Nhạc nềnEpicBattle2

Ảnh Ảo Trong Bão Cát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bức tường cát đỏ khổng lồ của Hoang mạc bão điện Kepler-452b ập xuống bãi phế liệu như một con quái thú khổng lồ nuốt chửng vạn vật. Không khí nghẹt thở ngay lập tức bị xé toạc bởi hàng vạn tia sét lượng tử màu lam nhạt phóng lách tách giữa những hạt bụi cát mang điện tích cực cao. Sức gió rít gào điên cuồng, biến không gian ba chiều xung quanh thành một màn sương mù đỏ rực, cô lập hoàn toàn chiến trường vào một khoảng không gian hỗn mang.


Bên trong buồng lái chật hẹp của Chronos-09, toàn bộ các màn hình hiển thị quang học bỗng nhiên chớp nháy liên tục rồi tắt ngúm. Tiếng rè rè của dòng điện chập chờn dội thẳng vào màng nhĩ Nhật Huy qua tai nghe quân sự. Hệ thống cảm biến nhiệt và máy quét radar bị dòng điện tích của bão cát làm nhiễu loạn hoàn toàn, chỉ còn lại những vệt sọc xám xịt chạy dài vô vọng.


“Cảnh báo! Cảm biến hồng ngoại đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn! Hệ thống ngắm bắn tự động tắt máy!” Giọng nói tổng hợp lạnh lùng của AI Nhật Anh vang lên chập chờn trong đầu Huy qua sợi Cáp thần kinh Titan-Link.


Sợi cáp bọc sợi carbon siêu dẫn cắm chặt vào thái dương trái của Huy giật mạnh một cái, truyền dẫn một luồng điện lượng tử thô bạo thẳng vào vỏ não lượng tử đang rách nát của cậu. Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ bùng lên từ vết sẹo mổ titan, khiến Huy rên rỉ một tiếng đau đớn. Mắt trái của cậu đỏ ngầu do xuất huyết võng mạc vĩnh viễn, giờ đây chỉ còn nhìn thấy một màn sương máu nhạt nhòa, trong khi mắt phải chỉ thấy một màu đen kịt của buồng lái mất điện.


“Huy! Đừng dùng máy quét nữa! Bão điện từ đã chặn đứng mọi bước sóng quét phổ quang học rồi!” Giọng Nhật Anh hét lên đầy lo lắng khi nhận thấy Huy đang cố gắng sạc áp hệ thống máy quét để định vị vị trí của Nhã Phương.


Cậu cố gắng đẩy cần gạt phụ bằng tay phải, nhưng màn hình hiển thị chỉ trả về những dải nhiễu loạn từ trường vô nghĩa. Cánh tay trái liệt hoàn toàn, lạnh ngắt và mất đi xúc giác vĩnh viễn của cậu vẫn được buộc chặt vào ngực bằng dây đai bảo hiểm dày, vô lực phản kháng trước những chấn động kịch liệt của buồng lái.


*KÈN KẸT... RẮC...*


Khớp gối trái của Chronos-09 rên rỉ một tiếng rùng rợn dưới lòng cát sụt. Vết rạn nứt khớp gối trái từ trận đấu trước bị áp lực của gió bão cát đè nặng, kèn kẹt như sắp gãy lìa. Cơ giáp chắp vá năm mươi phần trăm bằng hợp kim phế liệu Titan-Kepler của Huy đang đứng ở thế hạ phong tuyệt đối, một chân bị khóa chặt dưới lòng cát sụt, không thể di chuyển cơ động.


*ĐOÀNH! ĐOÀNH! ĐOÀNH! ĐOÀNH!*


Từ trong màn sương cát đỏ mù mịt phía trước, tiếng cười tàn nhẫn của Jack dội qua loa ngoài của chiếc Iron-Jaw khổng lồ. Gã thợ săn tiền thưởng không cần nhìn bằng mắt thường, gã chỉ cần xả súng Gatling 20mm bừa bãi theo hướng phát bắn hụt trước đó của Huy.


Hàng loạt phát đạn động năng siêu thanh xé rách bão cát, găm liên tiếp vào những tấm giáp phế liệu bên vai phải của Chronos-09. Tiếng kim loại bị xé rách kèn kẹt vang lên chói tai. Những đường đạn sượt sát sạt qua kính buồng lái, tạo ra những tia lửa cam rực rỡ bám đầy điện tích lượng tử. Lực chấn động mạnh dội ngược mười phần trăm trực tiếp qua cáp Titan-Link, đánh mạnh vào gáy Huy khiến cậu hộc ra một ngụm máu loãng dọc theo khóe môi hốc hác.


“Hahaha! Thằng nhóc đào tẩu! Mày đang trốn ở đâu? Bão cát này sẽ là ngôi mộ bằng thép của mày!” Giọng Jack gầm lên đầy phấn khích. Gã điều khiển Iron-Jaw vung mạnh sợi xích sắt từ trường quét ngang mặt đất hoang mạc, cố tình tạo ra những vụ nổ cát lớn để ép Huy lộ diện.


Nhã Phương vẫn bị xích chặt rỉ máu dưới chân cơ giáp của Jack. Còng từ trường nơ-ron trên cổ tay cô liên tục phóng ra những luồng điện cực nhỏ làm cô kiệt sức hoàn toàn. Cô không thể hét lên, phổi cô bỏng rát vì bụi cát đỏ, nhưng cô vẫn cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để giữ im lặng, không muốn tiếng hét của mình làm Huy bị phân tâm.


Trong buồng lái tối đen, Nhật Huy hít một hơi thật sâu theo Phương pháp thở nén áp lực cao để ổn định nhịp tim đang vọt lên mức một trăm sáu mươi nhịp mỗi phút. Cậu biết, nếu tiếp tục sử dụng máy quét hay cố mở mắt nhìn qua lớp kính bám đầy bụi cát đỏ, cậu sẽ chỉ nhìn thấy cái chết của chính mình sau năm giây tiếp theo.


“Nhắm mắt lại... Nhật Huy. Hãy nhắm mắt lại,” cậu tự lẩm nhẩm bằng giọng khàn đặc, bóp chặt mảnh chip Di ảnh kỹ thuật số Nhật Anh đeo trên cổ như một mỏ neo nhận thức vật lý cuối cùng để giữ vững lý trí.


Cậu kích hoạt Quy tắc phản xạ tuyến tính do cựu phi công Quang chỉ dạy. Khi mọi cảm biến của máy móc đều bị mù, thứ duy nhất đáng tin cậy là bản năng thính giác của một phi công và những đường quỹ đạo đỏ dự báo trước trong tâm trí.


Huy nhắm nghiền hai mắt. Thế giới xung quanh cậu vụt tắt, chỉ còn lại tiếng rít gào điên cuồng của gió bão cát và tiếng lách tách của sét điện từ. Cậu tập trung toàn bộ sóng nơ-ron vào thùy thái dương trái, lọc bỏ mọi tiếng ồn nhiễu loạn của môi trường hoang mạc.


*U-U-U...*


Từ trong bóng tối sâu thẳm của nhận thức, một âm thanh tần số thấp bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một. Đó là tiếng rít gió của động cơ phản lực hạng nặng và tiếng kèn kẹt đặc trưng của lò sưởi nhiệt phía sau hông chiếc Iron-Jaw từ khoảng cách ba mươi mét phía bên phải. Cậu nghe thấy âm thanh của tương lai gần: tiếng xích sắt từ trường của Jack chuẩn bị giáng xuống vị trí hiện tại của cậu sau đúng năm giây nữa.


“Nhật Anh! Sạc áp lò phản ứng lượng tử Tachyon-9! Chuẩn bị kích hoạt Tạo Ảnh Giả Thời Gian!” Huy thầm ra lệnh trong đầu.


“Huy! Lượng quặng thô Tachyon-9 sạc khẩn cấp đang quá nhiệt nghiêm trọng! Van xả áp thủ công trên vai em đang phun lửa lam rồi! Nếu em bộc phá năng lượng để tạo ảnh ảo, vỏ não em sẽ bị silic hóa nhanh gấp đôi!” Giọng Nhật Anh vang lên đầy cảnh báo dồn dập.


“Kích hoạt ngay!” Huy gầm lên.


*RẦM!!!*


Lò phản ứng ở ngực Chronos-09 bùng nổ một luồng ánh sáng xanh lục huỳnh quang chói mắt xuyên qua lớp giáp rách nát. Van xả áp thủ công thô sơ trên vai cơ giáp phun ra hai luồng khí Tachyon màu lam rực sáng như hai cánh lửa khổng lồ giữa bão cát đỏ.


Huy dùng bàn tay phải siết chặt cần điều khiển chính, bẻ lái Vectoring nghiêng người góc chín mươi độ, ép buộc khớp gối trái đang rạn nứt phải chịu đựng một lực gia tốc G cực đại lên tới 8G. Khớp gối trái phát ra tiếng rắc kinh hoàng, rạn nứt sâu thêm một vệt dài kèn kẹt, nhưng cơ giáp đã kịp trượt dài sang bên sườn phải mười mét.


Ngay tại vị trí cũ của cậu, một bóng mờ cơ giáp Chronos-09 rực sáng màu lam nhạt bỗng nhiên hiện lên, đứng im lìm giữa bão cát. Đó là Tạo Ảnh Giả Thời Gian (Chronos Decoy) – ảnh ảo được tạo ra từ dòng chảy năng lượng bẻ cong thời gian của năm giây trước.


“Aha! Mày đây rồi!”


Jack bị đánh lừa hoàn toàn bởi ảnh ảo nhiệt lượng tử rực sáng màu lam. Gã thợ săn tiền thưởng gầm lên một tiếng đầy ngạo mạn, điều khiển Iron-Jaw dồn toàn bộ hỏa lực của pháo Gatling 20mm và hai quả tên lửa từ trường bắn nát bóng mờ màu lam kia.


*BÙM!!! BÙM!!!*


Vụ nổ đạn pháo động năng tạo ra một quầng lửa cam khổng lồ nuốt chửng lấy ảnh ảo thời gian, thổi bay hàng vạn tấn cát bụi đỏ rực lên bầu trời hoang mạc.


Nhưng ngay trong tích tắc Jack đang tập trung toàn bộ hỏa lực vào ảnh giả, Nhật Huy đã áp sát Iron-Jaw từ phía bên sườn mù mịt bão cát.


“Kiếm năng lượng Plasma-Blade v2... kích hoạt!”


Huy nhấn nút đỏ trên cần điều khiển tay phải. Từ tay phải của Chronos-09, một lưỡi kiếm năng lượng plasma nhiệt độ cao lên tới năm nghìn độ C bùng lên chói mắt, cắt ngọt màn bão cát đỏ rực và phát ra tiếng nổ lách tách lượng tử đầy uy lực.


Huy không ngần ngại vung kiếm chém mạnh từ trên cao xuống. Lưỡi kiếm plasma rực sáng xẹt qua không khí, chém ngọt đứt sợi xích sắt từ trường bọc thép đang trói chặt cổ chân Nhã Phương dưới gối của Iron-Jaw mà không hề chạm vào một sợi tóc của cô.


*XOẠCH... XOẢNG...*


Sợi xích sắt nặng nề bị nhiệt độ cao nóng chảy lập tức đứt lìa, rơi rầm xuống đất cát đỏ. Nhã Phương được giải thoát hoàn toàn khỏi cùm xích vật lý!


Huy nhanh như cắt điều khiển cánh tay phải của Chronos-09 cúi xuống, nhẹ nhàng xúc lấy thân hình mảnh mai của Nhã Phương đặt vào bên trong khoang chứa phụ bọc thép của cơ giáp – nơi Huy Hoàng đang chờ sẵn để bảo vệ cô.


“Phương! Hoàng! Đóng chặt cửa khoang phụ!” Huy khàn giọng hét lớn qua vô tuyến.


Nhưng ngay khi Nhã Phương vừa được đưa vào khoang an toàn, lò phản ứng của Chronos-09 bỗng nhiên phát ra tiếng o o trầm đục đầy nguy kịch. Những luồng khói lam rực lửa bắt đầu xả mạnh ra từ van xả áp thủ công trên vai cơ giáp. Lò phản ứng chắp vá thiếu tản nhiệt đang rơi vào trạng thái quá nhiệt nghiêm trọng do tiêu tốn quá nhiều năng lượng Tachyon thô để duy trì ảnh ảo thời gian.


Cơn đau đầu dữ dội dội ngược cực mạnh đánh thẳng vào gáy Huy, khiến tầm nhìn của cậu tối sầm lại. Chỉ số toàn vẹn vỏ não thực tế của cậu tụt xuống mức bốn mươi phần trăm, ranh giới sinh tử đang cận kề hơn bao giờ hết.


Đúng lúc thế trận đang rơi vào khủng hoảng lò phản ứng, màn bão cát đỏ rực phía trước bỗng nhiên bị xé toạc bởi mười hai luồng ánh sáng laser xanh lục rực rỡ.


Từ trong màn sương cát mù mịt, bóng đen của chiếc cơ giáp cảnh vụ màu xanh dương đậm do Đại úy cảnh sát Phong chỉ huy bất ngờ xuất hiện, dẫn đầu đại đội Cảnh vệ thuộc địa Kepler bọc thép lên nòng súng trường laser nặng nề, khóa chặt họng súng vào cả hai cỗ cơ giáp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!