới cặp kính cận mỏng. “Chúng ta sẽ làm giả hồ sơ y tế. Mai, em hãy chuẩn bị một đĩa dữ liệu quét nơ-ron của một phi công bình thường, lấy mẫu của Minh Khang từ tuần trước. Chúng ta sẽ ghi đè lên hệ thống hiển thị trung tâm.”


“Nhưng... nếu Sĩ quan giám sát Trung phát hiện ra, chúng ta sẽ bị đưa ra tòa án quân sự vì tội phản quốc!” Mai lắp bắp, hai tay ôm chặt lấy kẹp hồ sơ.


“Nếu chúng ta không làm, cậu ấy sẽ chết trên bàn mổ của chúng,” Nhã Phương gằn giọng, cắt đứt sự do dự của cô trợ lý trẻ. “Làm ngay đi!”


Đúng lúc Mai vừa cắm chiếc đĩa dữ liệu giả lập vào cổng nạp của máy chủ hiển thị, tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên từ phía ngoài hành lang bọc thép. Tiếng đế giày quân dụng nện xuống sàn kim loại rầm rập như những nhát búa gõ vào dây thần kinh đang căng thẳng tột độ của Nhã Phương.


Cửa phòng hồi sức đột ngột bị đẩy mạnh sang hai bên. Sĩ quan giám sát kỷ luật Trung bước vào, theo sau là hai binh lính quân cảnh vũ trang hạng nặng với súng trường laser lên nòng sẵn. Trung là một người đàn ông trung niên với gương mặt nghiêm khắc không một nụ cười, mặc bộ quân phục chỉnh tề mang phù hiệu kỷ luật hạm đội màu đỏ máu. Đôi mắt ti hí xảo quyệt của ông ta quét qua căn phòng, dừng lại rất lâu trên vệt máu khô nơi khóe mắt của Nhật Huy.


“Bác sĩ Nhã Phương,” Trung lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa áp lực quân sự nặng nề. “Tôi nhận được báo cáo về biến động năng lượng bất thường trong hangar số bốn đêm qua. Phi công thử nghiệm Nhật Huy đã tự ý khởi động Chronos-09 và đồng bộ vượt ngưỡng chín mươi phần trăm. Tôi cần kiểm tra trực tiếp chỉ số sóng não của cậu ta ngay lập tức.”


Nhã Phương bước lên một bước, dùng thân mình mảnh khảnh che chắn trước giường bệnh của Huy. Cô cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy: “Sĩ quan Trung, bệnh nhân vừa trải qua một cơn sốc phản phệ nơ-ron cực hạn. Hiện tại cậu ấy đang trong trạng thái hôn mê sâu và hệ thần kinh cực kỳ nhạy cảm với mọi kích thích bên ngoài. Bất kỳ cuộc kiểm tra thô bạo nào lúc này đều có thể dẫn đến đột quỵ vĩnh viễn.”


Trung không hề lùi bước. Ông ta giơ chiếc thiết bị đo chỉ số toàn vẹn vỏ não cầm tay quân dụng lên, ánh sáng đỏ của camera quét trên đầu máy bắt đầu chớp nháy. “Kỷ luật hạm đội là tối thượng, bác sĩ. Tôi có lệnh từ Đại tá Tống Sơn để xác minh xem liệu phi công này có đang giả vờ điên loạn để trốn tránh nghĩa vụ chiến đấu hay không. Tránh ra.”


“Tôi không thể tránh,” Nhã Phương gằn giọng, ánh mắt cô đối diện thẳng với Trung không một chút sợ hãi. “Với tư cách là bác sĩ trưởng ca điều trị, tôi cảnh báo ông: lò phản ứng thời gian của Chronos-09 đã rò rỉ một lượng lớn hạt Tachyon tự do vào cơ thể Huy. Hiện tại, bức xạ lượng tử trên người cậu ấy chưa phân rã hết. Nếu ông sử dụng thiết bị quét cầm tay của ông ở cự ly gần thế này, từ trường lượng tử dư thừa sẽ phá hủy hoàn toàn cảm biến tinh thể nhạy cảm của nó, hoặc tệ hơn là kích hoạt một cơn phóng điện ngược thiêu rụi vỏ não của bệnh nhân. Ông có muốn chịu trách nhiệm trước bộ chỉ huy tối cao nếu vật mẫu duy nhất của dự án Chronos biến thành một đống tro tàn không?”


Lời cảnh báo mang tính chuyên môn y khoa đanh thép của Nhã Phương khiến Trung khựng lại. Đôi lông mày rậm của ông ta nhíu chặt. Ông ta biết rõ sự đáng sợ của bức xạ hạt Tachyon – thứ năng lượng bẻ cong thời gian đã từng san phẳng cả một phân khu nghiên cứu mười năm trước. Sự do dự thoáng qua trong ánh mắt của gã sĩ quan kỷ luật.


Nắm lấy cơ hội đó, Nhã Phương khéo léo chỉ tay về phía màn hình hiển thị trung tâm của phòng bệnh, nơi Mai vừa hoàn thành việc tráo đổi dữ liệu. “Nếu ông muốn xem số liệu, hệ thống giám sát của phòng bệnh đã ghi nạp đầy đủ. Chỉ số toàn vẹn vỏ não của Huy hiện tại đang dao động ở mức sáu mươi lăm phần trăm – nằm trong ngưỡng Chỉ số 50% - 80% (Cảnh báo). Đây là trạng thái tổn thương nhẹ thường gặp ở các phi công thử nghiệm sau ca bay quá tải. Cậu ấy chỉ cần nghỉ ngơi và sử dụng thuốc ức chế thần kinh Aegis-M nồng độ thấp để phục hồi.”


Trung quay sang nhìn màn hình hiển thị. Những đường sóng não giả lập của Minh Khang chạy đều đặn với màu xanh lục an toàn, hoàn toàn không có các đỉnh nhọn xung đột nơ-ron thực tế của Huy. Gã sĩ quan kỷ luật bước lại gần máy chủ, ngón tay đeo găng da gõ nhẹ lên bàn phím điều khiển để kiểm tra chữ ký số của đĩa dữ liệu.


Trong góc tối, y tá Mai nín thở, hai tay siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay. Chỉ cần Trung phát hiện ra mã nạp sóng nơ-ron của đĩa dữ liệu này không trùng khớp với mã sinh học di truyền của Huy, tất cả bọn họ sẽ bị bắn hạ ngay lập tức.


Nhưng may mắn thay, thuật toán bẻ khóa nạp dữ liệu của Mai đã hoạt động hoàn hảo. Chữ ký số hiển thị trạng thái tương thích an toàn. Trung từ từ hạ chiếc thiết bị quét cầm tay xuống, nhưng ánh mắt nghi ngờ vẫn không hề giảm bớt.


“Sáu mươi lăm phần trăm sao?” Trung hừ lạnh một tiếng, quay lại nhìn Huy đang nằm bất động. “Một phi công vừa bẻ cong thời gian để tiêu diệt ba cỗ Aegis-Guard mà chỉ bị tổn thương nhẹ thế này? Thật là một kỳ tích đáng kinh ngạc. Hoặc là... cậu ta sở hữu một cấu trúc não bộ dị biệt vượt qua mọi quy luật sinh học, hoặc là có kẻ đang cố tình che giấu điều gì đó ở đây.”


Trung bước đến sát giường bệnh, cúi người nhìn thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Huy. Gã sĩ quan đưa bàn tay thô bạo bóp chặt lấy bả vai trái của chàng thiếu niên, dùng lực rất mạnh để kiểm tra phản ứng cơ bắp. Cánh tay trái của Huy vẫn buông thõng, hoàn toàn không có một chút co rút hay phản xạ đau đớn nào do dây thần kinh đã bị liệt vĩnh viễn.


“Cậu ta sẽ tỉnh lại sau bao lâu?” Trung hỏi, mắt vẫn không rời khỏi Huy.


“Ít nhất là hai mươi tư giờ nữa,” Nhã Phương trả lời, cô bước đến gạt tay Trung ra khỏi vai Huy một cách lịch sự nhưng kiên quyết. “Tôi yêu cầu ông tôn trọng quy trình điều trị vô trùng của bệnh viện.”


Trung đứng thẳng dậy, chỉnh lại nếp áo quân phục. Ông ta nở một nụ cười lạnh lùng, đầy ẩn ý. “Được rồi, bác sĩ Phương. Tôi sẽ để cậu ta yên... trong lúc này. Nhưng đừng quên, hạm đội Vanguard không nuôi dưỡng những kẻ vô dụng hay những kẻ điên lập dị. Tôi sẽ quay lại đây sau đúng hai mươi tư giờ nữa. Kiểm tra đột xuất trực tiếp. Nếu lúc đó chỉ số toàn vẹn vỏ não của cậu ta có một li lệch pha so với những gì hiển thị trên màn hình kia... cả cô và cô trợ lý trẻ đây đều sẽ phải giải thích trước tòa án quân sự của Đại tá Tống Sơn.”


Nói xong, Trung quay lưng bước ra khỏi phòng hồi sức, xua tay ra hiệu cho hai binh lính quân cảnh rút lui. Tiếng cửa bọc thép khép lại rầm một tiếng, trả lại sự im lặng lạnh lẽo cho căn phòng.


Nhã Phương đổ sụp xuống chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo blouse trắng. Cô tháo chiếc khẩu trang vô trùng ra, hít một hơi thật sâu để ổn định lại nhịp tim đang đập liên hồi như muốn vỡ tung lồng ngực. Tai họa đã được trì hoãn, nhưng chiếc thòng lọng quanh cổ họ đang siết chặt lại từng giờ.


“Bác sĩ Phương... chúng ta phải làm gì tiếp theo?” Mai khóc không thành tiếng, run rẩy thu dọn đĩa dữ liệu giả. “Trung sẽ quay lại sau hai mươi tư giờ. Lúc đó Huy chắc chắn chưa thể phục hồi nơ-ron về mức sáu mươi lăm phần trăm thực tế được. Thuốc ức chế Aegis-M trong kho y tế đã bị Tống Sơn khóa niêm phong hoàn toàn rồi!”


Nhã Phương không trả lời. Cô nhìn chằm chằm vào Nhật Huy, người vẫn đang chìm sâu trong cơn hôn mê. Trên thái dương của cậu, vệt máu tươi lại rỉ ra qua lớp băng gạc trắng, hắt lên thứ ánh sáng huỳnh quang xanh lam nhạt của bức xạ Tachyon chưa phân rã hết.


Bất chợt, ánh mắt của Nhã Phương dừng lại ở một điểm bất thường phía sau giá đỡ của chiếc màn hình theo dõi điện tâm đồ treo trên tường phòng bệnh.


Một chấm đỏ siêu nhỏ, kích thước chưa bằng hạt cát, đang nhấp nháy một cách đều đặn và âm thầm trong bóng tối của khe hở kim loại.


Đó không phải là linh kiện của hệ thống y tế bệnh viện. Đó là một thiết bị giám sát nơ-ron từ xa, sử dụng công nghệ truyền dẫn sóng nơ-ron lượng tử độc quyền của tập đoàn Aegis Dynamics. Trung đã lén cài đặt nó vào phòng hồi sức từ trước để âm thầm ghi nạp và truyền phát toàn bộ dao động sóng não thực tế của Huy về máy chủ của ông ta mà không cần thông qua hệ thống hiển thị của phòng bệnh.


Nhã Phương bàng hoàng nhận ra: mọi lời nói dối của cô, mọi nỗ lực tráo đổi dữ liệu của Mai, và cả trạng thái tổn thương nơ-ron thực tế bốn mươi hai phần trăm của Huy... có thể đã bị phơi bày hoàn toàn ngay dưới bức tường y tế tưởng chừng như an toàn này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!