Nhạc nềnEpicBattle2

Thị Trấn Rác Thải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn quét màu vàng cam của đội tuần tra thuộc địa xé toạc màn đêm bão cát, quét qua quét lại trên mép hố sụt va chạm chỉ trong vòng vài mét. Sức nóng từ lò phản ứng rò rỉ của chiếc Chronos-09 vẫn còn âm ỉ tỏa ra, bóp méo không khí xung quanh thành những làn sóng nhiệt mờ ảo.


“Nằm im! Đừng thở mạnh!”


Tèo rít qua kẽ răng, bàn tay gầy guộc bám đầy bụi than của cậu bé đè chặt bả vai Nhã Phương xuống lớp cát đỏ lạnh ngắt. Bên cạnh họ, Huy Hoàng đang dùng cả thân mình che chắn cho Nhật Huy. Chàng phi công trẻ vẫn nằm bất động, hơi thở đứt quãng, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới lớp đồ bay xám tro rách nát. Thái dương trái của Huy rỉ ra một vệt máu đỏ sẫm đã bắt đầu đông cứng quanh cổng cắm Titan-Link, trong khi mắt trái vẫn trợn trừng, đỏ ngầu vĩnh viễn do xuất huyết võng mạc.


*Vù... Vù...*


Tiếng cánh quạt của thiết bị bay trinh sát tầm thấp rít lên ngay trên đầu họ. Luồng ánh sáng quét lạnh lẽo rà qua rà lại trên tấm bạt dệt sợi carbon Cloak-09 mà Huy Hoàng đã vội vã phủ lên thân xác khổng lồ của Chronos-09. Tấm bạt bám đầy bụi cát hoang mạc tạm thời triệt tiêu được bức xạ nhiệt lượng tử, biến chiếc cơ giáp thử nghiệm tối tân thành một đống phế liệu vô hồn giữa thung lũng đá nhọn.


“Tụi nó sắp đi qua rồi,” Tèo thì thầm, đôi mắt lanh lợi nheo lại dưới vành mũ bảo hộ khai khoáng sờn rách. “Lũ tuần tra này chỉ là lính đánh thuê của liên minh, tụi nó nhát chết lắm. Gió cát điện từ mạnh thế này, tụi nó sẽ không xuống hố kiểm tra kỹ đâu.”


Đúng như lời Tèo nói, sau vài phút rà quét hời hợt, chiếc xe tuần tra bọc thép hạng nhẹ rú ga, bánh xích nghiền lên đá sỏi phát ra tiếng lạo xạo rồi từ từ khuất dạng sau cồn cát đỏ.


Nhã Phương thở phào một hơi dài, lồng ngực cô thắt lại vì nín thở quá lâu. Cô lập tức quay sang Huy, áp hai ngón tay run rẩy vào động mạch cổ của cậu. Nhịp tim của Huy đã ổn định hơn nhờ thiết bị lọc máu di động Egis-Filter đang đeo bên hông, nhưng nhiệt độ cơ thể cậu vẫn nóng hầm hập như một lò sưởi di động.


“Chỉ số toàn vẹn vỏ não của cậu ấy hiện tại chỉ còn hai mươi tám phần trăm,” Nhã Phương thì thầm, giọng cô nghẹn lại khi nhìn vào màn hình hiển thị của chiếc Neural Scanner cầm tay. “Bụi phóng xạ Tachyon đã bị lọc bớt, nhưng các vết sẹo silic hóa trên vỏ não đang lan rộng. Nếu không đưa cậu ấy vào môi trường vô trùng và tìm cách hạ nhiệt nơ-ron, cậu ấy sẽ chết não vĩnh viễn.”


“Tôi biết một nơi,” Tèo đứng bật dậy, giắt chiếc búa gõ rỉ sét vào thắt lưng da bám đầy dầu mỡ. “Nhưng chúng ta phải chuyển cỗ máy khổng lồ này đi trước khi trời sáng. Đi theo lối máng trượt quặng bỏ hoang của mỏ số 7, nó dẫn thẳng xuống khu ngoại ô của thị trấn khai khoáng.”


Huy Hoàng nhìn chiếc cơ giáp cao hơn chục mét đang nằm bất động, ái ngại hỏi: “Nhưng nó nặng tới hơn bốn mươi tấn! Làm sao hai chúng ta và một đứa nhóc có thể kéo nó đi được?”


Tèo nhe răng cười, lộ ra chiếc răng sún lém lỉnh: “Dân nhặt phế liệu hoang mạc tụi tôi có cách riêng. Đi theo tôi!”


Cậu bé dẫn Huy Hoàng đến một cabin điều khiển rỉ sét của hệ thống băng chuyền quặng cũ nằm khuất sau vách đá. Dù hệ thống điện chính đã bị cắt từ lâu, Tèo vẫn khéo léo bẻ khóa bảng mạch, dùng một viên pin năng lượng rác đấu nối trực tiếp vào động cơ tời cơ học. Tiếng động cơ rít lên trầm đục. Một toa chở quặng tự hành bằng xích thép hạng nặng, phủ đầy bụi quặng đỏ từ từ trượt xuống mép hố.


Với sự hỗ trợ kỹ thuật của Huy Hoàng và sức kéo của toa xe mỏ, họ mất gần hai giờ đồng hồ cực nhọc để dịch chuyển Chronos-09 vào trong lòng máng trượt tối tăm. Họ phủ lên thân xác cơ giáp một lớp bạt chì cũ kỹ, ngụy trang nó hoàn hảo thành một chuyến hàng quặng Keplerite thô đang chờ thanh lý.


Khi cả nhóm tiến vào vùng ven của Kepler-Mining Town, bầu không khí trở nên ngột ngạt và nghẹt thở tột độ. Thị trấn khai khoáng hiện ra dưới vòm khí quyển nhân tạo mờ đục, bám đầy bụi quặng màu đỏ gạch. Những dãy nhà ổ chuột dựng bằng tôn rỉ sét và hợp kim phế liệu xếp chồng lên nhau như những chiếc hộp diêm xám xịt. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi dầu máy khét lẹt len lỏi vào từng hơi thở, khiến Nhã Phương và Huy Hoàng không ngừng ho sặc sụa. Trên những con hẻm chật hẹp, những thợ mỏ nghèo khổ với gương mặt hốc hác, da sạm đen vì bức xạ lầm lũi bước đi trong ánh đèn neon đỏ cảnh báo áp lực không khí chập chờn.


“Sắp đến rồi. Cẩn thận mấy cái camera an ninh tự động của cảnh vệ thuộc địa trên trần vòm,” Tèo cảnh báo, kéo thấp chiếc mũ sờn để che đi gương mặt lấm lem bụi than.


Họ dừng lại trước một cánh cửa thép dày bám đầy muội đen, nằm sâu dưới tầng hầm của một xưởng rèn nguội phế liệu. Tiếng búa nện chan chát vào kim loại vang lên đều đặn từ bên trong, tạo ra những rung động trầm đục dưới lòng đất cát.


Tèo gõ cửa theo một nhịp điệu đặc biệt: ba tiếng ngắn, hai tiếng dài, rồi một tiếng dồn dập.


Cánh cửa thép kẹt mở. Một người đàn ông gầy gò, da đen nhẻm, mặc chiếc áo ba lỗ bẩn thỉu bám đầy muội than bước ra. Đó là Ba Đen, thợ cả xưởng cơ khí phế liệu thuộc địa. Gã ngậm một chiếc tăm tre, ánh mắt cảnh giác quét nhanh qua nhóm người lạ mặt rồi dừng lại trên người Tèo.


“Thằng ranh, mày lại mang rác rưởi gì về đây thế?” Ba Đen càu nhàu, giọng thô ráp như tiếng kim loại cọ xát.


“Không phải rác đâu sư phụ! Hàng xịn đó!” Tèo thì thầm, kéo vạt bạt chì để lộ một góc hợp kim titan xám tro của Chronos-09. “Và một phi công hạm đội đang hấp hối. Nhã Phương cô nương đây là bác sĩ, cô ấy cần một nơi an toàn để cứu người.”


Ba Đen biến sắc, gã nhổ chiếc tăm ra đất, lập tức kéo cả nhóm vào trong xưởng và đóng sầm cửa lại. “Tụi mày điên rồi! Đây là chiếc cơ giáp thử nghiệm bị truy nã đỏ toàn hệ sao! Muốn cả cái thị trấn này bị quân cảnh san phẳng hả?”


“Xin ông, Ba Đen tiền bối,” Nhã Phương khẩn khoản, cô đỡ lấy Nhật Huy đang bắt đầu co giật nhẹ trở lại. “Chúng tôi không còn đường lui. Hệ thần kinh của cậu ấy đang tự hủy. Nếu không có nguồn điện ổn định và một phòng vô trùng, cậu ấy sẽ chết.”


Ba Đen nhìn vết sẹo rỉ máu trên thái dương Huy, rồi nhìn sang Tèo đang van nài bằng ánh mắt khẩn thiết. Gã thở dài đầy dằn vặt: “Tao không cứu được tụi mày đâu. Nhưng tao biết có một người có thể giúp. Đi xuống căn hầm ngầm phía sau lò rèn.”


Ba Đen dẫn họ vượt qua những dãy kệ chứa đầy pít-tông và trục khuỷu rỉ sét, đẩy một chiếc tủ sắt nặng nề để lộ ra lối đi dẫn xuống **Căn hầm của Trần Minh**.


Không gian bên dưới rộng rãi một cách bất ngờ, ngập tràn ánh sáng xanh lam dịu nhẹ hắt ra từ các bảng mạch điện tử cổ điển. Đây là một xưởng bảo trì cơ giáp không phép, chứa đầy các mảnh hợp kim siêu dẫn và các thiết bị đo lường chính xác mà dân thợ mỏ thông thường không bao giờ có được.


Một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, tóc chớm bạc, râu quai nón rậm rạp đang đứng bên một bàn nâng thủy lực. Ông mặc bộ đồ thợ máy bám đầy dầu nhớt, miệng ngậm tẩu thuốc bằng đồng tỏa ra làn khói xám nhạt mùi lá thông. Đó là Trần Minh, kỹ sư cơ khí lưu vong.


Ngay khi nhìn thấy Huy Hoàng đang ôm khư khư thiết bị giải mã cầm tay bị chập cháy bảng mạch lượng tử định tiến về phía bảng điều khiển điện chính, Trần Minh lập tức rút khẩu súng hàn plasma dắt bên hông, chỉ thẳng vào mặt gã kỹ sư trẻ.


“Đứng im! Thằng ranh con kia!” Trần Minh gầm lên, giọng nói đầy uy lực và lạnh lùng. “Ai cho phép mày chạm vào nguồn điện của tao? Lập tức cút ra ngoài, tao không chứa chấp lũ tội phạm đào tẩu!”


“Tiền bối! Chúng tôi không có ý xấu!” Huy Hoàng giơ hai tay lên, gương mặt tái mét vì sợ hãi. “Tôi chỉ muốn tìm một nguồn điện sạc tương thích để duy trì sự sống cho lò phản ứng của Chronos-09...”


“Câm miệng!” Trần Minh quát, nòng súng hàn plasma rực lên tia lửa xanh lam nóng bỏng. “Tụi mày mang chiếc cơ giáp cấm đó đến đây là muốn dồn tao vào chỗ chết! Tập đoàn Aegis Dynamics và hạm đội Vanguard có thể định vị được chữ ký năng lượng của nó bất cứ lúc nào! Biến ngay trước khi tao tự tay ném tụi mày ra đường!”


Trước sự từ chối lạnh lùng và đầy nghi ngại của Trần Minh, Nhã Phương không hề do dự. Cô buông lỏng vai Huy, quỳ sụp xuống nền đất đầy bụi kim loại ngay trước họng súng của vị kỹ sư già. Cô rút chiếc Neural Scanner, bật màn hình hiển thị bản đồ nơ-ron đang silic hóa nhanh chóng của Huy ra trước mặt Trần Minh.


“Xin ông hãy nhìn vào đây!” Nhã Phương nghẹn ngào, nước mắt trộn lẫn với vệt bụi đỏ trên má. “Chỉ số toàn vẹn vỏ não của cậu ấy chỉ còn hai mươi tám phần trăm. Cậu ấy đã bộc phá giới hạn nơ-ron để cứu sống hàng vạn cư dân thuộc địa khỏi vụ nổ rò rỉ hạt Tachyon tại Vanguard-Lab! Cậu ấy không phải là tội phạm phản quốc, cậu ấy là người đã hy sinh cả bản ngã và ký ức của mình để bảo vệ mỏ neo thực tại cho chúng ta! Nếu ông đuổi chúng tôi đi, cậu ấy sẽ chết ngay trên bãi cát hoang mạc!”


Trần Minh nhìn chằm chằm vào bản đồ sóng não lượng tử hiển thị trên máy quét. Đôi mắt ông nheo lại khi nhận ra những đỉnh sóng nhọn màu đỏ rực rỡ đứt gãy – dấu vết đặc trưng của sự tương thích với hạt Tachyon tự do.


Ba Đen bước lên một bước, đặt bàn tay to lớn bám đầy sẹo bỏng lên bả vai Trần Minh, dùng uy tín thợ cả của mình để bảo lãnh: “Minh à, tao biết mày ghét tụi tập đoàn. Nhưng đứa trẻ này... nó mang vết sẹo dị biệt của vụ tai nạn mười năm trước. Tao đã chứng kiến nó cứu sống cả một tiểu đội cứu hộ của hạm đội. Tao cam kết bằng danh dự thợ cả của tao, nếu quân cảnh hạm đội đánh hơi thấy mùi, tao sẽ tự mình đứng ra gánh chịu toàn bộ trách nhiệm.”


Trần Minh hạ dần họng súng hàn plasma xuống, nhưng gương mặt ông vẫn lạnh lùng như băng: “Tao không quan tâm đến danh dự của mày, Ba Đen. Tao chỉ tin vào logic cơ khí.”


Ông bước qua Nhã Phương, tiến về phía lối máng trượt nơi chiếc Chronos-09 đang được phủ bạt chì. Trần Minh gạt mạnh lớp bạt che bám đầy bụi quặng đỏ. Ánh mắt ông quét qua lớp vỏ hợp kim xám tro chằng chịt vết xước, cụt mất cánh tay trái cơ học và phần giáp lưng bị nung chảy hoàn toàn sau cú rơi tự do.


Trần Minh rút từ trong túi áo ra một thiết bị đo phóng xạ cầm tay thế hệ cũ. Ông bật máy, rà quét dọc theo các đường ống dẫn của lò phản ứng thời gian trên vai cơ giáp.


*Tít... Tít... Tít...*


Thiết bị đo phóng xạ vang lên những tiếng kêu dồn dập, hiển thị một tần số dao động lượng tử cực kỳ đặc biệt. Trần Minh bỗng khựng lại. Đồng tử ông co rút, điếu tẩu thuốc trên môi suýt rơi xuống đất. Trên màn hình máy quét, một dòng mã nguồn bảo mật ẩn hiện lên dưới dạng chữ ký nơ-ron được mã hóa bằng thuật toán lượng tử cổ điển.


*Chữ ký nơ-ron: Aris. Thiết kế buồng lái Chronos-09. năm 2016.*


“Aris...” Trần Minh thì thầm, giọng ông bỗng run lên một cách lạ thường. Những ngón tay thô ráp, chai sần của vị kỹ sư già run rẩy chạm vào mảng hợp kim rỉ sét bao bọc buồng lái. Ký ức về người đồng nghiệp cũ, nhà thiết kế thiên tài đã bị tập đoàn ám sát ngay sau khi hoàn thành bản thiết kế Chronos-09, ùa về như một cơn bão điện từ làm nhức nhối tâm can ông.


Trần Minh hạ hoàn toàn khẩu súng hàn xuống, quay lại nhìn cả nhóm với ánh mắt phức tạp: “Đây là kiệt tác cuối cùng của Aris... Cậu ta đã dùng cả mạng sống của mình để giấu hệ thống giảm chấn nơ-ron vào buồng lái này.”


Ông nhìn sang Huy Hoàng, người vẫn đang dốc sức sửa chữa bảng mạch lượng tử của thiết bị bẻ khóa: “Thằng ranh con kia, dừng tay lại! Nếu mày cố tình đấu nối nguồn điện dự phòng của xưởng tao vào cơ giáp mà không đồng bộ tần số, dòng điện xoay chiều của mỏ sẽ gây đoản mạch lượng tử, nướng chín hoàn toàn bộ vi xử lý trung tâm của nó trong vòng ba giây!”


Trần Minh gạt Huy Hoàng ra một bên, gõ mạnh vào một cần gạt cơ học ẩn dưới gầm bàn nâng. Tiếng bánh răng xích chuyển động rầm rập vang lên. Cánh cửa hầm ngầm cơ khí sâu hơn từ từ mở rộng ra, để lộ một khoang chứa vô trùng bọc chì chống phóng xạ.


“Đẩy nó vào trong bóng tối!” Trần Minh ra lệnh, giọng nói đã bớt đi phần gay gắt nhưng vẫn đầy nghiêm khắc. “Tao đồng ý cho tụi mày trú ẩn tạm thời. Nhưng không có bữa trưa nào miễn phí cả. Để tao bảo trì cỗ máy này và giữ mạng cho thằng nhóc kia, tụi mày phải trả giá.”


Ông chỉ ngón tay vào Nhã Phương và Huy Hoàng: “Giao nộp toàn bộ điểm tín dụng Kepler Credits còn lại của tụi mày đây. Tao cần tiền mặt chợ đen để mua dầu bôi trơn chịu nhiệt và bộ lọc khí khẩn cấp nhằm tẩy sạch bụi quặng bám trong buồng lái. Ở cái thị trấn rác thải này, không có tiền thì một giọt dầu máy mày cũng không mua nổi đâu.”


Nhã Phương lập tức chuyển toàn bộ số điểm tín dụng còn lại trong vòng đeo tay quân sự của mình và Huy Hoàng sang thiết bị nhận của Trần Minh mà không hề do dự một giây. Đối với cô lúc này, danh dự, tiền tài hay thân phận sĩ quan quân y đều vô nghĩa trước mạng sống của Nhật Huy.


Sau khi Chronos-09 được đẩy vào khoang vô trùng bọc chì an toàn, Trần Minh leo lên thang kỹ thuật, trực tiếp kiểm tra hệ thống lò phản ứng lượng tử của cơ giáp. Ông dùng một chiếc tuốc-nơ-vít thông minh tháo dỡ mảng giáp bảo vệ bên hông lò, để lộ ra những đường ống dẫn dịch tủy Bio-Sync đã bị đông cứng và cháy đen.


Gương mặt Trần Minh ngày càng trở nên trầm trọng. Ông bước xuống thang, tháo mũ bảo hộ và nhìn Nhã Phương bằng ánh mắt lạnh lùng, đầy bi quan.


“Tao đồng ý cho tụi mày trốn ở đây, nhưng tao phải cảnh báo trước,” Trần Minh rít một hơi thuốc dài, làn khói xám nhạt bao phủ lấy gương mặt khắc khổ của ông. “Hệ thống làm mát Cryo-G của Chronos-09 đã bị phá hủy hoàn toàn sau cú rơi tự do từ tầng khí quyển. Hiện tại, lò phản ứng lượng tử đang hoạt động giống như một lò than nung đỏ, liên tục truyền nhiệt lượng cực đại thẳng vào vỏ não của thằng nhóc kia qua sợi cáp Titan-Link.”


Nhã Phương tái mặt, cô nắm chặt lấy thành giường bệnh nơi Huy đang nằm: “Ý ông là sao? Chúng tôi vừa mới lọc máu cho cậu ấy mà!”


“Lọc máu chỉ là giải pháp tạm thời để ngăn chặn sự silic hóa nội tạng,” Trần Minh lạnh lùng gạt đi. “Đại não của cậu ta đang bị thiêu đốt ở nhiệt độ bốn mươi hai độ C. Nếu không có thuốc ức chế thần kinh Aegis-M nồng độ cao để ổn định các liên kết nơ-ron bị đứt gãy và cắt cơn sốt lượng tử trong vòng hai mươi tư giờ tới... thằng nhóc này sẽ bị chết não vĩnh viễn văng ra khỏi thực tại.”


Lời cảnh báo của Trần Minh rơi vào không gian căn hầm như một quả tạ nghìn cân, dập tắt hoàn toàn chút hy vọng vừa nhen nhóm của nhóm vượt ngục.


Đúng lúc đó, trên giường bệnh dính đầy máu khô, Nhật Huy đột ngột hé mở mắt phải đỏ ngầu. Đồng tử của cậu giãn to, ánh nhìn vô hồn hướng thẳng lên trần nhà bám đầy bụi quặng của căn hầm cơ khí. Vết sẹo mổ titan bên thái dương trái của Huy bỗng co rút mạnh, rỉ ra một vệt dịch lỏng màu xanh lam nhạt rực sáng dưới ánh đèn neon.


Cậu bắt đầu lẩm nhẩm, giọng nói khàn đặc, méo mó như tiếng kim loại bị vặn xoắn dưới áp lực cực hạn:


“Tôi thấy... tôi thấy rồi... Lửa... Lửa đang bùng lên từ phía sau lò rèn... Một nhát chém vô hình xé toạc trần hầm... Máu... Máu của tất cả chúng ta chảy tràn trên những mảnh hợp kim rỉ sét... Năm giây nữa... tôi sẽ chết ở chính nơi này...”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!