Phá Vỡ Vòng Kiềm Tỏa
Thời gian không còn trôi theo nhịp tuyến tính thông thường bên trong Hangar 4 nữa. Khi hệ thống tự hủy nạp năng lượng của hạm đội chiến lược Vanguard kích hoạt, không gian xung quanh chiếc cơ giáp thử nghiệm Chronos-09 bỗng chốc trở nên đặc quánh và bóp méo. Những hạt Tachyon tự do rò rỉ từ các đường ống dẫn lực bị Tống Sơn phá hoại phun ra cuồn cuộn, tạo thành một màn sương mù huỳnh quang màu lam rực lửa. Thứ ánh sáng quái dị ấy bẻ cong mọi góc nhìn, khiến các vách thép dày của hangar trông như thể đang uốn lượn, phập phồng dưới một áp lực vô hình. Mùi ozone khét lẹt trộn lẫn với vị kim loại đắng ngắt tràn ngập trong khoang phổi của Nhật Huy qua mặt nạ lọc khí chập chờn.
Trên kính bảo hộ của buồng lái, con số đếm ngược màu đỏ rực nhấp nháy điên cuồng: 00:54... 00:53...
“Huy! Cánh cửa blast door khổng lồ của hangar đang hạ xuống! Tốc độ rơi tự do của nó đã bị khóa cưỡng bức ở mức tối đa! Chúng ta sẽ bị nghiền nát!” Giọng của Huy Hoàng gào lên qua kênh truyền thông nội bộ nối từ khoang chứa phụ. Tiếng gã kỹ sư trẻ rít lên giữa những âm thanh rè nhiễu điện từ bão bùng, nghẹn ngào vì hoảng sợ. Bên cạnh gã, thiết bị giải mã cầm tay – thứ vũ khí bẻ khóa duy nhất họ có – đang bốc lên một làn khói xám nhạt khét lẹt. Bảng mạch của nó đã bị chập cháy nhẹ, để lại một vết đen thui nham nhở ngay trên chip xử lý lượng tử sau nỗ lực bẻ khóa lượng tử kho linh kiện từ tập trước. Gã đang tuyệt vọng dùng vạt áo dã chiến lau sạch muội than, cố giữ cho thiết bị không bị nổ tung hoàn toàn.
Nhật Huy không trả lời. Cậu không còn hơi sức để trả lời.
Cơn sốt nơ-ron bốn mươi hai độ C do hoạt chất Neuro-Stim kích hoạt đang thiêu rụi hệ thần kinh của cậu từ bên trong. Từng khớp thần kinh dọc tủy sống nóng bỏng như có dòng chì lỏng chạy qua. Thái dương trái của Huy rách một vệt sâu, dòng máu tươi ấm áp lẫn dịch nơ-ron sinh học trong suốt liên tục rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc y tế đã sờn rách, chảy dài xuống cằm rồi nhỏ giọt trên bảng điều khiển tối tăm. Mắt trái của cậu hoàn toàn đỏ ngầu do xuất huyết võng mạc vĩnh viễn, biến một nửa tầm nhìn bên trái thành một màn sương máu nhạt nhòa, chập chờn những vệt bóng mờ màu đỏ sẫm. Cánh tay trái liệt hoàn toàn, lạnh ngắt và mất đi xúc giác, đang được buộc chặt vào ngực bằng ba vòng dây đai bảo hiểm dày để tránh bị văng quật khi cơ giáp vận động.
Cậu chỉ còn một cánh tay phải bám chặt lấy cần điều khiển chính bọc da sần sùi.
“Nhật Anh... Tính toán quỹ đạo rơi của cửa.” Huy khàn giọng ra lệnh, giọng nói của cậu yếu ớt đến mức gần như bị nuốt chửng bởi tiếng rít gào của lò phản ứng Tachyon phía sau lưng.
“Đang quét dữ liệu vật lý. Cửa blast door bọc thép nặng ba trăm tấn. Tốc độ hạ: bốn phẩy hai mét trên giây. Khe hở thoát hiểm hiện tại: chín phẩy tám mét... và đang thu hẹp nhanh chóng.” Giọng nói ấm áp, mang theo tần số âm thanh quen thuộc của người chị quá cố Nhật Anh vang lên trực tiếp trong đại não Huy qua sợi Cáp thần kinh Titan-Link. Thực thể số lượng tử tích hợp trong lõi Chronos không hề có sự lạnh lùng của AI thông thường, cô đang run lên, chia sẻ gánh nặng tính toán để áp chế cơn đau đầu đang muốn nứt sọ của em trai. “Huy... Chỉ số toàn vẹn vỏ não của em đang ở mức bốn mươi mốt phần trăm. Nếu em ép xung lò phản ứng vượt quá ngưỡng Đồng bộ D, các vết sẹo silic hóa sẽ lan rộng vĩnh viễn. Em sẽ chết não trước khi chúng ta thoát ra ngoài!”
“Chúng ta không có lựa chọn khác, chị hai.” Huy nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Cậu cảm nhận được hơi ấm nhẹ tỏa ra từ mảnh chip Di ảnh kỹ thuật số Nhật Anh đeo trên cổ. Đó là mỏ neo duy nhất giữ cậu lại với thực tại, ngăn không cho nhân cách thứ hai tàn nhẫn trỗi dậy từ những phân mảnh ảo giác tương lai.
Phía ngoài vỏ thép của Chronos-09, những luồng khí tự hủy màu lam rực lửa đang phun ra từ các van áp bị vỡ, liếm láp dọc theo lớp giáp vai rỉ sét của cơ giáp. Nhiệt độ bên ngoài đã vượt quá sáu trăm độ C. Lớp sơn xám tro ngoài vỏ máy bắt đầu phồng rộp, bong tróc ra từng mảng lớn như da người bị bỏng.
“Huy! Tôi vừa đo được áp suất khí tự hủy ở hành lang ngoài!” Nhã Phương liên lạc từ khoang phụ, giọng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh của một bác sĩ quân y dạn dày chiến trường dẫu xung quanh đang là địa ngục. “Khí Tachyon hóa lỏng đang tràn vào hệ thống lọc khí của buồng lái phụ! Tôi đang cố gắng cầm máu vai trái cho Dũng, nhưng nếu cậu không đưa cơ giáp ra ngoài không gian trong vòng bốn mươi giây nữa, tất cả chúng ta sẽ chết vì nhiễm độc phóng xạ thời gian trước khi hangar này nổ tung!”
Nhật Huy nhìn chằm chằm vào cánh cửa thép khổng lồ phía trước. Nó giống như chiếc hàm của một con quái vật thời tiền sử đang từ từ khép lại, nuốt chửng chút ánh sáng ngôi sao mờ nhạt từ khoảng không vũ trụ bên ngoài ranh giới hạm đội.
Cậu phải hành động. Ngay lập tức.
Huy siết chặt bàn tay phải rỉ mồ hôi lạnh lên cần điều khiển chính. Cậu đẩy mạnh cần ngắm bắn, cố gắng kích hoạt lưỡi kiếm Plasma-Blade v2 ở tay phải cơ giáp. Cậu muốn dùng lưỡi kiếm năng lượng nhiệt độ cao để chém giữ, đóng đinh cánh cửa thép đang hạ xuống, tạo lối thoát cho đồng đội.
*Kèn kẹt... Xoẹt!*
Lưỡi kiếm plasma rỉ sét bùng lên một luồng sáng màu cam nhạt chập chờn, phát ra những tiếng nổ lách tách yếu ớt do áp suất hạt Tachyon chưa đạt ngưỡng ổn định của Đồng bộ D. Huy điều khiển cánh tay phải của Chronos-09 vung kiếm, đâm mạnh mũi kiếm vào khe dưới của cánh cửa blast door đang hạ xuống.
*UỲNH! XOẢNG!*
Một cơn chấn động kinh hoàng dội ngược trở lại. Sức nặng hàng vạn tấn của cánh cửa thủy lực khổng lồ đè sụp xuống không một chút thương tiếc. Lưỡi kiếm plasma chưa kịp sạc đầy năng lượng bị bẻ gãy vụn ngay lập tức, biến thành những mảnh tia lửa cam nổ tung rồi tắt ngấm. Lực phản chấn vật lý cực đại dội ngược mười phần trăm trực tiếp qua cáp Titan-Link đánh thẳng vào gáy Huy.
Đại não Huy như bị một búa tạ đập trúng. Cậu hộc ra một ngụm máu tươi, bắn tung tóe lên màn hình hiển thị trung tâm đang nhấp nháy đỏ. Mắt trái cậu tối sầm lại trong tích tắc, cơn sốt nơ-ron vọt lên đỉnh điểm khiến cậu suýt mất đi nhận thức.
“Kiếm plasma đã bị hủy hoại hoàn toàn! Khung xương tay phải cơ giáp bị rạn nứt khớp khuỷu!” Hệ thống cảnh báo tự động của cơ giáp rú lên lạnh lùng. “Khe hở thoát hiểm còn lại: sáu phẩy năm mét. Thời gian đếm ngược tự hủy: ba mươi hai giây.”
“Đáng chết! Không thể dùng lực cơ học để chống đỡ!” Huy Hoàng gào lên trong hoảng loạn. “Huy! Cửa sắp đóng kín rồi!”
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, hình ảnh những buổi huấn luyện thể lực cực hạn của Đại úy Phong hiện về trong tâm trí Huy. *“Khi lực cơ học của đối thủ vượt trội hơn ngươi gấp trăm lần, kẻ ngu xuẩn sẽ chọn cách chống đỡ. Kẻ thông minh phải biết mượn lực, bẻ lái trọng lực và đi xuyên qua điểm yếu của thời gian.”* Giọng nói nghiêm khắc của người thầy cụt tay máy vang lên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang hoảng loạn của cậu.
Huy hé mở mắt phải rỉ máu. Cậu nhìn vào khe hở đang thu hẹp nhanh chóng của cánh cửa blast door. Cậu không thể nâng nó lên. Cậu cũng không thể phá hủy nó.
Cách duy nhất là trượt qua nó.
“Nhật Anh! Đồng hóa ý thức AI! Giải phóng toàn bộ năng lượng dự phòng của lò phản ứng vào hệ thống phản lực chân!” Huy gầm lên, bàn tay phải của cậu giật mạnh cần gạt năng lượng khẩn cấp về phía sau hết cỡ.
“Cảnh báo! Giao thức này sẽ đẩy mức đồng bộ lên ngưỡng chín mươi phần trăm! Vỏ não của em sẽ bị hủy hoại!” Nhật Anh hét lên từ chối.
“LÀM ĐI!”
*Uỳnh!*
Một luồng năng lượng Tachyon khổng lồ phát ra ánh sáng xanh lục huỳnh quang bùng nổ từ trung tâm lò phản ứng, chạy dọc theo các đường cáp sợi carbon siêu dẫn dẫn thẳng xuống hai khớp gối của Chronos-09. Khớp gối cơ học rên rỉ dưới sức căng điện từ cực đại, các piston thủy lực rít lên những tiếng rợn người.
Huy kích hoạt kỹ năng **Bẻ lái phản lực gia tốc (Vectoring)**. Cậu dồn toàn bộ lực đẩy phản lực chân bọc thép vào hai khớp gối, ép chiếc cơ giáp khổng lồ gập người sát mặt đất, nghiêng một góc chín mươi độ phi vật lý. Thân xác thép nặng nề của Chronos-09 trượt dài trên sàn hangar đang bốc cháy, lao thẳng về phía khe hở dưới cánh cửa với tốc độ kinh hoàng.
Tuy nhiên, tốc độ hạ xuống của cánh cửa blast door bọc thép quá nhanh. Khe hở thoát hiểm chỉ còn chưa đầy bốn mét, trong khi chiều ngang của buồng lái cơ giáp là bốn phẩy hai mét. Va chạm trực diện là không thể tránh khỏi. Nếu buồng lái đâm sầm vào mép cửa thép, Nhã Phương, Huy Hoàng và Dũng trong khoang phụ sẽ bị nghiền thành bột cám.
Trong tầm nhìn nhòe máu của Huy, mọi thứ đột ngột chuyển sang tông màu xám tro chết chóc. Cậu kích hoạt **Né Tránh Tuyến Tính (Linear Dodge)**. Trên võng mạc xuất huyết của cậu, một đường quỹ đạo đỏ rực rỡ bùng lên vẽ sẵn đường rơi của cánh cửa và điểm va chạm chí mạng sẽ xảy ra sau đúng một phẩy hai giây tiếp theo.
“Không kịp rồi... Nhật Anh!” Huy gào lên trong đau đớn tột cùng.
“Kích hoạt **Đóng Băng Thực Tại ngắn hạn (Micro-Stasis)**! Một giây duy nhất!” Giọng Nhật Anh vang lên như tiếng sét đánh ngang tai cậu.
*UỲNHHH!*
Lò phản ứng Tachyon trên vai Chronos-09 quá tải nghiêm trọng, xả ra một vòng sóng xung kích màu lam trong suốt lan tỏa ra không gian xung quanh. Trong tích tắc ấy, dòng chảy thời gian của toàn bộ Hangar 4 như khựng lại.
Những tia lửa điện bắn ra từ các đường dây cáp bị đứt đứng im giữa hư không như những hạt bụi phát sáng màu cam. Luồng khí tự hủy đang phun trào cuồn cuộn bỗng ngưng đọng thành những dải sương mù bất động. Và cánh cửa blast door khổng lồ nặng ba trăm tấn đang lao xuống với tốc độ hủy diệt bỗng nhiên di chuyển chậm lại năm mươi phần trăm, như thể đang bị kéo lùi bởi một bàn tay vô hình của định mệnh.
Một giây ngưng đọng thời gian.
Đó là một giây đắt giá nhất trong cuộc đời của Nhật Huy. Cậu dùng cánh tay phải còn cảm giác duy nhất, giật mạnh cần lái Vectoring. Các ống xả phản lực sau lưng Chronos-09 phụt ra hai luồng lửa lam rực rỡ, đẩy chiếc cơ giáp cụt tay trượt dài một cú phi vật lý sát sạt mặt sàn thép bốc lửa, lách nửa thân người qua khe hở hẹp dưới mép cửa.
*XOẠC... XOẠT... XOẠT...*
Thời gian trở lại nhịp trôi bình thường. Cánh cửa blast door sụp xuống với một lực lượng hủy thiên diệt địa ngay phía sau lưng họ.
Mép thép sắc bén của cánh cửa sượt qua lớp giáp bảo vệ lưng của Chronos-09, mài mòn hoàn toàn mảng hợp kim titan dày bọc ngoài khoang chứa phụ. Một cơn bão tia lửa điện rực sáng bùng lên chói mắt, nhuộm đỏ cả một vùng không gian chân không bên ngoài hạm đội. Tiếng rít kim loại nghiến vào nhau rùng rợn dội ngược qua cáp Titan-Link, trực tiếp tàn phá hệ thần kinh của Huy.
“A hự!”
Huy hét lên một tiếng đau đớn thảm thiết. Lực gia tốc cực đại lên tới 9G đột ngột đổi hướng khiến toàn bộ mạch máu trên mặt cậu căng phồng lên. Mắt phải của cậu bắt đầu xuất huyết nhẹ, rỉ ra một dòng máu tươi dọc theo gò má. Cậu cảm thấy như có một bàn tay khổng lồ đang bóp nát lồng ngực mình, rút sạch toàn bộ dưỡng khí khỏi phổi. Chỉ số toàn vẹn vỏ não hiển thị trên màn hình buồng lái tối sầm lại, tụt dốc không phanh xuống mức ba mươi tám phần trăm. Cậu hoàn toàn quên mất tên người chú Nhật Minh khắc khổ đã nuôi nấng mình khôn lớn, ký ức ấy bị xóa sạch vĩnh viễn khỏi đại não để làm cái giá lượng tử cho một giây ngưng đọng thời gian.
Nhưng họ đã thoát.
*UỲNH... ĐOÀNGGG!*
Phía sau lưng họ, Hangar 4 của hạm đội chiến lược Vanguard bùng nổ thành một quầng lửa hạt nhân khổng lồ màu xanh lục huỳnh quang, xé rách lớp vỏ thép của tuần dương hạm hạm đội trong một vụ nổ câm lặng giữa khoảng không vũ trụ. Những mảnh vỡ kim loại và container phế liệu bắn ra tung tóe như những ngôi sao băng rực sáng.
Chronos-09 trôi tự do vào khoảng không vũ trụ lạnh lẽo, tối tăm ngoài rìa thuộc địa Kepler-452. Lò phản ứng thời gian sau ca quá tải cực hạn đã tắt lịm ánh sáng xanh lục, chỉ còn lại những vệt khói xám nhạt rỉ ra từ các khớp nối bị nung nóng đỏ. Lớp giáp bảo vệ lưng cơ giáp bị mài mòn hoàn toàn, để lộ ra những đường dây cáp carbon siêu dẫn chằng chịt bốc cháy âm ỉ.
Bên trong buồng lái tối đen, Huy gục đầu xuống bảng điều khiển, hơi thở đứt quãng và yếu ớt. Máu tươi từ thái dương và hai mắt nhỏ giọt trên kính bảo hộ rạn nứt.
“Huy... Huy! Nghe tôi nói không?” Giọng Nhã Phương vang lên chập chờn qua máy liên lạc nội bộ của khoang chứa phụ. “Chúng tôi vẫn sống! Dũng đã được cầm máu! Cậu phải tỉnh táo lại!”
“Huy Hoàng... thiết bị... thiết bị bẻ khóa...” Huy thều thào, đôi môi cậu khô khốc và bám đầy máu khô.
“Nó... nó bị chập cháy nhẹ bảng mạch lượng tử rồi, nhưng tôi đã cô lập được nguồn điện. Nó vẫn hoạt động được khoảng ba mươi phần trăm công suất...” Giọng Huy Hoàng run rẩy báo cáo, gã vẫn chưa hết bàng hoàng sau cú thoát hiểm nghẹt thở.
Huy định nhắm mắt lại để chìm vào cơn hôn mê sâu cứu rỗi, nhưng ngay lập tức, hệ thống cảnh báo chiến thuật của AI Nhật Anh bùng lên nhấp nháy liên tục trên màn hình hiển thị phụ trợ vừa được khôi phục nguồn điện dự phòng.
*Tít... Tít... Tít...*
Hàng loạt chấm đỏ rực rỡ xuất hiện trên bản đồ radar lập thể 3D, bao vây chặt chẽ toàn bộ vùng không gian xung quanh xác hangar vừa phát nổ.
Một phi đội tiêm kích hạm đội gồm mười hai chiếc cơ giáp chính quy Aegis-02 đang dàn trận sẵn trong không gian chân không. Đi đầu phi đội là chiếc Aegis-02 bọc giáp titan xanh lục đậm của Minh Khang. Họng súng từ trường Gauss-Rifle trên vai chiếc Aegis-02 của người bạn cũ đang tích tụ năng lượng, rực sáng lên một luồng ánh sáng màu xanh lam lạnh lẽo, khóa chặt mục tiêu vào buồng lái rách nát của Chronos-09.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!