Nhạc nềnEpicBattle2

Linh Hồn Phế Liệu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Tôi thấy... tôi thấy rồi... Lửa... Lửa đang bùng lên từ phía sau lò rèn... Một nhát chém vô hình xé toạc trần hầm... Máu... Máu của tất cả chúng ta chảy tràn trên những mảnh hợp kim rỉ sét... Năm giây nữa... tôi sẽ chết ở chính nơi này...”


Tiếng lẩm bẩm khản đặc của Nhật Huy lọt thỏm vào không gian chật hẹp, u tối của căn hầm ngầm bọc chì. Cơn sốt nơ-ron bốn mươi hai độ C đang thiêu đốt đại não cậu từ bên trong, biến thùy thái dương thành một lò nung lượng tử rực lửa. Trên chiếc giường bệnh dã chiến bám đầy vệt máu khô, Huy co giật liên hồi. Thái dương trái của cậu rách sâu, dòng dịch lỏng nơ-ron lẫn máu ấm rỉ ra liên tục, thấm đẫm lớp gạc vô trùng đã ngả sang màu xám xịt.


Mắt trái đỏ ngầu do xuất huyết võng mạc của Huy trợn trừng, phản chiếu ánh sáng xanh lam chập chờn từ các bảng điều khiển xung quanh. Nhưng trong nhãn giới bị bóp méo bởi màu máu ấy, cậu không nhìn thấy căn hầm bọc chì của Trần Minh. Cậu nhìn thấy cái chết. Một kịch bản tử vong năm giây tiếp theo liên tục lặp đi lặp lại trên võng mạc như một đoạn phim lỗi bị kẹt băng.


“Nhìn xem, thằng em tội nghiệp của tôi.”


Một giọng nói mang âm điệu kim khí méo mó, lạnh lùng và tàn nhẫn vang lên ngay bên tai Huy. Từ khoảng không vô định sát bên giường bệnh, một hình ảnh ba chiều chập chờn với các vệt nhiễu sọc đỏ rực hiện ra. Đó là Bản sao ảo Nhật Anh-Beta – phân mảnh ảo giác do bộ não bị tổn thương của Huy tự tạo ra từ nỗi mặc cảm tội lỗi về cái chết của chị gái mười năm trước.


Ảo ảnh mang gương mặt của Nhật Anh nhưng đôi mắt hoàn toàn trống rỗng, xanh lét như ánh lửa ma trơi. Cô ta cúi xuống, ghé sát gương mặt nhạt nhòa vào tai Huy, nở nụ cười băng giá: “Lò phản ứng đã rò rỉ rồi. Trực giác của cậu không sai đâu. Năm giây nữa, lưỡi dao tàng hình của Nemesis-01 sẽ chém đôi trần hầm này. Tất cả sẽ tan thành tro bụi. Tại sao phải cố gắng bám lấy thực tại đau đớn này? Buông xuôi đi. Hãy để ý thức của cậu tan biến vào dòng thời gian cùng tôi.”


“Không... biến đi...” Huy gầm lên, tay phải bấu chặt lấy ga giường rách nát, các đốt ngón tay trắng bệch ra vì dùng lực quá mạnh.


Nhưng cánh tay trái của cậu – mỏ neo vật lý đã bị liệt hoàn toàn và mất đi xúc giác vĩnh viễn sau ca bộc phá nơ-ron cứu hạm đội tuần tra – vẫn buông thõng bên mép giường, lạnh ngắt và vô tri như một thanh thép phế liệu. Cảm giác bất lực tột cùng bóp nghẹt lấy lồng ngực Huy. Cậu muốn đẩy ảo ảnh ra, nhưng cơ thể sinh học của cậu đang từ chối tuân lệnh.


“Huy! Nhìn tôi này! Nghe giọng tôi không?”


Nhã Phương lao đến, hai tay cô giữ chặt lấy bả vai đang co giật của Huy. Gương mặt nữ bác sĩ quân y hai mươi tư tuổi hốc hác, bám đầy muội than và vết máu khô sau ca vượt ngục nghẹt thở khỏi hạm đội Vanguard. Trán cô có một vết rách nhỏ vẫn còn rỉ máu, nhưng đôi mắt sau cặp kính cận mỏng vẫn rực lên sự kiên cường và lo lắng tột độ. Cô nhanh chóng cầm chiếc Neural Scanner cầm tay, áp hai đầu điện cực titan lạnh buốt vào thái dương rỉ dịch của Huy.


*Tít... Tít... Tít...*


Tiếng bíp kéo dài của máy quét vang lên dồn dập, cắt nát sự im lặng nghẹt thở của căn hầm. Màn hình hiển thị tinh thể lỏng nhấp nháy những con số màu đỏ rực rỡ đầy đe dọa:


*Chỉ số toàn vẹn vỏ não thực tế: 28%. Cảnh báo đỏ: Nguy cơ chết não vĩnh viễn trong vòng 24 giờ.*


“Chỉ số nơ-ron của cậu ấy đã tụt xuống dưới ba mươi phần trăm!” Nhã Phương quay sang Trần Minh, giọng cô run lên vì hoảng sợ. “Cơn động kinh nơ-ron cấp độ một đang hủy hoại hoàn toàn thùy thái dương. Nếu không tìm được thuốc ức chế Aegis-M nồng độ cao để ổn định các liên kết thần kinh, cậu ấy sẽ bị silic hóa não bộ hoàn toàn!”


Trần Minh đứng bên cạnh bảng điều khiển lò phản ứng, tẩu thuốc bằng đồng trên môi ông đã tắt lịm từ lâu. Vị kỹ sư lưu vong ngoài năm mươi tuổi, gương mặt hốc hác đầy nếp nhăn sương gió, nhìn chằm chằm vào chiếc cơ giáp Chronos-09 đang nằm im lìm trong khoang bọc chì chống phóng xạ. Lớp vỏ hợp kim xám tro của nó chằng chịt những vết xước sâu, cụt mất cánh tay trái cơ học và hệ thống làm mát Cryo-G đã bị phá hủy hoàn toàn sau cú rơi tự do từ khí quyển.


“Thuốc men lậu ở thị trấn mỏ này đã bị tập đoàn Aegis niêm phong sạch sẽ rồi,” Trần Minh thở dài, giọng trầm đục và đầy dằn vặt. “Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Hệ thống làm mát của Chronos-09 đã hỏng hẳn. Lò phản ứng Tachyon đang hoạt động như một khối than nung đỏ. Nếu không có bộ tản nhiệt mới, mỗi lần thằng nhóc này cắm cáp đồng bộ, nhiệt lượng dội ngược sẽ nướng chín não bộ của nó ngay lập tức.”


“Vậy phải làm sao?” Huy Hoàng bước lên, tay ôm khư khư thiết bị giải mã cầm tay đã bị chập cháy mạch lượng tử hoàn toàn, gương mặt gã kỹ sư trẻ tuổi xám ngoét vì mệt mỏi và sợ hãi. “Tôi không thể hack vào hệ thống của tập đoàn để tìm linh kiện thay thế nữa. Thiết bị bẻ khóa của tôi đã chết sạch mạch lượng tử rồi.”


Trần Minh rít một hơi tẩu thuốc không có lửa, ánh mắt ông lóe lên một tia quyết định lạnh lùng: “Có một nơi chứa thứ chúng ta cần. Nghĩa địa cơ giáp Ashes ngoài rìa thuộc địa Kepler-452b. Ở đó có xác của chiếc tuần dương cơ giáp hạng nặng thế hệ cũ. Chúng ta cần đột nhập vào đó để tháo dỡ Hợp kim Titan-Kepler cực hiếm từ vỏ bọc lò phản ứng của nó. Chỉ có loại hợp kim chịu nhiệt và bức xạ cực cao đó mới giúp tao chế tạo được bộ tản nhiệt mới cho Chronos-09.”


“Nghĩa địa Ashes?” Tèo, cậu bé mồ côi mười bốn tuổi đang đứng cảnh giới bên cửa hầm, bỗng giật nảy mình. Gương mặt nhom nhem bụi than của cậu bé tái đi: “Nơi đó nhiễm xạ Tachyon nặng lắm! Dân nhặt phế liệu hoang mạc tụi tôi không ai dám bén mảng tới đó quá mười phút. Bộ lọc bức xạ nơ-ron của người thường sẽ bị thiêu rụi ngay lập tức!”


“Chính vì vậy chúng ta cần Chronos-09,” Trần Minh nói, giọng ông đanh lại. “Lớp vỏ bọc chì của buồng lái là thứ duy nhất có thể che chắn cho thằng nhóc này và bảo vệ tụi mày khỏi dòng bức xạ chết chóc của nghĩa địa.”


“Không được!”


Nhã Phương đứng bật dậy, dang rộng hai tay chắn ngang lối đi dẫn vào buồng lái cơ giáp. Gương mặt cô rực lên sự phẫn nộ và dằn vặt của một bác sĩ quân y: “Ông điên rồi sao, Trần Minh? Chỉ số vỏ não của cậu ấy chỉ còn hai mươi tám phần trăm! Cậu ấy thậm chí còn không thể tự nhấc nổi cánh tay trái của mình! Để cậu ấy cắm cáp đồng bộ vào lò phản ứng lúc này không khác gì bắt cậu ấy tự sát trên ghế lái!”


Nhật Huy gượng dậy từ giường bệnh. Cơn đau đầu dữ dội như một mũi khoan thép cắm sâu vào đại não khiến cậu lảo đảo, suýt ngã quỵ xuống nền đất đầy bụi kim loại. Cậu dùng bàn tay phải còn cảm giác của mình vịn chặt vào thành giường, cố gắng đứng vững.


“Nhã Phương... tôi phải đi...” Huy khàn giọng nói, từng từ phát ra đều mang theo sự đau đớn tột cùng. “Nếu không có bộ tản nhiệt... chúng ta sẽ chết ở đây khi quân cảnh hạm đội tìm tới. Tôi không muốn... nằm chờ chết.”


“Cậu nhìn lại mình đi, Huy!” Nhã Phương lao đến, cô nắm chặt lấy bả vai cậu, nước mắt lăn dài trên má. “Cậu đã quên mất tên của chú Nhật Minh, cậu đã quên mất gương mặt của mẹ cậu! Mỗi lần cậu đồng bộ, cậu lại đánh mất đi một phần linh hồn của chính mình! Tôi là bác sĩ của cậu, tôi không thể để cậu tự tay hủy hoại bộ não của mình thêm nữa!”


Nhã Phương chặn cửa buồng lái, cô giật đứt sợi cáp kết nối nơ-ron Titan-Link lủng lẳng bên mép bảng điều khiển, ném mạnh xuống đất cát để ngăn Huy khởi động máy.


Huy nhìn sợi cáp titan màu bạc nằm im lìm dưới đất, rồi nhìn vào đôi mắt đang khóc của Nhã Phương. Cậu hít một hơi thật sâu theo Phương pháp thở nén áp lực cao để nén cơn sốt đang dâng trào trong lồng ngực. Cậu bước lên một bước, dùng bàn tay phải còn cảm giác – bàn tay duy nhất của cậu có thể cảm nhận được hơi ấm của da thịt – nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của Nhã Phương.


Sự tiếp xúc vật lý ấm áp ấy khiến Nhã Phương khựng lại.


“Nhật Anh... mỏ neo của em...” Huy lẩm nhẩm mật khẩu Mỏ Neo Nhận Thức bằng một giọng nói cực kỳ điềm tĩnh và tỉnh táo. Ánh mắt cậu, dẫu một bên đỏ ngầu do xuất huyết, vẫn rực lên một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. “Nhã Phương, nhìn tôi đi. Tôi vẫn tỉnh táo. Tôi biết mình đang làm gì. Vết sẹo trên thái dương này là cái giá tôi phải trả, nhưng nó cũng là thứ duy nhất giúp tôi bảo vệ cô, bảo vệ Hoàng và Tèo. Hãy để tôi lái.”


Nhã Phương nhìn bàn tay phải của Huy đang siết chặt tay mình. Cô cảm nhận được sự dứt khoát, kiên định và cả nỗi cô độc tột cùng của một người nhìn thấy tương lai. Cô biết cậu nói đúng. Trong thế giới hoang mạc tàn nhẫn này, không có sức mạnh của cơ giáp, họ chỉ là những linh hồn phế liệu chờ bị chôn vùi dưới cát bụi.


Trần Minh bước đến, đặt bàn tay to lớn bám đầy vết sẹo bỏng lên vai Nhã Phương, thở dài: “Bác sĩ quân y, nghe tao đi. Nếu không có cơ giáp bảo vệ, Huy Hoàng và thằng nhóc Tèo sẽ bị bức xạ hoang mạc thiêu rụi tế bào nơ-ron trước khi chạm được vào xác chiếc tuần dương cơ giáp kia. Đây là con đường sống duy nhất của tất cả chúng ta.”


Nhã Phương từ từ buông thõng hai tay, cô cúi đầu, bờ vai run lên bần bật vì sự dằn vặt đạo đức cực hạn. Cô nhặt sợi cáp Titan-Link lên, lau sạch bụi cát bám trên đầu cắm titan màu bạc bằng vạt áo blouse lấm lem của mình, rồi trao lại cho Huy với bàn tay run rẩy.


“Huy Hoàng,” Trần Minh quay sang gã kỹ sư trẻ. “Mày có thể lập trình lại bản vá Sync-Patch v1.2 để giảm tải áp lực xử lý cho thằng nhóc này không?”


Huy Hoàng gật đầu lia lịa, gõ phím cành cạch trên chiếc máy tính bảng quân sự bám đầy bụi: “Được! Tôi sẽ tối ưu hóa thuật toán hiển thị quỹ đạo đỏ, ép hệ thống điều khiển của Chronos-09 hoạt động ở chế độ tiết kiệm năng lượng nhất. Chúng ta sẽ giới hạn mức đồng bộ của Huy ở mức Đồng bộ D (30% - 50%). Ở mức này, cậu ấy chỉ có thể di chuyển cơ bản và sử dụng các chức năng cơ học thô sơ, nhưng sẽ giảm được tám mươi phần trăm áp lực quá tải nơ-ron dội ngược.”


“Tốt,” Trần Minh gật đầu. Ông bước đến bên vai phải của Chronos-09, dùng một chiếc mỏ lết thông minh tháo dỡ van xả áp cũ đã bị mòn rỉ. Từ trong túi đồ nghề bọc da cá voi vũ trụ, ông rút ra một chiếc van điều áp Tachyon tự chế bằng tay thô sơ, bọc ngoài bằng những vòng dây đồng quấn cẩu thả.


“Tao vừa lén lắp đặt một van xả áp lò phản ứng thô thủ công lên vai cơ giáp của mày,” Trần Minh gõ mạnh vào chiếc van đồng tự chế, phát ra tiếng kêu kèn kẹt. Ông nhìn thẳng vào mắt Huy, giọng nói đầy nghiêm khắc: “Nghe cho kỹ đây, Nhật Huy. Cái van thủ công này chỉ chịu đựng được áp lực dòng chảy hạt Tachyon ở mức tối thiểu. Tao cấm mày đồng bộ quá mức năm mươi phần trăm với lò phản ứng. Nếu mày liều mạng bộc phá Override vượt ngưỡng đó, cái van này sẽ nổ tung, và bức xạ Tachyon tự do sẽ thiêu rụi hoàn toàn vỏ não của mày ngay lập tức. Mày sẽ chết não lâm sàng chỉ trong vòng một mili-giây.”


“Tôi hiểu,” Huy gật đầu.


Cậu trèo lên khoang lái chật hẹp, tối tăm của Chronos-09. Không khí bên trong buồng lái nồng nặc mùi ozone cháy khét và vị kim loại đắng ngắt của dịch tủy Bio-Sync cũ chưa được thay thế. Huy ngồi vào chiếc ghế lái bọc da rách nát, dùng dây đai bảo hiểm buộc chặt cánh tay trái bị liệt hoàn toàn trước ngực để tránh bị văng quật.


Cậu cầm sợi cáp thần kinh Titan-Link bằng tay phải, không chút do dự cắm mạnh đầu titan màu bạc vào cổng nơ-ron bên thái dương trái rỉ máu.


*ẦM!*


Một luồng điện lượng tử thô bạo, nóng bỏng như dòng chì lỏng chạy dọc theo tủy sống, đánh thẳng vào đại não Huy. Cơn đau đầu dữ dội ập đến khiến cậu trợn trừng mắt phải, toàn thân co rúm lại trên ghế lái. Trên màn hình hiển thị quét nơ-ron trung tâm, chỉ số toàn vẹn vỏ não của Huy lập tức tụt xuống mức bốn mươi tám phần trăm ngay khi dòng điện nơ-ron đầu tiên chạy qua thái dương.


“Cảnh báo! Kết nối thần kinh lượng tử đã được thiết lập. Trạng thái hoạt động: Đồng bộ D (35%). Chỉ số toàn vẹn vỏ não: 48%.”


Giọng nói tổng hợp lạnh lùng của hệ thống cơ giáp vang lên chập chờn qua những tiếng rè nhiễu điện từ. Các màn hình hiển thị thông số cơ bản màu xanh lục bắt đầu rực sáng nhạt, phản hồi cơ học của các khớp cơ giáp phát ra tiếng rít nặng nề.


Huy thử đẩy cần gạt tay trái để điều khiển cánh tay cơ học của cơ giáp nhấc một thanh thép phế liệu nặng hai tấn dưới sàn xưởng lên để thử nghiệm lực kéo.


*Rắc... Rắc...*


Cánh tay thép của Chronos-09 vừa nâng thanh thép lên được ba phân thì các khớp nối ở vai trái phát ra những tia lửa điện xanh lè. Dây thần kinh điều khiển khớp vai bị đoản mạch do lực truyền dẫn nơ-ron quá yếu ở mức Đồng bộ D. Thanh thép khổng lồ rơi bịch xuống đất cát, tạo ra một chấn động mạnh làm rung chuyển cả căn hầm.


“Khớp vai trái bị đoản mạch hoàn toàn,” Trần Minh lắc đầu từ phía dưới đài quan sát. “Đúng như tao dự đoán, cánh tay trái của cơ giáp giờ chỉ là một khối sắt chết, giống hệt như cánh tay của mày vậy. Mày chỉ có thể chiến đấu và di chuyển bằng một tay phải.”


“Thế là đủ rồi,” Huy khàn giọng trả lời qua máy liên lạc vô tuyến. Cậu dùng bàn tay phải siết chặt cần điều khiển chính, điều khiển Chronos-09 từ từ bước ra khỏi khoang chứa bọc chì, thân xác khổng lồ màu xám tro rách nát cúi thấp người để tránh chạm vào trần hầm rỉ sét.


Tèo và Huy Hoàng nhanh chóng leo vào khoang chứa phụ bọc thép bên hông cơ giáp, mang theo các thiết bị ngắt mạch và bộ đồ bảo hộ chống bức xạ thô sơ. Nhã Phương đứng dưới sàn xưởng, cô nhìn theo bóng dáng cụt tay trái của Chronos-09 đang từ từ tiến vào lối máng trượt tối tăm dẫn ra hoang mạc hoang dã. Bàn tay cô vẫn còn lưu lại hơi ấm từ cái nắm tay của Huy, một hơi ấm mỏng manh giữa thế giới công nghệ cơ khí lạnh lẽo này.


Cánh cửa hầm ngầm cơ khí của Trần Minh từ từ khép lại phía sau họ, khóa chặt những tia sáng ấm áp cuối cùng của lò rèn.


Chronos-09 di chuyển lầm lũi trong lòng máng trượt tối tăm, bước ra ngoài bầu khí quyển lạnh lẽo của đêm hoang mạc Kepler-452b. Bão cát điện từ ngoài kia vẫn đang gầm rú, thổi những hạt cát đỏ mang điện tích lượng tử đập chan chát vào lớp giáp thép ngoài của cơ giáp.


Phía cuối tầm nhìn cảm biến, màn sương bức xạ màu lam nhạt của Nghĩa địa cơ giáp Ashes bắt đầu hiện lên, lạnh lẽo và đầy chết chóc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!