Đột Nhập Ashes
Phía cuối tầm nhìn cảm biến, màn sương bức xạ màu lam nhạt của Nghĩa địa cơ giáp Ashes bắt đầu hiện lên, lạnh lẽo và đầy chết chóc.
Cơn gió hoang mạc Kepler-452b rít lên qua những khe nứt địa hình, mang theo những hạt bụi kim loại sắc nhọn gõ liên tục vào lớp vỏ hợp kim xám tro rách nát của Chronos-09. Trước mắt Nhật Huy, nghĩa địa Ashes hiện ra như một bãi tha ma khổng lồ của những vị thần thép đã ngã xuống. Hàng vạn xác chiến giáp, tuần dương cơ giáp hạng nặng của liên minh và tập đoàn Aegis Dynamics nằm ngổn ngang, chồng chất lên nhau kéo dài đến tận chân trời tối tăm. Những bộ khung xương thép khổng lồ rỉ sét, những họng pháo điện từ gãy đôi chĩa thẳng lên bầu trời xám xịt, tất cả đều được bao phủ bởi một màn sương huỳnh quang màu lam nhạt phát ra từ lượng bức xạ Tachyon tự do rò rỉ suốt mười năm qua. Cảnh tượng vừa hoành tráng vừa rùng rợn, tĩnh lặng như một nấm mồ hoang tàn nhưng lại tràn ngập hiểm họa vô hình.
Bên trong buồng lái chật hẹp và tối tăm của Chronos-09, Nhật Huy đang phải chiến đấu với một kẻ thù tàn nhẫn khác ngay trong chính cơ thể mình. Cơn sốt nơ-ron bốn mươi hai độ C do hoạt chất kích thích Neuro-Stim để lại vẫn đang âm ỉ thiêu đốt thùy thái dương của cậu. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo gò má hốc hác, hòa cùng vệt dịch lỏng lẫn máu ấm vẫn rỉ ra từ vết sẹo mổ titan bên thái dương trái – nơi sợi cáp thần kinh Titan-Link đang cắm chặt, truyền dẫn trực tiếp những xung điện thô bạo vào vỏ não.
Mắt trái của Huy đỏ ngầu do xuất huyết võng mạc, biến một nửa tầm nhìn hiển thị trên màn hình buồng lái thành một màu đỏ sẫm nhạt nhòa của máu. Cánh tay trái liệt hoàn toàn, lạnh ngắt và mất đi xúc giác vĩnh viễn, được cậu dùng dây đai bảo hiểm buộc chặt trước ngực để tránh bị văng quật. Chronos-09 dưới sự điều khiển của cậu lúc này cũng trong tình trạng thảm hại không kém: giáp lưng hỏng hoàn toàn, cụt mất cánh tay trái cơ học, và hệ thống làm mát Cryo-G đã tắt lịm. Chiếc cơ giáp khổng lồ chỉ còn di chuyển bằng một cánh tay phải cơ học nắm chặt cần điều khiển chính.
“Huy... chỉ số toàn vẹn vỏ não của em đang ở mức bốn mươi tám phần trăm,” giọng nói ấm áp của AI Nhật Anh vang lên dịu nhẹ trong đầu cậu qua liên kết nơ-ron, mang theo sự dằn vặt lo lắng của người chị quá cố. “Em đang vận hành ở chế độ Đồng bộ D. Tuyệt đối không được ép xung lò phản ứng vượt quá năm mươi phần trăm. Cái van xả áp thủ công của Trần Minh trên vai phải không chịu nổi áp lực đâu.”
“Em biết, chị hai,” Huy thầm trả lời, giọng nói khản đặc trong cổ họng bỏng rát. “Chúng ta chỉ cần tìm được hợp kim Titan-Kepler và Chip xử lý nơ-ron thô để sửa bộ tản nhiệt. Em sẽ không liều mạng.”
Từ khoang chứa phụ bọc thép bên hông cơ giáp, tiếng rè rè của hệ thống liên lạc nội bộ vang lên. Giọng nói lo lắng của Huy Hoàng cắt ngang sự im lặng: “Huy, tôi đang theo dõi mức độ bức xạ bên ngoài. Nồng độ hạt Tachyon tự do ở đây cao gấp năm lần mức an toàn sinh học. Bộ lọc nơ-ron của tôi và Tèo chỉ chịu đựng được tối đa ba mươi phút nữa trước khi tế bào silic hóa bắt đầu tấn công vào tủy sống.”
“Tụi mình phải nhanh lên,” Tèo, cậu bé mồ côi mười bốn tuổi, chen giọng vào qua kênh truyền thông. Dù sợ hãi, giọng cậu bé vẫn lộ rõ sự lanh lẹ của một đứa trẻ đường phố dạn dày sương gió. “Tôi nhớ hướng đi rồi. Xác chiếc tuần dương cơ giáp hạng nặng lớp Vanguard nằm ở phân khu số bốn, ngay phía sau đống đổ nát của một tàu vận tải rỉ sét. Đi lối đó sẽ tránh được hướng gió độc.”
Chronos-09 tiến những bước nặng nề nhưng cực kỳ im lặng vào sâu trong nghĩa địa. Do chỉ hoạt động ở mức Đồng bộ D (30% - 50%), các piston thủy lực ở chân cơ giáp phát ra những tiếng rít kẹt kẹt nhỏ, được tiếng gầm rú của bão cát hoang mạc che giấu hoàn hảo. Huy phải dùng tay phải duy nhất điều khiển cần gạt, giữ cho cơ giáp đi khom lưng dưới bóng của những xác thép khổng lồ.
“Dừng lại! Anh Huy, dừng lại ngay!”
Tiếng hét đột ngột của Tèo vang lên qua tai nghe làm Huy giật mình giật nhẹ cần lái. Qua camera quang học bám đầy bụi cát của khoang chứa phụ, Tèo đã phát hiện ra một vệt sáng mờ nhạt màu đỏ nằm ẩn dưới lớp cát hoang mạc ngay trước bước chân tiếp theo của Chronos-09.
“Đó là cảm biến chuyển động lượng tử thế hệ cũ của liên minh,” Huy Hoàng nhanh chóng phân tích, giọng gã run lên. Gã vội vã lôi từ trong ba lô ra chiếc thiết bị giải mã cầm tay bọc vỏ thép trầy xước. Bảng mạch lượng tử của thiết bị đã bị chập cháy đen thui một góc sau nỗ lực bẻ khóa ở hangar thực tại, chỉ còn hoạt động chưa đầy ba mươi phần trăm công suất. “Tống Sơn hoặc bọn lính đánh thuê đã gài nó ở đây để bẫy dân nhặt rác. Nếu chúng ta dẫm lên, tín hiệu cảnh báo sẽ gửi thẳng về vệ tinh quỹ đạo.”
“Mày có bẻ khóa được không, Hoàng?” Huy khàn giọng hỏi, mắt phải cậu chăm chú nhìn vào vệt sáng đỏ dưới cát.
“Bảng mạch lượng tử của tôi bị chập nặng rồi, chỉ còn hoạt động bằng xung điện thô,” Huy Hoàng vừa nói vừa dùng ngón tay run rẩy đấu nối hai sợi dây đồng mảnh vào cổng quét của thiết bị. Trán gã mồ hôi chảy ròng ròng. “Tôi... tôi sẽ cố gắng phát ra một tần số nhiễu sóng để làm đóng băng cảm biến trong vòng bốn mươi lăm giây. Nhưng sau đó thiết bị sẽ bị quá nhiệt hoàn toàn. Huy, cậu phải bước qua thật nhanh!”
*Xẹt... xẹt...*
Thiết bị giải mã cầm tay của Huy Hoàng phát ra một làn khói xám nhạt khét lẹt, kèm theo tiếng bíp kéo dài. Vệt sáng đỏ dưới cát bỗng chập chờn rồi chuyển sang màu xám xịt tạm thời.
“Đi mau! Bốn mươi lăm giây đếm ngược bắt đầu!” Hoàng hét lên.
Nhật Huy tập trung tinh thần, đẩy nhẹ cần điều khiển. Chronos-09 nhấc chiếc chân thép nặng nề, bước một bước dài vượt qua vùng gài bẫy. Khớp gối trái của cơ giáp rên rỉ kèn kẹt dưới áp lực đổi hướng đột ngột, nhưng Huy đã kịp đưa toàn bộ thân xác khổng lồ qua bên kia ranh giới an toàn ngay khi vệt sáng đỏ dưới cát bùng cháy trở lại.
“Vượt qua rồi,” Tèo thở phào, lau mồ hôi trên trán. “Nhưng chúng ta vừa tiêu hao một phần công suất của thiết bị bẻ khóa. Lần sau sẽ không dễ dàng thế này đâu.”
Càng đi sâu vào trung tâm nghĩa địa Ashes, màn sương huỳnh quang màu lam nhạt càng dày đặc, làm giảm tầm nhìn của camera ngoài xuống dưới mười mét. Huy cố gắng kích hoạt hệ thống máy quét radar của cơ giáp để định vị xác chiếc tuần dương cơ giáp lớp Vanguard, nhưng màn hình hiển thị trung tâm chỉ hiện lên những dải sóng nhiễu loạn chập chờn và những hạt tuyết màu xanh lam (failed attempt). Bức xạ Tachyon tự do quá lớn từ bãi phế thải đã vô hiệu hóa hoàn toàn mọi thiết bị dò tìm điện từ công nghệ cao.
Đột nhiên, một cơn đau buốt óc bùng lên từ thùy thái dương trái của Huy, nhức nhối như thể có ai đó đang đóng một chiếc đinh nung đỏ vào đại não cậu. Màng nhĩ của Huy bắt đầu lùng bùng, phát ra những tiếng o o tần số cao rùng rợn.
Cơn ác mộng mang tên *Lắng nghe âm thanh tương lai (Future Echoes)* lại tự động kích hoạt thụ động do sự căng thẳng thần kinh cực độ tương tác với bức xạ nền hoang mạc.
*Uỳnh... rầm...*
Trong đầu Huy vang lên tiếng gầm rú dữ dội của động cơ đốt trong hạng nặng từ tương lai năm giây tiếp theo. Tiếng xích sắt nghiền nát phế liệu thép vang lên chói tai, kèm theo giọng nói khàn khàn, tàn nhẫn của một người đàn ông trung niên truyền qua máy bộ đàm vô tuyến:
“Lũ chuột nhắt chắc chắn đang quanh quẩn ở phân khu số bốn để tìm linh kiện siêu dẫn. Razor-Edge nghe lệnh, tắt hết đèn pha, chuyển sang chế độ quét nhiệt hồng ngoại bao vây toàn bộ lối ra của nghĩa địa cho tao! Thằng nhóc phi công đào tẩu và chiếc Chronos-09 phải thuộc về chúng ta để giao nộp cho Tống Sơn!”
Đó là Razor – chỉ huy băng nhóm lính đánh thuê Razor-Edge khét tiếng hoang mạc.
“Phụt...”
Huy hộc ra một ngụm máu tươi nhỏ, dòng máu đỏ sẫm chảy dọc theo khóe môi cậu. Cảm giác bỏng rát cực độ lan tỏa từ màng nhĩ tai trái, một vệt máu loãng rỉ ra từ lỗ tai, thấm ướt một bên cổ áo bay màu xám tro (cost paid). Tần số âm thanh tương lai dội ngược quá mạnh đã làm tổn thương nghiêm trọng dây thần kinh thính giác của cậu.
“Huy! Em có sao không? Tai em đang chảy máu kìa!” Nhã Phương gào lên qua kênh liên lạc từ căn hầm bí mật, giọng cô tràn đầy sự hoảng loạn khi theo dõi chỉ số sinh tồn của Huy đang dao động mạnh trên màn hình y tế từ xa.
“Tôi... tôi vẫn ổn,” Huy thở dốc, dùng tay phải quệt ngang vết máu trên môi. Cậu lẩm nhẩm mật khẩu *Mỏ Neo Nhận Thức* để giữ cho lý trí không bị cuốn trôi vào cơn điên loạn: “Nhật Anh... mỏ neo của em... Tôi vừa nghe thấy tiếng của bọn lính đánh thuê Razor-Edge. Chúng đang sử dụng xe tuần tra bọc thép hạng nặng bao vây phân khu số bốn từ tương lai năm giây nữa. Chúng đã tắt đèn pha và đang sử dụng máy quét tầm nhiệt hồng ngoại diện rộng.”
“Cái gì? Băng đảng Razor-Edge của tên đồ tể Razor đang ở đây sao?” Tèo run rẩy, mặt cắt không còn một giọt máu. “Bọn chúng là những kẻ săn lùng công nghệ cấm tàn bạo nhất hoang mạc này! Nếu bị chúng phát hiện, chúng ta sẽ bị nghiền nát thành phế liệu!”
“Huy, chúng ta phải trốn ngay,” Huy Hoàng hối thúc. “Cơ giáp của cậu đang hỏng hệ thống làm mát, không thể đối đầu trực diện với ba chiếc cơ giáp khai khoáng nặng của bọn chúng được đâu.”
Nhật Huy ép mình phải giữ sự bình tĩnh cực hạn. Mắt phải của cậu quét nhanh qua màn sương mù lam nhạt ngoài kính buồng lái. Cậu phát hiện ra một khe nứt địa hình sâu nằm kẹp giữa xác của hai chiếc tuần dương cơ giáp hạng nặng rỉ sét khổng lồ ngay bên cạnh.
“Tất cả đứng im. Tắt toàn bộ hệ thống cơ học của cơ giáp,” Huy ra lệnh bằng một giọng lạnh lùng đến đáng sợ.
Cậu dùng bàn tay phải gạt mạnh cần điều khiển phụ, hạ thấp trọng tâm của Chronos-09 xuống, điều khiển chiếc cơ giáp cụt tay trái từ từ bò xuống khe nứt hẹp giữa hai xác thép rỉ sét. Lớp vỏ thép ngoài của hai chiếc cơ giáp tuần dương cũ đóng vai trò như một lá chắn vật lý tự nhiên bọc chì, che chắn cho họ khỏi tầm quét radar thông thường.
Nhưng thế vẫn chưa đủ. Bọn lính đánh thuê Razor-Edge sở hữu những máy quét tầm nhiệt hồng ngoại thế hệ mới cực kỳ nhạy bén, có thể phát hiện ra nhiệt lượng tỏa ra từ lò phản ứng Tachyon đang nóng bỏng của Chronos-09 từ khoảng cách vài cây số.
“Chị hai... giúp em kích hoạt hệ thống *Ẩn mình lệch pha (Phase Shifting)*,” Huy thì thầm trong đầu với AI Nhật Anh.
“Huy, em đang ở mức Đồng bộ D! Kích hoạt lệch pha lúc này sẽ ép lò phản ứng hoạt động ở tần số dao động nền, van xả áp thủ công của Trần Minh có thể bị rò rỉ bức xạ!” Nhật Anh cảnh báo.
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu bị quét nhiệt phát hiện, tất cả sẽ chết,” Huy kiên quyết.
Cậu nhắm mắt lại, nín thở tuyệt đối trong buồng lái chật hẹp và ngột ngạt. Huy dồn toàn bộ ý chí nơ-ron còn sót lại vào thái dương trái, ép buộc dòng chảy năng lượng lượng tử từ đại não truyền qua cáp Titan-Link đạt mức đồng bộ bốn mươi lăm phần trăm.
*O... o... o...*
Lò phản ứng Tachyon trên vai phải của Chronos-09 phát ra một tiếng o o trầm đục đặc trưng. Chiếc van xả áp thủ công bằng đồng quấn dây điện của Trần Minh bắt đầu rung lên bần bật, rỉ ra những tia lửa điện màu xanh lục nhạt đầy đe dọa. Nhưng dưới sự điều khiển chính xác từng mili-giây của Huy, tần số dao động của lò phản ứng từ từ hạ xuống, thay đổi nhịp đập lượng tử trùng khớp hoàn toàn với tần số bức xạ nền của hoang mạc và nghĩa địa Ashes.
Thân xác khổng lồ màu xám tro rách nát của Chronos-09 nhòe dần đi trong màn sương mù màu lam nhạt. Khúc xạ ánh sáng xung quanh bị bẻ cong, khiến chiếc cơ giáp hoàn toàn biến mất trước mắt thường và triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt tỏa ra ngoài môi trường. Họ đã hòa làm một với đống phế liệu rỉ sét của nghĩa địa.
*Rầm... rầm... rầm...*
Tiếng xích sắt nặng nề nghiền lên đá sỏi vang lên ngay phía trên đỉnh đầu họ. Ba chiếc xe tuần tra bọc thép hạng nặng của băng đảng Razor-Edge từ từ lướt qua mép khe nứt địa hình. Những họng pháo từ trường đen ngóm chĩa thẳng vào bóng tối, các camera quét nhiệt hồng ngoại xoay liên tục, phát ra những tia sáng đỏ quét dọc theo các xác cơ giáp rỉ sét.
Nhật Huy ngồi im lặng tuyệt đối trên ghế lái, mồ hôi lạnh hòa cùng máu rỉ ra từ tai trái thấm đẫm vai áo cậu. Cậu có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực bỏng rát. Qua khe hở của lớp giáp ngực rạn nứt, cậu nhìn thấy chiếc xe tuần tra đi đầu mang theo biểu tượng chiếc răng nanh rỉ máu của Razor chỉ cách buồng lái của cậu chưa đầy năm mét.
Luồng ánh sáng đỏ từ máy quét nhiệt hồng ngoại rà quét qua tấm bạt phủ carbon và thân xác lệch pha của Chronos-09. Nhờ đòn ngụy trang *Ẩn mình lệch pha* kết hợp hoàn hảo với địa hình khe nứt bọc chì, máy quét của lính đánh thuê chỉ ghi nhận đây là một đống phế liệu sắt rỉ vô hại có cùng nhiệt độ với môi trường hoang mạc.
Chiếc xe tuần tra của Razor từ từ đi qua, tiếng xích sắt xa dần rồi khuất sau cồn cát đỏ.
“Tụi nó đi rồi...” Huy Hoàng thì thầm qua máy liên lạc, giọng gã run lên vì nhẹ nhõm.
Nhưng ngay khi gã kỹ sư trẻ vừa dứt lời, một tiếng rít gió sắc nhọn vang lên từ phía trên bầu trời xám xịt. Một chiếc robot quét tự động (automated scanning drone) bốn cánh quạt màu đen tuyền của băng đảng Razor bất ngờ tách khỏi đội hình tuần tra. Nó bay lơ lửng, từ từ hạ độ cao xuống và dừng lại ngay phía trên khe nứt hẹp nơi Chronos-09 đang ẩn nấp.
Chiếc camera quét hồng ngoại của robot nhấp nháy liên tục ánh sáng đỏ rực, bắt đầu hạ một chùm tia laser quét lập thể hướng thẳng xuống buồng lái của Huy.
“Tất cả đứng im. Không được thở,” Huy ra lệnh qua kênh liên lạc bọc carbon, bàn tay phải của cậu siết chặt lấy cần điều khiển kiếm plasma, sẵn sàng cho một tình huống bộc phá sinh tử tiếp theo.
Huy ra lệnh cho cả nhóm đứng im, sử dụng kỹ năng Ẩn mình lệch pha (Phase Shifting) để ngụy trang cơ giáp ngay khi ánh đèn quét từ xe tuần tra của Razor quét qua cồn cát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!