Nhạc nềnEpicBattle2

Thảm Họa Kích Hoạt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ rú vang dồn dập, kéo theo sự sụp đổ không gian của phòng thí nghiệm Vanguard-Lab. Luồng âm thanh chói tai ấy không chỉ dội vào màng nhĩ, mà còn kích hoạt những cơn rung chấn cơ học chạy dọc theo các tấm sàn thép của phân khu nghiên cứu tuyệt mật.


Nhật Huy quỳ sụp xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy đầu. Vết sẹo nơ-ron trên thái dương trái của cậu – tàn tích của vụ tai nạn lượng tử mười năm trước – đang bỏng rát như thể có ai đó đổ chì nóng vào. Máu tươi rỉ ra từ vết sẹo chưa kịp khép miệng, hòa cùng những giọt mồ hôi lạnh chảy dài xuống gò má gầy gò. Mắt trái của cậu, vốn đã bị xuất huyết võng mạc đỏ ngầu từ buổi thử nghiệm mô phỏng thất bại trước đó, giờ đây nhòe đi dưới ánh đèn cảnh báo đỏ rực đang nhấp nháy liên tục trên trần thép.


“Bức xạ hạt Tachyon tự do đang vượt ngưỡng an toàn 400%! Hệ thống làm mát lò phản ứng chính đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn!”


Giọng nói của hệ thống AI trung tâm vang lên chập chờn qua những tiếng rè nhiễu điện từ. Không khí trong phòng thí nghiệm bắt đầu biến dạng. Những hạt sáng màu xanh lục huỳnh quang – hạt Tachyon tự do rò rỉ từ lõi năng lượng – bắt đầu bay lơ lửng trong không trung như những đom đóm ma quái. Sự hiện diện của chúng làm bẻ cong ánh sáng xung quanh, tạo ra những bóng mờ chập chờn, khiến các vật thể vật lý trông như thể đang tồn tại ở hai vị trí cùng một lúc. Huy có thể ngửi thấy mùi ozone cháy khét lẹt và vị kim loại đắng ngắt tràn ngập trong khoang miệng.


“Huy! Nghe tôi nói không? Cậu phải đứng dậy ngay!”


Nhã Phương hét lớn, giọng cô khản đặc giữa tiếng còi hú dồn dập. Nữ bác sĩ quân y 24 tuổi không hề có ý định bỏ chạy một mình. Cô vứt bỏ chiếc máy quét nơ-ron cầm tay đã bị nhiễu loạn màn hình sang một bên, lao đến đỡ lấy bả vai gầy guộc của Huy. Bộ áo blouse trắng của cô bám đầy bụi xám và những vệt dầu máy từ hệ thống thông gió đang rò rỉ.


“Tôi... tôi không thể tập trung được,” Huy thầm thì, răng cậu đánh vào nhau cầm cập. Cơn đau đầu dữ dội như muốn nứt đôi hộp sọ khiến cậu không thể đứng vững. Cậu cố gắng lục tìm trong đầu tên của người bạn học cũ ngồi cùng bàn tại học viện thuộc địa để bám lấy một chút lý trí, nhưng khoảng trống ký ức ấy vẫn hoàn toàn tối đen. Sự mất trí nhớ vĩnh viễn này là cái giá tàn nhẫn mà cậu phải trả chỉ sau một buổi thử nghiệm quá tải nơ-ron.


“Đừng cố nhớ nữa! Tập trung vào nhịp thở của tôi! Hít vào... thở ra!” Nhã Phương áp hai bàn tay lạnh toát của mình vào má Huy, ép cậu nhìn thẳng vào mắt cô sau cặp kính cận mỏng bám đầy bụi. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay. Lò phản ứng chính sắp nổ tung rồi!”


Nhưng định mệnh không cho phép họ đào thoát dễ dàng như vậy.


ầm!


Một tiếng nổ dữ dội phát ra từ phía đường ống dẫn năng lượng trên trần nhà. Sức ép từ làn sóng xung kích Tachyon bùng nổ, hất văng hai người ra hai hướng. Sàn thép nứt vỡ, và ngay sau đó, một khối bê tông cốt thép khổng lồ từ trần nhà sụp xuống với tốc độ kinh hoàng.


“Phương!” Huy hét lên trong tuyệt vọng.


Một đám bụi dày đặc bốc lên, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của cậu. Khi màn sương bụi tạm lắng, Huy bàng hoàng nhận ra một bức tường đổ nát khổng lồ đã dựng lên giữa cậu và Nhã Phương. Trần bê tông đổ sập đã cô lập hoàn toàn phòng y tế hồi sức, nơi Nhã Phương đang bị kẹt lại.


“Huy... khụ... khụ... tôi không sao,” giọng nói của Nhã Phương vang lên qua máy bộ đàm cá nhân đeo trên cổ áo của Huy, yếu ớt và ngắt quãng bởi những tiếng ho khan. “Nhưng... một khối bê tông lớn đã đè chặt lên lối thoát hiểm duy nhất của tôi. Hệ thống cửa từ trường đã bị khóa cứng do mất điện...”


“Tôi sẽ cứu cô! Đợi tôi!” Huy loạng choạng đứng dậy, dùng bờ vai rớm máu đâm mạnh vào bức tường bê tông đổ nát, nhưng khối đá tảng hàng tấn không hề suy chuyển. Bàn tay trái của cậu – vốn đã bị mất đi một phần xúc giác sau ca thử nghiệm – tê dại hoàn toàn khi va chạm với cạnh đá nhọn.


“Vô ích thôi, Huy,” giọng Nhã Phương bình tĩnh đến đáng sợ qua máy bộ đàm. “Bức xạ hạt Tachyon tự do đang rò rỉ vào phòng y tế qua đường ống vỡ. Nếu cậu không rời đi trong vòng năm phút nữa, cả hai chúng ta đều sẽ chết vì silic hóa tế bào não. Đi đi... tìm lối thoát hiểm ở khu vực phía Tây...”


“Không!” Huy nghiến răng, mắt trái đỏ ngầu rỉ ra một giọt huyết lệ. “Tôi không thể bỏ cô lại! Chị Nhật Anh đã chết trong một vụ tai nạn thế này... Tôi sẽ không để điều đó xảy ra một lần nữa!”


Lời hứa bảo vệ Nhã Phương, người duy nhất coi cậu như một con người chứ không phải một vật mẫu thí nghiệm, đã trở thành mỏ neo lý trí cuối cùng của Huy. Cậu quay đầu nhìn về phía cuối hành lang tối tăm. Ở đó, qua lớp cửa kính cường lực của Hangar 4 tuyệt mật, bóng dáng khổng lồ, xám xịt của chiếc cơ giáp cấm Chronos-09 (Dạng nguyên bản) đang đứng im lìm trong bóng tối.


Chỉ có lò phản ứng thời gian của Chronos-09 mới đủ sức mạnh bẻ gãy hệ thống khóa an ninh đang phong tỏa phòng thí nghiệm này. Chỉ có nó mới có thể giúp cậu đảo ngược kịch bản tử vong đang cận kề.


Huy từ chối sơ tán. Cậu loạng choạng chạy dọc theo hành lang đổ nát, hướng thẳng về phía Hangar 4. Sức nóng từ lò phản ứng rò rỉ phía sau lưng cậu đang tăng lên từng giây, khiến không khí xung quanh dao động như một ảo ảnh sa mạc.


Khi tiếp cận cổng an ninh của Hangar 4, Huy bàng hoàng nhận ra bảng điều khiển điện tử đã bị khóa cứng bằng mã lượng tử đỏ của tập đoàn Aegis Dynamics. Màn hình hiển thị chữ “LOCKED” màu đỏ rực rỡ, lạnh lùng từ chối mọi nỗ lực nhấn nút của cậu. Tống Sơn đã khóa niêm phong khu vực này trước khi kích hoạt rò rỉ để đảm bảo không ai có thể tiếp cận chiếc cơ giáp thử nghiệm.


“Chết tiệt!” Huy gầm lên. Cậu nhìn quanh và phát hiện một chiếc búa cơ khí hạng nặng bằng thép hợp kim nằm trên chiếc xe đẩy bảo trì bị lật nghiêng bên cạnh hành lang.


Không chút do dự, Huy dùng bàn tay phải còn xúc giác siết chặt lấy cán búa. Cậu lấy đà, dồn toàn bộ sức mạnh thể xác và sự căm phẫn tột độ vào một cú vung búa.


Binh!


Chiếc búa thép đập mạnh vào bảng điều khiển lượng tử, tạo ra một cơn mưa tia lửa điện xanh lam. Huy tiếp tục vung búa lần thứ hai, thứ ba, đập nát vụn lớp vỏ hợp kim bảo vệ bên ngoài, làm lộ ra những sợi dây cáp đồng và bo mạch chủ đang chập điện xèo xèo. Cậu thò tay vào trong, dùng sức giật đứt bó cáp nguồn chính.


Cạch.


Hệ thống khóa từ trường mất điện đột ngột, cánh cửa thép khổng lồ của Hangar 4 từ từ trượt mở ra hai bên, để lộ ra khoảng không gian rộng lớn nhưng tối tăm bên trong.


Chronos-09 đứng đó. Chiếc cơ giáp thử nghiệm thế hệ thứ 9 cao hơn mười lăm mét, vỏ ngoài bọc thép xám tro thô ráp, rỉ sét và chằng chịt những vết xước sâu từ những cuộc thử nghiệm thất bại trước đó. Nó không có vẻ hào nhoáng của những dòng cơ giáp chính quy thuộc hạm đội, mà mang một vẻ đẹp lạnh lẽo, tàn nhẫn và đầy bi kịch.


Huy leo nhanh lên các bậc thang kim loại rỉ sét bám đầy bụi quặng, hướng thẳng về phía buồng lái nằm ở ngực cơ giáp. Cậu đẩy mạnh nắp khoang lái bằng tay phải. Bên trong buồng lái chật hẹp, tối tăm, chỉ có ánh sáng nhạt từ các màn hình hiển thị phụ trợ đang nhấp nháy.


Cậu nhảy vào ghế lái, nắp buồng lái lập tức đóng sầm lại, cô lập cậu khỏi tiếng còi báo động ồn ào bên ngoài, trả lại một sự im lặng tịch mịch đến đáng sợ.


“Cảnh báo: Phát hiện sinh vật không tương thích nơ-ron trong buồng lái. Chỉ số tương thích hiện tại: 22%. Giao thức đồng bộ bị từ chối.”


Những dòng chữ cảnh báo màu đỏ nhấp nháy liên tục trên kính bảo hộ của Huy. Lò phản ứng chính của Chronos-09 vẫn hoàn toàn tắt lịm, không hề có đủ năng lượng để khởi động các hệ thống vũ khí hay di chuyển cơ bản.


Huy không quan tâm đến những lời cảnh báo của AI. Cậu với tay lấy sợi Cáp thần kinh Titan-Link bọc sợi carbon siêu dẫn đang treo lơ lửng bên cạnh ghế lái. Đầu cáp bằng titan màu bạc sắc nhọn, lạnh ngắt phản chiếu ánh sáng đỏ chập chờn của buồng lái.


Để kích hoạt được lò phản ứng thời gian của Chronos-09, cậu buộc phải cắm trực tiếp sợi cáp này vào cổng nơ-ron trên thái dương trái của mình, chấp nhận một liên kết thần kinh trực tiếp với nguồn năng lượng Tachyon thô độc hại.


“Cảnh báo nguy hiểm cấp độ S: Việc kết nối trực tiếp không có thuốc ức chế Aegis-M bảo vệ sẽ gây tổn thương vỏ não vĩnh viễn 40%. Nguy cơ chết não lâm sàng: 85%.”


Huy nhìn vào sợi cáp trong tay. Cậu biết rõ, một khi cắm sợi cáp này vào, cậu sẽ không bao giờ có thể quay lại làm một con người bình thường được nữa. Những ký ức thời thơ ấu của cậu, khuôn mặt của người chị quá cố Nhật Anh, hay thậm chí là bản ngã của chính cậu đều có thể bị dòng năng lượng Tachyon thiêu rụi hoàn toàn.


Nhưng qua máy bộ đàm, tiếng thở dốc khó khăn của Nhã Phương do nhiễm độc khí Tachyon đang ngày một dồn dập hơn.


“Tôi không còn lựa chọn nào khác,” Huy thầm thì.


Cậu nhắm mắt lại, áp đầu titan màu bạc của Cáp thần kinh Titan-Link vào vết sẹo đang rỉ máu trên thái dương trái của mình.


Phập!


Huy dùng lực ấn mạnh đầu cắm vào sâu trong cổng nơ-ron thái dương.


“Aaaaaaa!”


Một tiếng hét xé lòng vang lên trong buồng lái chật hẹp của Chronos-09.


Cơn đau đớn tột cùng ập đến ngay lập tức, vượt xa mọi giới hạn chịu đựng sinh học của con người. Cảm giác như có một luồng điện lượng tử băng giá đang dội ngược thẳng từ lò phản ứng của cơ giáp vào sâu trong vỏ não của cậu, thiêu rụi các liên kết myelin bảo vệ nơ-ron. Huy có thể nghe thấy tiếng rít gào của dòng chảy hạt Tachyon tự do đang chạy dọc theo tủy sống, biến toàn bộ hệ thần kinh của cậu thành một đường dẫn năng lượng quá tải.


“Chỉ số toàn vẹn vỏ não bắt đầu sụt giảm: 78%... 65%... 52%... Cảnh báo!”


Mắt trái của Huy hoàn toàn mất đi tầm nhìn bình thường, thay vào đó là một màu đỏ rực rỡ của máu đang chảy tràn ra ngoài võng mạc. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ý thức của cậu chuẩn bị sụp đổ vào khoảng không vô định của cái chết, một luồng năng lượng khổng lồ đột ngột bùng nổ từ trung tâm cơ giáp.


Rầm rầm rầm!


Lò phản ứng thời gian của Chronos-09 rầm rầm khởi động, phát ra luồng ánh sáng xanh lục huỳnh quang bao trùm buồng lái.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!