Nhạc nềnEpicBattle2

Khởi Động Khẩn Cấp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Còi báo động phòng không của hạm đội chiến lược Vanguard rú lên từng đợt dồn dập, xé toạc bầu không khí đặc quánh của đêm muộn. Âm thanh ấy không còn là tiếng bíp đều đặn, lạnh lẽo trong phòng cách ly vô trùng nữa, mà là một chuỗi gầm rít chói tai dội vào những bức vách thép của Hangar 4. Đèn cảnh báo đỏ rực nhấp nháy liên tục trên trần cao, nhuộm toàn bộ khoang chứa cơ giáp rộng lớn trong một thứ ánh sáng đỏ lòm như máu.


Ngay trên đỉnh đầu Nhật Huy, bốn họng súng tự động hạng nặng gắn trần đang kèn kẹt xoay nòng. Những tia laser khóa mục tiêu màu đỏ rực rỡ vạch thẳng những đường thẳng tắp, hội tụ ngay trên lớp kính bảo hộ của buồng lái Chronos-09.


“Huy! Hệ thống phòng thủ tự động đã bị kích hoạt! Chúng ta bị khóa mục tiêu rồi!” Giọng Huy Hoàng hét lên kinh hoàng qua máy liên lạc nội bộ của buồng lái phụ. Gã kỹ sư trẻ đang run rẩy ôm chặt lấy thiết bị giải mã cầm tay bám đầy bụi, màn hình của nó liên tục nhấp nháy những cảnh báo quá nhiệt màu đỏ.


Nhật Huy ngồi trên ghế lái, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo bệnh nhân mỏng manh bám đầy mồ hôi lạnh. Cơn sốt nơ-ron bốn mươi hai độ C do ống tiêm Neuro-Stim kích hoạt đang thiêu đốt đại não cậu, khiến từng tế bào thần kinh như muốn nổ tung. Thái dương trái của cậu rách sâu, dòng dịch lỏng lẫn máu ấm vẫn rỉ ra, thấm ướt một bên má. Mắt trái đỏ ngầu do xuất huyết võng mạc vĩnh viễn biến một nửa tầm nhìn của cậu thành một màu đỏ sẫm nhạt nhòa. Cánh tay trái liệt hoàn toàn, lạnh ngắt và mất đi xúc giác, đã được cậu dùng dây đai bảo hiểm buộc chặt vào ngực để tránh bị văng quật khi cơ giáp vận động.


Cậu chỉ còn một cánh tay phải. Một cánh tay phải rỉ mồ hôi để đối đầu với cái chết.


“Phương... Hoàng... bám chắc vào!” Huy khàn giọng gầm lên.


Cậu dùng bàn tay phải run rẩy nhưng đầy quyết tâm chộp lấy sợi Cáp thần kinh Titan-Link lạnh lẽo bọc sợi carbon siêu dẫn đang lơ lửng bên cạnh ghế lái. Đầu cắm titan màu bạc nhọn hoắt rực lên dưới ánh đèn đỏ của hangar. Không một chút do dự, Huy ấn mạnh đầu cắm trực tiếp vào cổng nơ-ron bên thái dương trái rỉ máu của mình.


*Xoẹt! Uỳnh!*


Một luồng điện lượng tử thô bạo dội ngược thẳng vào vỏ não Huy với độ trễ bằng không. Đại não cậu như bị một nghìn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua cùng một lúc. Huy hộc lên một tiếng khàn đặc, mắt phải trợn trừng, hai hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Chỉ số toàn vẹn vỏ não hiển thị trên màn hình buồng lái dao động điên cuồng ở mức bốn mươi mốt phần trăm.


“Đồng bộ thần kinh... ba mươi mốt phần trăm... ba mươi lăm phần trăm... Đã đạt trạng thái Đồng bộ D!” Giọng nói tổng hợp lạnh lùng của hệ thống cơ giáp vang lên chập chờn qua những tiếng rè nhiễu điện từ. “Lò phản ứng Tachyon đã sạc khẩn cấp. Áp suất hạt chưa ổn định. Vũ khí năng lượng bị khóa vĩnh viễn. Chế độ tiên tri ngắn hạn không khả dụng.”


Mức Đồng bộ D (30% - 50%) chỉ cho phép Huy điều khiển các khớp nối cơ bản của Chronos-09. Cậu chưa thể kích hoạt Tầm nhìn Quỹ đạo đỏ hay tiên tri năm giây vì lò phản ứng lượng tử mới chỉ lắp van điều áp mới, áp suất hạt Tachyon tự do vẫn chưa đạt tới ngưỡng kích hoạt tối thiểu.


Nhưng cậu không có thời gian để chờ đợi.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Bốn khẩu súng gắn trần đồng loạt khai hỏa. Những tia đạn laser nhiệt độ cao xé rách không khí, đập trúng lớp giáp vai rỉ sét của Chronos-09 tạo thành những tiếng nổ chói tai và những cơn bão tia lửa điện bùng lên rực rỡ. Thân xác thép khổng lồ của chiếc cơ giáp rung chuyển mạnh mẽ. Lực chấn động dội ngược mười phần trăm truyền qua cáp Titan-Link đánh thẳng vào gáy Huy, khiến cậu suýt ngất xỉu.


Phía dưới sàn hangar, tiếng rầm rầm vang dội cắt ngang cơn đau của cậu. Cánh cửa thép dày của Hangar 4 bị đánh sập từ bên ngoài.


“Tiêu diệt tất cả những kẻ đào tẩu! Thu hồi lõi cơ giáp!” Giọng nói hung hãn của Thiếu tá Hoàng vang lên qua hệ thống loa phóng thanh của quân cảnh.


Hàng loạt robot chiến đấu tự động bốn chân Aegis-Guard màu xám thép lạnh lẽo tràn vào như một bầy sói đói. Những khẩu pháo Gatling xoay nòng kèn kẹt trên lưng chúng lập tức xả đạn liên tục. Tiếng rít gào của đạn Gatling 20mm xé gió vang lên đinh tai nhức óc, găm nát các tấm chắn thép và các thùng container phế liệu nơi Nhã Phương, Huy Hoàng và Dũng đang ẩn nấp.


*Keng! Keng! Keng!*


Dũng bọc trong bộ giáp quân cảnh màu đen nặng nề, quỳ rạp dưới đất cát bốc khói, liên tục nổ súng trường laser bắn trả. Những tia sáng laser đỏ rực đập trúng lớp giáp thép dày bọc titan của robot Aegis-Guard đi đầu nhưng lập tức bị dội ngược ra ngoài, chỉ để lại những vệt xước xám xịt vô hại.


“Khốn kiếp! Giáp của chúng quá dày! Súng trường của tôi không thể xuyên phá!” Dũng gào lên qua kênh truyền thông, bắp tay gã cuồn cuộn run lên vì lực giật của khẩu súng đang quá nhiệt.


Một loạt đạn Gatling quét trúng tấm chắn thép của Nhã Phương. Mảnh thép vỡ vụn bắn ra găm thẳng vào vai trái của Dũng đang che chắn phía trước cô. Người lính gác khổng lồ rên lên một tiếng đau đớn, máu tươi lập tức thấm đỏ mảng giáp đen. Tấm chắn thép bảo vệ Nhã Phương bị bắn nát bét, để lộ thân hình gầy gò của cô bác sĩ quân y dưới họng súng đen ngóm của hai con robot Aegis-Guard đang từ từ tiến lại gần.


“Huy! Đẩy công suất lò phản ứng lên tối đa đi! Chúng bắn nát chúng tôi mất!” Huy Hoàng hét lớn qua cabin phụ, ngón tay gã bấm điên cuồng vào bảng điều khiển để cố gắng chia sẻ bớt dòng tải nơ-ron cho Huy.


Nhật Huy nhìn thấy cảnh tượng đó qua màn hình camera giám sát ngoài vỏ giáp đang chập chờn vệt nhiễu đỏ. Ý chí sinh tồn bùng nổ vượt qua mọi nỗi sợ hãi chấn động não bộ. Cậu dùng bàn tay phải nắm chặt cần điều khiển chính, hét lên một tiếng điên cuồng:


“Nhật Anh! Giúp em!”


Trong đầu cậu, giọng nói ấm áp của AI Nhật Anh vang lên vang dội, áp chế tiếng rít gào của mã độc tự hủy đang ăn mòn hệ thống: “Đồng bộ nơ-ron lượng tử tăng vọt! Đạt mức bốn mươi lăm phần trăm! Huy, giữ vững mỏ neo nhận thức!”


Huy ép dòng điện nơ-ron chạy dọc tủy sống qua sợi cáp Titan-Link, nâng chỉ số đồng bộ lên mức tối đa của giới hạn Đồng bộ D.


*RẦMMMM!*


Chiếc cơ giáp thử nghiệm rỉ sét Chronos-09 đột ngột đứng bật dậy từ bệ sạc. Khớp gối cơ học phát ra tiếng rít thủy lực chói tai dội vang toàn hangar. Huy không thể kích hoạt kiếm Plasma-Blade v2 do hệ thống báo lỗi áp suất chưa ổn định, nhưng cậu có hơn ba mươi tấn hợp kim thép phế liệu làm vũ khí.


Huy bẻ lái cần điều khiển bên phải bằng một lực cực mạnh. Chronos-09 lao về phía trước một bước dài, tạo ra một cơn chấn động mặt đất mạnh mẽ. Chiếc cơ giáp dùng mảng giáp vai dày cộp bọc titan rỉ sét của mình lao thẳng ra phía trước, chắn toàn bộ loạt đạn pháo Gatling đang hướng về phía Nhã Phương và Dũng.


*Bùm! Bùm! Bùm!*


Những phát đạn Gatling nổ tung ngay trên giáp ngực và giáp vai của Chronos-09, tạo thành những quầng lửa đỏ rực. Khung xương ngực của cơ giáp bốc khói đen nghi ngút dưới sức nóng của vụ nổ, nhưng lớp hợp kim dày vẫn kiên cường chịu đựng sát thương vật lý. Huy chịu đựng cơn đau đầu dữ dội dội ngược, gầm lên một tiếng, điều khiển bàn chân thép khổng lồ của cơ giáp giẫm mạnh xuống đất.


*RẮC!*


Con robot Aegis-Guard đang chĩa súng vào Nhã Phương bị bàn chân thép của Chronos-09 giẫm bẹp rúm dưới sức nặng hàng chục tấn, các bánh răng cơ khí và dầu máy màu đen bắn tung tóe trên sàn hangar. Con robot thứ hai định lùi lại để xả súng, nhưng Huy đã nhanh hơn. Cậu điều khiển cánh tay phải cơ học của cơ giáp chộp lấy một thùng container phế liệu nặng nề gần đó, vung mạnh một đường bán nguyệt đập nát bét thân máy của nó.


Quân cảnh của Thiếu tá Hoàng bị bất ngờ trước sự trỗi dậy thô bạo của chiếc cơ giáp tưởng chừng đã bị niêm phong. Đội hình robot Aegis-Guard bị hỗn loạn, dạt ra hai bên để tìm góc bắn mới.


“Nhanh lên! Leo lên khoang chứa phụ sau lưng tôi!” Huy hét lên qua loa phát thanh ngoài vỏ giáp, giọng cậu khàn đặc và đứt quãng vì kiệt sức.


Nhã Phương nén nỗi sợ hãi, cô cùng Huy Hoàng dìu Dũng đang chảy máu vai trái bò nhanh lên thang dây kỹ thuật phía sau lưng Chronos-09, chui vào khoang chứa phụ an toàn.


Nhưng ngay khi cánh cửa khoang phụ vừa khép lại, một tiếng cười lạnh lùng quen thuộc bỗng vang lên qua tần số vô tuyến của buồng lái. Đó là giọng của Đại tá phản bội Tống Sơn từ phòng điều khiển trung tâm của hạm đội.


“Nhật Huy... Cậu nghĩ mình có thể trốn thoát khỏi đây bằng đống sắt vụn đó sao?” Giọng Tống Sơn vang lên đầy tàn nhẫn và ngạo mạn. “Nếu hạm đội không thể có được dữ liệu nơ-ron của cậu một cách vẹn toàn... thì không ai được phép có nó cả.”


Trên màn hình hiển thị buồng lái của Huy, một thông báo màu đỏ rực rỡ bùng lên nhấp nháy liên tục kèm theo tiếng còi hú báo động cấp độ tối cao:


“CẢNH BÁO! HỆ THỐNG TỰ HỦY NẠP NĂNG LƯỢNG HANGAR ĐÃ KÍCH HOẠT. ĐƯỜNG ỐNG DẪN NHIÊN LIỆU TACHYON ĐANG XẢ ÁP KHẨN CẤP. THỜI GIAN ĐẾM NGƯỢC: SÁU MƯƠI GIÂY TRƯỚC KHI NỔ TUNG.”


Cùng lúc đó, tiếng xì xì kinh hoàng vang lên khắp bốn phía hangar. Những đường ống dẫn nhiên liệu Tachyon khổng lồ chạy dọc vách tường bắt đầu rạn nứt dưới lệnh ghi đè hệ thống của Tống Sơn, phun ra những luồng khí Tachyon màu lam rực lửa rít gào trong không khí, sẵn sàng biến toàn bộ Hangar 4 thành một lò hỏa táng khổng lồ chôn sống tất cả bọn họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!