Nhạc nềnEpicBattle2

Bẫy Phế Tích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia laser quét màu đỏ rực xé toạc màn sương mù huỳnh quang màu lam nhạt, rà quét sát sạt mui buồng lái của Chronos-09.


Bên trong không gian chật hẹp, ngột ngạt của khoang điều khiển, Nhật Huy nín thở. Mồ hôi trộn lẫn với máu loãng rỉ ra từ vết sẹo mổ titan bên thái dương trái chảy thành vệt dài xuống má, nóng hổi và ngứa ngáy. Mắt trái của cậu hoàn toàn là một vùng đỏ lòm do xuất huyết võng mạc, chỉ còn mắt phải nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị đang nhấp nháy những vệt nhiễu sọc đỏ. Tai trái của Huy lùng bùng, một dòng máu ấm khác đang rỉ ra từ màng nhĩ, di chứng của những chấn động Future Echoes liên tục dội ngược vào vỏ não. Thể xác cậu như một lò thiêu, cơn sốt nơ-ron đã vọt lên tới bốn mươi mốt độ C, thiêu đốt từng khớp thần kinh dọc tủy sống.


“Huy... lò phản ứng đang rò rỉ bức xạ nền ở mức báo động,” giọng nói ấm áp của AI Nhật Anh vang lên dịu nhẹ trong đầu cậu qua liên kết nơ-ron, dẫu vậy vẫn không giấu nổi sự run rẩy lo lắng. “Hệ thống Ẩn mình lệch pha đang bị quá tải. Sóng dao động của chúng ta sắp bị con robot quét tự động kia giải mã.”


“Chờ chút nữa, chị hai,” Huy thầm trả lời, bàn tay phải siết chặt cần điều khiển chính bằng hợp kim lạnh ngắt. Cánh tay trái bị liệt hoàn toàn của cậu buông thõng vô lực, được buộc chặt vào ngực bằng đai bảo hiểm dày để tránh bị văng quật. Cậu không thể cử động nó, không thể cảm nhận được nó. Cả cơ thể cậu lúc này chỉ hoạt động như một cỗ máy một nửa đã chết.


*Tít... Tít... Tít...*


Con robot quét tự động bốn cánh quạt của băng đảng Razor-Edge đột ngột khựng lại ngay phía trên khe nứt địa hình. Camera hồng ngoại của nó xoay kèn kẹt, phát ra luồng ánh sáng đỏ đậm quét thẳng vào lớp bạt carbon Cloak-09 đang phủ trên lưng Chronos-09. Sự rò rỉ bức xạ lượng tử từ cái van xả áp thủ công rỉ sét của Trần Minh đã bị hệ thống cảm biến của con drone ghi nhận.


“Báo động! Phát hiện vệt năng lượng Tachyon không xác định! Tọa độ phân khu số bốn!”


Tiếng còi báo động chói tai từ con drone phát ra qua tần số vô tuyến hoang dã, vang vọng khắp Nghĩa địa cơ giáp Ashes.


“Chết tiệt! Chúng ta bị lộ rồi!” Huy Hoàng hét lên qua kênh liên lạc nội bộ từ khoang chứa phụ bọc thép bên hông cơ giáp. Gã kỹ sư trẻ đang tuyệt vọng ôm lấy chiếc thiết bị giải mã cầm tay đã bị chập cháy mạch lượng tử hoàn toàn, bảng mạch bốc lên mùi khét lẹt. “Huy! Bọn lính đánh thuê đang lao đến! Ba nguồn nhiệt hạng nặng đang di chuyển với tốc độ cực cao!”


“Anh Huy, đi lối hầm sụt bên phải! Ở đó có xác một tàu vận tải lớn, chúng ta có thể trốn dưới gầm!” Tèo gào lên, giọng cậu bé mồ môi mười bốn tuổi lạc đi vì sợ hãi nhưng vẫn cố gắng định vị địa hình qua camera phụ.


“Không kịp nữa rồi,” Huy khàn giọng trả lời.


Mắt phải của cậu trợn trừng. Qua lớp kính buồng lái rạn nứt, ba bóng đen khổng lồ đã xé rách màn sương mù lam nhạt của nghĩa địa phế liệu lao đến. Đó là ba chiếc cơ giáp khai khoáng hạng nặng cải tiến của băng đảng Razor-Edge. Chúng không có lớp vỏ nano bóng bẩy như cơ giáp của tập đoàn, mà được bọc bằng những tấm thép rỉ sét dày cộp, các khớp nối thủy lực thô bạo phun ra những luồng hơi nước áp lực cao màu trắng đục.


Chiếc cơ giáp đi đầu gầm rú, trên cánh tay máy phải của nó là một mũi khoan áp lực khổng lồ đang xoay tít với tốc độ chóng mặt, tạo ra tiếng rít xé tai băm nát những mảng thép phế liệu che chắn xung quanh khe nứt.


*ẦM!*


Mũi khoan áp lực găm thẳng xuống, nghiền nát mảng phế liệu bọc chì phía trên đầu Chronos-09. Những mảnh vụn hợp kim bắn tung tóe, cọ xát vào vỏ ngoài buồng lái tạo ra những tia lửa rực rỡ và tiếng rít kim loại ghê rợn.


“Huy! Đồng bộ thần kinh lượng tử đạt mức bốn mươi tám phần trăm! Chế độ Đồng bộ D đã kích hoạt!” AI Nhật Anh hét lên. “Lò phản ứng đang sạc áp khẩn cấp!”


Trong đầu Huy, thế giới bỗng chốc chậm lại. Cơn đau dữ dội ở thái dương trái bùng nổ, biến tầm nhìn của cậu thành một màn sương màu xám tro. Và rồi, những đường vệt sáng đỏ rực rỡ uốn lượn xuất hiện trên võng mạc – *Tầm nhìn Quỹ đạo đỏ (Red Trajectory)*. Cậu nhìn thấy trước năm giây tiếp theo: mũi khoan áp lực của đối phương sẽ xuyên thủng nắp buồng lái, nghiền nát lồng ngực cậu thành một vũng máu thịt bầy nhầy.


“Né Tránh Tuyến Tính!”


Huy gầm lên một tiếng khản đặc, bàn tay phải giật mạnh cần điều khiển chính lệch sang một góc vuông phi vật lý.


Chronos-09 phản hồi lập tức dẫu khớp gối trái rên rỉ kèn kẹt vì thiếu dầu bôi trơn. Chiếc cơ giáp cụt tay trái nghiêng người một nhịp chín mươi độ sát sạt mặt đất cát sụt lún. Mũi khoan khổng lồ của chiếc cơ giáp Razor cắm hụt, đâm sầm xuống lòng đất đá nhọn bên cạnh, tạo ra một hố sâu hoắm và hất tung hàng tấn cát đỏ lên không trung.


Tuy nhiên, cú né tránh đột ngột ở lực gia tốc lớn đã phải trả giá đắt. Lớp giáp vai phải của Chronos-09 cọ xát trực tiếp với cạnh sắc của mũi khoan, bị mài rách nát hoàn toàn, để lộ ra những đường cáp nơ-ron sinh học đang chập điện bắn tia lửa tung tóe. Cơn sốt của Huy vọt lên mức bốn mươi mốt độ năm, đại não như bị nung chảy.


“Thằng nhóc này né được đòn của tao!” Gã phi công lái chiếc cơ giáp Razor đi đầu gào lên qua kênh truyền thông hở. “Chiếc thứ hai, khóa chặt nó lại!”


Ngay lập tức, chiếc cơ giáp cải tiến thứ hai của đối phương từ phía sau cồn cát phế liệu lao ra. Cánh tay máy của nó vung mạnh một sợi xích sắt từ trường bọc thép khổng lồ. Sợi xích xé rách không khí, quấn chặt lấy phần vai trái cụt ngủn và cánh tay liệt vô lực đang buộc trước ngực của Chronos-09. Luồng từ trường cực mạnh từ sợi xích truyền qua lớp vỏ, khóa chặt hệ thống thủy lực bên sườn trái của cơ giáp, ép Huy vào thế bế tắc vật lý không thể di chuyển.


“Huy! Tay trái của cơ giáp đang bị dòng điện từ trường áp chế hoàn toàn!” Huy Hoàng hét lớn từ khoang chứa phụ, mặt gã tái mét khi nhìn thấy các thông số năng lượng trên màn hình điện tử phụ trợ sụt giảm nghiêm trọng. “Thiết bị bẻ khóa của tôi không thể can thiệp vào từ trường hạng nặng này! Chúng ta bị dồn vào góc chết rồi!”


Bên ngoài, chiếc cơ giáp thứ ba của Razor bắt đầu di chuyển vòng qua bên sườn, họng pháo động năng rỉ sét trên vai nó đang từ từ nâng lên, khóa mục tiêu vào buồng lái của Huy.


“Nhìn xem, thằng em tội nghiệp của tôi. Cậu sắp chết rồi.”


Bản sao ảo Nhật Anh-Beta – phân mảnh ảo giác do não bộ tổn thương của Huy tự tạo ra – bùng lên bên cạnh ghế lái dưới dạng một bóng mờ sọc đỏ chập chờn. Cô ta cười tàn nhẫn, đôi mắt xanh lét ma mị gí sát vào mặt Huy: “Buông xuôi đi. Chị đã nói rồi, lò phản ứng sẽ phát nổ, và cậu sẽ chết ở chính nghĩa địa này. Hãy để tôi chiếm quyền kiểm soát, tôi sẽ giết sạch bọn chúng dẫu đại não cậu có bị silic hóa hoàn toàn.”


“Câm miệng!” Huy gầm lên, mồ hôi và máu chảy vào mắt phải làm cậu cay xè. Cậu dùng đầu ngón tay phải bóp chặt vết sẹo mổ titan bên thái dương trái cho đến khi máu tươi rỉ ra, dùng cơn đau vật lý làm mỏ neo kéo lý trí trở lại thực tại. “Hoàng! Kích hoạt cái bẫy mìn rỉ sét ngay dưới chân chiếc cơ giáp thứ hai! Mau lên!”


“Nhưng bẫy mìn từ trường EMP đó đã rỉ sét mười năm rồi, nó có thể phát nổ dây chuyền thiêu rụi cả chúng ta!” Huy Hoàng hoảng loạn gào lên.


“Làm đi! Đó là cơ hội duy nhất!” Huy ra lệnh.


Huy Hoàng nghiến răng, gã đập mạnh bàn tay bọc băng gạc rỉ máu vào bảng mạch của chiếc thiết bị giải mã cầm tay đã chập cháy. Thiết bị phát ra một tiếng rít tần số cao chói tai, phóng ra một luồng xung điện thô bạo truyền thẳng xuống lòng đất cát qua hệ thống tiếp địa của khoang phụ.


*ẦM!*


Quả *Mìn từ trường EMP-Mine* rỉ sét bị chôn giấu dưới lớp cát hoang mạc ngay dưới chân chiếc cơ giáp thứ hai đột ngột kích nổ. Luồng xung điện từ cực mạnh màu xanh lam bùng lên như một con quái thú ánh sáng, bao trùm toàn bộ thân xác chiếc cơ giáp đang giữ xích sắt.


Hệ thống điện tử của chiếc cơ giáp Razor thứ hai lập tức bị đoản mạch, các khớp thủy lực của nó cứng đờ, phát ra những tiếng nổ lách tách của cầu chì bị cháy. Sợi xích sắt từ trường đang quấn chặt vai trái của Chronos-09 bỗng chốc mất đi luồng từ lực áp chế, lỏng dần ra.


“Cơ hội đây rồi!” AI Nhật Anh thật sự hét lên trong đầu Huy, giọng cô rực cháy ý chí chiến đấu. “Kích hoạt kiếm plasma tay phải!”


Nhật Huy không bỏ lỡ một phần mười giây. Bàn tay phải của cậu đẩy mạnh cần gạt năng lượng phụ phụ bên phải ghế lái.


*HÚUUU!*


Lò phản ứng Tachyon gầm rú dữ dội. Từ cổ tay phải của Chronos-09, lưỡi *Kiếm năng lượng Plasma-Blade v2* bùng cháy rực rỡ. Luồng năng lượng plasma nhiệt độ cao lên tới năm nghìn độ C bốc lên ngùn ngụt, bẻ cong cả không khí xung quanh thành những vệt méo mó. Huy điều khiển cánh tay máy phải vung một đường chém chéo từ dưới lên.


*XOẸT!*


Lưỡi kiếm plasma nóng bỏng cắt ngọt sợi xích sắt từ trường bọc thép dày cộp như cắt một sợi dây thừng mục. Chưa dừng lại ở đó, Huy tận dụng đà xoay của cơ giáp, bồi thêm một cú chém ngang tàn nhẫn găm thẳng vào phần khớp hông yếu ớt của chiếc cơ giáp thứ hai đang bị tê liệt vì EMP.


*OÀNG!*


Chiếc cơ giáp thứ hai của Razor bị chém đứt lìa phần thân dưới, nửa thân trên khổng lồ của nó đổ sầm xuống đất cát đỏ, phát ra những tiếng nổ phụt phụt của đường ống dầu thủy lực bị đứt.


“Thằng khốn! Tao sẽ giết mày!”


Chiếc cơ giáp đi đầu với mũi khoan áp lực khổng lồ gầm lên, cố gắng xoay người để thực hiện một cú húc trực diện vào buồng lái của Huy. Nhưng trong tầm nhìn đỏ ngầu của Huy, quỹ đạo di chuyển của đối phương đã hiển thị rõ ràng trước năm giây dưới dạng một vệt sáng laser vẽ sẵn trên cát.


“Né Tránh Tuyến Tính!”


Huy giật cần lái, điều khiển Chronos-09 trượt dài trên cát đỏ, lách nghiêng người qua bên sườn trái của đối thủ trong gang tấc. Mũi khoan khổng lồ của gã lính đánh thuê sượt qua kính buồng lái của Huy, để lại một vệt xước sâu hoắm nhưng hoàn toàn mất phương hướng.


Ngay khi đối phương lộ ra khoảng trống sơ hở bên sườn phải, Huy dồn toàn bộ động năng của cơ giáp vào tay phải, đâm thẳng mũi kiếm Plasma-Blade v2 vào phần nắp che lò phản ứng mỏng manh nằm sau lưng đối thủ.


*XOẸT... ẦM!*


Lưỡi kiếm plasma xuyên thủng lớp giáp thép rỉ sét, đâm nát lõi động cơ của chiếc cơ giáp đi đầu. Một tiếng nổ lớn bùng phát, thổi bay nửa thân trên của chiếc cơ giáp Razor, ngọn lửa cam rực cháy thiêu rụi đống phế liệu xung quanh.


Chiếc cơ giáp thứ ba của Razor đứng từ xa chứng kiến hai đồng đội bị tiêu diệt chớp nhoáng trong vòng chưa đầy một phút. Gã phi công bàng hoàng, tay run rẩy không dám nổ súng pháo động năng nữa.


“Quái vật... Thằng nhóc này là quái vật!” Gã gào lên qua vô tuyến, vội vã giật cần lái điều khiển cơ giáp quay đầu, rú ga bỏ chạy thục mạng vào màn sương mù lam nhạt của nghĩa địa Ashes.


Nhật Huy không đuổi theo. Cậu thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, ngụm máu tươi thứ hai trào ra khỏi khóe môi, nhuộm đỏ cả bảng điều khiển. Cơn sốt nơ-ron quá tải đã đẩy đại não cậu sát bờ vực đột quỵ vĩnh viễn, chỉ số toàn vẹn vỏ não thực tế lúc này chỉ còn bốn mươi phần trăm.


“Huy! Lò phản ứng của đối phương đang rò rỉ! Chúng ta phải rút lui ngay trước khi lính đánh thuê kéo đến!” Huy Hoàng gào lên, gã vội vã đẩy cửa khoang chứa phụ lao ra ngoài cát nóng.


Tèo cũng nhanh nhẹn nhảy xuống, tay cầm chiếc búa gõ rỉ sét chạy về phía xác chiếc cơ giáp Razor đi đầu vừa bị tiêu diệt. Cậu bé lanh lẹ leo lên phần khoang chứa hàng bọc thép bị chém hỏng của đối thủ.


“Anh Huy! Nhìn này!” Tèo hét lớn, hai tay cậu bé đang ôm lấy một chiếc hộp hợp kim nhỏ màu đen bị móp méo do vụ nổ nhưng vẫn còn nguyên vẹn niêm phong bảo mật.


Nhật Huy điều khiển camera quang học của Chronos-09 quét vào chiếc hộp. Trên bề mặt kim loại móp méo, biểu tượng ba hình tam giác ngược của tập đoàn Aegis Dynamics hiện lên sắc nét. Qua khe nứt của chiếc hộp bị vỡ, những hạt tinh thể màu xanh lục huỳnh quang phát ra luồng ánh sáng rực rỡ, ấm áp và đầy ma mị.


Đó là *Quặng thô Tachyon-9* tinh khiết nhất hoang mạc – nguồn năng lượng tối mật mà băng đảng Razor cướp được từ đoàn xe tập đoàn để giao nộp cho Tống Sơn.


“Lượng quặng này... đủ để sạc đầy lò phản ứng của Chronos-09 và duy trì hoạt động cho hệ thống làm mát tự chế của Trần Minh trong vòng một tuần!” Huy Hoàng bàng hoàng thốt lên khi nhìn thấy luồng sáng huỳnh quang.


*HÚUUUU...*


Từ phía xa chân trời nghĩa địa Ashes, tiếng còi báo động cứu viện tầm xa của băng đảng Razor-Edge bắt đầu rú vang dồn dập xuyên qua bão cát điện từ. Ánh đèn quét của hàng chục xe tuần tra khác đang hướng thẳng về phía phân khu số bốn.


“Bọn chúng đang kéo đến đông hơn! Chúng ta phải đi ngay!” Tèo ôm chặt lấy chiếc hộp quặng Tachyon-9, chạy nhanh về phía khoang chứa phụ.


Nhật Huy nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau đầu như nứt sọ, dùng tay phải gạt cần điều khiển để đóng cửa khoang chứa phụ. Cậu điều khiển chiếc cơ giáp cụt tay trái Chronos-09 quay đầu, tiến những bước nặng nề nhưng dứt khoát lao vào bóng tối của màn sương mù hoang mạc, mang theo nguồn tài nguyên sinh mệnh vừa giành giật được từ tay thần chết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!