Năm Giây Định Mệnh
Luồng ánh sáng xanh lục huỳnh quang bùng lên chói mắt, xua tan bóng tối của buồng lái Chronos-09. Nó không phải là thứ ánh sáng dịu nhẹ của đèn huỳnh quang thông thường, mà là bức xạ Tachyon tự do đang rò rỉ trực tiếp từ lò phản ứng thời gian lượng tử. Từng hạt sáng li ti lơ lửng trong khoang lái chật hẹp, bẻ cong các tia sáng xung quanh và tạo ra những vệt nhòe không gian chập chờn.
Nhật Huy hét lên một tiếng đau đớn dữ dội. Sợi cáp thần kinh Titan-Link cắm sâu vào thái dương trái của cậu đang rung lên bần bật, truyền dẫn hàng vạn xung điện lượng tử thô trực tiếp vào vỏ não. Cảm giác bỏng rát dọc tủy sống khiến toàn bộ cơ thể cậu co rút lại trên ghế lái. Mắt trái của cậu, vốn đã bị xuất huyết võng mạc đỏ ngầu từ trước, giờ đây nóng rực như có tàn lửa găm vào. Máu tươi rỉ ra từ vết rách thái dương, chảy thành vệt dài xuống má, nhuộm đỏ một bên cổ áo bay xám tro.
“Cảnh báo! Dòng điện nơ-ron dội ngược vượt ngưỡng an toàn 150%! Chỉ số toàn vẹn vỏ não đang giảm nhanh: 51%... 50%... Cảnh báo nguy cơ đột quỵ!”
Giọng nói tổng hợp lạnh lùng của hệ thống cơ giáp vang lên dồn dập, kèm theo tiếng còi hú báo động đỏ nhấp nháy liên tục trên kính bảo hộ. Huy cắn chặt răng đến bật máu, hai tay siết chặt lấy cần điều khiển cơ học. Cậu có thể cảm nhận được độ trễ khủng khiếp của hệ thống. Khi cậu muốn nâng cánh tay phải của cơ giáp lên, phải mất đến gần hai giây để các piston thủy lực ở vai phát ra tiếng rít nặng nề và dịch chuyển được vài phân. Ở mức độ đồng bộ thô này, Chronos-09 chỉ là một khối sắt rỉ sét khổng lồ đang từ từ tự sát.
Đột nhiên, tiếng rầm rầm vang dội từ phía cổng hangar bị đập nát cắt ngang cơn đau của cậu.
Qua hệ thống camera giám sát ngoài vỏ giáp, Huy bàng hoàng nhìn thấy ba cỗ máy chiến đấu bốn chân màu xám thép lạnh lẽo đang bò vào hangar. Chúng không có đầu, thay vào đó là một khẩu pháo Gatling xoay liên tục và camera quét hồng ngoại tầm nhiệt rực sáng màu đỏ máu.
Robot chiến đấu tự động Aegis-Guard. Biệt đội thanh trừng của tập đoàn đã đến.
“Phát hiện vật thể thâm nhập trái phép. Kích hoạt giao thức tiêu diệt.” Giọng nói kim khí không chút cảm xúc của bầy robot vang lên qua tần số vô tuyến chung.
Ngay lập tức, những họng pháo Gatling 20mm của ba cỗ Aegis-Guard bắt đầu xoay tròn với tốc độ chóng mặt.
Đoàng đoàng đoàng!
Cơn mưa đạn động năng hạng nặng trút xuống như trút nước, bịt kín mọi ngóc ngách của Hangar 4. Những viên đạn 20mm găm nát bét các thùng container phế liệu, xé toạc các đường ống dẫn dầu làm lửa bùng lên dữ dội. Sức ép từ loạt đạn pháo va đập vào lớp giáp ngoài của Chronos-09 tạo ra những tiếng nổ chói tai. Theo luật phản phệ thần kinh của cơ giáp, 10% chấn động vật lý dội ngược thẳng về hệ thần kinh của Huy. Cậu cảm thấy như có hàng vạn chiếc búa tạ đang nện liên tiếp vào lồng ngực và đại não mình, khiến cậu hộc ra một ngụm máu tươi ngay trên bảng điều khiển.
“Chết tiệt… độ trễ quá lớn… không thể né tránh được!” Huy gầm lên, cố gắng bẻ cần lái sang bên trái để trượt cơ giáp vào sau một cột thép chịu lực. Nhưng Chronos-09 phản ứng quá chậm chạp. Một phát đạn pháo sượt qua buồng lái, làm nứt vỡ một mảng kính cường lực dày, găm những mảnh thủy tinh nhỏ vào bả vai cậu.
Cậu muốn phản công. Huy gạt nút kích hoạt vũ khí tầm xa – khẩu súng xung lực từ trường Gauss-Rifle trên vai trái cơ giáp. Nhưng màn hình hiển thị lập tức báo lỗi màu đỏ: “Hệ thống nạp đạn bị kẹt. Thiếu năng lượng ổn định từ lõi.” Khẩu súng trường từ trường hoàn toàn tắt lịm do lò phản ứng chưa đồng bộ hoàn chỉnh.
Bầy robot Aegis-Guard bắt đầu tản ra theo đội hình gọng kìm, vừa xả súng vừa tiến sát về phía buồng lái của Chronos-09. Cùng lúc đó, qua máy bộ đàm đeo trên cổ áo, tiếng ho khan dữ dội của Nhã Phương vang lên giữa tiếng đổ nát: “Huy… khụ khụ… bức xạ Tachyon đang tăng nhanh… hệ thống lọc khí của phòng y tế đã hỏng hoàn toàn… tôi không chịu nổi nữa…”
Cơn giận dữ và nỗi bất lực tột cùng bùng lên trong lòng Huy. Cậu không thể để cô chết. Cậu không thể lập lại thảm kịch của mười năm trước, khi chỉ biết đứng nhìn người chị Nhật Anh tan biến vào khoảng không thời gian.
“Nhật Anh… chị ơi… giúp em!” Huy gào lên trong vô vọng, hai tay bóp chặt lấy vết sẹo thái dương đang chảy máu.
Như để đáp lại tiếng thét xé lòng của cậu, lò phản ứng Tachyon ở ngực Chronos-09 bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Luồng ánh sáng xanh lục huỳnh quang co rút lại, rồi đột ngột chuyển sang màu xanh lam dịu mát.
“Kích hoạt Giao thức kết nối Linh Hồn Cơ Khí. Bắt đầu đồng bộ hóa ý thức lượng tử.”
Một luồng sáng xanh lam hình lục giác bùng lên giữa buồng lái, ngưng tụ lại thành một hình ảnh ba chiều bán trong suốt. Đó là Nhật Anh. Cô mặc bộ đồ bay phi công thế hệ cũ, mái tóc ngắn bay nhẹ trong làn gió năng lượng ảo, gương mặt dịu dàng nhưng đôi mắt luôn đượm buồn nhìn thẳng vào Huy.
“Huy… em trai của chị,” giọng nói ấm áp, trong trẻo của người chị quá cố vang lên trực tiếp trong tâm trí cậu, dập tắt đi những tiếng rè nhiễu điện từ đang hành hạ đại não Huy. “Đừng sợ. Chị luôn ở đây bảo vệ em. Hãy chia sẻ gánh nặng nơ-ron với chị.”
Khi Nhật Anh đưa bàn tay ảo chạm vào thái dương của Huy, cơn đau đầu dữ dội của cậu bỗng chốc dịu đi rõ rệt. Chỉ số đồng bộ thần kinh trên màn hình nhảy vọt từ 30% lên 85%, rồi chạm ngưỡng 90% – Đồng bộ A.
Nhưng cái giá phải trả ngay lập tức ập đến. Huy cảm thấy một mảng ký ức lớn trong đầu mình bị xóa sạch như một cuốn băng bị tẩy trắng. Ngày sinh nhật của chị Nhật Anh… ngày mấy? Tháng mấy? Cậu cố gắng lục tìm nhưng hoàn toàn bất lực. Ký ức về những chiếc bánh kem thời thơ ấu, những lời chúc mừng của chị gái đã vĩnh viễn biến mất, đổi lại là sự liên kết thần kinh hoàn hảo với cỗ máy chiến đấu khổng lồ.
“Độ trễ truyền dẫn: 0.001 mili-giây. Hệ thống vũ khí cận chiến đã sẵn sàng,” Nhật Anh báo cáo với giọng nói nửa lý trí của AI, nửa ấm áp của con người.
“Kích hoạt Kiếm năng lượng Plasma-Blade v2!” Huy ra lệnh.
Từ tay phải của Chronos-09, một lưỡi kiếm năng lượng plasma nhiệt độ cao lên tới 5000 độ C bùng lên, phát ra những tiếng nổ lách tách chói tai, cắt ngọt bầu không khí xung quanh thành những vệt khói trắng.
Tuy nhiên, bầy Aegis-Guard không hề dừng lại. Chúng đã hoàn thành việc bao vây ba hướng. Ba họng súng Gatling đồng loạt khóa chặt vào buồng lái của Chronos-09, chuẩn bị thực hiện một loạt bắn hủy diệt diện rộng từ cự ly chưa đầy năm mươi mét. Ở khoảng cách này, không có bất kỳ hệ thống cơ học nào có thể bẻ lái kịp để né tránh.
Đột nhiên, tầm nhìn của Huy biến đổi hoàn toàn.
Toàn bộ hangar tối tăm biến thành một tông màu xám tro tĩnh lặng. Và nổi bật lên giữa không gian xám xịt ấy là ba vệt sáng đỏ rực rỡ, uốn lượn như những đường vẽ laser vẽ sẵn từ nòng súng của bầy robot, hướng thẳng vào tim và buồng lái của Chronos-09.
Tầm nhìn Quỹ đạo đỏ (Red Trajectory) đã kích hoạt.
Trong mắt trái đỏ ngầu rỉ máu của Huy, cậu nhìn thấy chi tiết năm giây tiếp theo của tương lai. Cậu nhìn thấy ba loạt đạn pháo 20mm găm nát bét buồng lái, nhìn thấy mảnh thép nóng chảy đâm xuyên qua ngực mình, và nhìn thấy chính mình gục chết trên vũng máu.
“Năm giây nữa… chúng ta sẽ chết,” Huy thầm thì, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
“Không, Huy. Chúng ta sẽ thay đổi định mệnh đó,” giọng Nhật Anh vang lên kiên định. “Chị đã tính toán xong quỹ đạo né tránh tối ưu. Kích hoạt Né Tránh Tuyến Tính!”
Năm giây đếm ngược bắt đầu.
Bốn giây. Ba cỗ Aegis-Guard đồng loạt khai hỏa. Tiếng pháo Gatling gầm rú xé toạc không gian.
Ba giây. Huy không hề lùi lại phòng thủ. Cậu gạt mạnh cần điều khiển phản lực chân, dồn toàn bộ năng lượng của lò phản ứng vào các khớp gối.
Hai giây. Chronos-09 thực hiện một cú trượt dài phi vật lý nghiêng người sát sạt mặt đất. Thân hình khổng lồ mười lăm mét của cơ giáp lướt đi như một bóng ma lệch pha, bỏ qua mọi giới hạn về lực quán tính thông thường.
Một giây. Loạt đạn pháo 20mm hủy diệt quét qua khoảng không nơi Chronos-09 vừa đứng trước đó một tích tắc, bắn nát bét bức tường thép phía sau thành những mảnh vụn bay tứ tung. Những tia lửa cọ xát rực rỡ bắn ra từ lớp giáp vai của Huy khi cậu đi xuyên qua rìa của làn đạn mà không hề trúng một phát bắn chí mạng nào.
Né Tránh Tuyến Tính thành công.
Không để lỡ một mili-giây sơ hở của kẻ thù, Huy điều khiển cơ giáp áp sát chiếc Aegis-Guard đi đầu từ góc chết phía bên phải.
“Đâm Xuyên Tuyến Tính!” Huy hét lớn.
Cậu dồn toàn bộ động năng và nhiệt lượng vào mũi kiếm plasma ở tay phải. Chronos-09 vung kiếm, đâm một cú thẳng tắp và tàn nhẫn vào khớp cổ – điểm yếu cốt lõi duy nhất nối giữa thân và hệ thống camera của Aegis-Guard.
Phập!
Lưỡi kiếm plasma rực sáng cắt ngọt lớp hợp kim titan dày bọc cổ robot như cắt một miếng bơ nóng. Những tia lửa điện xanh lam bắn tung tóe kèm theo tiếng nổ nghẹt thở từ hệ thống bo mạch chủ của robot. Huy xoay cổ tay, giật mạnh kiếm ra ngoài. Cỗ máy chiến đấu bốn chân khổng lồ của tập đoàn mất đi đầu não điều khiển, đổ rầm xuống sàn hangar bốc khói nghi ngút.
Không dừng lại ở đó, Huy lợi dụng đà xoay của cơ giáp, quét ngang một đường chém bán nguyệt. Lưỡi kiếm plasma nhiệt độ cao chém đứt lìa hai chân trước của chiếc Aegis-Guard thứ hai, khiến nó ngã quỵ xuống đất cát, liên tục xả súng vô hại lên trần nhà.
Chiếc Aegis-Guard cuối cùng cố gắng tự phát nổ để áp sát tiêu diệt Huy, nhưng Nhật Anh đã nhanh hơn. Cô điều khiển cánh tay cơ học của Chronos-09 chụp chặt lấy thân robot, nhấc bổng nó lên và ném mạnh về phía bức tường hangar đổ nát.
ầm!
Cú va chạm mạnh kích nổ lò năng lượng của robot, tạo ra một quầng lửa khổng lồ thiêu rụi hoàn toàn những tàn tích cuối cùng của bầy sát thủ tự động.
Trận chiến sinh tử kết thúc trong vòng chưa đầy ba mươi giây, nhưng nó đã vắt kiệt toàn bộ sức lực của Huy. Mắt trái cậu hoàn toàn nhòe đi bởi máu, đại não như bị nung nóng bởi cơn sốt nơ-ron lên tới 40 độ C.
“Huy… cứu tôi…” Tiếng bộ đàm của Nhã Phương chỉ còn là những tiếng rên rỉ yếu ớt.
Huy nghiến răng giữ vững lý trí đang lung lay. Cậu điều khiển Chronos-09 bước những bước nặng nề, rung chuyển cả hangar về phía phòng y tế đổ nát. Bức tường bê tông cốt thép hàng tấn đang đè chặt lên lối thoát hiểm.
Cậu cúi người, dùng hai bàn tay thép khổng lồ của cơ giáp luồn xuống dưới khối bê tông.
“Lên!” Huy hét lớn, dồn toàn bộ năng lượng thủy lực còn sót lại vào đôi tay máy.
Piston thủy lực ở vai và lưng Chronos-09 rít lên những tiếng chói tai, khói đen bốc ra nghi ngút từ các khe hở khớp nối. Khối bê tông khổng lồ từ từ được nhấc bổng lên, để lộ ra khoảng trống phòng y tế đang rò rỉ khí độc màu xanh lục.
Nhã Phương loạng choạng bò ra ngoài qua khe hở, gương mặt cô nhợt nhạt, bám đầy bụi xám nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự bàng hoàng khi nhìn thấy chiếc cơ giáp cấm khổng lồ đang bảo vệ mình.
“Huy… cậu làm được rồi…” Nhã Phương thầm thì qua bộ đàm.
Nhưng ngay khi Nhã Phương vừa bước chân ra ngoài vùng an toàn, lò phản ứng thời gian của Chronos-09 đột ngột phát ra tiếng rú rít kinh hoàng. Những dòng chữ cảnh báo trên màn hình chuyển sang màu đỏ sậm nhấp nháy liên tục:
“Cảnh báo cực hạn! Lò phản ứng quá nhiệt nghiêm trọng! Giao thức tự hủy nơ-ron sẽ kích hoạt sau 10 giây nếu không ngắt kết nối!”
Cơn sốt nơ-ron dội ngược cực đại thiêu rụi những liên kết thần kinh cuối cùng của Huy. Toàn bộ hệ thống màn hình hiển thị trong buồng lái vụt tắt, chìm vào bóng tối lạnh lẽo. Huy hộc ra một ngụm máu lớn, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân đổ sụp xuống bảng điều khiển chằng chịt dây cáp, trong khi tiếng rú rít của lò phản ứng quá tải ngày một lớn hơn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!