Giao Thức Đào Thoát
Luồng sáng hủy diệt từ pháo laser quỹ đạo chiến lược Gungnir không báo trước mà giáng xuống như một thanh kiếm của thần chết, xé toạc màn đêm vĩnh hằng của khoảng không vũ trụ. Nó không chỉ nhắm vào Nhật Huy. Tống Sơn, kẻ đang ngồi trong phòng điều khiển ấm áp của hạm đội Vanguard, đã quyết định xóa sổ toàn bộ phi đội tiêm kích của Minh Khang để chôn vùi mọi nhân chứng về dự án cấm Linh Hồn Cơ Khí.
“Né ra! Khang! Tất cả né ra!”
Huy gầm lên qua kênh liên lạc vô tuyến chung. Nhưng đã quá muộn. Luồng ánh sáng trắng rực, mang theo nhiệt độ hàng triệu độ C, quét qua rìa cánh cung của phi đội tiêm kích. Ba chiếc Aegis-02 ở vòng ngoài chưa kịp kích hoạt lá chắn năng lượng đã bốc hơi trong tích tắc, biến thành những quầng lửa plasma ngắn ngủi rồi tan biến vào chân không. Chiếc Aegis-02 cụt tay phải của Minh Khang bị sóng chấn động nhiệt thổi bay, xoay vòng mất kiểm soát ngoài không gian.
*CẢNH BÁO! NĂNG LƯỢNG NHIỆT CỰC ĐẠI ĐANG TIẾP CẬN! SỨC CHỊU ĐỰNG CỦA GIÁP NGOÀI CÒN MƯỜI HAI PHẦN TRĂM!*
Tiếng còi báo động đỏ rít lên chói tai trong buồng lái Chronos-09. Huy không có thời gian để do dự. Cậu giật mạnh cần điều khiển bằng bàn tay phải rỉ máu. Chiếc cơ giáp thử nghiệm rách nát nghiêng mình, cố gắng thực hiện một cú bẻ lái phản lực Vectoring khẩn cấp. Nhưng luồng laser quỹ đạo sượt qua quá nhanh.
*ẦM!*
Cánh phản lực bên trái của Chronos-09 trúng trọn rìa của tia laser. Lớp hợp kim titan bảo vệ bốc cháy dữ dội, hệ thống truyền động và các đường ống dẫn dịch thủy lực nóng chảy, phun ra những vệt lửa cam dài giữa không gian chân không. Khung xương cơ giáp rên rỉ kèn kẹt dưới sức ép nhiệt độ. Lực chấn động dội ngược cực mạnh đánh thẳng vào gáy Huy qua sợi cáp Titan-Link.
“Phụt!”
Huy hộc ra một ngụm máu tươi lên màn hình hiển thị rạn nứt. Thái dương trái của cậu rách sâu hơn, dòng dịch nơ-ron lẫn máu ấm tràn ra xối xả. Mắt trái đỏ ngầu do xuất huyết võng mạc vĩnh viễn giờ đây hoàn toàn bị bao phủ bởi một màn sương máu. Chỉ số toàn vẹn vỏ não thực tế trên góc màn hình nhấp nháy con số ba mươi tám phần trăm đầy tuyệt vọng.
“Huy! Hệ thống truyền động cánh trái đã bị thiêu rụi hoàn toàn!” Giọng của Huy Hoàng gào lên qua kênh truyền thông nội bộ nối từ khoang chứa phụ bọc thép chịu lực. Tiếng gã kỹ sư trẻ rít lên giữa những âm thanh rè nhiễu điện từ bão bùng. “Thiết bị giải mã cầm tay của tôi đã bị chập cháy mạch lượng tử, chỉ còn hoạt động ba mươi phần trăm công suất! Tôi không thể hack được khóa mục tiêu của pháo quỹ đạo nữa! Phát bắn tiếp theo sẽ quét sạch chúng ta!”
“Huy, nghe tôi nói không? Giữ vững mỏ neo nhận thức!” Giọng nói của Nhã Phương vang lên dồn dập từ cabin phụ, cô đang cố giữ thăng bằng giữa những cú lắc dữ dội để duy trì liên lạc. “Cậu không được ngất xỉu! Nếu cậu mất nhận thức lúc này, lò phản ứng Tachyon sẽ quá tải và nổ tung!”
“Nhật Anh...” Huy thầm gọi trong đầu, giọng nói của cậu yếu ớt đến mức gần như bị lấn át bởi tiếng o o của lò phản ứng quá nhiệt. “Chị hai... chúng ta phải đi.”
“Huy... để làm được điều đó, em phải nhường hoàn toàn quyền điều hòa nơ-ron cho chị.” Giọng nói của AI Nhật Anh vang lên, mang theo sự dằn vặt tột cùng. “Em phải đột phá giới hạn sinh học, tiến vào trạng thái **Đồng bộ A (85% - 95%)**. Cái giá phải trả... đại não của em sẽ bị silic hóa sâu hơn. Em sẽ mất đi nhiều ký ức hơn nữa. Chị... chị không muốn em quên mất gia đình chúng ta!”
“Nếu không đi, Nhã Phương và Hoàng sẽ chết ở đây!” Huy hét lên trong tiềm thức. “Kích hoạt đi, chị hai!”
*GIAO THỨC CHRONOS-OVERRIDE: ĐÃ KÍCH HOẠT!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lò phản ứng Tachyon của Chronos-09. Luồng khí năng lượng tối màu lam rực sáng như ngọn lửa ma quái bùng lên từ hai vai cơ giáp. Cùng lúc đó, sợi cáp Titan-Link cắm sâu vào thái dương trái của Huy phát ra những tiếng xèo xèo.
Huy rú lên một tiếng đau đớn tột cùng. Cảm giác bỏng rát kinh hoàng dọc theo cột sống bùng phát, như thể có ai đó đang đổ chì lỏng trực tiếp vào từng khớp thần kinh của cậu. Hệ thần kinh trung ương bị kéo căng đến mức cực hạn sinh học khi dòng điện nơ-ron lượng tử dội ngược thẳng vào vỏ não. Cậu cảm thấy đầu mình như đang bị bóp nát dưới áp lực hàng vạn tấn. Mắt trái của cậu hoàn toàn mất đi ánh sáng, chỉ còn lại những đường quỹ đạo đỏ rực vẽ nên tương lai của năm giây tiếp theo.
*ĐỒNG HÓA Ý THỨC AI (AI RESONANCE): ĐANG KÍCH HOẠT (MỨC ĐỒNG BỘ 88%... 91%... 94%)!*
Mắt phải của Huy rực sáng lên một luồng ánh sáng màu xanh lam dịu – màu sắc của ý thức số hóa của Nhật Anh. Trong khoảnh khắc đó, ranh giới giữa con người và máy móc hoàn toàn bị xóa nhòa. Huy không còn cảm nhận được cơ thể sinh học của mình nữa; cậu chính là Chronos-09. Cánh tay cơ học cụt bên trái của cơ giáp truyền về một cảm giác trống rỗng đau đớn, trong khi cánh phản lực bốc cháy bên phải đang gào rú đòi năng lượng.
“Huy! Quỹ đạo khóa mục tiêu của pháo Gungnir đang dịch chuyển!” Nhật Anh ra lệnh thông qua giọng nói đồng hóa trực tiếp trong đầu cậu. “Phát bắn tiếp theo sẽ kích hoạt sau đúng bốn giây. Không có cách nào né tránh ngoài không gian chân không này với một cánh phản lực đã hỏng. Chúng ta phải tận dụng lực hút của hành tinh Kepler-452b phía dưới. Chúng ta sẽ rơi tự do!”
“Rơi tự do?” Huy Hoàng nghe thấy kế hoạch qua máy liên lạc, gã suýt ngất xỉu vì kinh hoàng. “Góc nghiêng rơi tự do vào bầu khí quyển mà không có cánh hãm phanh là tự sát! Chúng ta sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi trước khi chạm đất!”
“Góc nghiêng ba mươi lăm độ!” Nhật Anh lạnh lùng tính toán, hàng triệu dòng code lượng tử chạy dọc qua võng mạc của Huy. “Đó là góc nghiêng tối ưu duy nhất để tận dụng lực hút hành tinh, biến bầu khí quyển dày đặc của Kepler-452b thành một lá chắn tự nhiên chặn đứng các tia laser quỹ đạo truy đuổi của hạm đội. Huy, giật cần lái!”
Huy siết chặt cần điều khiển bằng tay phải. Toàn bộ năng lượng Tachyon tự do từ lò phản ứng được giải phóng 100%, tập trung vào cánh phản lực bên phải còn sót lại.
*UỲNH!*
Chronos-09 thực hiện một cú xoay vòng phi vật lý góc nghiêng ba mươi lăm độ, lao đầu thẳng xuống bầu khí quyển của hành tinh hoang mạc Kepler-452b phía dưới với tốc độ kinh hoàng.
Ngay phía sau họ, phát bắn thứ hai của pháo laser quỹ đạo Gungnir khai hỏa. Luồng sáng hủy diệt quét qua khoảng không vũ trụ nơi họ vừa đứng chỉ một phần mười giây trước đó. Sóng nhiệt độ cao thiêu rụi các mảnh vỡ phế liệu xung quanh, nhưng nhờ tốc độ rơi tự do siêu thanh bộc phá từ Giao thức Chronos-Override, Chronos-09 đã thoát khỏi vùng khóa mục tiêu của pháo đài quỹ đạo, lao thẳng vào tầng bình lưu dày đặc của hành tinh.
*ẦM... ẦM... ẦM...*
Tiếng gầm rú của bầu khí quyển bắt đầu rung chuyển toàn bộ thân máy. Nhiệt độ ma sát tăng vọt một cách điên cuồng: 800 độ... 1200 độ... rồi chạm ngưỡng 2000 độ C. Lớp giáp hợp kim titan ngoài rách nát, chằng chịt vết xước của Chronos-09 bắt đầu nóng chảy đỏ rực, bong tróc ra từng mảng lớn như những chiếc vảy rồng bốc cháy giữa không trung.
Trong buồng lái, nhiệt độ tăng lên nhanh chóng bất chấp hệ thống làm mát Cryo-G đang hoạt động hết công suất. Khói xám bắt đầu rò rỉ từ các bảng mạch bị cháy nạp, lấp đầy không gian chật hẹp. Huy cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, mỗi hơi thở đều bỏng rát như lửa đốt.
Nhưng nỗi đau thể xác không đáng sợ bằng sự phân rã của ký ức.
Trong sâu thẳm tâm trí Huy, dưới tác động của mức Đồng bộ A và sự đồng hóa ý thức với Nhật Anh, một sợi dây liên kết nơ-ron quan trọng đột ngột đứt gãy. Một hình ảnh xuất hiện trong đầu cậu: người phụ nữ dịu dàng mặc chiếc áo blouse trắng sinh học, đang mỉm cười và hát một bài hát ru quen thuộc dưới ánh nắng thuộc địa mười năm trước.
“Mẹ...” Huy thầm thì trong vô thức.
Cậu cố gắng bám lấy gương mặt đó, cố gắng nhớ lại giọng nói ấm áp của bà. Nhưng hình ảnh đó bắt đầu nhạt nhòa dần, biến thành những hạt sáng lượng tử màu xanh lam nhạt rồi tan biến vào khoảng không vô định của Chronos-Void. Khuôn mặt của mẹ cậu, Nguyễn Thị Mai, giờ đây chỉ còn là một khung ảnh trống rỗng không màu. Giọng nói của bà bị thay thế bởi tiếng rè nhiễu lạnh lẽo của động cơ cơ giáp. Cậu đã quên. Cậu hoàn toàn quên mất người mẹ quá cố của mình. Cái giá lượng tử để đổi lấy sự sống sót của cả nhóm đã được thanh toán một cách tàn nhẫn.
“Huy! Đừng buông xuôi! Nhìn vào di ảnh của chị!” Giọng nói của Nhật Anh vang lên, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào của thực thể số. Cô biết em trai mình vừa mất đi điều gì.
Huy giật mình, mắt phải rướn lên nhìn vào mảnh chip di ảnh đeo trên cổ đang phát ra luồng sóng điện từ cực thấp ấm áp. Đó là mỏ neo thực tại cuối cùng của cậu.
“Tôi... tôi vẫn ở đây...” Huy khàn giọng nói qua máy liên lạc, máu từ mắt trái chảy xuống làm ướt sũng cả cổ áo bay.
Trong khoang phụ chịu lực, Nhã Phương và Huy Hoàng đang phải chịu đựng những cú chấn động kinh hoàng. Lực gia tốc G cực đại ép chặt họ vào ghế bảo hộ. Huy Hoàng tuyệt vọng ôm chặt lấy thiết bị giải mã cầm tay đang bốc khói khét lẹt, cố gắng duy trì các bản vá lỗi nơ-ron cho Huy.
“Huy! Chúng ta đã vượt qua tầng khí quyển dày!” Huy Hoàng hét lên qua máy liên lạc. “Nhưng cánh hãm phanh phản lực không hoạt động! Động cơ bị quá nhiệt nghiêm trọng!”
“Tôi sẽ kích hoạt hệ thống hãm phanh phụ!” Huy dùng bàn tay phải rỉ máu đẩy mạnh cần gạt công suất phản lực chân.
*ĐOÀNG!*
Một tiếng nổ dữ dội phát ra từ phía sau gối cơ giáp. Động cơ hãm phanh phụ do bị quá nhiệt cực hạn đã phát nổ một phần, thổi bay các piston thủy lực cuối cùng. Chronos-09 hoàn toàn mất kiểm soát độ cao, lao dốc tự do hướng thẳng xuống mặt đất hoang mạc với tốc độ siêu thanh.
*CẢNH BÁO! DUNG DỊCH LÀM MÁT CRYO-G ĐÃ CẠN KIỆT HOÀN TOÀN! NHIỆT ĐỘ LÒ PHẢN ỨNG VƯỢT QUÁ NGƯỠNG AN TOÀN TRĂM HAI MƯƠI PHẦN TRĂM!*
Buồng lái ngập tràn khói đen khét lẹt. Hệ thống dưỡng khí bị hỏng hoàn toàn. Nhật Huy cảm thấy đại não mình tê liệt dần do thiếu oxy nồng độ cao, tầm nhìn từ mắt phải cũng bắt đầu tối sầm lại. Qua lớp kính buồng lái rạn nứt đang nóng chảy đỏ rực, mặt đất hoang mạc đầy những rặng đá nhọn hoang dã của Kepler-452b đang lao đến trước mắt cậu với tốc độ kinh hoàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!