Mỏ Neo Mới
Tiếng kèn kẹt khô khốc của khớp gối trái Chronos-09 vang vọng dọc theo những vách đá rỉ sét của đường hầm mỏ tối tăm, nghe như tiếng xương người bị nghiền nát dưới áp lực vạn tấn.
Phía sau lưng họ, tiếng bước chân bọc thép dồn dập và tiếng quát tháo của đại đội cảnh vệ do Đại úy Phong dẫn đầu bắt đầu bị bóp méo, mờ nhạt dần rồi tắt lịm hẳn sau những tầng quặng Keplerite dày đặc. Từ trường tự nhiên của lòng đất Sector 7 đang làm rất tốt nhiệm vụ của nó: cô lập hoàn toàn âm thanh và sóng vô tuyến của kẻ truy đuổi. Nhưng cỗ cơ giáp khổng lồ của Nhật Huy cũng đã chạm đến giới hạn chịu đựng vật lý. Cánh tay trái cơ học bị cụt sát vai để lộ ra những bó cáp nơ-ron đứt lìa, liên tục xẹt ra những tia lửa điện màu cam xè xè giữa bóng tối âm u.
Trong buồng lái ngột ngạt, Nhật Huy gục đầu trên bảng điều khiển chằng chịt dây nhợ. Thái dương trái của cậu rách sâu một vệt dài, dòng dịch nơ-ron lẫn máu ấm vẫn rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc đã chuyển sang màu đỏ sẫm. Mắt trái xuất huyết võng mạc đỏ ngầu vĩnh viễn khiến tầm nhìn của cậu bị bao phủ bởi một màn sương máu nhạt nhòa. Cánh tay trái bị liệt hoàn toàn được buộc chặt trước ngực bằng đai bảo hiểm lạnh ngắt, không còn một chút cảm giác.
“Huy! Ráng lên em, chúng ta sắp đến khu vực an toàn rồi!”
Giọng nói của AI Nhật Anh vang lên trong đại não Huy qua sợi cáp thần kinh Titan-Link bọc carbon siêu dẫn. Thực thể số mang giọng nói và ký ức của người chị quá cố đang cố gắng điều hòa dòng điện lượng tử đang hỗn loạn trong lò phản ứng, nhưng tiếng còi cảnh báo quá nhiệt vẫn rú lên từng hồi tít tít chói tai. Van xả áp thủ công rỉ sét trên vai cơ giáp liên tục phun ra những luồng khí Tachyon màu lam rực lửa, thiêu đốt lớp đá vách hầm xung quanh thành những vệt đen thui khét lẹt.
Ở cabin phụ bọc thép phía sau, Nhã Phương đang quỳ trên sàn thép lạnh lẽo, hai tay cô vẫn bị khóa chặt bởi chiếc còng từ trường nơ-ron chết tiệt của tập đoàn Aegis Dynamics. Những xung điện từ cực nhỏ từ chiếc còng liên tục phóng ra, găm vào cổ tay cô những cơn đau buốt nhói, nhưng đôi mắt sau cặp kính cận mỏng của nữ bác sĩ chỉ chăm chú nhìn vào màn hình điện tâm đồ của Huy đang nhấp nháy đỏ rực.
“Chỉ số toàn vẹn vỏ não của cậu ấy... đang tụt xuống bốn mươi phần trăm,” Nhã Phương khản giọng nói qua máy liên lạc nội bộ, hơi thở cô dốc ngược vì thiếu oxy. “Hoàng! Thiết bị bẻ khóa của cậu còn hoạt động không? Tôi cần tháo chiếc còng này để tiêm thuốc cho Huy!”
Huy Hoàng, gã kỹ sư trẻ tuổi của nhóm Vanguard-Tech, đang ngồi bệt bên cạnh Dũng đang bất tỉnh. Hoàng nhìn xuống chiếc thiết bị giải mã cầm tay trong lòng mình – bảng mạch lượng tử của nó đã chập cháy đen thui, bốc lên mùi ozone khét lẹt sau cú kích nổ mìn EMP liều mạng ở nghĩa địa. Gã lắc đầu đầy bất lực:
“Chết sạch rồi. Mạch lượng tử bị nướng chín hoàn toàn, không thể phục hồi nếu không có lò rèn siêu dẫn của Trần Minh. Chúng ta giờ hoàn toàn mù công nghệ.”
“Rẽ trái ở ngã ba phía trước! Đi vào lối hầm bọc chì!”
Tiếng gầm của Hữu Phước vang lên qua kênh liên lạc bảo mật. Người đội trưởng cứu hộ mỏ cao lớn đang lái một chiếc xe xúc quặng bọc thép đi tiên phong, gạt phăng những khối đá sụt lún để mở đường cho Chronos-09.
Sau cú rẽ gấp khiến khớp gối trái của cơ giáp rít lên một tiếng kèn kẹt kinh hoàng, một cánh cửa thép bọc chì khổng lồ hiện ra giữa lòng hầm tối. Cánh cửa từ từ hạ xuống với tiếng xích sắt rầm rập, để lộ ra một không gian ngầm rộng lớn, ngập tràn ánh sáng neon đỏ cảnh báo và bóng dáng của hàng trăm công nhân mỏ nghèo khổ bám đầy bụi than xám.
Đây chính là căn cứ ngầm tuyệt mật của Nhóm phản kháng tự do Sector 7.
“Hạ lò phản ứng! Ngắt kết nối nơ-ron khẩn cấp!” Hữu Phước hét lớn ngay khi Chronos-09 vừa bước vào khoang chứa bọc chì.
Nhật Huy dùng chút tàn lực cuối cùng của bàn tay phải rỉ máu, giật mạnh sợi cáp Titan-Link ra khỏi thái dương trái.
*A...!*
Một tiếng hét đau đớn nghẹn lại trong cổ họng Huy. Cú ngắt kết nối cưỡng bức dội ngược một luồng điện lượng tử thô bạo vào gáy cậu, khiến Huy co giật mạnh rồi đổ sụp xuống ghế lái, hoàn toàn mất đi nhận thức. Lò phản ứng Tachyon của Chronos-09 tắt lịm, ánh sáng xanh lục huỳnh quang bao phủ buồng lái vụt tắt, trả lại sự im lặng lạnh lẽo.
“Đưa cậu ấy xuống! Nhanh lên!”
Nhã Phương gào lên khi cửa buồng lái vừa mở ra. Hữu Phước cùng hai thợ mỏ vạm vỡ lao lên, cẩn thận nhấc cơ thể gầy guộc, đẫm mồ hôi và máu của Huy ra khỏi ghế lái, đặt lên chiếc cáng cứu thương dã chiến.
Trần Minh bước ra từ bóng tối của xưởng cơ khí bên cạnh, tẩu thuốc bằng đồng trên môi gã tắt lịm. Gương mặt sương gió của người kỹ sư lưu vong đanh lại khi nhìn thấy chiếc còng từ trường nơ-ron đang khóa chặt cổ tay Nhã Phương. Không nói một lời, gã chộp lấy một chiếc kìm thủy lực công nghiệp cỡ lớn bọc cao su chống giật, đặt thẳng vào chốt khóa lượng tử của chiếc còng.
*KỊCH... XOẢNG!*
Một tia lửa điện màu xanh bùng lên, chiếc còng từ trường nơ-ron bị cắt đứt làm đôi, rơi xuống sàn thép phát ra tiếng động khô khốc. Nhã Phương không kịp xoa dịu cổ tay đã bị bỏng đỏ rỉ máu của mình, cô lập tức chộp lấy ống tiêm áp lực cao chứa liều thuốc Aegis-M nồng độ cao tự chế mà Tèo vừa mang về từ Ngọc Hân.
“Huy... ráng chịu đựng,” Nhã Phương thì thầm, tay cô run rẩy nhưng dứt khoát cắm thẳng mũi kim áp lực vào động mạch cổ của Nhật Huy, nhấn nút xả áp.
*XỴT!*
Dòng dược chất màu lam đậm rực sáng huỳnh quang được bơm thẳng vào huyết quản của Huy. Cơ thể cậu lập tức ưỡn cong lên, các thớ cơ dọc sống lưng co rút dữ dội dưới tác động của chất ức chế nơ-ron nồng độ cao. Sóng não lượng tử hiển thị trên màn hình máy quét dã chiến dao động điên cuồng với những đỉnh nhọn màu đỏ rực, trước khi từ từ dịu lại, chuyển dần sang màu vàng cam ổn định.
“Chỉ số toàn vẹn vỏ não... năm mươi lăm phần trăm,” Nhã Phương thở dốc, mồ hôi hột lăn dài trên trán khi nhìn con số hiển thị trên màn hình máy quét nơ-ron cầm tay. Cô đổ sụp xuống bên cạnh giường bệnh, hai tay bấu chặt lấy thành giường sắt rỉ sét. “Thuốc đã có tác dụng. Vết sẹo nơ-ron tạm thời ngừng lan rộng. Cậu ấy đã qua cơn nguy kịch chết não.”
Cả căn phòng bọc chì chìm vào một sự im lặng nhẹ nhõm. Chỉ còn tiếng thở dốc của Nhã Phương và tiếng o o đều đặn của thiết bị lọc máu di động Egis-Filter đang liên tục lọc bụi phóng xạ Tachyon khỏi đùi của Huy.
Một tiếng rưỡi sau, Nhật Huy từ từ mở mắt phải.
Tầm nhìn của cậu vẫn nhòe đi vì máu, nhưng cơn sốt nơ-ron thiêu đốt bốn mươi hai độ C đã cắt. Cậu cảm thấy một luồng khí lạnh bỏng dọc theo tủy sống – di chứng của liều thuốc ức chế nồng độ cao đang tái tạo lại các bao myelin bị tổn thương trên vỏ não.
“Huy... em tỉnh rồi,” Nhã Phương cúi xuống, gương mặt hốc hác của cô lộ rõ vẻ mừng rỡ dẫu đôi mắt đầy quầng thâm vì kiệt sức.
Huy mệt mỏi gật đầu. Cậu cố gắng lục lọi trong tiềm thức của mình để tìm kiếm một mỏ neo nhận thức, một ký ức yên bình để giữ vững lý trí khỏi sự hoang tưởng phân liệt. Cậu muốn nhớ lại khuôn mặt của người chị quá cố Nhật Anh thời thơ ấu – cái ngày hai chị em còn chạy nhảy dưới ánh nắng vàng của thuộc địa trước khi tai nạn xảy ra. Cậu muốn nhớ lại cái tên thân mật, biệt danh nhỏ mà cậu vẫn thường gọi chị khi xưa.
Nhưng đáp lại nỗ lực của cậu chỉ là một khoảng không vô định, lạnh ngắt và trống rỗng.
Ký ức đó đã biến mất vĩnh viễn. Liều thuốc ức chế nồng độ cao cứu mạng cậu hôm nay đã chính thức xóa sạch phân vùng ký ức thời thơ ấu của Huy, như một cái giá tàn nhẫn phải trả cho sự sống sót.
“Huy... Em không cần phải cố nhớ nữa,” giọng nói của AI Nhật Anh vang lên dịu dàng trực tiếp trong đại não cậu, mang theo một nỗi buồn kỹ thuật số vô hạn. “Chị vẫn ở đây, ngay trong hệ thống này. Hãy để giọng nói của chị làm mỏ neo mới cho em.”
Nhật Huy nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi ứa ra từ mắt trái đỏ ngầu, lăn qua vết sẹo rỉ máu bên thái dương. Cậu chấp nhận cái giá đó. Khi quá khứ bị xóa nhòa bởi máy móc, thứ duy nhất định nghĩa con người chính là lựa chọn ở hiện tại.
“Tôi không sao,” Huy khàn giọng nói, bàn tay phải run rẩy siết chặt lấy mảnh chip di ảnh của chị gái đeo trên cổ. Cậu gượng dậy, nhìn về phía Hữu Phước và Trần Minh đang đứng cạnh bảng điều khiển kỹ thuật.
Hữu Phước bước lại gần, trải một tấm bản đồ kỹ thuật số ba chiều lập thể lên chiếc bàn sắt bám đầy bụi quặng. Đó là bản đồ mạng lưới đường hầm ngầm chằng chịt của Sector 7 – những lối đi cổ xưa được đào sâu dưới lòng đất từ thời kỳ khai hoang, nằm hoàn toàn ngoài tầm quét radar của vệ tinh Aegis Dynamics.
“Cảnh sát thuộc địa của Đại úy Phong đã phong tỏa toàn bộ lối ra trên mặt đất,” Hữu Phước trầm giọng nói, quai hàm bạnh lại đầy cương nghị. “Nhưng họ không biết hệ thống hầm ngầm này dẫn sâu đến tận vành đai tiểu hành tinh ngoài rìa thị trấn. Chúng tôi có thể che giấu các cậu ở đây. Nhưng chúng tôi cần một thỏa thuận.”
Huy nhìn thẳng vào mắt người đội trưởng cứu hộ: “Thỏa thuận gì?”
“Lực lượng du kích của chúng tôi có cơ giáp khai khoáng cải tiến, nhưng phi công của chúng tôi chỉ là những thợ mỏ thô sơ. Họ không biết cách chiến đấu trước công nghệ của tập đoàn,” Hữu Phước chỉ ngón tay vào bản đồ. “Tôi muốn cậu chia sẻ dữ liệu chiến đấu phi tuyến tính của Chronos-09 – những quỹ đạo né tránh và phản xạ tuyến tính mà cậu đã dùng để bẻ gãy đường đạn của cảnh sát. Chúng tôi cần huấn luyện họ để tự vệ khi tập đoàn tiến hành thanh trừng.”
Huy nhìn sang Nhã Phương, rồi nhìn xuống bàn tay trái liệt hoàn toàn của mình. Cậu nhận ra mình không thể trốn chạy mãi mãi. Sự truy sát của tập đoàn Aegis Dynamics sẽ không dừng lại cho đến khi họ đoạt được lò phản ứng Tachyon. Cách duy nhất để bảo vệ Nhã Phương, bảo vệ Tèo và những người thợ mỏ đã cứu mạng cậu... là phải đứng lên phản kháng.
“Được,” Huy dứt khoát đưa bàn tay phải ra, bắt chặt lấy bàn tay thô ráp bám đầy bụi than của Hữu Phước. “Tôi sẽ chia sẻ dữ liệu chiến đấu. Chúng ta sẽ cùng chiến đấu.”
“Tốt lắm, thằng nhóc,” Trần Minh khàn giọng cười, gã rít một hơi tẩu thuốc đã được châm lại, tỏa ra làn khói xám nhạt ấm áp. “Bản giao kèo đã ký bằng máu. Giờ thì đến lượt tôi thực hiện lời hứa với Aris.”
Người kỹ sư già quay sang phía chiếc Chronos-09 đang đứng sừng sững giữa khoang chứa bọc chì. Gã cầm một chiếc mỏ-lết thông minh cỡ lớn, gõ mạnh vào lớp vỏ thép vai trái của cơ giáp phát ra tiếng kêu boong boong trầm đục:
“Tôi đã lắp đặt xong chiếc Van điều áp Tachyon-Valve mới mà các cậu cướp được từ kho chứa. Hãy nhìn xem.”
Trần Minh gạt mạnh cần gạt cơ học trên bảng điều khiển phụ.
*HÙÙÙ... O O O...*
Lò phản ứng Tachyon ở lưng Chronos-09 rầm rầm khởi động trở lại. Nhưng lần này, không còn những tia lửa điện màu xanh lục rò rỉ nguy hiểm, không còn tiếng rít kèn kẹt quá nhiệt. Lõi năng lượng phát ra một tiếng o o trầm thấp, êm ái và ổn định đến kinh ngạc. Dòng chảy hạt Tachyon được điều hòa hoàn hảo 100% công suất qua chiếc van điều áp mới, tỏa ra luồng sáng xanh lục dịu nhẹ bao phủ toàn bộ khoang chứa.
Trên màn hình buồng lái, AI Nhật Anh lập tức kích hoạt giao diện hiển thị mới, tối ưu hóa thuật toán Sync-Patch v1.2. Các đường quỹ đạo đỏ dự báo tương lai hiển thị sắc nét, mượt mà mà không gây ra bất kỳ vệt nhiễu sọc nào, giảm tải 15% áp lực xử lý trực tiếp lên vỏ não của Huy.
“Chưa hết đâu,” Trần Minh nở một nụ cười đầy kiêu hãnh, chỉ tay vào vai phải của Chronos-09 – nơi trước đây vốn trống trải do cánh tay trái bị cụt.
Một họng pháo cơ khí màu xám tro, bọc thép dày dặn và chằng chịt các cuộn dây đồng siêu dẫn được lắp đặt dứt khoát ngay trên khớp vai phải của cơ giáp. Những đường rãnh từ trường dọc theo nòng pháo phát ra luồng sáng cam nhạt rực rỡ.
“Tôi đã tận dụng đống phế liệu siêu dẫn từ nghĩa địa Ashes để chế tạo bản nâng cấp đầu tiên cho Chronos-09,” Trần Minh vỗ mạnh vào họng pháo bọc thép. “Pháo xung lực từ trường tầm ngắn. Từ nay, cậu không còn phải đơn độc dùng kiếm cận chiến nữa. Cỗ máy này đã sẵn sàng cho một cuộc chiến thực sự.”
Nhật Huy nhìn họng pháo từ trường rực sáng, ánh mắt đỏ ngầu của cậu phản chiếu luồng năng lượng mạnh mẽ của cơ giáp. Cậu biết, Level 1 của cuộc đào thoát sinh tồn đã khép lại. Một liên minh phản kháng mới đã được thành lập ngay dưới lòng đất Kepler-452b.
Nhưng ở phía trên mặt đất, bầu trời thuộc địa đang dần tối sầm lại khi những chiếc tuần dương hạm tối tân của tập đoàn Aegis Dynamics bắt đầu tiến vào quỹ đạo, chuẩn bị cho một cuộc thanh trừng diện rộng tàn khốc hơn gấp bội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!