Nhạc nềnEpicBattle2

Bản Án Vô Trùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương lạnh ngưng tụ thành những vệt nước dài trên tấm kính cường lực hai lớp của phòng cách ly vô trùng số 4, phản chiếu ánh sáng xanh lét từ hệ thống máy quét nơ-ron tự động gắn trên trần nhà. Bên trong, Nhật Huy nằm bất động trên chiếc giường từ trường định vị. Gương mặt cậu hốc hác, nhợt nhạt dưới ánh đèn neon lạnh lẽo. Trên thái dương trái, vết sẹo mổ titan màu bạc vẫn rỉ ra một vệt dịch lỏng lẫn máu đỏ sẫm đã khô cứng, bám chặt vào mép gạc sinh học. Cánh tay trái của cậu buông thõng vô lực bên mép giường, hoàn toàn mất đi xúc giác và sự sống, lạnh ngắt như một khối hợp kim rỉ sét.


Nhã Phương đứng bên ngoài lớp kính, hai tay siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Trên vai cô, chiếc phù hiệu sĩ quan quân y của hạm đội Vanguard đã bị tháo gỡ, để lại hai vệt chỉ sờn rách. Lệnh đình chỉ công tác lâm thời ký bởi Đại tá Tống Sơn được gửi đến thiết bị cá nhân của cô cách đây một giờ, với lý do cố tình can thiệp và làm sai lệch hồ sơ bệnh án của phi công thử nghiệm. Cô đã bị tước quyền truy cập vào phòng y tế Vanguard-Medical, bị cấm tiếp cận giường bệnh của Huy, và mọi bước đi của cô giờ đây đều nằm dưới sự giám sát chặt chẽ của các camera an ninh lượng tử.


Qua khe hở của cánh cửa trượt bọc thép, Nhã Phương có thể nghe thấy giọng nói trầm đục, mang theo âm điệu kim khí méo mó của Giám đốc dự án Aegis-Vanguard. Gã đàn ông gầy gò mặc áo choàng vô trùng màu trắng đang đứng cạnh Tống Sơn bên trong phòng điều khiển trung tâm, đôi mắt gã sáng rực sự điên rồ sau cặp kính bảo hộ điện tử.


“Chỉ số toàn vẹn vỏ não của vật mẫu chỉ còn bốn mươi mốt phần trăm,” vị Giám đốc dự án của tập đoàn lạnh lùng chỉ ngón tay vào màn hình hiển thị sóng não lượng tử đang dao động hỗn loạn của Huy. “Nếu tiếp tục để cậu ta duy trì trạng thái hôn mê tự nhiên, các liên kết nơ-ron lượng tử sẽ tự động phân rã vĩnh viễn. Chúng ta phải tiến hành cuộc phẫu thuật tách nơ-ron cưỡng bức ngay lập tức. Chúng ta cần bộ não dị biệt của cậu ta còn nguyên vẹn cấu trúc để đúc thành lõi AI hỗ trợ cho dự án Linh Hồn Cơ Khí. Tập đoàn Aegis không chấp nhận việc mất đi một vật mẫu thành công duy nhất.”


“Nhưng đại tá Trần Quốc vẫn chưa phê duyệt lệnh chuyển giao cuối cùng,” Tống Sơn trầm ngâm, đôi mắt ti hí xảo quyệt khẽ nheo lại.


“Trần Quốc không còn quyền hạn ở đây nữa,” Giám đốc dự án Aegis cười khẩy, giọng gã đầy sự ngạo mạn của kẻ nắm giữ quyền lực tài chính tối cao. “Victor Vance đã ký lệnh phong tỏa đặc biệt. Cuộc phẫu thuật sẽ diễn ra trong vòng hai giờ tới tại Aegis-Pressure Room. Chuẩn bị phòng mổ vô trùng. Bơm hoạt chất khóa nơ-ron vào cơ thể cậu ta.”


Nhã Phương cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Tách nơ-ron cưỡng bức. Cô biết rõ thuật ngữ y khoa vô trùng đó thực chất có nghĩa là gì. Họ sẽ dùng dao mổ laser cắt đứt mọi liên kết thần kinh giữa vỏ não và tủy sống của Huy, tước đoạt đi ý thức tự chủ của cậu để biến cậu thành một xác sống vô hồn, một linh hồn cơ khí bị giam cầm vĩnh viễn trong lõi điều khiển của Chronos-09. Cậu sẽ không còn là Nhật Huy, không còn ký ức, không còn đau đớn, chỉ còn là một thuật toán chiến đấu lạnh lẽo phục vụ cho dã tâm của tập đoàn.


*Không. Mình không thể để họ hủy hoại cậu ấy.*


Nhã Phương lùi lại một bước vào góc tối của hành lang, nơi camera an ninh vừa quét qua. Nữ bác sĩ hai mươi tư tuổi hít một hơi thật sâu, dứt khoát cởi bỏ chiếc áo blouse trắng tinh khôi – biểu tượng của danh tiếng và danh dự sĩ quan quân y mà cô đã dành cả thanh xuân để theo đuổi. Cô gấp gọn nó lại, đặt lên chiếc băng ghế kim loại lạnh lẽo. Dưới lớp áo blouse, cô mặc bộ đồ tác chiến màu xám tro bó sát của thợ máy mỏ. Sự dũng cảm bùng lên trong đôi mắt cô sau cặp kính cận mỏng. Cô không còn là một bác sĩ tuân thủ kỷ luật hạm đội nữa. Cô là một kẻ nổi loạn.


Nhã Phương lướt nhanh qua hành lang phụ, hướng về phía văn phòng của Tiến sĩ Elena – chuyên gia tâm thần học hạm đội và cũng là người thầy duy nhất cô tin tưởng. Elena đang ở phòng hội chẩn cấp cao, để lại văn phòng trống không. Nhã Phương sử dụng một mẹo nhỏ mà thợ cả Ba Đen từng dạy: cô dùng một chiếc kẹp kim loại nhỏ tác động vật lý vào khe hở của hộp cầu chì cửa, tạo ra một cú đoản mạch cục bộ.


*Cạch.*


Cửa văn phòng mở ra. Nhã Phương nhanh chóng bước vào, lục tìm trong hộc bàn thứ ba của Elena. Đúng như cô dự đoán, tấm thẻ an ninh dự phòng cấp 3 của Elena – thứ có quyền truy cập vào các phân khu vô trùng và nhà chứa máy bay – vẫn nằm im lặng trong hộp bảo quản chống từ trường. Cô nhét tấm thẻ vào túi áo dã chiến, trái tim đập liên hồi trong lồng ngực.


Tại lối thoát hiểm hành lang kỹ thuật phía sau khu Vanguard-Medical, Huy Hoàng đã đợi sẵn trong bóng tối. Chàng kỹ sư trẻ hai mươi hai tuổi đeo chiếc kính bảo hộ dày cộp bám đầy bụi, tay cầm khư khư thiết bị giải mã nạp dữ liệu không dây tự chế. Gương mặt anh đầy vẻ lo lắng, mồ hôi nhễ nhại dọc thái dương.


“Nhã Phương! Chị điên rồi sao?” Huy Hoàng thì thầm qua kẽ răng khi nhìn thấy cô xuất hiện không có áo blouse. “Lực lượng quân cảnh đã tăng cường tuần tra gấp đôi. Nếu bị bắt, chúng ta sẽ bị khép vào tội phản quốc!”


“Nếu không hành động bây giờ, Huy sẽ bị mổ lấy não trong hai giờ tới,” Nhã Phương lạnh lùng ngắt lời, cô rút ra một bộ kim tiêm áp lực cao chứa dung dịch Aegis-M nồng độ cao do cô tự tay pha chế lén lút từ nguyên liệu thô của Ngọc Hân. “Tôi đã chuẩn bị liều thuốc ức chế này. Nó đủ mạnh để đánh thức hệ thần kinh đang bị hôn mê sâu của Huy trong vòng mười lăm phút, nhưng chúng ta cần đưa cậu ấy đến buồng lái của Chronos-09 trước khi quân cảnh phát hiện.”


“Tôi đã quét tần số mật mã lượng tử của khu cách ly đặc biệt,” Huy Hoàng vừa nói vừa gõ nhanh các dòng lệnh lên màn hình máy tính bảng cầm tay. “Hệ thống an ninh ở đó sử dụng khóa tần số nhảy cóc của tập đoàn Aegis. Tôi có thể dùng thiết bị giải mã này để bẻ khóa cửa phòng Huy trong vòng ba mươi giây vào thời điểm giao ca của quân cảnh. Nhưng có một vấn đề lớn hơn...”


Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía cầu thang sắt. Dũng, người lính gác khoang chứa cơ giáp khổng lồ, bước ra từ bóng tối. Gương mặt bặm trợn của người cựu binh bọc trong bộ giáp quân cảnh màu đen tuyền lúc này lại đầy vẻ căng thẳng. Khẩu súng trường laser của anh được hạ xuống, nhưng bàn tay anh vẫn siết chặt lấy báng súng.


“Dũng! Tình hình ở Hangar 4 thế nào?” Nhã Phương vội vàng bước lên hỏi.


Giọng Dũng trầm xuống, đầy vẻ nghiêm trọng: “Tôi vừa đi tuần qua lối vào hangar chứa Chronos-09. Tình hình tồi tệ hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Bọn kỹ sư của tập đoàn Aegis đã tiếp quản hoàn toàn khu vực đó. Họ đã lắp đặt hai khẩu súng tự động gắn trần sử dụng đạn laser áp lực cao ngay lối vào chính. Bất kỳ thực thể nào không mang chữ ký sinh học của tập đoàn bước vào đều sẽ bị bắn hạ ngay lập tức.”


“Huy Hoàng, cậu không thể hack và vô hiệu hóa súng tự động đó từ xa sao?” Nhã Phương quay sang hỏi.


Huy Hoàng lắc đầu đầy bất lực, ngón tay anh run rẩy gõ phím: “Tôi đã thử kết nối vào máy chủ trung tâm của hangar thông qua cổng phụ của hệ thống lọc khí. Nhưng tường lửa lượng tử của tập đoàn quá mạnh. Ngay khi tôi vừa chạm vào lớp mã hóa đầu tiên, hệ thống đã phát hiện chữ ký thiết bị của tôi và kích hoạt giao thức truy quét ngược. Tôi phải ngắt kết nối ngay lập tức nếu không muốn bị định vị vị trí. Thiết bị giải mã của tôi suýt nữa đã bị cháy sạch bảng mạch.”


“Vậy chúng ta không thể đi lối cửa chính,” Dũng nói, anh rút ra một tấm bản đồ kỹ thuật số sờn rách hiển thị sơ đồ đường ống của hạm đội. “Tôi đã liên lạc với Bình, thợ điện bảo trì hệ thống điều hòa. Anh ấy đã cung cấp cho chúng ta lộ trình di chuyển qua hệ thống đường ống lọc khí thải khổng lồ chạy dọc hông hạm đội. Nó dẫn thẳng vào khoang lái phụ phía sau lưng Chronos-09. Lối đi đó chật hẹp, đầy bụi quặng và bức xạ nhiệt, nhưng đó là điểm mù duy nhất không bị quét bởi súng tự động.”


“Được, chúng ta sẽ đi lối đường ống của Bình,” Nhã Phương quyết định, ánh mắt cô rực lên sự kiên định dứt khoát. “Huy Hoàng, cậu chịu trách nhiệm bẻ khóa lượng tử của phòng cách ly khi tôi tiêm thuốc đánh thức Huy. Dũng, anh sẽ yểm trợ lối ra hành lang phụ. Chúng ta chỉ có đúng ba phút khi hệ thống camera đồng bộ lại dữ liệu.”


Cả nhóm gật đầu, sự căng thẳng ngập tràn trong bầu không khí ngột ngạt của hành lang kỹ thuật. Nhã Phương siết chặt ống tiêm Aegis-M trong tay, biết rằng cô đang đặt cược toàn bộ sinh mạng, danh tiếng và tương lai của mình vào cuộc đào thoát điên rồ này. Cô đã để lại tất cả sau lưng – những bài báo nghiên cứu y khoa, những bằng khen sĩ quan xuất sắc, và cả sự an toàn của một cuộc sống chính quy. Giờ đây, cô chỉ còn một mục tiêu duy nhất: giữ cho Nhật Huy không biến thành một linh hồn cơ khí lạnh lẽo.


Nhưng đúng lúc họ chuẩn bị bước ra khỏi hành lang để tiến về phía phòng cách ly vô trùng, Dũng bỗng giật mình nhìn vào màn hình thiết bị liên lạc cá nhân đang nhấp nháy liên tục một tín hiệu khẩn cấp từ hệ thống an ninh hangar.


Gương mặt người lính gác bỗng chốc tái mét, giọng anh run lên đầy bàng hoàng:


“Nhã Phương... Huy Hoàng... Có biến rồi. Tôi vừa phát hiện ra chìa khóa an ninh của Hangar 4 đã bị thay đổi mật mã lượng tử bởi các kỹ sư tập đoàn. Tấm thẻ an ninh của tôi và cả thẻ dự phòng của Elena... hoàn toàn vô dụng đối với hangar... đã hoàn toàn vô dụng.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!