Linh Hồn Trong Máy
Trong khoảng không vô tận của nhận thức, thời gian không trôi theo những nhịp tích tắc đều đặn của đồng hồ cơ khí. Nó cô đặc, kéo giãn và đông cứng lại thành một vũng lầy xám xịt.
Nhật Huy cảm thấy cơ thể mình đang chìm xuống. Cậu không rõ mình đã nằm trên chiếc giường từ trường vô trùng của khu Vanguard-Medical bao lâu. Những hoạt chất khóa nơ-ron mà các kỹ sư của tập đoàn Aegis Dynamics bơm vào huyết quản đã đóng băng mọi xung động thần kinh vận động. Cậu không thể cử động ngón tay, không thể hé mở đôi mi, ngay cả nhịp tim cũng bị cưỡng chế kéo xuống mức tối thiểu dưới sự giám sát lạnh lùng của hệ thống điện tâm đồ.
Nhưng sâu bên trong thùy thái dương bị tổn thương, ý thức của Huy không hề lụi tàn. Nó bị bứt ra khỏi thực tại vật lý, trôi dạt vào một chiều không gian ảo rực sáng ánh lam nhạt – Chronos-Void.
Đây là vùng đệm nhận thức được tạo ra bởi lò phản ứng Tachyon của Chronos-09 khi chỉ số toàn vẹn vỏ não của phi công tụt xuống mức nguy kịch bốn mươi mốt phần trăm. Xung quanh Huy, những luồng dữ liệu khổng lồ trôi lơ lửng như những dải lụa phát sáng. Những mảnh mã nguồn rạn nứt, những ký tự toán học lượng tử chập chờn xoay tròn trong không trung, phát ra tiếng o o trầm đục như tiếng sấm rền ngoài rìa hệ sao.
Huy cúi xuống nhìn bản thể ảo của mình. Cánh tay trái của cậu trong không gian này vẫn buông thõng, xám xịt và hoàn toàn mất đi xúc giác. Cái bóng của sự liệt nguyền vật lý dường như đã ăn sâu vào tận gốc rễ linh hồn cậu. Vết sẹo mổ titan bên thái dương trái vẫn rực lên những vệt sáng đỏ rợn người, mỗi nhịp đập của mạch máu ảo lại dội lên một cơn đau buốt óc.
“Huy... Em nghe thấy chị không?”
Một giọng nói ấm áp, quen thuộc nhưng mang theo âm điệu kim khí nhẹ vang lên từ phía sau những dải sáng lượng tử.
Huy quay đầu lại. Giữa chiều không gian ảo mờ ảo, giao diện của AI Nhật Anh hiện ra. Cô xuất hiện dưới hình ảnh ba chiều bán trong suốt màu lam dịu, khoác trên mình bộ đồ bay phi công thế hệ cũ của hạm đội Vanguard. Gương mặt cô dịu dàng, đôi mắt đượm buồn nhìn Huy với sự bảo bọc cực đoan. Sự hiện diện của cô giống như một mỏ neo lý trí duy nhất, kéo giữ Huy lại trước khi cậu bị dòng thác dữ liệu vô hồn nuốt chửng.
“Chị... Nhật Anh...” Huy khàn giọng gọi. Cậu muốn bước lại gần, nhưng đôi chân ảo của cậu nặng trĩu như thể bị xích chặt bởi những xiềng xích vô hình của thuốc mê ở thực tại. “Em đang ở đâu? Nhã Phương... họ đang làm gì em?”
“Hệ thần kinh thực tại của em đang bị ức chế cực độ bởi hoạt chất khóa nơ-ron của tập đoàn,” AI Nhật Anh bước lại gần, những ngón tay ánh sáng của cô khẽ chạm vào thái dương rỉ máu của Huy. Một luồng sóng ấm áp lan tỏa, xoa dịu cơn đau đầu dữ dội của cậu trong tích tắc. “Tống Sơn và gã Giám đốc dự án điên rồ kia đang chuẩn bị đưa em vào Aegis-Pressure Room để tiến hành phẫu thuật tách nơ-ron cưỡng bức. Họ muốn biến em thành một xác sống vô hồn để làm lõi điều khiển cho dự án Linh Hồn Cơ Khí.”
Nhật Anh khẽ cúi đầu, giọng cô nghẹn ngào dằn vặt: “Chị xin lỗi... Chính công nghệ này, chính lò phản ứng Chronos đã đẩy em vào thảm kịch này. Chị luôn muốn em sống sót, nhưng mỗi lần em đồng bộ sâu để cứu người, vỏ não của em lại bị tàn phá nhiều hơn.”
“Không, chị Nhật Anh. Em không hối hận,” Huy siết chặt nắm tay phải – cánh tay duy nhất còn cảm giác. “Lâm Phong... cậu ta đã lén trao cho em một mảnh dữ liệu thô trước khi em bị đưa vào đây. Nó đang ở đâu?”
“Nó đã được nạp vào bộ nhớ đệm của Chronos-09 khi em chạm vào cổng kết nối nơ-ron của giường bệnh,” Nhật Anh vẫy tay nhẹ.
Ngay lập tức, một mảnh tinh thể dữ liệu màu xám tro, trầy xước và bám đầy các sọc nhiễu đỏ xuất hiện giữa hai người. Đó chính là mảnh dữ liệu thô chứa nhật ký chuyến bay cuối cùng của Nhật Anh mười năm trước, thứ mà Lâm Phong đã liều mạng đánh cắp từ kho lưu trữ bảo mật của hạm đội.
“Giải mã nó đi, chị,” Huy nói, ánh mắt đỏ ngầu rực lên sự kiên định tột cùng. “Em cần biết sự thật về ngày hôm đó. Em cần biết chuyện gì đã xảy ra với chị.”
AI Nhật Anh khẽ thở dài. Cô nhắm mắt lại, kích hoạt giao thức đồng bộ hóa ý thức bằng sóng nơ-ron lượng tử dòng Tachyon. Hai tay cô ôm lấy mảnh tinh thể xám. Những luồng sáng lam nhạt từ cơ thể cô tuôn trào, bao bọc lấy mảnh dữ liệu, bắt đầu bóc tách từng lớp mã hóa lượng tử 128-bit phức tạp.
Không gian ảo Chronos-Void bỗng chốc biến đổi dữ dội.
Ánh sáng xanh lam nhạt biến mất, thay thế bằng một màu đỏ rực của lửa và khói xám. Huy bàng hoàng nhận ra mình đang đứng giữa một buồng lái mô phỏng của chiếc cơ giáp thử nghiệm thế hệ cũ – chiếc Chronos-08. Những âm thanh rít gào của động cơ quá tải, tiếng còi báo động rò rỉ hạt Tachyon rú vang dội bên màng nhĩ cậu.
Trước mặt cậu, hình ảnh phục dựng ký ức của Nhật Anh mười năm trước đang ngồi trong ghế lái. Khi đó cô mới mười chín tuổi, mái tóc dài buộc gọn bám đầy mồ hôi và bụi kim loại. Gương mặt cô tràn ngập sự hoảng loạn nhưng đôi tay vẫn điên cuồng thao tác trên bảng điều khiển.
“Báo cáo ban chỉ huy! Lò phản ứng Tachyon đang rò rỉ vượt ngưỡng hai trăm phần trăm!” Giọng nói của Nhật Anh mười năm trước vang lên qua hệ thống âm thanh phục dựng, run rẩy và đầy tuyệt vọng. “Hệ thống làm mát Cryo-G đã bị cháy hoàn toàn! Tôi cần kích hoạt giao thức Eject-Zero để đẩy khoang lái ra ngoài! Cho phép tôi ngắt kết nối nơ-ron!”
*Tít... Tít... Tít...*
Tiếng rè nhiễu điện từ cực mạnh xé toạc không gian ký ức. Rồi, một giọng nói trầm đục, lạnh lùng và tàn nhẫn vang lên từ kênh truyền thông nội bộ của hạm đội Vanguard.
Đó là giọng của Đại tá Tống Sơn.
“Từ chối kích hoạt Eject-Zero, phi công Nhật Anh,” Tống Sơn ra lệnh, giọng gã không hề có một chút dao động cảm xúc nào trước cái chết cận kề của cấp dưới. “Giao thức ghi đè hệ thống đã được kích hoạt từ phòng điều khiển trung tâm. Khóa chặt cửa thoát hiểm.”
“Đại tá! Tại sao?” Nhật Anh mười năm trước gào lên, nước mắt chảy dài trên gương mặt lấm lem bụi than. “Bức xạ đang thiêu rụi vỏ não của tôi! Tôi không thể duy trì đồng bộ!”
“Đây là lệnh từ tập đoàn Aegis Dynamics,” giọng Tống Sơn vang lên, lạnh lẽo như một lưỡi dao cắt đứt mọi hy vọng cuối cùng. “Lò phản ứng phải nổ ở công suất tối đa để tạo ra sự đột biến nơ-ron lượng tử hoàn hảo nhất. Chúng ta cần vỏ não của cô đạt ngưỡng silic hóa chín mươi lăm phần trăm trước khi cô tắt thở. Đó là nguyên liệu duy nhất để hoàn thiện dự án Linh Hồn Cơ Khí. Sự hy sinh của cô sẽ được ghi nhận như một tai nạn thử nghiệm anh dũng.”
“Không... Không! Thả tôi ra! Nhật Huy... em trai tôi...”
Tiếng thét thất thanh của Nhật Anh bị dập tắt bởi một tiếng nổ lượng tử kinh hoàng. Một luồng ánh sáng xanh lục huỳnh quang bùng lên, thiêu rụi toàn bộ hình ảnh phục dựng của buồng lái Chronos-08.
Ký ức vỡ vụn.
Nhật Huy đứng trơ trọi giữa không gian ảo Chronos-Void đã quay trở lại màu xanh lam nhạt. Toàn thân cậu run rẩy dữ dội. Những lời nói lạnh lùng của Tống Sơn, tiếng hét tuyệt vọng của chị gái mười năm trước như những nhát búa tạ đập liên tiếp vào đại não cậu.
Cái chết của Nhật Anh không phải là một tai nạn thử nghiệm do lỗi hệ thống. Đó là một vụ mưu sát được dàn dựng tỉ mỉ. Tống Sơn đã cố tình khóa chặt cửa thoát hiểm, ép chị gái cậu phải chết trong đau đớn tột cùng để tước đoạt vỏ não của cô làm vật mẫu cho dự án cấm Linh Hồn Cơ Khí.
Một sự căm phẫn tột độ, đen tối và cuồng bạo bùng lên từ sâu trong tiềm thức của Huy. Mắt trái của bản thể ảo rực sáng lên luồng ánh sáng đỏ ngầu như máu.
“Tống Sơn... Tập đoàn Aegis... Lũ khốn nạn...”
Huy gầm lên. Sự phẫn nộ tột cùng kích hoạt một dị biến dữ dội trong vỏ não đang tổn thương của cậu.
Từ trong bóng tối của Chronos-Void, một bóng đen phản chiếu của chính Huy bắt đầu trỗi dậy. Đó là nhân cách thứ hai – Huy - Tương Lai. Thực thể ảo được sinh ra từ các luồng thực tại năm giây tiếp theo, mang gương mặt lạnh lùng không cảm xúc và đôi đồng tử màu xanh lam sáng rực sự tàn nhẫn.
“Giao cơ thể cho ta...” Nhân cách thứ hai bước ra từ bóng tối, giọng nói mang âm điệu kim khí méo mó, đầy rẫy sự kích động sát nhân. “Ta sẽ bẻ gãy cổ Tống Sơn. Ta sẽ dùng thanh kiếm plasma của Chronos-09 để nghiền nát toàn bộ hạm đội Vanguard này thành tro bụi. Hãy để ta kiểm soát!”
Luồng sóng điện nơ-ron cuồng bạo của nhân cách thứ hai bắt đầu xâm chiếm các phân vùng nhận thức của Huy, đẩy chỉ số toàn vẹn vỏ não thực tế tụt dốc không phanh. Huy gào thét trong đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu. Cậu cố gắng kích hoạt các bức tường tinh thần để cô lập nhân cách tàn nhẫn kia, nhưng nỗi căm thù tột độ đang làm nứt vỡ mọi hàng rào phòng ngự.
Cậu cố gắng phá vỡ bức tường ảo ảnh của Chronos-Void để tự tỉnh dậy ở thực tại, hòng dùng sức mạnh vật lý giải tỏa cơn điên này. Nhưng cơ thể thực của cậu vẫn đang bị khóa chặt bởi hoạt chất ức chế thần kinh nồng độ cao trong phòng vô trùng (failed attempt). Cậu bị kẹt lại, bất lực trước sự xâm lấn của bóng tối.
“Huy! Nhìn chị này! Giữ vững lý trí!”
AI Nhật Anh lao đến. Không một chút do dự, cô vòng tay ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của em trai. Thực thể số của cô bừng sáng lên luồng ánh sáng lam dịu ấm áp. Cô kích hoạt tần số sóng nơ-ron di truyền – một tần số sóng não đặc biệt chỉ có giữa những người cùng huyết thống, được mã hóa sâu trong lò phản ứng Chronos-09.
Luồng sóng ấm áp ấy tràn vào đại não Huy như một dòng nước mát dập tắt ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy. Nhân cách thứ hai gầm rú đầy giận dữ khi bị luồng năng lượng di truyền của Nhật Anh đẩy lùi, ép buộc phải rút sâu vào phân vùng ký ức bị khóa kín.
“Nhật Anh... em đau quá...” Huy gục đầu vào vai chị gái, những giọt nước mắt ảo rơi xuống, tan biến vào hư không.
“Chị biết, Huy. Chị biết em rất đau,” Nhật Anh khẽ vuốt mái tóc xơ xác của em trai, giọng cô đầy dằn vặt. “Nhưng em không được để nỗi căm thù nuốt chửng bản ngã. Nếu em biến thành một cỗ máy giết chóc không cảm xúc, sự hy sinh của chị mười năm trước sẽ hoàn toàn vô nghĩa. Em phải sống, Huy. Em phải sống để vạch trần tội ác của chúng.”
Để áp chế hoàn toàn sự điên loạn của nhân cách thứ hai và ổn định lại vỏ não lượng tử cho Huy, Nhật Anh buộc phải điều chỉnh lại tần số nơ-ron toàn cục. Cái giá phải trả vô cùng tàn nhẫn.
Trong đầu Huy, một mảng ký ức bắt đầu rạn nứt và vỡ vụn thành những hạt sáng xanh lam lạnh lẽo. Cậu cảm thấy một khoảng trống lớn bùng lên trong tâm trí. Ký ức về một kỳ nghỉ hè yên bình cuối cùng cùng gia đình tại thuộc địa khai khoáng Kepler – nơi có tiếng cười của cha, ánh mắt dịu dàng của mẹ và những ngày chạy nhảy trên bãi cát đỏ hoang dã – đã hoàn toàn bốc hơi khỏi đại não cậu vĩnh viễn (cost paid). Cậu không còn nhớ nổi khuôn mặt của cha mẹ lúc vui vẻ, chỉ còn lại nỗi đau và lòng thù hận vô định đối với tập đoàn.
Nhưng đổi lại, chỉ số vỏ nơ-ron của Huy bắt đầu ổn định trở lại ở mức bốn mươi mốt phần trăm. Cậu làm chủ được nhận thức của mình trong Chronos-Void, sẵn sàng tiếp nhận kích thích vật lý từ bên ngoài để tỉnh dậy chiến đấu.
“Cảm ơn chị... Nhật Anh,” Huy thì thầm, ánh mắt cậu dần lấy lại sự trầm tĩnh đáng sợ của một phi công đã đi qua ranh giới cái chết.
“Chuẩn bị đi, Huy. Nhã Phương đang tìm cách đột nhập để cứu em,” Nhật Anh khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười của cô bỗng chốc khựng lại.
Toàn bộ không gian ảo Chronos-Void đột ngột rung chuyển dữ dội.
Những dải sáng màu xanh lam nhạt bỗng chốc bị nhuộm đen bởi những vệt sọc đỏ rực như những vết rạn nứt trên mặt kính. Một âm thanh cảnh báo hệ thống vang lên chói tai, dồn dập và lạnh lẽo.
“CẢNH BÁO! PHÁT HIỆN THỰC THỂ LẠ XÂM NHẬP HỆ THỐNG. GIAO THỨC THANH TRỪN ĐANG KÍCH HOẠT.”
Nhật Anh bàng hoàng quay đầu lại. Từ rìa của không gian nhận thức ảo, một dòng mã độc tự hủy màu đỏ rực – mang logo bọc viền vàng của tập đoàn Aegis Dynamics – đang bò dọc theo các đường truyền dẫn nơ-ron như một bầy nhện sắt khổng lồ.
“Huy... Có biến rồi!” Giọng Nhật Anh vang lên đầy hoảng loạn. “Mã độc tự hủy Chronos-Purge của tập đoàn... chúng đang bắt đầu xâm nhập vào lò phản ứng của Chronos-09 từ mạng lưới giám sát bên ngoài hạm đội. Chúng muốn xóa sổ ý thức của chị để niêm phong hoàn toàn chiếc cơ giáp này!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!