Lưới Trị An
Mười hai họng súng trường laser nặng nề của lực lượng cảnh vệ rực sáng ánh xanh lục, khóa chặt mục tiêu vào buồng lái đang bốc khói lam rực lửa của Chronos-09.
Sức nóng từ lò phản ứng quá nhiệt tỏa ra hầm hập, biến không gian chật hẹp bên trong khoang lái thành một lò thiêu đúng nghĩa. Nhật Huy thở dốc, từng nhịp hít thở của cậu nghẹn lại bởi mùi ozone khét lẹt và vị kim loại đắng ngắt dâng lên tận cổ họng. Thái dương trái của cậu, nơi cổng cắm cáp thần kinh Titan-Link đang kết nối trực tiếp, liên tục rỉ ra những giọt máu ấm, chảy dài xuống má rồi hòa cùng mồ hôi lạnh nhạt nhòa. Mắt trái xuất huyết võng mạc đỏ ngầu vĩnh viễn biến một nửa tầm nhìn của Huy thành một màn sương máu u tối, trong khi cánh tay trái liệt hoàn toàn vẫn bị dây đai bảo hiểm buộc chặt trước ngực, lạnh ngắt và vô lực.
Bên ngoài lớp kính buồng lái rạn nứt, bão cát điện từ của hoang mạc Kepler-452b vẫn gầm rú điên cuồng, quất những vệt cát đỏ rực vào lớp vỏ thép chắp vá của Chronos-09. Nhưng lúc này, mối đe dọa lớn nhất không còn là gã thợ săn tiền thưởng Jack hay những cơn sét lượng tử, mà là vòng vây bọc thép của lực lượng Cảnh vệ thuộc địa Kepler.
Từ trên nóc một chiếc xe tuần tra bọc thép hạng nhẹ màu xanh dương đậm, Đại úy Phong đứng sừng sững giữa màn cát bụi. Ông mặc bộ giáp cảnh sĩ dày cộp sờn rách, gương mặt nghiêm nghị, cương nghị hằn sâu những vệt gió cát của vùng thuộc địa khai khoáng. Phong nhấc chiếc loa phóng thanh quân dụng lên, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực của ông vang vọng, át cả tiếng gầm rú của bão điện:
“Phi công cơ giáp thử nghiệm mang ký hiệu Chronos-09! Tôi là Đại úy Phong, chỉ huy lực lượng Cảnh vệ thuộc địa Kepler. Cậu đang bị cáo buộc tội danh phản quốc, cướp đoạt công nghệ cấm của liên minh và gây nguy hại nghiêm trọng đến trị an thuộc địa theo lệnh truy nã đỏ của Hạm đội Không gian Chiến lược Vanguard. Lập tức tắt lò phản ứng, hạ vũ khí và bước ra khỏi buồng lái! Mọi hành vi kháng cự sẽ bị tiêu diệt ngay tại chỗ!”
Trong khoang phụ bọc thép của Chronos-09, Nhã Phương tì sát gương mặt lấm lem bụi cát vào tấm kính quan sát. Cổ tay cô vẫn bị khóa chặt bởi chiếc còng từ trường nơ-ron lạnh ngắt – thứ thiết bị chết tiệt liên tục phóng ra những xung điện cực nhỏ làm tê liệt các đầu dây thần kinh của cô. Nhìn thấy mười hai họng súng laser đang sạc năng lượng rực sáng bên ngoài, tim cô thắt lại vì hoảng sợ.
“Huy... đừng nổ súng,” Nhã Phương khản giọng nói qua kênh liên lạc nội bộ của buồng lái. “Đại úy Phong là một sĩ quan chính trực. Ông ấy không biết sự thật về dự án Chronos, ông ấy chỉ đang thực thi mệnh lệnh pháp luật bị thao túng bởi Tống Sơn và tập đoàn Aegis... Nếu cậu nổ súng, chúng ta sẽ thực sự trở thành những kẻ sát nhân trong mắt người dân thuộc địa.”
Nhật Huy siết chặt cần điều khiển bằng bàn tay phải rỉ mồ hôi. Lòng cậu dằn vặt tột độ. Mắt trái đỏ ngầu của cậu quét qua mười hai người lính cảnh vệ đang khép chặt vòng vây phía trước. Họ không phải là những sát thủ tàn nhẫn của biệt đội Bóng Ma Tuyến Tính, cũng không phải là lũ lính đánh thuê tham lam của băng đảng Razor-Edge. Họ là những người con của đất mỏ Kepler, những người mặc quân phục cảnh vệ nghèo nàn để bảo vệ gia đình họ khỏi sự hỗn loạn của vùng biên giới hoang tàn này. Họ chỉ đang làm nhiệm vụ.
“Tôi biết,” Huy thầm trả lời Nhã Phương, giọng cậu khàn đặc, nghẹn ngào vì cơn sốt nơ-ron đang thiêu đốt đại não. “Tôi không thể giết họ. Họ không có tội.”
Nhưng lò phản ứng của Chronos-09 đang ở ngưỡng báo động đỏ. Van xả áp thủ công thô sơ trên vai cơ giáp liên tục phun ra những luồng khói lam rực lửa, phát ra tiếng rít kèn kẹt rùng rợn. Nếu Huy tắt lò phản ứng ngay bây giờ, hệ thống lọc máu di động Egis-Filter đang cắm ở động mạch đùi của cậu sẽ mất nguồn điện, và vết sẹo nơ-ron trên vỏ não cậu sẽ bị silic hóa vĩnh viễn trong vòng chưa đầy mười lăm phút. Cậu sẽ chết não, và Nhã Phương cùng Huy Hoàng sẽ rơi vào tay Tống Sơn.
Từ phía sau ghế lái phụ, Huy Hoàng đang run rẩy bấu chặt lấy bảng mạch của chiếc thiết bị giải mã cầm tay đã bị chập cháy đen thui. Gã kỹ sư trẻ tuổi mặt cắt không còn giọt máu, tuyệt vọng nhấn liên tục vào các phím bấm vô dụng.
“Thiết bị giải mã chết hẳn rồi! Tôi không thể hack vào tần số của cảnh vệ để giải thích! Tôi cũng không thể làm nhiễu sóng khóa mục tiêu của họ!” Huy Hoàng gào lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. “Huy! Họ đang tiến lại gần! Họ có súng phóng lưới điện từ EMP! Nếu bị dính đòn đó, lò phản ứng chắp vá của chúng ta sẽ nổ tung!”
Đại úy Phong giơ tay phải lên, ra hiệu cho đội hình cảnh vệ thiết lập hàng rào lá chắn chống bạo động bọc thép titan. Những bước chân bọc thép của cảnh sĩ nện xuống đất đá lạo xạo, tiến sát đến cự ly mười mét. Khớp gối trái của Chronos-09 rên rỉ kèn kẹt, vệt rạn nứt sâu hoắm từ trận chiến với Jack khiến cơ giáp của Huy không thể thực hiện bất kỳ động tác né tránh linh hoạt nào.
“Cảnh báo! Sóng khóa mục tiêu đã hoàn tất! Lực lượng cảnh vệ chuẩn bị nổ súng áp chế!” Giọng nói của AI Nhật Anh vang lên đầy căng thẳng trong thùy thái dương của Huy. “Huy... chị nghe thấy tiếng súng của tương lai gần... Ba giây nữa, họ sẽ bắn lưới điện từ vào khớp vai phải của em.”
“Huy! Đầu hàng đi!” Đại úy Phong gầm lên qua loa phóng thanh. “Đừng để tôi phải nổ súng vào một người dân thuộc địa!”
Huy cắn chặt răng đến bật máu. Cậu có thể kích hoạt kiếm năng lượng Plasma-Blade v2 bằng tay phải để chém nát hàng rào lá chắn của họ trong tích tắc. Cậu có thể bẻ gãy vòng vây này. Nhưng cái giá phải trả sẽ là máu của những người cảnh sĩ vô tội. Ý chí sắt đá và ranh giới đạo đức cuối cùng của một con người không cho phép cậu làm điều đó.
“Tôi sẽ không nổ súng,” Huy nói, giọng cậu vang lên qua loa ngoài của Chronos-09, trầm mặc và kiên định giữa tiếng gầm rú của bão cát. “Nhưng tôi cũng không thể đầu hàng. Đại úy Phong, ông đang bị hạm đội Vanguard lừa dối. Họ muốn lấy mạng tôi để che giấu một dự án vô nhân đạo.”
“Đó không phải là việc của cảnh vệ! Tôi chỉ tuân thủ lệnh truy nã đỏ!” Phong lạnh lùng đáp lại, tay phải của ông dứt khoát hạ xuống. “Bắn!”
Đúng lúc mười hai họng súng laser chuẩn bị khai hỏa luồng ánh sáng áp chế, một tiếng rít tần số cao bất ngờ xé toạc màn bão cát từ phía cồn cát phía sau hẻm núi bỏ hoang.
*ĐOÀNH!!! ĐOÀNH!!! ĐOÀNH!!!*
Ba tiếng nổ lớn vang lên liên tiếp ngay bên lề đường bãi phế liệu. Những container quặng thô Keplerite bỏ hoang bên đường bất ngờ bị kích nổ bạo lực. Luồng sóng xung kích khổng lồ không mang theo lửa, mà giải phóng một lượng bụi quặng thô mang điện tích dày đặc, bùng lên như một bức tường khói đen kịt khổng lồ nuốt chửng toàn bộ khu vực.
Bụi quặng mang điện tích cực cao ngay lập tức làm mù toàn bộ hệ thống camera an ninh và kính ngắm laser của lực lượng cảnh vệ. Ánh sáng xanh lục của họng súng laser tắt phụt, thay thế bằng những tiếng la hét hỗn loạn của những người cảnh sĩ bị mất phương hướng trong làn khói quặng tối tăm.
“Nhật Huy! Nghe tôi không?”
Một giọng nói trầm ấm, dứt khoát vang lên qua một kênh truyền thông bảo mật hai chiều được thiết lập khẩn cấp trong buồng lái của Huy.
“Tôi là Hữu Phước, đội trưởng đội cứu hộ thuộc địa. Nhóm phản kháng tự do Sector 7 đã định vị được cậu! Đừng đấu với cảnh vệ, họ chỉ là những người bị lợi dụng! Lái cơ giáp đi theo tín hiệu dẫn đường của tôi, lùi ngay vào lối hầm mỏ bỏ hoang phía sau lưng cậu! Chúng tôi sẽ chặn hậu!”
Trên màn hình radar chập chờn của Huy, một điểm sáng màu xanh lam dịu bất ngờ nhấp nháy, chỉ ra một lối vào hầm mỏ bỏ hoang tối tăm nằm ẩn sau đống đổ nát của bãi phế liệu, cách gối trái của cậu chỉ năm mét.
“Hữu Phước...” Huy lẩm bẩm, cậu nhận ra người đàn ông này – người đội trưởng cứu hộ đầy nghĩa khí luôn bảo vệ thường dân thuộc địa.
“Huy! Đi mau! Khói quặng chỉ chặn được họ trong vòng ba mươi giây thôi!” Nhã Phương hét lên từ khoang phụ.
Huy không do dự một giây nào nữa. Cậu dồn toàn bộ năng lượng lượng tử còn sót lại vào hệ thống động lực chân phải. Bàn tay phải của cậu gạt mạnh cần điều khiển phản lực chân, kích hoạt kỹ năng Bẻ lái phản lực gia tốc (Vectoring) ở công suất cực thấp để tránh tiếng ồn động cơ quá lớn.
*HÙÙÙ...*
Các ống xả phản lực sau lưng Chronos-09 phụt ra những tia lửa lam nhạt đứt quãng. Chiếc cơ giáp khổng lồ rách nát nghiêng người, trượt dài trên lòng cát sụt, kéo theo một vệt bụi đỏ rực lao thẳng vào bóng tối âm u của lối hầm mỏ bỏ hoang của Sector 7. Khớp gối trái của Chronos-09 rên rỉ một tiếng rùng rợn, vệt rạn nứt sâu hoắm kèn kẹt như muốn gãy lìa dưới áp lực đổi hướng đột ngột, nhưng cỗ máy vẫn kịp lọt vào lòng đất trước khi màn khói quặng bị gió bão cát thổi tan.
“Huy Hoàng! Bỏ xe tải lại! Chạy vào hầm mau!” Tiếng Hữu Phước hét lên ngoài cửa hầm.
Huy Hoàng ôm khư khư bảng mạch chập cháy, liều mạng nhảy ra khỏi cabin chiếc xe tải vận tải phế liệu cũ đã bị hỏng hệ thống giảm chấn, lao theo bóng dáng bọc thép của Dũng tiến sâu vào lối hầm mỏ tối đen.
Đằng sau lưng họ, làn khói quặng mang điện tích bắt đầu tản mát. Đại úy Phong dùng tay gạt mạnh bụi cát bám trên kính mũ bảo hộ, ánh mắt nghiêm nghị của ông nhìn chằm chằm vào chiếc xe tải phế liệu bị bỏ lại và lối vào hầm mỏ tối đen như mực.
“Đại úy! Mục tiêu đã trốn vào hệ thống hầm mỏ bỏ hoang của Sector 7!” Một cảnh sĩ vội vã báo cáo.
Phong lạnh lùng rút khẩu súng ngắn laser cảnh dụng thế hệ mới bên hông ra, hướng thẳng về phía lối hầm tối tăm. Gương mặt ông đanh lại, chứa đựng sự quyết đoán của một người bảo vệ luật pháp:
“Lên nòng toàn bộ vũ khí! Phát lệnh phong tỏa mọi lối ra của Sector 7 trên mặt đất! Đại đội 1 theo tôi tiến vào hầm mỏ! Chúng ta sẽ truy quét gắt gao từng ngách hầm dưới lòng đất!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!