Nanh Vuốt Sắt
Tiếng sấm rền rĩ của gió cát hoang mạc dội qua lớp trần bê tông dày của căn hầm ngầm, nhưng không một âm thanh nào có thể át được tiếng thở dốc nghẹn ứ và tiếng giật khựng của những khớp xương đang co quắp. Trên chiếc giường sắt hoen rỉ ở trung tâm phân khu bảo trì bọc chì, Nhật Huy đang trải qua cơn ác mộng tàn khốc nhất của hệ thần kinh.
Cơn động kinh nơ-ron cấp độ một đang tàn phá vỏ não của cậu. Thái dương trái của Huy rách sâu, dòng dịch lỏng nơ-ron lẫn máu ấm rỉ ra liên tục, thấm đẫm lớp băng gạc sinh học đã sờn. Mắt trái của cậu trợn trừng, đỏ ngầu do võng mạc xuất huyết vĩnh viễn, phản chiếu ánh đèn neon đỏ cảnh báo của căn hầm thành một màu hoàng hôn chết chóc. Cánh tay trái liệt hoàn toàn, lạnh ngắt và mất đi xúc giác, co rút lại trước ngực như một khúc gỗ chết.
“Giữ chặt vai nó! Hoàng, đè chân trái nó xuống!”
Trần Minh gầm lên, hai bàn tay bám đầy dầu mỡ và sẹo bỏng lò của ông ghì chặt lấy bả vai đang run bần bật của Huy. Gã kỹ sư trẻ Huy Hoàng mặt cắt không còn giọt máu, hai tay bấu chặt lấy khớp gối của Huy, cố ngăn những cú giật cơ học có thể làm gãy xương đùi của cậu.
“Chỉ số vỏ não tụt xuống hai mươi tám phần trăm rồi! Cứ thế này cậu ấy sẽ chết não mất!” Huy Hoàng gào lên, mắt nhìn trừng trừng vào màn hình quét nơ-ron đang nhấp nháy những đường hình sin đứt gãy màu đỏ rực.
Đúng lúc đó, một tiếng động rầm rầm vang lên từ phía máng trượt quặng tối tăm dẫn từ chợ đen xuống hầm. Bóng dáng nhỏ gầy của Tèo văng ra từ miệng ống dẫn, lăn mấy vòng trên nền đất đầy muội than. Cậu bé không màng đến vết trầy xước rỉ máu trên khuỷu tay, lồm cồm bò dậy, hai tay ôm khư khư một ống tiêm áp lực cao rực sáng ánh huỳnh quang màu lam đậm.
“Thuốc đây! Chú Minh! Cô Phương bảo phải tiêm ngay cho anh Huy!” Tèo thở không ra hơi, lao đến bên giường bệnh, chìa ống tiêm ra bằng đôi bàn tay run rẩy bám đầy bụi quặng.
Trần Minh không chần chừ một giây. Ông chộp lấy ống thuốc Aegis-M tự chế do Ngọc Hân tinh chế lén lút, dứt khoát áp đầu kim kim loại lạnh buốt vào động mạch cổ của Nhật Huy và nhấn nút xả áp.
*XOẠCH! LÁCH TÁCH...*
Luồng dược chất màu lam đậm đậm đặc được bơm thẳng vào huyết quản thần kinh của Huy. Toàn thân cậu giật nảy lên một cái thật mạnh, các mạch máu dọc thái dương phồng rộp lên, phát ra những tia sáng điện từ cực nhỏ dưới da. Cơn co giật đột ngột dừng lại. Nhịp tim đang lao dốc ở mức ba mươi lăm nhịp mỗi phút bỗng khựng lại, rồi từ từ leo ngược lên mức bảy mươi.
Nhật Huy hé mở mắt phải. Tầm nhìn của cậu nhòe đi trong một giây trước khi tiêu cự được thiết lập lại. Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ vẫn âm ỉ dưới vỏ não, nhưng luồng hoảng loạn điên loạn của nhân cách ảo Nhật Anh-Beta đã tạm thời bị áp chế sâu vào thùy trán. Chỉ số toàn vẹn vỏ não trên màn hình nhích dần lên mức bốn mươi phần trăm – vẫn nằm trong ngưỡng cảnh báo nguy kịch, nhưng đủ để kéo cậu về từ tay thần chết.
“Phương... đâu...?” Huy khàn giọng hỏi, cổ họng cậu bỏng rát như vừa nuốt phải một vốc cát nóng.
Tèo quỳ sụp xuống bên mép giường, nước mắt chực trào ra trên gương mặt lấm lem bụi than: “Cô Phương... cô ấy bị bắt rồi, anh Huy. Lão thợ săn tiền thưởng Jack... lão dùng còng từ trường nơ-ron khóa cô ấy lại ở chợ đen. Lão phát thông điệp vô tuyến toàn thị trấn... bắt anh phải lái Chronos-09 ra nộp mạng sau một giờ, nếu không...”
“Nếu không tao sẽ tự tay bẻ gãy từng đốt xương cổ của cô ta!”
Tiếng rè nhiễu của máy thu sóng vô tuyến công suất lớn đặt trên bàn làm việc của Trần Minh đột ngột vang lên, mang theo giọng nói trầm đục, tàn nhẫn của Jack dội thẳng vào màng nhĩ của Huy. Tiếng cười khẩy đầy ngạo mạn của gã thợ săn tiền thưởng như một mồi lửa ném thẳng vào lò nung đang sôi sục trong lồng ngực cậu.
Nhật Huy bật dậy. Sự căm phẫn tột độ bùng lên xua tan hoàn toàn cảm giác kiệt quệ thể xác. Cậu dùng cánh tay phải còn cử động được bấu chặt lấy thành giường sắt, cố gắng lết đôi chân run rẩy xuống nền đất lạnh.
“Huy! Cậu điên rồi à? Cậu không thể xuất chiến trong trạng thái này!” Huy Hoàng lao ra chặn trước mặt cậu, hai tay giăng rộng. “Thiết bị giải mã của tôi đã chập cháy hoàn toàn, chúng ta không có cách nào hack hay hỗ trợ kỹ thuật cho cậu từ xa đâu!”
“Tránh ra,” Huy gầm nhẹ, ánh mắt từ con mắt phải đỏ ngầu khóa chặt vào Huy Hoàng, tỏa ra một luồng sát khí cơ khí lạnh lẽo khiến gã kỹ sư trẻ vô thức lùi lại một bước.
Trần Minh đứng bên cạnh bảng điều khiển lò phản ứng, ông ngậm chặt tẩu thuốc bằng đồng đã tắt lửa từ lâu, đôi mắt sương gió nheo lại nhìn về phía góc hầm tối – nơi chiếc Chronos-09 đang đứng im lìm dưới tấm bạt carbon rách nát.
“Để nó đi, Hoàng,” Trần Minh khàn giọng nói, giọng ông mang theo sự trầm mặc đầy dứt khoát. “Lão mập Jack kia là kẻ vắt chanh bỏ vỏ. Nếu Huy không ra mặt, Nhã Phương chắc chắn sẽ chết. Nhưng Huy... mày phải nhớ lấy điều này.”
Trần Minh bước đến bên hông cơ giáp, thô bạo giật phăng tấm bạt phủ Cloak-09.
Ánh sáng neon đỏ của căn hầm hắt lên thân xác khổng lồ của Chronos-09, phơi bày một vẻ ngoài rách nát, chắp vá đến đáng sợ. Lớp giáp lưng bọc titan nguyên bản đã bị laser quỹ đạo thiêu rụi hoàn toàn, giờ đây được Trần Minh thay thế bằng những tấm hợp kim phế liệu Titan-Kepler nham nhở vết rỉ sét và những mối hàn nguội vẫn còn đỏ rực nhiệt lượng. Cánh tay trái cơ học bị cụt sát khớp vai, trơ ra những bó cáp nơ-ron siêu dẫn chập điện lách tách. Hệ thống làm mát Cryo-G đã bị phá hủy hoàn toàn, thay vào đó là một hệ thống đường ống xả áp thủ công thô sơ do Trần Minh độ chế, chạy dọc từ vai xuống hông cơ giáp.
“Cơ giáp của mày lúc này chỉ mới được sửa chữa tạm thời năm mươi phần trăm,” Trần Minh chỉ vào cái van xả áp rỉ sét trên vai Chronos-09. “Tao đã nạp khẩn cấp lượng quặng thô Tachyon-9 cướp được từ Razor vào lò phản ứng để sạc đầy năng lượng cho mày. Nhưng không có hệ thống làm mát chính quy, lò phản ứng của mày sẽ quá nhiệt cực hạn sau mỗi lần bẻ cong thời gian. Nếu mày kích hoạt các kỹ năng bẻ cong thời gian quá năm giây liên tục trong trạng thái chắp vá này... lò phản ứng sẽ phát nổ, thiêu rụi cả mày lẫn Nhã Phương trong vòng một mili-giây.”
“Tôi biết,” Huy dứt khoát trả lời.
Cậu bước đến bên chân cơ giáp, dùng tay phải bám vào các bậc thang thép thô sơ để leo lên khoang lái chật hẹp, tối tăm. Không khí bên trong buồng lái nồng nặc mùi ozone cháy khét và vị kim loại đắng ngắt – di chứng của vụ nổ rơi rớt từ hạm đội. Huy ngồi vào ghế lái bọc da rách nát, dùng tay phải khéo léo kéo sợi dây đai bảo hiểm dày bọc chặt cánh tay trái bị liệt vĩnh viễn vào trước ngực để tránh bị văng quật khi chiến đấu cận chiến.
Cậu chỉ còn một cánh tay phải để điều khiển cần gạt chính.
“Nhật Anh... kết nối,” Huy lẩm bẩm.
Cậu chộp lấy sợi cáp thần kinh Titan-Link bọc sợi carbon siêu dẫn bằng tay phải, dứt khoát cắm mạnh đầu cắm titan màu bạc vào cổng nơ-ron bên thái dương trái đang rỉ máu.
*UỲNH!!!*
Một luồng xung điện lượng tử thô bạo phóng thẳng vào vỏ não Huy. Đại não cậu như bị một nghìn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua cùng một lúc. Mắt trái cậu nhòe đi trong một màn sương máu đỏ ngầu, nhưng ngay lập tức, giọng nói ấm áp quen thuộc của AI Nhật Anh vang lên trực tiếp trong đầu cậu, xoa dịu cơn đau buốt óc:
“Đã thiết lập liên kết nơ-ron, em trai. Mức đồng bộ hiện tại: tám mươi mốt phần trăm. Lò phản ứng Tachyon-9 đang ở trạng thái sạc áp khẩn cấp 100%. Nhưng Huy... hệ thống tản nhiệt đang ở mức báo động đỏ ngay khi khởi động. Đừng lạm dụng bẻ cong thời gian!”
“Kích hoạt động cơ,” Huy gầm lên.
*RẦM... RẦM...*
Lò phản ứng thời gian ở ngực Chronos-09 rầm rầm khởi động, xả ra hai luồng khí Tachyon màu lam rực lửa từ van xả áp thủ công trên vai, tạo thành những tiếng rít cơ khí chói tai. Chiếc cơ giáp chắp vá bước ra khỏi căn hầm bọc chì, nghiền nát những mảnh phế liệu rỉ sét dưới chân, lao thẳng vào màn bão cát đỏ đang bắt đầu bốc lên ngoài thị trấn mỏ.
***
Tại bãi phế liệu rác thải ngoài rìa thị trấn khai khoáng Kepler, bão cát điện từ đang rít lên từng hồi dữ dội, che phủ bầu trời bằng một màn sương bụi đỏ dày đặc mang điện tích lượng tử.
Giữa bãi phế liệu ngổn ngang xác cơ giáp cũ rỉ sét, chiếc Iron-Jaw khổng lồ của Jack đang đứng sừng sững như một pháo đài bằng sắt nặng nề. Lò sưởi nhiệt phía sau hông nó phát ra luồng nhiệt năng hầm hập, làm biến dạng không khí xung quanh.
Dưới chân phải bọc thép tấm dày của Iron-Jaw, Nhã Phương đang bị xích chặt vào khớp gối cơ giáp bằng một sợi xích sắt từ trường bọc thép nặng nề. Cổ tay cô bị khóa chặt bởi chiếc còng từ trường nơ-ron màu đen tuyền đang nhấp nháy ánh sáng đỏ rợn người. Gió bão cát quất mạnh vào mái tóc lấm lem bụi hóa chất của cô, gương mặt nữ bác sĩ tái mét vì lạnh và đau đớn nơ-ron dội ngược, nhưng đôi mắt sau cặp kính cận mỏng vẫn rực lên vẻ kiên cường không chịu khuất phục.
*RẦM... RẦM...*
Từ trong màn sương cát đỏ bùng nổ, bóng dáng xám tro chắp vá của Chronos-09 từ từ bước ra. Cánh tay trái cụt lủn, lớp giáp vai phải rách nát lộ ra những bó cáp nơ-ron chập điện, van xả áp trên vai liên tục phụt ra những luồng khí lam rực lửa khiến cơ giáp trông như một con quái thú bị thương vừa bò ra từ địa ngục cơ khí.
“Haha! Cuối cùng mày cũng lết ra đây rồi, thằng nhóc đào tẩu!” Giọng nói của Jack vang lên rền rĩ qua hệ thống loa ngoài của Iron-Jaw. Gã thợ săn tiền thưởng cười khẩy, điều khiển cơ giáp vung sợi xích sắt từ trường nặng nề quét mạnh xuống mặt đất cát.
*UỲNH!!!*
Cú quét xích tạo ra một chấn động rung chuyển dữ dội, hất văng những mảng thép phế liệu xung quanh bay tứ tung.
“Jack! Thả cô ấy ra!” Huy gầm lên qua tần số liên lạc chung, tay phải siết chặt cần điều khiển chính.
“Thả ra? Năm triệu điểm tín dụng của tập đoàn Aegis đang nằm trên đầu mày đấy, thằng nhóc!” Jack gào lên đầy tham lam. Gã thô bạo điều khiển chân phải của Iron-Jaw nhấc lên một nhịp, kéo theo thân hình mảnh mai của Nhã Phương bị giật mạnh theo sợi xích sắt. “Mày nhìn cho kỹ đi! Cô ta đang nằm ngay dưới chân tao. Chỉ cần một phát bắn của mày lệch hướng, hoặc một cú bẻ lái bừa bãi... xích từ trường sẽ giật nát cổ cô ta ngay lập tức! Thách mày nổ súng đấy, Nhật Huy!”
Nhã Phương nén cơn đau đớn tột cùng từ còng nơ-ron, cô hét lớn vào máy bộ đàm đeo cổ bám đầy bụi quặng: “Huy! Đừng nghe lão! Đừng nổ súng bừa bãi! Hãy nhắm vào lò sưởi nhiệt phía sau hông gã! Đó là điểm yếu duy nhất của Iron-Jaw!”
“Câm miệng, con điếm!” Jack tức giận gầm lên. Gã lập tức kích hoạt khẩu pháo Gatling 20mm lắp trên vai trái của Iron-Jaw.
*KÈT KÈT... ĐOÀNH ĐOÀNH ĐOÀNH!!!*
Họng súng Gatling xoay tròn, xả ra một cơn mưa đạn động năng tốc độ cao xé rách màn bão cát, găm liên tiếp vào thân xác của Chronos-09.
Huy giật mạnh cần lái bằng tay phải, cố gắng kích hoạt Né Tránh Tuyến Tính để lách người qua làn đạn. Nhưng ngay khi cậu vừa bẻ lái, khớp thủy lực cũ rỉ sét ở khớp gối trái của Chronos-09 – vốn chưa được bôi trơn hoàn chỉnh sau ca đại tu nóng – bỗng khựng lại kèn kẹt. Chân trái cơ giáp bị kẹt cứng trong lòng cát sụt.
*BÙM! BÙM! BÙM!*
Loạt đạn Gatling 20mm găm trọn vào vai phải của Chronos-09, bắn nát các mảng giáp phế liệu Titan-Kepler mà Trần Minh vừa gia cố. Những mảnh thép chắp vá bay tung tóe, để lộ ra những bó cáp nơ-ron siêu dẫn nhạy cảm bên trong đang bốc khói đen kịt.
*ỰC...*
Huy hộc ra một ngụm máu tươi lên kính bảo hộ buồng lái. Lực chấn động vật lý khủng khiếp dội ngược mười phần trăm trực tiếp qua cáp Titan-Link cắm ở thái dương, truyền thẳng vào vỏ não đang rách nát của cậu. Đại não Huy gào rú trong đau đớn, mắt trái xuất huyết võng mạc đỏ ngầu chảy ra một vệt máu loãng dọc theo gò má hốc hác. Khớp gối trái của Chronos-09 rạn nứt thêm một vệt dài kèn kẹt.
“Huy! Động cơ vai phải bị đoản mạch thần kinh rồi! Em không thể nhấc thanh kiếm plasma lên được!” Giọng Nhật Anh hét lên báo động đỏ dồn dập.
Huy nghiến chặt răng đến bật máu, cố gắng dùng tay phải đẩy mạnh cần gạt phụ để sạc áp súng xung lực từ trường Gauss-Rifle bên vai trái để bắn trả từ xa. Nhưng ngay khi luồng từ trường vừa tích tụ, một cơn bão cát điện từ mang điện tích cực cao từ hoang mạc bất ngờ tràn vào rìa thị trấn mỏ, cuốn theo hàng vạn tấn bụi quặng đỏ rực làm lệch hướng hoàn toàn quỹ đạo điện từ của phát bắn.
*VÈO... XOẠCH!*
Thanh kim loại siêu thanh bắn lệch hẳn sang một bên, cắm thẳng vào một xác tuần dương hạm rỉ sét phía sau Jack, tạo ra một vụ nổ cát khổng lồ vô hại.
“Hahaha! Khẩu súng rác rưởi của mày vô dụng trong bão điện từ rồi, thằng nhóc!” Jack cười lớn đầy ngạo nghễ. Gã điều khiển Iron-Jaw tiến lại gần, vung sợi xích sắt từ trường bọc thép lên cao, chuẩn bị giáng một đòn chí mạng nghiền nát buồng lái của Chronos-09.
Huy nhìn chằm chằm vào bóng mờ khổng lồ của Iron-Jaw đang áp sát qua màn sương cát đỏ ngầu. Cậu biết gã thợ săn tiền thưởng đang nắm giữ lợi thế tuyệt đối nhờ có con tin Nhã Phương bám dưới chân cơ giáp, ép cậu vào thế phòng thủ thụ động hoàn toàn. Mọi đường đạn bắn tỉa tầm xa đều bị chặn lại bởi bão cát và nguy cơ trúng Nhã Phương.
“Không thể bắn tầm xa... tao sẽ áp sát mày bằng nanh vuốt sắt!”
Huy thầm gầm lên trong đầu. Cậu quyết định chịu đựng toàn bộ sát thương vật lý từ loạt đạn tiếp theo để lôi kéo cự ly, tìm kiếm một khoảnh khắc chính xác duy nhất để giải cứu Nhã Phương bằng đòn cận chiến phi tuyến tính ở khoảng cách bằng không.
*RẦM!!!*
Sợi xích sắt từ trường của Jack giáng xuống xé toạc không khí, trong khi một bức tường bão cát điện từ khổng lồ gầm rú tràn vào, nuốt chửng cả hai cỗ cơ giáp vào trong bóng tối đỏ ngầu bão bùng của hoang mạc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!