Cạn Kiệt
Tiếng rít trầm đục của lò phản ứng Tachyon trên lưng Chronos-09 nhỏ dần rồi tắt lịm, để lại bầu không khí đặc quánh mùi dầu thủy lực cháy và bụi quặng xám xịt trong căn hầm ngầm của Trần Minh. Dưới ánh đèn neon đỏ chập chờn của xưởng cơ khí, chiếc cơ giáp thử nghiệm khổng lồ đứng im lìm như một bộ xương thép rách nát. Cánh tay trái cơ học của nó đã bị chém cụt sát khớp vai, để lại những bó cáp nơ-ron sinh học đứt lìa, chốc chốc lại bắn ra vài tia lửa điện yếu ớt. Giáp vai phải hoen rỉ bị máy khoan của lính đánh thuê Razor-Edge mài rách nát, phơi bày những đường truyền dẫn lượng tử bám đầy muội than đen kịt.
Nhật Huy ngồi bệt trên chiếc hòm sắt rỉ sét cạnh chân cơ giáp. Thân hình gầy gò của gã phi công mười chín tuổi run lên từng đợt dưới lớp áo bay màu xám tro sờn rách. Thái dương trái của cậu – nơi cổng cắm cáp thần kinh Titan-Link bằng titan bạc ngự trị – đang rỉ ra một vệt dịch lỏng màu hồng nhạt lẫn máu tươi. Mắt trái đỏ ngầu do xuất huyết võng mạc vĩnh viễn biến một nửa tầm nhìn của Huy thành một màn sương màu hoàng hôn chết chóc. Cánh tay trái của cậu buông thõng vô lực bên sườn, hoàn toàn mất đi xúc giác và khả năng cử động sau những cú sốc nơ-ron dội ngược từ cơ giáp.
Cạnh đó, Huy Hoàng đang thở dốc, hai tay bám đầy dầu mỡ và vết bỏng lạnh rỉ máu. Gã kỹ sư trẻ bất lực nhìn chiếc thiết bị giải mã cầm tay trong lòng mình. Bảng mạch lượng tử của nó đã chập cháy đen thui, bốc lên mùi ozone khét lẹt sau cú kích nổ mìn EMP liều mạng ở nghĩa địa Ashes.
“Nó chết hẳn rồi,” Huy Hoàng lẩm bẩm, giọng khản đặc vì khói bụi. “Không có linh kiện siêu dẫn của Trần Minh, tôi không thể sửa nổi chiếc máy bẻ khóa này. Chúng ta giờ hoàn toàn mù công nghệ.”
Nhã Phương bước ra từ phòng khử trùng bọc chì, gương mặt nữ bác sĩ hai mươi tư tuổi hốc hác dưới ánh sáng neon nhạt nhòa. Cô run rẩy cầm chiếc Máy quét nơ-ron cầm tay áp vào thái dương đang rỉ máu của Huy. Tiếng bíp kéo dài vang lên đầy áp lực. Màn hình hiển thị dao động sóng não lượng tử của Huy rách nát, các đỉnh nhọn màu đỏ rực liên tục đứt gãy.
“Chỉ số toàn vẹn vỏ não... bốn mươi phần trăm,” Nhã Phương thì thầm, giọng cô nghẹn lại sau lớp khẩu trang vô trùng. Cô nhìn chằm chằm vào tủ thuốc dã chiến trống rỗng bên góc tường, nơi chỉ còn lại những vỏ ống tiêm rỗng tuếch. “Huy... nguồn thuốc ức chế thần kinh Aegis-M dự phòng của chúng ta đã hoàn toàn cạn kiệt. Không còn một giọt nào cả.”
Nhật Huy ngước mắt phải nhìn cô, đồng tử co thắt nhẹ. Cậu cố gắng lục lọi trong tiềm thức để tìm lại những ký ức cũ nhằm ổn định sóng não theo phương pháp Mỏ Neo Nhận Thức. Nhưng vô ích. Gương mặt của người mẹ Nguyễn Thị Mai và người chú Nhật Minh đã biến mất hoàn toàn khỏi trí nhớ của cậu, bị xóa sạch vĩnh viễn sau những ca đồng bộ quá tải. Cậu chỉ còn nhớ giọng nói ấm áp của AI Nhật Anh đang thì thầm cảnh báo trong đầu.
“Nếu không có liều thuốc Aegis-M tiếp theo trong vòng mười hai giờ tới,” Nhã Phương siết chặt hai nắm tay, đôi mắt sau cặp kính cận mỏng rực lên sự hoảng loạn xen lẫn dứt khoát, “các vết sẹo silic hóa trên vỏ não của cậu sẽ lan rộng không thể kiểm soát. Cậu sẽ bị đột quỵ vĩnh viễn, hoặc chết não lâm sàng. Luồng bức xạ Tachyon từ hộp quặng thô chúng ta vừa mang về đang đẩy nhanh tốc độ tàn phá nơ-ron của cậu.”
“Để tôi... khởi động lại Chronos,” Huy gượng giọng nói, thanh âm khàn đặc như tiếng kim loại cọ xát. Cậu cố dùng tay phải bám vào thành hòm để đứng dậy, nhưng một cơn co thắt nơ-ron đột ngột đánh thẳng vào gáy khiến cậu ngã sụp xuống. Cánh tay trái liệt hoàn toàn văng mạnh vào cạnh hòm sắt mà không hề có một chút cảm giác đau đớn. “Lò phản ứng... còn năng lượng...”
“Cậu muốn tự sát sao?” Trần Minh từ trong bóng tối bước ra, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng đồng nguội lạnh. Gương mặt già nua bám đầy bụi than của ông đanh lại đầy nghiêm nghị. “Van xả áp thủ công tôi lắp cho cậu chỉ là đồ tạm bợ. Cậu mà đồng bộ quá năm mươi phần trăm trong tình trạng thiếu thuốc này, lò phản ứng chưa kịp nổ thì não cậu đã biến thành một khối silic chết rồi. Kiệt tác của Aris không được hủy hoại một cách ngu xuẩn như thế.”
“Cháu sẽ đi,” Nhã Phương dứt khoát cởi bỏ chiếc áo blouse trắng lấm lem dầu máy, để lộ bộ đồ thợ máy bó sát màu xám tro dã chiến. Cô chộp lấy chiếc túi y tế rỗng. “Chợ đen Kepler-Black Market nằm ngay dưới khu ổ chuột của thị trấn khai khoáng. Ở đó chắc chắn có nguồn thuốc Aegis-M lậu từ hành tinh thủ đô chuyển về.”
“Khu mỏ đang bị phong tỏa nghiêm ngặt bởi Cảnh vệ thuộc địa Kepler,” Trần Minh cảnh báo, chỉ tay vào màn hình radar lập thể cũ kỹ đang hiển thị các vòng sóng quét màu xanh dương bủa vây xung quanh thị trấn. “Đại úy Phong đã dựng các trạm kiểm soát sinh học tầm nhiệt ở mọi ngả đường. Cô là người của hạm đội đào tẩu, vừa thò mặt ra là camera quét nơ-ron của chúng sẽ báo động đỏ ngay.”
“Cháu sẽ dẫn cô Phương đi!” Tèo nhảy xuống từ cabin phụ của Chronos-09, đôi mắt lanh lợi nheo lại đầy tự tin dưới vành mũ bảo hộ khai khoáng sờn rách. Cậu bé mười bốn tuổi vỗ vỗ vào chiếc búa gõ rỉ sét bên hông. “Cháu biết các lối hầm mỏ bỏ hoang dẫn thẳng vào khu chợ đen mà không cần đi qua cổng chính. Cảnh sát thuộc địa không dám mò xuống mấy đường hầm sụt lún nhiễm xạ đâu.”
Nhã Phương nhìn cậu bé mồ côi gầy gò, rồi quay sang nhìn Nhật Huy đang thở dốc trên hòm sắt, vết sẹo bên thái dương trái của cậu lại rỉ ra một giọt máu đỏ sẫm. Cô biết mình không còn lựa chọn nào khác. Mỗi giây trôi qua là một phần đại não của Huy đang bị silic hóa vĩnh viễn.
“Huy Hoàng, ở lại canh chừng lò phản ứng và theo dõi chỉ số sinh tồn của Huy,” Nhã Phương ra lệnh, giọng cô đanh thép của một bác sĩ chiến trường. Cô rút chiếc bộ đàm liên lạc quân sự bảo mật bọc sợi carbon đeo bên hông ra, nhìn nó một giây rồi ném mạnh xuống sàn đất nện.
*XOẢNG!*
Chiếc bộ đàm vỡ nát dưới chân cô.
“Cô Phương? Cô làm gì thế?” Huy Hoàng kinh ngạc hỏi.
“Thiết bị này có tích hợp định vị GPS quân sự của hạm đội. Nếu mang nó vào thị trấn, hệ thống quét của Tống Sơn sẽ bắt được tín hiệu ngay lập tức. Chúng ta phải cắt đứt hoàn toàn liên lạc để bảo đảm an toàn,” Nhã Phương lạnh lùng trả lời. Cô quay sang Huy, đặt bàn tay ấm áp lên vầng trán nóng hầm hập của cậu. “Giữ vững mỏ neo, Huy. Tôi sẽ mang thuốc về trước khi mười hai giờ kết thúc. Đừng để nhân cách ảo kia nuốt chửng cậu.”
Nhật Huy nhìn cô bằng con mắt phải duy nhất còn rõ nét, khẽ gật đầu. Trong bóng tối sâu thẳm của tâm trí cậu, giọng nói lạnh lùng của nhân cách thứ hai Huy - Tương Lai đang thì thầm đầy châm biếm: *“Cô ta sẽ không về đâu. Cô ta sẽ bị bắt, và cậu sẽ chết trong căn hầm này.”* Huy nghiến chặt răng, siết chặt mảnh chip di ảnh của chị gái Nhật Anh trên cổ, dùng hơi ấm cực thấp của nó để áp chế tiếng thì thầm điên loạn kia.
***
Cơn bão cát điện từ từ phía hoang mạc thổi vào khiến vòm khí quyển nhân tạo của Kepler-Mining Town phát ra những tiếng rên rỉ kèn kẹt ghê người. Không khí trong thị trấn mỏ đặc quánh bụi quặng xám và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Những ngọn đèn đường neon màu vàng xỉn nhấp nháy liên tục dưới sức ảnh hưởng của dòng điện tích bão bùng.
Nhã Phương khoác một chiếc áo khoác thợ mỏ rộng thùng thình bám đầy bụi quặng, kéo sụp chiếc mũ trùm đầu để che đi mái tóc và cặp kính cận. Cô đi sát sau lưng Tèo, luồn lách qua những đường ống dẫn nhiệt rỉ sét dọc theo lối thoát của máng trượt quặng bỏ hoang.
Khi tiến sát đến rìa khu ổ chuột dẫn vào chợ đen, cả hai buộc phải dừng lại sau một đống phế liệu cơ giáp hạng nặng. Phía trước họ, lối vào duy nhất đã bị chặn đứng bởi một hàng rào an ninh di động của Cảnh vệ thuộc địa Kepler.
Ba chiếc xe tuần tra bọc thép hạng nhẹ màu xanh dương đậm đang đỗ chắn ngang đường, đèn xoay cảnh báo quét những luồng sáng xanh đỏ liên tục vào màn sương bụi. Hàng chục cảnh sát thuộc địa bọc trong giáp chống bạo động bọc thép đang lên nòng súng ngắn laser cảnh dụng, kiểm tra gắt gao từng người thợ mỏ đi qua.
“Chết tiệt,” Tèo thì thầm, nấp sau tấm thép rỉ sét. “Đại úy Phong đã cho tăng cường lực lượng. Nhìn kìa, bọn chúng mang cả camera quét nơ-ron di động của tập đoàn Aegis ra thiết bị kiểm soát.”
Nhã Phương nhìn theo hướng chỉ của Tèo. Trên chiếc giá đỡ ba chân đặt ngay lối vào, một thiết bị hình cầu màu đen tuyền đang xoay tròn kèn kẹt. Đó là camera quét sinh học tầm nhiệt và nơ-ron thế hệ mới của tập đoàn Aegis Dynamics. Thiết bị này phát ra những tia quét laser màu đỏ rực, rà soát dọc theo thái dương và cột sống của từng người thợ mỏ để đo lường chỉ số đồng bộ nơ-ron.
“Thẻ căn cước giả của cháu chỉ lách được máy quét thông thường thôi,” Tèo lo lắng nói, tay siết chặt chiếc ID giả bằng nhựa chợ đen. “Nếu cô đi qua đó, camera nơ-ron sẽ phát hiện ra sóng não của cô không trùng khớp với dữ liệu thợ mỏ địa phương ngay lập tức.”
Nhã Phương cảm nhận được tim mình đang đập liên hồi trong lồng ngực. Cô nhìn dòng người thợ mỏ nghèo khổ, hốc hác đang mệt mỏi xếp hàng chờ quét duyệt. Cô biết, nếu cố gắng sử dụng tấm thẻ an ninh cũ của hạm đội Vanguard, hệ thống bảo mật lượng tử đã bị Tống Sơn vô hiệu hóa toàn cục sẽ ngay lập tức kích hoạt chuông báo động đỏ toàn thị trấn.
“Chúng ta phải tạo ra một sự cố làm nhiễu thiết bị quét,” Nhã Phương thì thầm, ánh mắt cô sắc sảo quan sát xung quanh. Cô phát hiện ra một chiếc xe đẩy khai khoáng ba bánh chứa đầy quặng thô Keplerite chưa qua tinh chế đang đỗ nghiêng bên cạnh hàng rào an ninh, chỉ được giữ lại bằng một chiếc chốt gỗ lỏng lẻo. “Tèo, nhìn chiếc xe quặng kia kìa. Quặng thô Keplerite mang điện tích từ trường tự nhiên rất cao đúng không?”
“Đúng thế! Nếu đổ đống quặng đó ra, từ trường thô của nó sẽ làm đoản mạch tạm thời mọi thiết bị quét nơ-ron trong phạm vi mười mét!” Đôi mắt Tèo sáng lên. Cậu bé mỉm cười răng sún lém lỉnh. “Cô Phương, chuẩn bị sẵn sàng nhé. Khi cháu ra hiệu, hãy lao thật nhanh qua khe hở của hàng rào xích bên phải.”
Cậu bé mồ côi nhanh nhẹn như một con mèo hoang hoang dã, cúi thấp người luồn lách qua những đống phế liệu rỉ sét, tiếp cận chiếc xe quặng từ phía góc tối của trạm gác.
Đúng lúc một cảnh sát thuộc địa đang nâng khẩu súng ngắn laser lên để kiểm tra một người thợ mỏ già, Tèo lao ra, cố tình vấp chân vào chiếc bánh xe đẩy và dùng hết sức giật mạnh chiếc chốt gỗ bảo vệ.
*RẮC... UỲNH!*
Chiếc xe chở quặng nặng hàng tấn mất thăng bằng, lật nghiêng hoàn toàn. Hàng vạn viên quặng thô Keplerite màu xám đen đổ tràn ra mặt đất đá sỏi, va vào nhau tạo ra những tia lửa điện màu xanh lam nhạt và giải phóng một đám mây bụi quặng mang điện tích dày đặc bao trùm toàn bộ khu vực trạm kiểm soát.
*XÈO... XÈO...*
Thiết bị quét nơ-ron di động của tập đoàn Aegis lập tức phát ra những tiếng rít đoản mạch chói tai. Màn hình hiển thị của nó nhấp nháy liên tục rồi tối đen, các tia quét laser đỏ rực vỡ vụn thành những vệt sáng chập chờn vô hại.
“Báo động! Đoản mạch điện từ do bụi quặng sụt lún! Hệ thống quét sinh học tạm thời mất kết nối!” Tiếng còi báo động tự động của trạm kiểm soát vang lên hỗn loạn.
“Chuyện gì thế này? Dọn dẹp đống quặng ngay!” Tiếng gầm rú chỉ huy của một sĩ quan cảnh sát vang lên giữa đám bụi mù mịt.
“Chạy!” Tèo hét lớn qua kênh liên lạc tầm ngắn.
Nhã Phương không chần chừ một giây. Cô cúi thấp người, tận dụng đám mây bụi quặng bám đầy điện tích đang che khuất tầm nhìn tầm nhiệt của cảnh sát, lao thẳng qua khe hẹp của hàng rào an ninh bị rách nát bên phải. Lớp áo khoác thợ mỏ rộng thùng thình bám đầy bụi đất giúp cô hoàn toàn hòa nhập vào dòng người đang hỗn loạn né tránh đống quặng đổ.
Chỉ trong vòng mười giây nghẹt thở, Nhã Phương và Tèo đã lách qua được trạm kiểm soát an ninh, biến mất vào những con hẻm tối tăm, ẩm ướt của khu ổ chuột chợ đen Kepler-Black Market.
Cô dựa lưng vào bức tường bê tông rạn nứt của một tòa nhà bỏ hoang, thở dốc để điều hòa nhịp tim. Bàn tay cô run rẩy đưa lên sờ vào chiếc túi y tế bên hông – họ đã vượt qua được hàng rào thứ nhất, nhưng thời gian mười hai giờ của Nhật Huy đang trôi qua một cách tàn nhẫn.
“Cô Phương, suýt nữa thì bị tóm nhé,” Tèo thì thầm, lách người vào bóng tối bên cạnh cô. Cậu bé vừa định dẫn đường tiếp vào sâu trong khu chợ đen thì đột ngột khựng lại, đôi mắt trợn tròn đầy kinh hãi nhìn về phía ngã tư sáng đèn cách đó không xa.
“Có chuyện gì thế, Tèo?” Nhã Phương cảnh giác hỏi, tay cô lén đặt vào chuôi dao phẫu thuật giấu trong túi áo.
Cậu bé không trả lời, chỉ run rẩy chỉ tay về phía một trạm gác tạm thời của cảnh sát thuộc địa nằm ngay ngã tư đường dẫn vào khu chợ ngầm.
Nhã Phương khẽ nhô đầu ra nhìn xuyên qua màn sương cát bụi.
Dưới ánh đèn pha halogen cực mạnh của một chiếc xe bọc thép, một bóng người khổng lồ, béo mập bọc trong chiếc áo khoác da thợ máy rách nát bọc thép thô đang đứng tựa lưng vào mui xe. Gã đang nhai trầu vũ trụ một cách chậm rãi, bọt đỏ rỉ ra khóe môi tởm lợm. Bên hông gã đeo một khẩu súng trường laser nặng bám đầy vết xước vật lý, và phía sau gã, ẩn hiện trong bóng tối của hẻm hẹp là hình dáng gồ ghề, rỉ sét của cỗ cơ giáp hạng nặng Iron-Jaw.
Đó chính là Jack – thợ săn tiền thưởng sừng sỏ nhất hệ sao.
Jack đang đứng đối diện với Đại úy cảnh sát Phong. Gã thợ săn tiền thưởng cười khẩy, dùng bàn tay hộ pháp bẩn thỉu rút ra một thiết bị chiếu hologram cầm tay, kích hoạt luồng ánh sáng xanh lam nhạt chiếu thẳng lên khoảng không giữa hai người.
Một bản đồ lập thể ba chiều xoay tròn hiện ra, hiển thị rõ nét gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu xuất huyết võng mạc của Nhật Huy cùng dòng chữ đỏ rực nhấp nháy đầy đe dọa:
*“LỆNH TRUY NÃ ĐỎ: NHẬT HUY. PHI CÔNG ĐÀO TẨU CỦA DỰ ÁN CHRONOS. THƯỞNG: 5.000.000 ĐIỂM TÍN DỤNG KEPLER. YÊU CẦU: BẮT SỐNG HOẶC TIÊU DIỆT.”*
“Tôi biết thằng nhóc đó đang lẩn trốn trong khu mỏ này, Đại úy Phong,” giọng nói trầm đục, khàn khàn của Jack vang lên xuyên qua tiếng gió cát gào rú. Gã gõ gõ ngón tay vào khẩu súng trường nặng bên hông. “Tập đoàn Aegis Dynamics đã trả giá rất cao cho cái đầu của nó. Chỉ cần ông nhắm mắt làm ngơ cho cơ giáp Iron-Jaw của tôi càn quét khu ổ chuột này, một nửa số tiền thưởng sẽ thuộc về sở cảnh sát thuộc địa của ông.”
Đại úy Phong khoanh tay trước ngực giáp màu xanh dương đậm, gương mặt nghiêm nghị sương gió hiện lên sự dằn vặt đầy dứt khoát. Ông nhìn chằm chằm vào lệnh truy nã đỏ của Huy, rồi lạnh lùng trả lời: “Luật pháp của Kepler không phục vụ cho tiền thưởng của tập đoàn, Jack. Nhưng nếu tên phi công đào tẩu kia mang theo vũ khí cấm đe dọa an ninh của thường dân mỏ, cảnh sát thuộc địa sẽ tự tay bắt giữ nó mà không cần đến sự can thiệp thô bạo của gã thợ săn tiền thưởng như ông.”
Nhã Phương nín thở, lùi sâu vào bóng tối hẻm hẹp. Gió cát bỗng nhiên ngừng thổi trong tích tắc, để lại sự im lặng đến rợn người. Jack từ từ quay đầu lại, đôi mắt ti hí xảo quyệt của gã đột ngột hướng thẳng về phía con hẻm tối tăm nơi cô và Tèo đang ẩn nấp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!