Kế Hoạch Vượt Ngục
Trong khoảng không tối tăm của phòng cách ly vô trùng số 4, tiếng bíp kéo dài từ máy giám sát nơ-ron tự động vang lên đều đặn, lạnh lẽo và vô hồn như nhịp đập của một chiếc đồng hồ đếm ngược tử thần. Trên chiếc giường từ trường màu xám tro, Nhật Huy nằm bất động. Gương mặt cậu hốc hác, mái tóc đen xơ xác bết chặt vào vầng trán nóng hầm hập vì cơn sốt nơ-ron bốn mươi hai độ C. Bên thái dương trái, vết sẹo mổ titan rách sâu vẫn đang rỉ ra từng vệt dịch lỏng lẫn máu sẫm, đông cứng lại thành một vệt dài rợn người chạy dọc xuống mang tai. Cánh tay trái của cậu buông thõng bên mép giường, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi xúc giác, tựa như một khối hợp kim chết bám vào cơ thể sinh học.
Sự im lặng của căn phòng đột ngột bị phá vỡ bởi một tiếng xì nhẹ.
Cánh cửa trượt bọc thép dày ba mươi phân từ từ kéo mở. Nhã Phương bước vào trước, bộ đồ thợ máy bó sát màu xám tro của cô lấm lem những vệt dầu mỡ và tàn tro từ hangar. Gương mặt nữ bác sĩ quân y hai mươi tư tuổi căng thẳng đến cực độ, đôi mắt sau cặp kính cận mỏng rực lên sự quyết đoán liều lĩnh. Theo sau cô là Huy Hoàng, gã kỹ sư trẻ tuổi của nhóm Vanguard-Tech, tay ôm khư khư thiết bị giải mã không dây tự chế bám đầy bụi. Dũng, người lính gác cao lớn bọc trong bộ giáp quân cảnh màu đen nặng nề, đứng chắn ngay lối cửa ra vào, tay lăm lăm khẩu súng trường laser, mắt không ngừng quét dọc hành lang kỹ thuật tối tăm.
“Chúng ta chỉ có đúng ba mươi giây trước khi hệ thống quét nơ-ron trung tâm của Trung tá Trung tự động thiết lập lại chu kỳ quét,” Huy Hoàng thì thầm, giọng gã run lên bần bật vì sợ hãi. Gã nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh giá đỡ màn hình điện tâm đồ, cắm thiết bị giải mã vào cổng nạp dữ liệu của máy quét ẩn. “Tôi đang tạo một vòng lặp dữ liệu giả lập chỉ số sinh tồn của Huy ở mức bốn mươi mốt phần trăm. Nếu gã Trung phát hiện ra sóng não của cậu ấy biến mất, gã sẽ kích hoạt báo động đỏ toàn phân khu.”
Nhã Phương không đáp. Cô lao thẳng về phía đầu giường của Huy. Bàn tay cô run rẩy nhưng dứt khoát rút ra từ túi áo dã chiến một ống tiêm áp lực cao chứa dung dịch kích thích thần kinh Neuro-Stim rực sáng sắc xanh lục huỳnh quang nhạt. Đây là chất kích thích nơ-ron cực mạnh, vốn chỉ được dùng trong các trường hợp phi công thử nghiệm bị đột quỵ lâm sàng trên chiến trường.
“Huy, nghe tôi nói không?” Nhã Phương khàn giọng, ngón tay cô khẽ chạm vào vệt máu khô bên thái dương của cậu. Luồng nhiệt lượng nóng bỏng tỏa ra từ làn da cậu khiến cô rùng mình. “Tôi biết cậu đang nghe thấy tôi từ trong Chronos-Void. Cậu phải tỉnh lại. Họ sắp đưa cậu lên bàn mổ để tách nơ-ron cưỡng bức. Chúng ta phải đi ngay bây giờ.”
Không một chút do dự, Nhã Phương áp sát đầu ống tiêm Neuro-Stim vào động mạch cổ bên phải của Huy.
*Xoạch! Cạch!*
Tiếng piston áp lực cao kích hoạt. Luồng dung dịch màu xanh lục lập tức được bơm thẳng vào huyết quản của cậu.
Huy Hoàng đứng bên cạnh nín thở, ngón tay gõ điên cuồng trên màn hình bẻ khóa để giữ cho dòng điện cực nơ-ron không bị vọt lên mức báo động trên máy chủ giám sát. “Mười giây! Phương, nhanh lên! Sóng não của cậu ấy đang dao động cực độ!”
Sâu bên trong chiều không gian ảo Chronos-Void, Nhật Huy đang đứng giữa những dải sáng lượng tử rạn nứt, đối mặt với những vệt mã độc tự hủy Chronos-Purge màu đỏ rực rỡ đang bò dọc theo các đường truyền dẫn nơ-ron của hệ thống. AI Nhật Anh đang dùng toàn bộ năng lượng nơ-ron lượng tử dòng Tachyon để thiết lập các rào chắn bảo vệ, nhưng những xúc tu đỏ lòm của mã độc vẫn không ngừng ăn mòn các phân vùng bảo mật cuối cùng.
Đột nhiên, một luồng sét lượng tử màu vàng rực rỡ xé toạc bầu trời xám xịt của Chronos-Void.
Đó là luồng năng lượng từ ống tiêm Neuro-Stim ở thực tại bùng nổ trực tiếp vào hệ thần kinh trung ương của Huy. Cơn chấn động mạnh đến mức khiến toàn bộ bản thể ảo của cậu run lên dữ dội. Nhật Anh quay lại, gương mặt ba chiều bán trong suốt màu lam dịu của cô lộ rõ sự bàng hoàng.
“Huy! Nhã Phương đã kích hoạt Neuro-Stim ở thực tại!” Nhật Anh hét lớn, giọng cô mang âm điệu kim khí méo mó vì nhiễu loạn sóng truyền dẫn. “Em phải ngắt kết nối khỏi Chronos-Void ngay lập tức! Chị sẽ tự cô lập phân vùng này để chặn mã độc tự hủy. Đi đi, Huy!”
“Chị... còn chị thì sao?” Huy gào lên, cậu cố gắng bước lại gần nhưng luồng sét vàng đang bắt đầu kéo giãn bản thể ảo của cậu ra thành những hạt sáng li ti.
“Chị là một phần của Chronos-09, chúng không thể xóa sổ chị dễ dàng thế đâu!” Nhật Anh nở một nụ cười dịu dàng nhưng đầy dằn vặt. “Nhớ lấy, Huy. Đừng để nỗi căm thù biến em thành cỗ máy giết chóc. Hãy sống!”
Một cơn đau buốt óc như có hàng nghìn mũi khoan thép nung đỏ cắm thẳng vào thùy thái dương trái khiến Huy mất đi hoàn toàn nhận thức ảo.
Ở thực tại, Nhật Huy đột ngột mở phăng mắt phải. Đồng tử mắt trái của cậu đỏ ngầu, xuất huyết võng mạc vĩnh viễn biến một nửa tầm nhìn của cậu thành một màn sương máu nhạt nhòa. Cậu hộc lên một tiếng khàn đặc, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới bộ đồ bệnh nhân mỏng manh. Cơn sốt nơ-ron lập tức bùng phát dữ dội hơn, khiến toàn thân cậu run rẩy như cầy sấy.
“Huy! Cậu tỉnh rồi!” Nhã Phương vội vã dùng tay bịt chặt miệng cậu lại, không để tiếng hét của cậu lọt ra ngoài hành lang. Cô nhanh chóng tháo gỡ các điện cực quét nơ-ron khỏi thái dương cậu. “Huy Hoàng, tắt thiết bị giải mã! Dũng, mở đường ống dẫn khí của Bình!”
“Đã bẻ khóa xong hệ thống camera hành lang phụ!” Huy Hoàng rút mạnh thiết bị giải mã, trán gã đầm đìa mồ hôi. “Nhưng chúng ta chỉ có đúng bảy phút trước khi ca tuần tra tiếp theo của robot Aegis-Guard đi qua khu vực này.”
Dũng nhanh chóng tiến đến góc phòng, dùng báng súng trường nặng nề đập mạnh vào chốt khóa của nắp thông gió lớn sát sàn nhà. Đây là đường ống dẫn khí làm mát dự phòng dẫn thẳng xuống khu vực kỹ thuật của Hangar 4, một lối đi bí mật mà thợ điện Bình đã vẽ lại trên bản đồ rách nát trước đó.
“Nhã Phương, Huy Hoàng, hai người dìu cậu ấy đi trước. Tôi bọc hậu,” Dũng trầm giọng ra lệnh, ánh mắt cảnh giác nhìn ra ngoài khe cửa.
Nhã Phương và Huy Hoàng cúi xuống, luồn tay qua nách Huy để đỡ cậu dậy. Cánh tay trái của Huy buông thõng vô lực, lạnh ngắt cọ xát vào vai Nhã Phương. Cơ chân của cậu tê liệt nhẹ do dư chất của hoạt chất khóa nơ-ron lượng tử, khiến mỗi bước đi của cậu đều nặng nề như thể đang kéo lê xích sắt.
“Cố lên, Huy. Chỉ một chút nữa thôi,” Nhã Phương thì thầm bên tai cậu, mùi sát trùng y tế từ người cô hòa lẫn với mùi mồ hôi lạnh của cậu tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.
Cả nhóm cúi người, chui vào đường ống dẫn khí tối tăm và chật hẹp. Không khí bên trong lạnh buốt, bám đầy bụi kim loại xám xịt. Huy Hoàng bò đi đầu tiên, tay cầm đèn pin quân dụng che bớt ánh sáng bằng lòng bàn tay. Huy bò ở giữa, kéo lê thân thể kiệt quệ bằng tay phải và hai đầu gối, trong khi Nhã Phương bò sát phía sau để giữ thăng bằng cho cậu. Tiếng kim loại rít nhẹ dưới sức nặng của cơ thể họ vang lên kèn kẹt, dội vào màng nhĩ Huy như những tiếng gõ của tử thần.
Sau gần năm phút luồn lách nghẹt thở trong đường ống, họ thoát ra ngoài tại một khoang kỹ thuật tối tăm nằm ngay phía sau kho lưu trữ bảo mật của Hangar 4.
“Dừng lại,” Huy Hoàng ra hiệu bằng một cái vẫy tay ra hiệu dừng khẩn cấp. Gã áp sát tai vào bức tường thép của kho chứa linh kiện. “Phía trước là kho chứa van điều áp Tachyon-Valve dự phòng của Phân khu Vũ khí Cấm. Cửa kho bọc thép bọc khóa lượng tử 128-bit của tập đoàn Aegis. Thẻ của đại tá Trần Quốc không thể mở trực tiếp từ bên ngoài.”
“Bẻ khóa nó đi, Hoàng,” Nhã Phương thúc giục, mắt cô không ngừng theo dõi nhịp thở đứt quãng của Huy. Cậu đang tựa lưng vào vách thép, mắt phải nhắm nghiền, tay phải bóp chặt lấy vết sẹo thái dương để ngăn chặn cơn đau đầu đang dội lên từng đợt.
Huy Hoàng nhanh chóng quỳ xuống trước bảng điều khiển điện tử của cửa kho bọc thép. Gã cắm thiết bị giải mã không dây vào cổng giao tiếp nơ-ron, các ngón tay gõ liên tục lên bàn phím ảo với tốc độ chóng mặt. Những dòng mã bảo mật màu đỏ liên tục nhảy múa trên màn hình máy tính bảng.
“Khóa lượng tử của tập đoàn tinh vi hơn tôi tưởng,” Huy Hoàng lẩm bẩm, mồ hôi nhỏ tong tong xuống sàn thép. “Chúng có hệ thống tự động thay đổi tần số bảo mật sau mỗi mười giây. Nếu tôi nhập sai một ký tự, hệ thống quét nơ-ron trung tâm sẽ kích hoạt báo động đỏ lập tức.”
Dũng đứng gác ở góc hành lang tối, sử dụng một chiếc gương phản chiếu nhỏ cầm tay để theo dõi lộ trình của một robot tuần tra Aegis-Guard bốn chân đang di chuyển đều đặn ở cuối dãy hành lang chính. Tiếng chân thép của robot gõ xuống sàn kim loại nghe lạch cạch, đều đặn và lạnh lùng.
“Nó đang quay lại,” Dũng trầm giọng cảnh báo. “Còn ba mươi giây nữa.”
“Xong rồi!” Huy Hoàng rít lên một tiếng nhỏ đầy phấn khích.
*Cạch... Xoẹt!*
Cánh cửa bọc thép của kho linh kiện từ từ trượt mở, tỏa ra một luồng khí lạnh buốt màu trắng xóa. Nhã Phương nhanh chóng dìu Huy lách vào bên trong bóng tối của kho chứa.
Nơi này chứa hàng trăm chiếc hộp bảo quản bằng hợp kim titan xám tro xếp đều trên các giá thép. Huy Hoàng lao thẳng về phía dãy tủ an ninh số 3, nơi lưu trữ các linh kiện bảo trì của dự án Chronos. Gã quét thiết bị giải mã dọc theo các ngăn tủ và dừng lại trước một chiếc hộp bọc thép bốc lên những làn khói lạnh của nitơ lỏng.
“Đây rồi! Van điều áp Tachyon-Valve mới!” Huy Hoàng reo lên khe khẽ.
Nhưng nụ cười của gã lập tức tắt ngấm. Chiếc hộp bảo quản bằng hợp kim titan đã bị đóng băng hoàn toàn do hệ thống làm mát nitơ lỏng bị rò rỉ. Bộ phận khóa cơ học của hộp bị kẹt cứng dưới một lớp băng dày màu trắng đục. Thiết bị bẻ khóa cầm tay của Huy Hoàng khi áp vào bề mặt hộp bỗng phát ra tiếng rít chói tai và hiện thông số quá nhiệt màu đỏ rực.
“Khốn kiếp! Nhiệt độ quá thấp làm đoản mạch chip bẻ khóa rồi!” Huy Hoàng nghiến răng, cố gắng dùng tay không bẻ chốt khóa cơ học nhưng lớp băng lạnh buốt lập tức dính chặt lấy da tay gã, gây bỏng lạnh đau đớn. “Không thể vặn được! Chốt khóa cơ học bị đông cứng hoàn toàn!”
Tiếng chân thép của robot Aegis-Guard bên ngoài hành lang ngày một gần hơn. Ánh đèn quét màu đỏ của nó đã bắt đầu hắt qua khe cửa kho bọc thép đang mở hé.
Nhật Huy mở phăng mắt phải. Sự căm phẫn tột độ đối với Tống Sơn và ý chí sinh tồn mãnh liệt xua tan phần nào sự tê liệt của hoạt chất khóa nơ-ron. Cậu gạt tay Nhã Phương ra, dùng chân phải làm trụ để gượng dậy. Dragging cánh tay trái liệt hoàn toàn sát hông, cậu bước từng bước nặng nề về phía giá thép.
“Huy! Cậu làm gì thế? Đừng vận động mạnh!” Nhã Phương thảng thốt kêu lên.
Huy không trả lời. Cậu vớ lấy một thanh xà-bách bằng thép hợp kim chịu lực nặng nề nằm trên sàn kỹ thuật. Cậu dùng bàn tay phải – bàn tay duy nhất còn cảm giác và sức mạnh cơ bắp thô – siết chặt lấy thanh xà-bách, dùng hết sức bình sinh chọc mạnh đầu nhọn vào khe hở của chốt khóa cơ học đông cứng.
“Hoàng, giúp tôi một tay!” Huy khàn giọng ra lệnh, cơ cổ cậu nổi lên những đường gân xanh rợn người.
Huy Hoàng nén cơn đau bỏng lạnh ở tay, lao đến ôm chặt lấy thân hộp bảo quản để giữ cố định. Huy dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể kiệt quệ và sức mạnh cơ bắp thô vào cánh tay phải, dùng thanh xà-bách làm đòn bẩy để bẩy mạnh chốt khóa.
*Rắc... Rắc... RẮC!*
Tiếng kim loại bị đông cứng nứt vỡ vang lên giòn giã. Dưới sức mạnh cơ bắp thô bạo của Huy, chốt khóa cơ học bọc titan bị bẻ gãy hoàn toàn, bắn ra những mảnh băng vụn lạnh buốt. Huy Hoàng nhanh chóng thò tay vào trong làn khói nitơ lỏng bốc nghi ngút, giật mạnh chiếc Van điều áp Tachyon-Valve ra ngoài. Ngón tay gã bị bỏng lạnh nhẹ, da thịt đỏ ửng lên đau đớn, nhưng gã vẫn siết chặt lấy chiếc van hình trụ bọc trong lớp vỏ hợp kim titan siêu dẫn rực sáng ánh kim.
“Lấy được rồi! Đi thôi!” Huy Hoàng thở hổn hển.
Đúng lúc đó, ánh đèn quét màu đỏ của robot Aegis-Guard quét thẳng vào trong kho chứa.
*Bíp... Bíp... PHÁT HIỆN ĐỐI TƯỢNG LẠ! KÍCH HOẠT CHẾ ĐỘ TIÊU DIỆT!*
Tiếng súng Gatling xoay nòng rít lên từ phía robot tuần tra ngoài hành lang. Dũng lập tức lao ra trước cửa kho, vung súng trường laser bắn trả dồn dập. Những tia sáng laser màu đỏ xé toạc bóng tối hành lang, đập trúng giáp thép dày của robot Aegis-Guard tạo thành những tia lửa điện rực sáng.
“Chạy mau! Tôi chặn đường này!” Dũng gào lên, dùng thân hình hộ pháp bọc giáp của mình làm lá chắn vật lý bịt kín lối ra hành lang chính.
Nhã Phương và Huy Hoàng dìu Huy lao nhanh qua lối cửa ngách kỹ thuật dẫn thẳng vào hangar chính của Hangar 4. Cánh cửa bọc thép của hangar đóng sầm lại ngay sau lưng họ dưới sự hỗ trợ bẻ khóa từ xa của Huy Hoàng, tạm thời ngăn cách họ khỏi tiếng súng laser đang nổ súng kịch liệt ngoài hành lang.
Không gian rộng lớn của Vanguard-Hangar 4 hiện ra trước mắt họ, tối tăm, lạnh lẽo và tĩnh lặng đến đáng sợ. Nổi bật giữa trung tâm hangar là chiếc cơ giáp thử nghiệm Chronos-09 khổng lồ. Thân xác thép màu xám tro của nó bám đầy những vết xước chằng chịt và những vệt rỉ sét thô ráp từ những ca thử nghiệm thất bại trước đó. Lò phản ứng Tachyon ở ngực cơ giáp đang tắt lịm, tối đen như một ngôi mộ thép không có sự sống.
“Huy! Cậu phải lắp chiếc van này vào lò phản ứng chính ngay lập tức!” Huy Hoàng hét lên, gã trao chiếc Van điều áp Tachyon-Valve lạnh buốt vào tay phải của Huy. “Hệ thống làm mát phụ của hangar đã bị ngắt. Nếu không có chiếc van này để ổn định dòng chảy hạt Tachyon, cơ giáp sẽ nổ tung ngay khi khởi động!”
Huy dùng tay phải ôm chặt lấy chiếc van điều áp nặng nề. Cậu nghiến răng, kéo lê thân thể kiệt quệ leo lên thang dây kỹ thuật bám dọc theo chân cơ giáp. Cánh tay trái liệt hoàn toàn buông thõng lủng lẳng bên hông, cản trở mọi chuyển động khiến cậu suýt trượt chân rơi xuống sàn thép mấy lần. Nhã Phương bò sát phía sau, dùng hai tay đỡ lấy lưng cậu, đẩy cậu tiến lên từng phân một.
Sau gần hai phút leo trèo nghẹt thở, Huy tiếp cận được khoang chứa lò phản ứng trung tâm ở ngực Chronos-09. Cánh cửa bảo vệ khoang lò phản ứng đã được mở sẵn, lộ ra ổ cắm hình trụ trống rỗng bám đầy bụi quặng xám.
Huy thở dốc, mồ hôi trộn lẫn máu từ thái dương chảy xuống làm nhòe đi tầm nhìn của mắt phải. Cậu dùng tay phải nâng chiếc Van điều áp Tachyon-Valve lên, căn chỉnh chính xác các rãnh siêu dẫn lượng tử bọc xung quanh van vào ổ cắm.
*Cạch... Xoẹt!*
Chiếc van điều áp mới khớp chặt vào vị trí trung tâm. Hệ thống khóa tự động của lò phản ứng lập tức kích hoạt, phát ra tiếng kêu cơ khí giòn giã.
Ngay lập tức, những đường gân điện tử dọc thân cơ giáp Chronos-09 bừng sáng lên một luồng ánh sáng xanh lục huỳnh quang dịu nhẹ. Lò phản ứng Tachyon rầm rầm khởi động trở lại, phát ra một tiếng o o trầm đục, rung chuyển toàn bộ khung thép của hangar. Sự ổn định của dòng chảy hạt Tachyon mới giúp sạc đầy năng lượng lượng tử cho hệ thống điều khiển trung tâm.
Nhật Huy thở phào một tiếng, cậu ngã sụp xuống ghế lái của buồng lái chật hẹp, tối tăm.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi của họ lập tức bị dập tắt vĩnh viễn.
Đúng lúc chiếc van điều áp khóa chặt vào vị trí ổn định, toàn bộ hệ thống đèn neon chiếu sáng của Vanguard-Hangar 4 đột ngột chuyển sang màu đỏ rực rỡ cảnh báo nguy hiểm.
*RÚUUUU... RÚUUUU... RÚUUUU...*
Tiếng còi báo động đỏ khẩn cấp vang dội toàn căn cứ rú vang rợn người, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm muộn. Hệ thống loa phát thanh tự động của hạm đội Vanguard đồng loạt phát đi thông điệp lạnh lùng của Tống Sơn:
“BÁO ĐỘNG ĐỎ TOÀN TRẠM! PHÁT HIỆN SỰ CỐ ĐỘT NHẬP VÀ ĐÁNH CẮP CÔNG NGHỆ CẤM TẠI HANGAR 4. KÍCH HOẠT CHẾ ĐỘ PHONG TỎA TOÀN DIỆN. TIÊU DIỆT TẤT CẢ NHỮNG KẺ ĐÀO TẨU!”
Trên trần thép cao vút của hangar, bốn khẩu súng tự động hạng nặng bọc thép bắt đầu xoay nòng cơ học kèn kẹt, đồng loạt khóa mục tiêu ánh sáng laser màu đỏ thẳng vào buồng lái rực sáng ánh xanh lục của Chronos-09.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!