Sự Đối Đầu Trầm Lặng
Họng súng từ trường của chiếc Aegis-02 dẫn đầu rực sáng lên một quầng năng lượng màu xanh lam lạnh lẽo, xé toạc bóng tối vĩnh hằng của khoảng không vũ trụ ngoài rìa Hangar 4.
Trong buồng lái chật hẹp và tối tăm của Chronos-09, Nhật Huy nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập như tiếng trống trận bên tai. Từng nhịp đập kéo theo một cơn đau nhói buốt dọc thùy thái dương trái, nơi sợi cáp Titan-Link vẫn cắm sâu vào vỏ não. Cánh tay trái của cậu bị liệt hoàn toàn, lạnh ngắt và mất đi mọi xúc giác, đang được buộc chặt trước ngực bằng ba vòng dây đai bảo hiểm màu xám tro sờn rách. Cậu chỉ còn một cánh tay phải duy nhất bám chặt lấy cần điều khiển chính bọc da sần sùi.
Máu từ vết rách trên thái dương và võng mạc mắt trái vẫn rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc sinh học, chảy dài xuống cằm rồi nhỏ giọt trên bảng điều khiển trung tâm đang nhấp nháy hàng loạt cảnh báo lỗi màu đỏ rực. Tầm nhìn của Huy bị chia đôi một cách tàn nhẫn: mắt phải nhìn thấy không gian vũ trụ đen thẳm qua lớp kính buồng lái rạn nứt; mắt trái đỏ ngầu do xuất huyết võng mạc vĩnh viễn, chỉ còn thấy một màn sương máu chập chờn những vệt bóng mờ ảo ảnh.
“Huy... Lò phản ứng Tachyon đang ở trạng thái ngắt quãng sau cú bộc phá Micro-Stasis. Công suất hiện tại chỉ đạt bốn mươi lăm phần trăm.” Giọng nói của AI Nhật Anh vang lên trong đại não cậu, mang theo tần số ấm áp quen thuộc của người chị quá cố nhưng cũng đầy vẻ lo âu. “Chỉ số toàn vẹn vỏ não của em đang tụt xuống mức ba mươi tám phần trăm. Nếu em ép xung lượng sóng não để kích hoạt hệ thống vũ khí, các khớp thần kinh lượng tử sẽ bị thiêu rụi vĩnh viễn. Chị không thể điều hòa được dòng chảy nơ-ron nếu em tiếp tục tự sát!”
“Chúng ta không còn đường lui, chị hai,” Huy thầm trả lời trong đầu, giọng nói khản đặc vì kiệt sức. Cậu cố gắng lục lọi trong ký ức của mình để tìm kiếm một điểm tựa, nhưng một khoảng trống mênh mông và lạnh lẽo đột ngột hiện ra. Cậu biết mình vừa mất đi một thứ gì đó cực kỳ quan trọng. Một cái tên... một gương mặt khắc khổ của người thân... Ai đã nuôi nấng cậu trước khi cậu gia nhập hạm đội? Đầu Huy đau như búa bổ, nhưng ký ức đó đã bị xóa sạch vĩnh viễn, biến thành cái giá lượng tử để đổi lấy một giây ngưng đọng thời gian cứu mạng Nhã Phương và Huy Hoàng ở tập trước. Cậu không còn thời gian để tiếc nuối những gì đã mất.
*Rè... Rè...*
Kênh liên lạc quân sự bảo mật đột ngột bị cưỡng chế kết nối. Giọng nói của Minh Khang vang lên qua loa phát thanh buồng lái, không còn vẻ bộc trực, nóng nảy thường ngày mà run rẩy, dằn vặt đến lạ lùng.
“Huy... Tại sao lại là cậu?” Khang hét lên, tiếng gầm của gã nghẹn lại giữa những âm thanh nhiễu từ trường của vụ nổ hangar phía sau. “Đại tá Tống Sơn đã ban bố lệnh truy nã đỏ toàn hạm đội đối với cậu. Ông ấy nói cậu đã bị nhiễm độc phóng xạ Tachyon, mất trí trí hoàn toàn và cướp đoạt cơ giáp thử nghiệm để phản quốc! Cậu... cậu thực sự đã làm giả hồ sơ y tế sao? Trả lời tôi đi, Huy!”
Huy nhìn chằm chằm vào chiếc Aegis-02 bọc giáp titan xanh lục đậm của bạn mình qua lớp kính rạn nứt. Mười một chiếc Aegis-02 khác của phi đội tiêm kích đang tản ra theo đội hình cánh cung, khóa chặt mọi góc thoát hiểm của Chronos-09 ngoài khoảng không vũ trụ. Những họng súng từ trường rực sáng màu lam như những con mắt tử thần đang rình rập.
“Khang,” Huy khàn giọng nói vào máy vô tuyến, từng từ thốt ra đều mang theo vị máu tanh nồng trong cổ họng. “Tôi không điên. Và tôi cũng không phản quốc. Tống Sơn đã dàn dựng toàn bộ vụ rò rỉ ở hangar. Ông ta muốn giết tất cả chúng ta để che giấu dự án Linh Hồn Cơ Khí. Chị gái tôi... Nhật Anh... cô ấy không chết vì tai nạn thử nghiệm mười năm trước. Cô ấy bị mưu sát.”
“Câm miệng!” Giọng của Khang run lên bần bật, sự dằn vặt giữa kỷ luật quân đội và tình bạn cũ đang xé toạc lý trí của gã. “Tôi nhận được mệnh lệnh tối cao từ ban chỉ huy! Phi đội tiêm kích, chuẩn bị kích hoạt pháo từ trường! Áp chế và vô hiệu hóa cơ giáp Chronos-09! Huy... tôi xin lỗi, nhưng tôi phải đưa cậu về phòng cách ly!”
“Cảnh báo! Hỏa lực khóa mục tiêu cực đại!” Hệ thống AI của Chronos-09 rú lên cảnh báo.
Huy biết Khang đang bị lừa dối, nhưng cậu cũng biết rõ tính cách trọng danh dự và kỷ luật sắt của bạn mình. Khang sẽ nổ súng. Gã buộc phải nổ súng.
“Nhã Phương, Hoàng, bám chắc vào khoang phụ!” Huy hét lớn qua kênh liên lạc nội bộ.
“Huy! Đừng bắn trả bọn họ!” Giọng Nhã Phương vang lên dồn dập, đầy lo lắng từ cabin phụ bọc thép chịu lực. “Họ là đồng đội cũ của cậu! Nếu cậu nổ súng sát hại phi đội tiêm kích, cậu sẽ thực sự biến thành kẻ phản loạn điên loạn trong mắt toàn hạm đội! Tống Sơn đang muốn cậu ra tay trước!”
“Tôi biết,” Huy trả lời, ánh mắt đỏ ngầu của cậu trở nên trầm tĩnh đến đáng sợ. “Tôi sẽ không giết họ.”
Cậu hít một hơi thật sâu theo Phương pháp thở nén áp lực cao (Anti-G Breathing), nén chặt cơ hoành để ép lượng oxy ít ỏi lên não bộ đang sốt cao. Bàn tay phải của cậu siết chặt cần điều khiển. Cậu không kích hoạt súng từ trường Gauss-Rifle trên vai trái, cũng không chuẩn bị hỏa lực tầm xa. Cậu chọn cách đối đầu trầm lặng.
“Nhật Anh! Thiết lập liên kết thần kinh! Nâng mức đồng bộ lên **Đồng bộ C (50% - 70%)**!”
“Huy! Vỏ não của em đang quá tải!” Nhật Anh hét lên trong đại não cậu, nhưng cô biết không thể ngăn cản em trai mình. Một luồng sóng điện lượng tử mạnh mẽ bùng lên từ sợi cáp Titan-Link, truyền dẫn trực tiếp vào thái dương trái của Huy.
*Uỳnh!*
Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ bùng phát, khiến mắt trái của Huy trào ra một dòng máu tươi mới. Nhưng đồng thời, thế giới màu xám tro quen thuộc của khả năng bẻ cong thời gian bùng lên trong tầm nhìn của cậu. Màn sương máu nhòa nhạt biến mất, thay thế vào đó là kỹ năng **Tiên tri 3 - 4 giây** được kích hoạt hoàn chỉnh.
*Hưu... Hưu... Hưu...*
Trên võng mạc của Huy, ba vệt sáng đỏ rực rỡ đột ngột vạch ra giữa khoảng không vũ trụ trống rỗng. Đó là quỹ đạo đường đạn từ trường của ba chiếc Aegis-02 bọc sườn chuẩn bị bắn ra sau đúng ba giây nữa.
“Khai hỏa!” Tiếng gã chỉ huy Minh Khang vang lên qua vô tuyến.
*UỲNH! UỲNH! UỲNH!*
Ba loạt pháo từ trường khổng lồ bắn ra, quét qua không gian những dải năng lượng màu lam bão bùng nhằm thẳng vào hai bên sườn của Chronos-09. Nhưng trước khi họng súng của đối phương kịp rực sáng, chiếc cơ giáp cụt tay trái của Huy đã di chuyển một cách phi logic.
Huy giật cần lái Vectoring bằng tay phải. Các ống xả phản lực bên vai phải của Chronos-09 phụt ra một luồng lửa lam ngắn, đẩy chiếc cơ giáp trượt nghiêng một góc bốn mươi lăm độ giữa không trung chân không. Chiếc cơ giáp rách nát, hỏng hoàn toàn giáp lưng lướt đi mượt mà như một bóng ma lệch pha, đi xuyên qua khe hẹp duy nhất của lưới đạn từ trường trong gang tấc. Những luồng năng lượng lam rít gào sượt qua vỏ thép bọc ngoài của buồng lái chỉ vài phân, tạo ra những tiếng rít từ trường chói tai nhưng không thể chạm vào thân máy.
“Cái gì? Cậu ta né được sao?” Tiếng một phi công trong đội tiêm kích hét lên kinh hoàng qua kênh truyền thông không bảo mật. “Radar của tôi không hề ghi nhận bất kỳ chuyển động bẻ lái nào trước đó! Cứ như thể cậu ta đã di chuyển trước khi chúng ta nổ súng!”
“Đội hình cánh cung, khép chặt vòng vây! Bắn chặn mọi góc cơ động!” Minh Khang gầm lên, gã điều khiển chiếc Aegis-02 của mình lao thẳng về phía Huy với tốc độ cực cao. Thương nhiệt năng Aegis-Lance thế hệ 3 trên tay phải của gã rực sáng lên một quầng lửa plasma màu cam nhiệt độ cao, sẵn sàng đâm xuyên qua ngực đối thủ.
Huy không lùi lại. Cậu điều khiển Chronos-09 lao trực diện vào Minh Khang.
Trong tầm nhìn tiên tri của Huy, bóng mờ màu đỏ của chiếc Aegis-02 xuất hiện trước tại vị trí tiếp theo sau đúng ba giây. Huy nhìn thấy rõ góc nghiêng của bả vai Khang và quỹ đạo đâm thẳng của thương nhiệt năng đang hướng vào khớp nối buồng lái của mình.
“Xin lỗi, Khang,” Huy lẩm bẩm.
Cậu dùng tay phải nhấn nút kích hoạt **Kiếm năng lượng Plasma-Blade v2** ở tay phải cơ giáp. Lưỡi kiếm plasma rỉ sét bùng lên một luồng sáng màu cam rực rỡ, nhiệt độ tức thì vọt lên mức năm nghìn độ C, làm bóp méo cả không khí loãng xung quanh vỏ giáp.
*XOẸT!*
Minh Khang vung thương nhiệt năng đâm mạnh một cú chí mạng vào ngực Chronos-09. Đòn đâm nhanh như chớp giật, xé toạc khoảng không chân không. Nhưng Huy đã nghiêng người né tránh từ trước đó một nhịp. Cú đâm của Khang sượt qua khoảng không vô định bên hông cơ giáp của Huy.
Ngay trong khoảnh khắc hai cơ giáp lướt qua nhau, Huy điều khiển cánh tay phải của Chronos-09 vung kiếm plasma, thực hiện một đường chém ngược chính xác đến từng mili-mét. Lưỡi kiếm plasma nhiệt độ cao cắt ngọt qua lớp giáp titan dày bảo vệ khớp khuỷu tay phải của Aegis-02 – đúng vào điểm rạn nứt nơ-ron truyền dẫn mà Tầm nhìn Quỹ đạo đỏ đã chỉ ra trước đó ba giây.
*XOẢNG! ĐOÀNG!*
Một cơn bão tia lửa điện bùng lên dữ dội. Cánh tay máy cầm thương nhiệt năng của Aegis-02 bị chém đứt lìa hoàn toàn khỏi thân máy, trôi tự do vào khoảng không vũ trụ lạnh lẽo cùng với khẩu thương vẫn đang bốc cháy âm ỉ.
“A hự!”
Lực phản chấn vật lý từ va chạm dội ngược mười phần trăm trực tiếp qua cáp Titan-Link đánh thẳng vào gáy Huy. Đại não cậu rung lên bần bật, mắt trái xuất huyết võng mạc nặng hơn khiến máu tươi chảy tràn qua khóe mắt, nhỏ giọt xuống đùi. Cơn đau đầu dữ dội như muốn nứt sọ làm Huy suýt ngất xỉu, nhưng cậu vẫn nghiến răng giữ chặt cần điều khiển bằng tay phải rỉ máu.
Minh Khang cố gắng kích hoạt hệ thống khiên chắn năng lượng đa tầng để phòng thủ khẩn cấp. Nhưng trước khi hệ thống sạc khiên kịp hoàn thành chu kỳ tích lũy năng lượng, Huy đã lái Chronos-09 áp sát tầm gần, mũi kiếm plasma của cậu gí sát vào khớp nối cổ của Aegis-02, khóa chặt mọi chuyển động của bạn mình.
“Đứng im, Khang,” Huy khàn giọng nói qua kênh liên lạc nội bộ. “Nếu tôi muốn giết cậu, đường chém vừa rồi đã đi thẳng vào buồng lái của cậu chứ không phải khớp vai.”
Cả phi đội tiêm kích mười một chiếc Aegis-02 bỗng chốc khựng lại giữa không trung. Không một ai dám nổ súng. Người chỉ huy của họ đã bị khống chế hoàn toàn bởi chiếc cơ giáp cụt tay trái rách nát của kẻ đào tẩu. Sự im lặng bao trùm lấy khoảng không vũ trụ lạnh lẽo, chỉ còn nghe tiếng thở dốc nặng nề của Huy và tiếng rè nhiễu điện từ chập chờn của hệ thống máy móc.
Minh Khang nhìn lưỡi kiếm plasma đang gí sát cổ họng cơ giáp của mình qua màn hình hiển thị buồng lái. Gã bàng hoàng, nhục nhã và nể sợ trước sức mạnh phi vật lý của Huy. Gã nhận ra Huy đã nương tay, và gã cũng nhận ra quỹ đạo né tránh hoàn hảo của Huy không phải là do may mắn.
“Cậu... cậu thực sự có thể nhìn thấy trước tương lai sao?” Khang thều thào qua máy liên lạc, giọng gã đầy vẻ bất lực.
Đúng lúc thế trận rơi vào bế tắc trầm lặng, một luồng ánh sáng màu đỏ rực rỡ đột ngột bùng lên từ phía sau hạm đội tuần dương chiến lược đang neo đậu trên quỹ đạo cao.
Từ khoảng cách hàng trăm cây số, pháo đài bay quỹ đạo của hạm đội chiến lược Vanguard đang từ từ xoay trục. Lò phản ứng hạt nhân lượng tử của pháo đài rít lên những tiếng o o kinh hoàng, tích tụ năng lượng cực đại vào họng pháo la-zer phòng thủ quỹ đạo tối tân. Luồng sáng đỏ rực rỡ như một con mắt khổng lồ của quỷ dữ đang từ từ mở ra, khóa chặt tọa độ vào cả chiếc Chronos-09 của Huy lẫn chiếc Aegis-02 của Minh Khang.
“Cảnh báo! Phát hiện nguồn năng lượng hủy diệt cấp độ pháo đài đang tích tụ!” AI Nhật Anh hét lên trong hoảng loạn. “Tống Sơn... gã điên đó đã kích hoạt pháo la-zer quỹ đạo để tiêu diệt tất cả chúng ta! Gã sẵn sàng hy sinh cả phi đội tiêm kích để tiêu hủy bằng chứng!”
Họng súng từ trường của Aegis-02 rực sáng...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!