Chợ Đen Kepler
Ánh đèn pha halogen cực mạnh từ chiếc xe bọc thép ngoài ngã tư hắt một vệt sáng quét chéo qua những thùng sắt rỉ sét, rọi thẳng vào lối vào con hẻm tối tăm. Nhã Phương bất động hoàn toàn. Lưng cô áp chặt vào lớp ống dẫn nhiệt bám đầy muội than lạnh ngắt, hai tay giữ chặt lấy bả vai gầy guộc của Tèo. Gió cát từ hoang mạc ngoài kia luồn qua các khe nứt của vòm khí quyển nhân tạo, rít lên từng hồi u uất, cuốn theo những hạt bụi quặng đỏ lạo xạo trên nền đất nện.
Cách đó mười lăm mét, thợ săn tiền thưởng Jack vẫn đang đứng tựa lưng vào mui xe bọc thép. Đôi mắt ti hí xảo quyệt của gã nheo lại dưới vành mũ da cá voi vũ trụ sờn rách. Gã nhổ một bãi nước trầu vũ trụ màu đỏ sẫm xuống đất, khịt mũi một tiếng thật mạnh. Luồng nhiệt năng từ lò phản ứng rỉ sét của chiếc cơ giáp hạng nặng Iron-Jaw đứng phía sau gã phả ra hơi nóng hầm hập, làm biến dạng không khí xung quanh như những bóng ma chập chờn.
“Có chuột, Đại úy Phong,” Jack khàn giọng nói, ngón tay mập mạp bám đầy sẹo bỏng lò của gã gõ nhè nhẹ vào báng khẩu súng trường laser nặng đeo bên hông. “Tôi ngửi thấy mùi dầu máy và... cả mùi thuốc sát trùng quân y của hạm đội.”
Đại úy Phong, người đang đứng đối diện, không quay đầu lại. Ông lạnh lùng chỉnh lại chiếc băng giáp màu xanh dương đậm trên vai, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy lực át cả tiếng gió rít: “Ở đây chỉ có công nhân mỏ nghèo khổ và bụi quặng thôi, Jack. Nếu ông muốn đi săn, hãy ra ngoài hoang mạc hoang dã. Đừng làm loạn trị an ở thị trấn của tôi.”
“Hừ, ông chính trực quá đấy,” Jack cười khẩy, nhưng gã cũng từ từ thu lại ánh mắt nghi ngờ khỏi con hẻm tối. Gã nhai miếng trầu vũ trụ một cách thô bạo, quay lưng leo lên cabin xe bọc thép. “Nhưng nhớ lấy lời tôi. Năm triệu điểm tín dụng Kepler không phải là con số nhỏ. Thằng nhóc phi công đào tẩu đó sớm muộn gì cũng phải lết ra khỏi cái xó này để tìm thuốc thôi.”
Ngay khi chiếc xe bọc thép của Jack rú ga, bánh xích nặng nề nghiền lên đá sỏi gầm rú rời đi, Tèo mới dám thở phào một hơi nhẹ nhõm. Cậu bé quay đầu lại, đôi mắt lanh lợi sáng lên trong bóng tối:
“Đi thôi, cô Phương. Lối này an toàn rồi. Chúng ta phải vào chợ ngầm trước khi bọn cảnh vệ đổi ca tuần tra.”
Nhã Phương khẽ gật đầu, tay cô siết chặt chiếc túi y tế rỗng đeo bên sườn. Trong đầu cô lúc này chỉ có một con số đang đếm ngược một cách tàn nhẫn: mười một giờ. Đó là thời gian tối đa để cô tìm được thuốc ức chế thần kinh Aegis-M nồng độ cao đưa về căn hầm của Trần Minh. Nếu trễ hơn, vết sẹo silic hóa trên vỏ não của Nhật Huy sẽ lan rộng không thể đảo ngược, đẩy cậu vào trạng thái chết não lâm sàng vĩnh viễn.
Tèo dẫn Nhã Phương luồn lách qua một đường ống xả khí thải khổng lồ đã rỉ sét mục nát. Không khí bên trong đường ống nóng bức và nồng nặc mùi lưu huỳnh cháy, nhưng nó dẫn thẳng xuống bên dưới vòm khí quyển, bỏ qua hoàn toàn các camera quét nơ-ron di động của tập đoàn Aegis đang rà soát trên mặt đất.
Sau gần mười phút bò trườn trong bóng tối chật hẹp, họ chui ra từ một tấm lưới sắt bị cắt rách, đặt chân vào không gian khổng lồ của Kepler-Black Market.
Nơi đây từng là một hầm lò khai thác quặng bỏ hoang, giờ đây đã biến thành khu chợ ngầm sầm uất và hỗn loạn nhất thuộc địa Kepler-452b. Trần hang cao vút bám đầy những dải tinh thể quặng Keplerite phát ra ánh sáng huỳnh quang màu xanh tím nhạt nhòa, xen lẫn với hàng ngàn bóng đèn neon màu đỏ rực cảnh báo áp lực thời gian. Những gian hàng tạm bợ được dựng lên từ các tấm thép phế liệu của cơ giáp cũ, bày bán đủ thứ hàng cấm: từ những chip xử lý nơ-ron thô bám đầy dầu mỡ, lưỡi kiếm plasma rỉ sét, cho đến những ống chất lỏng dẫn truyền thần kinh Bio-Sync không rõ nguồn gốc.
Mùi ozone cháy khét, mùi kim loại nóng chảy và mùi mồ hôi của hàng ngàn kẻ đào tẩu, thợ mỏ nghèo khổ trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Tiếng búa gõ rầm rầm từ các xưởng rèn nguội thủ công vang lên liên tục, át cả tiếng cãi vã mặc cả bằng điểm tín dụng.
“Né bên phải, cô Phương!” Tèo kéo tay Nhã Phương lách qua một gã thợ máy khổng lồ đang vác trên vai một bộ piston thủy lực bốc khói đen. “Cửa hàng của anh Kiên nằm ở khu phân khu y tế ngầm phía sau bãi phế liệu cơ giáp.”
Họ đi sâu vào một con hẻm nhỏ dột nát, nơi những vũng nước thải hóa chất màu xanh lục phản chiếu ánh đèn neon đỏ chập chập chờn. Cuối con hẻm là một cánh cửa thép dày bọc chì, bên trên có treo một biểu tượng chữ thập đỏ đã bị gạch chéo bằng sơn xịt màu đen – dấu hiệu của một phòng khám chợ đen không phép.
Tèo gõ cửa theo một nhịp điệu đặc biệt: ba tiếng ngắn, hai tiếng dài, rồi lại một tiếng ngắn.
*KÈT...*
Tấm kính quan sát trên cửa trượt mở ra, để lộ một đôi mắt sắc sảo, cảnh giác sau lớp kính bảo hộ điện tử. Nhận ra Tèo, cánh cửa thép nặng nề từ từ thu vào trong vách tường bọc chì, tỏa ra một luồng khí lạnh mang theo mùi hóa chất nồng nặc.
Bước vào bên trong, Nhã Phương nhận ra đây là một phòng thí nghiệm hóa sinh mini nhưng được trang bị khá đầy đủ các thiết bị y tế quân dụng tháo lậu từ hạm đội. Đứng giữa phòng là Kiên – ông trùm thế giới ngầm địa phương và cũng là chỉ huy ga thuộc địa. Gã mặc một chiếc áo khoác da dài bám đầy bụi cát sa mạc, gương mặt cao gầy, sắc sảo hiện lên vẻ thực dụng của một kẻ đã sống sót qua hàng chục cuộc thanh trừng.
Cạnh gã là Ngọc Hân, nữ dược sĩ trẻ hai mươi hai tuổi với mái tóc nhuộm màu hạt dẻ buộc gọn gàng. Cô đang đứng bên bàn thí nghiệm, tay cầm một bộ lọc hóa chất mini có khả năng tinh chế dược chất trong sáu mươi giây, ánh mắt tò mò nhìn về phía Nhã Phương.
“Tèo, mày mang theo người lạ vào địa bàn của tao à?” Kiên lạnh lùng nói, tay gã đặt hờ lên khẩu súng ngắn laser dắt sau thắt lưng da.
“Anh Kiên, đây là cô Phương, bác sĩ quân y từ hạm đội thoát ra,” Tèo vội vàng giải thích, giọng nói lanh lẹ đầy khẩn thiết. “Cô ấy cần mua thuốc Aegis-M nồng độ cao để cứu anh Huy. Anh Huy sắp không chịu nổi nữa rồi!”
Nghe đến cái tên Nhật Huy, đôi mắt sắc sảo của Kiên khẽ nheo lại. Gã từ từ rút tay khỏi khẩu súng, tiến lại gần chiếc bàn kim loại giữa phòng, nơi có đặt một chiếc hộp bọc thép nhỏ phát ra luồng sáng xanh lục bảo nhạt nhòa từ hệ thống làm lạnh.
“Nhật Huy... phi công duy nhất lái được chiếc Chronos-09 bẻ cong thời gian đó sao?” Kiên cười khẩy, gã mở nắp chiếc hộp bọc thép, lấy ra một ống tiêm áp lực cao chứa dung dịch màu lam đậm rực rỡ – Thuốc ức chế thần kinh Aegis-M nồng độ cao tinh khiết. “Tôi biết cô đang giữ mạng cho cậu ta bằng thứ này. Aegis-M nồng độ cao, hàng chính quy của tập đoàn Aegis Dynamics sản xuất độc quyền, không phải loại pha tạp chợ đen của đám thợ mỏ.”
Nhã Phương nhìn chằm chằm vào ống thuốc màu lam đậm, lồng ngực cô phập phồng dữ dội. Đó chính là thứ duy nhất có thể cắt cơn sốt nơ-ron bốn mươi hai độ C và ngăn chặn quá trình silic hóa đại não của Huy lúc này.
“Bao nhiêu điểm tín dụng?” Nhã Phương dứt khoát hỏi, cô tháo chiếc túi cá nhân ra, sẵn sàng giao ra số điểm tích lũy cuối cùng của mình.
“Điểm tín dụng Kepler?” Kiên bật cười, thanh âm khàn khàn vang lên đầy châm biếm. “Ở cái thị trấn đang bị phong tỏa này, điểm tín dụng chỉ là những con số vô dụng trên màn hình máy tính có thể bị đóng băng bất cứ lúc nào. Tôi không cần tiền, bác sĩ Phương.”
“Vậy ông muốn cái gì?” Nhã Phương cảnh giác hỏi, cô cảm nhận được một mối đe dọa vô hình đang đến gần.
Kiên chống hai tay xuống bàn kim loại, ghé sát gương mặt sắc sảo về phía cô, giọng gã hạ thấp đầy tham lam: “Tôi muốn toàn bộ dữ liệu kỹ thuật của lò phản ứng Tachyon-9 và bản vẽ hệ thống đồng bộ nơ-ron của chiếc Chronos-09. Tôi biết cô và gã kỹ sư Trần Minh đang giữ những thứ đó.”
“Không bao giờ!” Nhã Phương kịch liệt phản đối, cô lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ giận dữ. “Dữ liệu nơ-ron lượng tử đó là tối mật. Nếu tập đoàn Aegis Dynamics có được nó, chúng sẽ hoàn thiện siêu máy chủ Chronos Prime trên quỹ đạo cao. Lúc đó, toàn bộ hệ sao Kepler này sẽ bị chúng kiểm soát dòng thời gian vĩnh viễn! Tôi thà để Huy chết còn hơn biến cậu ấy thành công cụ diệt vong cho cả thuộc địa!”
“Cô chính trực quá đấy, bác sĩ,” Kiên lạnh lùng đứng thẳng dậy, gã đậy nắp chiếc hộp bảo quản lại kèn kẹt. “Nhưng ở chợ đen này, luật chơi là trao đổi sòng phẳng. Cậu ta chỉ còn chưa đầy mười giờ để sống đúng không? Không có dữ liệu, không có thuốc. Cô hãy về nhìn cậu ta biến thành một bức tượng silic vô hồn đi.”
Sự dằn vặt đạo đức cực hạn đè nặng lên vai Nhã Phương. Một bên là mạng sống của người đàn ông cô yêu thương, người đã mạo hiểm cả đại não để làm lá chắn bảo vệ cô thoát khỏi phòng thí nghiệm bị hủy diệt; một bên là tương lai tự do của hàng vạn thường dân thuộc địa trước dã tâm của tập đoàn tài phiệt. Hai tay cô siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu.
Ngọc Hân đứng bên cạnh bàn thí nghiệm, chứng kiến sự tuyệt vọng của Nhã Phương, đôi mắt cô hiện lên vẻ trắc ẩn sâu sắc. Cô biết rõ sự tàn nhẫn của hội chứng silic hóa não bộ đối với các phi công trẻ tuổi. Ngọc Hân khẽ thở dài, cô lén lút lùi lại phía sau, tận dụng bóng tối của chiếc tủ hóa chất bọc chì.
Bàn tay nhanh nhẹn của nữ dược sĩ lách vào trong khay thuốc dự phòng, rút ra một ống tiêm Aegis-M nồng độ cao nhỏ hơn – liều thuốc cô tự tay pha chế lén lút từ nguyên liệu thô chợ đen. Cô khéo léo đi vòng qua phía sau Tèo, giả vờ như đang kiểm tra bộ lọc khí, rồi nhanh như cắt giấu ống thuốc vào chiếc túi áo khoác thợ mỏ rộng thùng thình của cậu bé mười mười bốn tuổi.
Tèo khẽ giật mình khi cảm nhận được vật thể lạnh ngắt rơi vào túi, nhưng cậu bé lanh lợi lập tức hiểu ý. Cậu nhìn Ngọc Hân với ánh mắt biết ơn sâu sắc, khẽ gật đầu và dùng bàn tay bẩn thỉu giữ chặt miệng túi áo để giấu kín liều thuốc bảo mệnh.
Đúng lúc cuộc đàm phán giữa Nhã Phương và Kiên rơi vào bế tắc nghẹt thở, một tiếng động kinh hoàng vang lên từ phía cửa bọc chì.
*ẦM!!!*
Cánh cửa thép dày bọc chì bị thổi bay hoàn toàn bởi một vụ nổ nhiệt năng cực lớn. Những mảnh thép nóng chảy bắn tung tóe trong không khí, găm vào các vách tường bọc chì tạo ra những tiếng rít chói tai. Luồng khói xám xịt mang theo mùi lưu huỳnh và ozone khét lẹt tràn ngập căn phòng trong tích tắc.
“Khục... khục...”
Nhã Phương ho sặc sụa, cô bị sóng xung kích hất ngã nhào xuống sàn đất nện bám đầy bụi hóa chất.
Qua làn khói bụi mù mịt rực sáng ánh lửa, bóng dáng khổng lồ của thợ săn tiền thưởng Jack từ từ bước vào. Gã vung khẩu súng trường laser nặng bọc thép bám đầy vết xước, nòng súng rực lên luồng năng lượng đỏ đậm chết chóc. Theo sau gã là năm tay sai lính đánh thuê bọc trong giáp thép thô ráp, súng trường laser lên nòng kèn kẹt.
“Tìm thấy các ngươi rồi, lũ chuột đào tẩu!” Jack gầm lên đầy tàn nhẫn, đôi mắt ti hí xảo quyệt quét qua căn phòng đổ nát.
“Chết tiệt! Bọn thợ săn tiền thưởng!” Kiên gầm lên đầy giận dữ. Gã lập tức rút khẩu súng ngắn laser bên hông ra, nấp sau chiếc bàn kim loại bọc chì và hét lớn ra lệnh cho tay sai: “Nổ súng! Bảo vệ địa bàn!”
*HƯU... HƯU... HƯU...*
Cuộc đấu súng tàn khốc bùng nổ tức thì trong không gian chật hẹp của phòng thí nghiệm chợ đen. Những luồng đạn laser đỏ rực xé rách màn khói bụi, bắn nát các gian hàng hóa chất và tủ thuốc xung quanh. Các chai lọ thủy tinh chứa dịch tủy Bio-Sync và dung dịch Cryo-G vỡ vụn, hóa chất lỏng tràn ra sàn nhà gặp nhiệt độ cao bốc lên những làn khói độc màu lam nhạt.
“Bắn trả! Giết chết thằng mập đó cho tao!” Kiên gào lên qua máy liên lạc, nổ súng liên tục vào tấm khiên chắn của lính đánh thuê.
Nhưng hỏa lực của tay sai Kiên hoàn toàn bị áp chế bởi sức mạnh hủy diệt từ khẩu súng trường laser nặng của Jack. Mỗi phát bắn của gã thợ săn tiền thưởng đều mang theo động năng cực lớn, bắn nát các cột bê tông gia cố và găm thẳng vào ngực hai tay sai của Kiên, hất văng họ vào đống đổ nát rỉ sét.
Nhã Phương nằm bò trên sàn nhà, cô nhìn thấy Tèo đang bị kẹt sau một chiếc xe tải phế liệu cũ bám đầy bụi quặng ngay góc phòng. Cậu bé đang ôm chặt lấy chiếc túi áo khoác chứa liều thuốc cứu mạng của Huy, gương mặt nhom nhem bụi than cắt không còn giọt máu.
“Tèo! Chạy đi!” Nhã Phương hét lớn qua tiếng súng nổ đinh tai nhức óc. Cô dùng hết sức lực bò trườn qua những mảnh kính vỡ rỉ máu, tiếp cận vị trí của cậu bé.
“Nhưng còn cô Phương...” Tèo mếu máo, tay vẫn giữ chặt túi thuốc.
“Không được lo cho tôi! Mang liều thuốc đó về cho Huy ngay lập tức! Cậu ấy chỉ còn chưa đầy mười giờ thôi!” Nhã Phương gầm lên, đôi mắt sau cặp kính cận mỏng rạn nứt rực lên sự kiên cường của một bác sĩ chiến trường. Cô đẩy mạnh bả vai gầy guộc của Tèo vào lối máng trượt quặng bỏ hoang nằm ngay dưới gầm chiếc xe tải phế liệu. “Chạy đi! Bảo Huy sống sót để cứu tôi!”
Tèo cắn chặt môi đến bật máu, cậu bé nhìn Nhã Phương một lần cuối, rồi dứt khoát chui vào đường ống máng trượt tối tăm, biến mất vào lòng đất sâu hoang dã cùng liều thuốc Aegis-M cứu mạng.
Ngay khi Tèo vừa biến mất, Kiên từ phía sau bàn kim loại gào lên đầy tuyệt vọng: “Mã tự hủy! Kích hoạt hệ thống tự hủy phòng giao dịch ngay!”
Gã thợ cả cố gắng ấn mạnh ngón tay vào nút kích nổ khẩn cấp trên bảng điều khiển ngầm để đe dọa Jack. Nhưng vô ích.
*TÍT... TÍT... SYSTEM OVERRIDE...*
Màn hình điều khiển bùng lên những sọc đỏ rực mang logo của tập đoàn Aegis.
“Hừ, ông nghĩ hacker của tôi là lũ ăn hại sao, Kiên?” Jack cười khẩy đầy ngạo mạn, gã bước lên, dùng chiếc ủng bọc thép nặng nề dẫm nát bảng điều khiển của Kiên thành những mảnh vụn kim loại. “Phần mềm Viper-Virus của chúng tôi đã ghi đè toàn bộ hệ thống an ninh của ông từ mười phút trước rồi.”
*HƯU...*
Một phát bắn laser nặng từ súng của Jack bắn trúng vai trái của Kiên, hất văng ông trùm chợ đen vào góc tường bọc chì. Kiên rên rỉ đau đớn, khẩu súng ngắn rơi khỏi bàn tay bám đầy máu.
Nhã Phương cố gượng dậy để chạy về phía lối thoát hiểm phía sau, nhưng ngay khi cô vừa chạm tay vào tay nắm cửa, một luồng xung điện từ trường mạnh mẽ phóng ra từ khẩu súng bẫy của lính đánh thuê Jack.
*XOẠCH! LÁCH TÁCH...*
Lưới điện từ trường Aegis-Net bao phủ toàn bộ cơ thể cô. Luồng điện lượng tử cực mạnh chạy dọc tủy sống, làm tê liệt hoàn toàn các khớp cơ sinh học khiến Nhã Phương ngã quỵ xuống đất cát, toàn thân co giật trong đau đớn.
Jack bước lại gần, tiếng ủng bọc thép của gã nện xuống sàn nhà nghe nặng nề như tiếng bước chân của tử thần. Gã thô bạo túm lấy tóc Nhã Phương, giật ngược đầu cô lên để nhìn vào gương mặt hốc hác bám đầy muội than.
“Bác sĩ quân y của hạm đội đào tẩu... Nhã Phương,” Jack cười khẩy, gã rút ra một chiếc còng từ trường nơ-ron màu đen tuyền, khóa chặt hai cổ tay cô lại phía sau lưng. “Tôi biết cô là mỏ neo tinh thần duy nhất của thằng nhóc lái Chronos-09 kia. Thằng nhóc đó lỳ lợm lắm, thà chịu chết chứ không chịu lết ra ngoài hoang mạc.”
Jack kéo lê Nhã Phương đứng dậy, gã ném cô vào lòng một tay sai bọc giáp thép nặng, rồi thô bạo giật lấy chiếc bộ đàm vô tuyến công suất lớn gắn trên vai hắn. Gã điều chỉnh tần số phát sóng sang băng tần vô tuyến chung của toàn bộ thị trấn khai khoáng Kepler-Mining Town.
“Nhật Huy! Nghe rõ đây thằng nhóc đào tẩu!” Giọng nói trầm đục, tàn nhẫn của Jack vang lên rền vang qua các loa truyền thanh rỉ sét của thị trấn mỏ, át cả tiếng gió bão cát gào rú ngoài vòm khí quyển. “Con điếm quân y của mày đang nằm trong tay tao. Mày có đúng một giờ đồng hồ để lái chiếc Chronos-09 ra nộp mạng tại bãi phế liệu rác thải ngoài rìa thị trấn. Nếu sau một giờ tao không thấy bóng dáng chiếc cơ giáp của mày... tao sẽ tự tay bẻ gãy từng đốt xương cổ của cô ta ngay trước camera quét nạp!”
Jack nổ súng laser áp chế, bắn nát gian hàng hóa chất cuối cùng của chợ đen để khóa chặt lối thoát hiểm của Nhã Phương và tuyên bố sẽ dùng cô làm mồi nhử để ép Nhật Huy xuất hiện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!