Rơi Vào Hoang Mạc
Không gian vặn xoắn, kéo dãn rồi đột ngột sụp đổ thành một cú va chạm tàn khốc.
*ẦM!!!*
Chiếc cơ giáp thử nghiệm Chronos-09 bốc cháy như một quả cầu lửa khổng lồ, lao thẳng từ tầng khí quyển thấp xuống thung lũng đá nhọn hoang dã của Hoang mạc bão điện Kepler-452b. Mặt đất cát đỏ rực nổ tung dưới sức nặng hàng chục tấn hợp kim bọc thép rách nát. Cú va đập tạo ra một hố sụt khổng lồ rộng hơn ba mươi mét, thổi bay những rặng đá vôi rỉ sét xung quanh thành tro bụi. Tiếng kim loại biến dạng gào rú kèn kẹt xé toạc màn đêm hoang mạc, kèm theo luồng khói đen kịt cuồn cuộn bốc lên, ngập tràn mùi ozone khét lẹt và mùi dầu thủy lực nóng chảy.
Trong khoang chứa phụ bọc thép chịu lực nằm sâu dưới lồng ngực cơ giáp, Nhã Phương bị chấn động mạnh hất văng về phía trước. Đai an toàn siết chặt lấy lồng ngực cô, tạo ra một cơn đau nhói như gãy xương sườn. Đầu cô đập mạnh vào bảng điều khiển, máu tươi từ vệt rách trên trán chảy xuống, lem nhem khắp gương mặt lấm lem dầu máy.
“Hoàng! Cậu có sao không?” Nhã Phương ho sặc sụa, phổi cô bỏng rát vì hít phải khí độc từ hệ thống điều hòa đã bị vỡ.
Bên cạnh cô, Huy Hoàng đang rên rỉ giữa những tia lửa điện bắn ra liên tục từ các bó cáp đứt lìa. Gã kỹ sư trẻ ráng gượng dậy, tay trái bọc trong băng gạc sinh học bị bỏng lạnh từ trước giờ đây lại rỉ máu đỏ tươi. Gã nhìn xuống thiết bị giải mã cầm tay trong lòng mình – bảng mạch lượng tử của nó đã chập cháy hoàn toàn, bốc lên một làn khói xám nhạt nham nhở muội than đen kịt.
“Thiết bị... hỏng hẳn rồi. Mạch lượng tử chết sạch, không thể cứu vãn,” Hoàng thốt lên, giọng méo mó vì tuyệt vọng. “Huy... chúng ta phải cứu Huy!”
Nhã Phương không chần chừ một giây. Cô chộp lấy chiếc búa cơ khí khẩn cấp gắn trên vách khoang phụ, dùng hết sức bình sinh đập mạnh vào chốt khóa an toàn của cửa trượt ngăn cách. Tiếng kim loại va vào nhau chát chúa. Cánh cửa bọc thép bị móp méo sau cú rơi tự do cứng đầu không chịu chuyển động. Nhã Phương nghiến răng, bỏ qua cơn đau nhói ở bả vai, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể thúc mạnh vào tay cầm búa.
*RẮC!*
Khe cửa hở ra. Một luồng khí nóng bỏng lên tới gần sáu mươi độ C cùng khói độc Tachyon màu lam nhạt ùa vào, khiến cả hai ho nấc lên. Nhã Phương lách người qua khe hẹp, bò thẳng vào buồng lái chính tối đen của Chronos-09.
Cảnh tượng trước mắt khiến tim cô như ngừng đập.
Nhật Huy đang nằm gục trên bảng điều khiển chằng chịt dây cáp. Thái dương trái của cậu rách một vệt sâu hoắm, dòng dịch nơ-ron lẫn máu ấm rỉ ra xối xả, nhuộm đỏ cả một bên mặt xám tro. Mắt trái của Huy trợn trừng, võng mạc xuất huyết đỏ ngầu vĩnh viễn trông như một viên hồng ngọc bị nứt vỡ. Cánh tay trái của cậu buông thõng vô lực, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi xúc giác, đã bị đứt rời các liên kết nơ-ron vận động từ vỏ não. Cậu đang co giật dữ dội, những tiếng rên rỉ đứt quãng thoát ra khỏi khuôn miệng rỉ máu.
“Huy! Tỉnh lại đi! Nhìn tôi này!” Nhã Phương lao đến, dùng tay phải nâng đầu cậu dậy, áp hai ngón tay run rẩy vào động mạch cổ. Nhịp tim của cậu đang vọt lên mức hai trăm nhịp mỗi phút, rồi đột ngột giảm sâu xuống dưới ba mươi. Cơn sốt nơ-ron lượng tử đang thiêu đốt đại não cậu lên tới bốn mươi hai độ C.
“Năm giây... không... né ra... phát bắn tiếp theo... chúng ta sẽ chết...” Huy lẩm bẩm trong cơn mê sảng, giọng nói khản đặc đầy hoảng loạn. Hai mắt cậu đảo liên tục dưới mí mắt mỏng. Cậu đang bị kẹt trong trạng thái **Chỉ số dưới 30% (Điên loạn cục bộ)**. Vỏ não bị tổn thương quá sâu khiến cậu không thể phân biệt được đâu là thực tại hiện tại và đâu là kịch bản tử vong năm giây tiếp theo mà hệ thống tiên tri tự động vẽ ra trong đầu. “Mẹ... Nguyễn Thị... không... ai thế? Mẹ là ai... tên bà ấy... tôi không nhớ...”
Huy Hoàng bò vào sau, chứng kiến cảnh đó liền khóc nghẹn: “Cậu ấy đang mất trí nhớ hoàn toàn! Huy ơi, nhìn tôi đi! Tôi là Hoàng đây!”
Nhưng Huy không nghe thấy. Cậu đang gào thét, bàn tay phải còn cử động được cào cấu điên cuồng vào bảng điều khiển rạn nứt, cố gắng tìm kiếm sợi cáp Titan-Link đã bị đứt lìa. Nhân cách thứ hai – Huy-Tương Lai – đang chực chờ thức tỉnh trong vùng nhận thức bị silic hóa để tranh đoạt quyền kiểm soát cơ thể thực.
“Hoàng! Khởi động lò phản ứng phụ! Chúng ta cần hệ thống làm mát buồng lái ngay lập tức!” Nhã Phương hét lên ra lệnh trong khi cố định thân thể đang co giật của Huy.
Huy Hoàng nhào tới bảng điều khiển dự phòng, các ngón tay gõ liên tục lên màn hình cảm ứng đã vỡ nát. Gã cố gắng đấu nối các đường cáp lượng tử thô bằng tay không, mặc cho dòng điện rò rỉ làm bỏng rát da thịt.
“Không được! Lò phản ứng Tachyon đã tắt lịm hoàn toàn do cạn kiệt năng lượng sau cú bộc phá Override!” Hoàng gào lên đầy bất lực. “Hệ thống điều hòa chết hẳn rồi! Không có điện sạc, buồng lái này sẽ biến thành lò hỏa táng trong vòng mười phút nữa!”
Nhã Phương nhìn vào máy quét nơ-ron cầm tay. Chỉ số toàn vẹn vỏ não của Huy đang nhấp nháy con số hai mươi tám phần trăm đầy tử thần. Vết sẹo silic hóa đang lan nhanh như những vệt băng xám dọc theo thùy thái dương trái của cậu. Nếu cô tiêm thêm một liều thuốc ức chế Aegis-M nồng độ cao lúc này, độc tính tích lũy của thuốc sẽ phá hủy vĩnh viễn những mảnh ký ức còn sót lại của cậu, biến cậu thành một kẻ mất trí hoàn toàn hoặc một sinh vật bán thực vật.
“Không được dùng thuốc nữa,” Nhã Phương nghiến răng đưa ra quyết định chiến thuật cực hạn. “Chúng ta phải lọc máu trực tiếp. Giúp tôi lật cậu ấy nghiêng sang bên phải!”
Cô nhanh chóng mở hộp sinh học cứu thương bọc da đeo bên hông, rút ra **Thiết bị lọc máu di động Egis-Filter**. Đây là một hộp lọc sinh học thô sơ bọc hợp kim titan, có hai đường ống dẫn truyền dẫn bằng nhựa polymer vô trùng. Nhã Phương xé toạc lớp áo bay xám tro bám đầy bụi cát của Huy ở vùng đùi trái.
“Huy, sẽ rất đau. Cậu phải chịu đựng!”
Nhã Phương áp sát đầu kim tiêm áp lực của thiết bị vào động mạch đùi của Huy.
*PHẬP!*
Đầu kim titan đâm sâu vào thớ cơ đùi rỉ máu. Huy rú lên một tiếng thét xé lòng, tiếng thét mang theo âm điệu kim khí méo mó của nhân cách ảo đang bị đẩy lùi. Toàn thân cậu cong nảy lên như bị điện giật. Từ đường ống dẫn ra của thiết bị Egis-Filter, dòng máu đen kịt bám đầy những hạt sáng màu xanh lục huỳnh quang – bụi phóng xạ Tachyon tự do tích tụ trong huyết quản – bắt đầu chảy ra xối xả. Những hạt bụi sáng lấp lánh như những ngôi sao quỷ dị, phát ra tiếng xèo xèo nhỏ khi tiếp xúc với màng lọc sinh học của hộp lọc.
“Hoàng! Giúp tôi giữ chặt chân cậu ấy! Không được để ống lọc bị tuột!” Nhã Phương vừa hét vừa dùng cả hai tay đè chặt vết mổ ở đùi Huy, máu nóng ấm tràn qua kẽ ngón tay cô, trộn lẫn với cát đỏ hoang mạc dưới sàn buồng lái.
Huy Hoàng nghiến răng, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè nghiến lấy hai chân của Huy. Cơn sốt nơ-ron của Huy tỏa ra sức nóng hầm hập như một lò sưởi di động, khiến mồ hôi của cả ba người tuôn ra như tắm.
Qua màng lọc của Egis-Filter, dòng máu sau khi được thanh lọc bức xạ Tachyon bắt đầu truyền ngược trở lại cơ thể Huy qua đường ống thứ hai. Sắc mặt nhợt nhạt, xám xịt của cậu dần xuất hiện một chút huyết sắc nhợt nhạt, cơn co giật bắt đầu giảm dần nhịp độ. Tuy nhiên, bàn tay trái của cậu vẫn buông thõng, hoàn toàn bất động. Tổn thương dây thần kinh vận động ở vỏ não đã trở thành vĩnh viễn; cậu đã mất đi hoàn toàn xúc giác ở bàn tay trái.
Đúng lúc đó, một bóng đen nhỏ bé đột ngột xuất hiện ở mép hố sụt phía trên.
Nhã Phương cảnh giác ngẩng đầu lên qua lớp kính buồng lái rạn nứt. Giữa màn sương cát đỏ rực của Hoang mạc bão điện Kepler-452b, một cậu bé khoảng mười bốn tuổi đang lom khom bò xuống. Cậu bé gầy gò nhom nhem bụi than quặng xám, mặc chiếc áo thợ máy quá khổ rách nát cả hai bên tay áo, để lộ bắp tay khẳng khiu nhưng săn chắc. Trên tay cậu bé siết chặt một chiếc búa gõ rỉ sét tự chế từ trục khuỷu của một chiếc cơ giáp cũ.
Đó là Tèo. Cậu bé mồ côi nhặt phế liệu của thị trấn mỏ.
Tèo ban đầu run rẩy vì sợ hãi khi nhìn thấy xác chiếc cơ giáp khổng lồ bốc khói đen rực lửa. Nhưng ánh mắt lanh lợi, đầy tham lam của cậu ngay lập tức bị thu hút bởi những mảnh hợp kim siêu dẫn và linh kiện titan rơi vãi tung tóe trên cát đỏ xung quanh hố sụt.
“Tránh xa ra!” Nhã Phương hét lên qua khe kính vỡ, tay cô lăm lăm khẩu súng ngắn laser dã chiến bám đầy muội than. “Nơi này nhiễm xạ nặng! Mau rời đi!”
Tèo giật nảy mình, lùi lại một bước, chiếc búa gõ rỉ sét giơ lên thủ thế. Cậu bé nhìn vào buồng lái, thấy một nữ bác sĩ lấm lem máu và một gã kỹ sư đang đè chặt một phi công trẻ tuổi mắt đỏ ngầu, thái dương rỉ máu. Nụ cười răng sún lém lỉnh của Tèo vụt tắt, thay vào đó là sự cảnh giác của một đứa trẻ đường phố đã quen với sinh tồn.
“Mấy người... là lính đào tẩu của hạm đội?” Tèo cất giọng khàn khàn, cố hét lớn để át tiếng gió rít của bão điện từ. “Cơ giáp này... lò phản ứng của nó sắp nổ phải không? Nếu không tắt dòng xả áp, máy quét của tụi cảnh vệ thuộc địa sẽ đánh hơi thấy mùi trong vòng ba phút nữa!”
Huy Hoàng bàng hoàng ngẩng đầu: “Cậu bé nói đúng! Bức xạ nhiệt của xác cơ giáp quá mạnh! Chúng ta phải ngụy trang nó ngay lập tức!”
Hoàng buông chân Huy ra, nhào ra ngoài khoang chứa phụ, lôi ra tấm phủ tàng hình nhiệt Cloak-09 rách nát còn sót lại. Gã tuyệt vọng kéo tấm bạt phủ lên phần lưng bốc khói của Chronos-09, cố gắng triệt tiêu chữ ký nhiệt lượng tử trước khi các vệ tinh của hạm đội quét qua khu vực.
Nhưng áp lực thực sự không đến từ bầu trời.
Từ phía chân trời hoang mạc hoang dã, qua những màn cát đỏ cuồn cuộn của cơn bão điện từ đang bắt đầu kéo đến, ba luồng ánh sáng quét mạnh mẽ màu vàng cam đột ngột bùng lên. Đó là ánh đèn pha công suất lớn của một đội tuần tra thuộc địa, đang di chuyển với tốc độ cực nhanh thẳng về phía hố sụt của vụ nổ rơi rớt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!