Nhạc nềnEpicBattle2

Biến Số Lâm Phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng trắng lạnh lẽo của khu cách ly vô trùng Vanguard-Medical dường như không có nhiệt độ. Nó phản chiếu trên những bức tường bọc thép vô trùng màu xám bạc, tạo nên một cảm giác cô độc đến rùng mình. Giữa căn phòng, Nhật Huy nằm bất động trên chiếc giường từ trường định vị. Trên thái dương trái của cậu, vết sẹo mổ titan vẫn rỉ ra từng vệt dịch lỏng lẫn máu ấm nhạt màu, bám chặt vào mép gạc sinh học đã khô cứng. Mắt trái của cậu nhắm nghiền, nhưng mí mắt sưng múp và đỏ ngầu – di chứng vĩnh viễn của đợt xuất huyết võng mạc cực hạn sau khi ép xung nơ-ron lên tới chín mươi phần trăm để cứu hoa tiêu Khánh An ngoài vành đai tối.


Cánh tay trái của Huy buông thõng bên mép giường. Nó lạnh ngắt, vô lực và hoàn toàn mất đi xúc giác. Mỗi lần cậu cố gắng dùng ý chí để ra lệnh cho các ngón tay trái cử động, đại não chỉ phản hồi bằng những tiếng rít tần số cao nhức nhối, giống như tiếng mài kim loại rỉ sét vang lên ngay giữa thùy thái dương. Cậu đã trả giá bằng một phần cơ thể vật lý của mình để đổi lấy sự sống cho đồng đội. Nhưng ở nơi này, sự hy sinh đó chỉ được định giá bằng những con số vô hồn trên màn hình giám sát.


*Tít... Tít... Tít...*


Thiết bị quét nơ-ron tự động gắn trên trần nhà liên tục phát ra những tia quét hồng ngoại màu đỏ rực, rà soát dọc theo cột sống và vỏ não của Huy. Mỗi dao động sóng não của cậu đều bị ghi nạp trực tiếp về máy chủ của ban kỷ luật hạm đội. Chỉ số toàn vẹn vỏ não hiển thị trên màn hình điện tử lơ lửng là bốn mươi mốt phần trăm – một ngưỡng báo động đỏ cận kề cái chết lâm sàng.


Huy hé mở mắt phải. Tầm nhìn của cậu nhòe đi, chỉ còn lại một khoảng xám mờ ảo. Cậu dùng bàn tay phải run rẩy, lần mò trong túi áo bệnh nhân để siết chặt mảnh chip Di ảnh kỹ thuật số Nhật Anh. Đó là mỏ neo duy nhất giữ cậu lại với thực tại. Khi những luồng thực tại tương lai năm giây tiếp theo liên tục tự động giả lập trong đầu cậu dưới dạng các vệt sáng đỏ rực, cậu cần một thứ gì đó có thật, có nhiệt độ để bám lấy.


Cậu cố gắng lục tìm trong trí nhớ của mình để tìm kiếm hình ảnh một người quen thuộc. Cậu nhớ mình có một người chú, một thợ rèn nguội ở thuộc địa khai khoáng Kepler-452b, người đã dạy cậu cách gõ búa rèn và tháo lắp nhanh các piston thủy lực bằng tay không. Nhưng khi cậu cố gắng gọi tên người đó, đại não chỉ hiện ra một khoảng trống đen kịch, trống rỗng và lạnh lẽo.


*Mình đã quên rồi...* Huy lẩm bẩm, hai hàng nước mắt sinh học chảy dài bên khóe mắt đỏ ngầu. *Chú ấy tên là gì? Ba... Ba gì chứ?*


Cái giá tích lũy của việc bẻ cong thời gian đang tước đoạt đi những mảnh ký ức cuối cùng của cậu một cách tàn nhẫn. Cậu không còn nhớ nổi tên của người thầy dạy rèn nguội Ba Đen tại thuộc địa nghèo khổ nữa. Cậu chỉ còn nhớ giọng nói ấm áp của AI Nhật Anh và khuôn mặt nghiêm nghị của Nhã Phương.


Cùng lúc đó, tại phòng chỉ huy tác chiến của hạm đội Vanguard, một cuộc đối chất nghẹt thở khác đang diễn ra.


Lâm Phong đứng thẳng người trước bàn làm việc bằng gỗ tổng hợp bọc viền nano của Đại tá Tống Sơn. Chàng tân binh mười chín tuổi, thủ khoa học viện phi công, người luôn khoác lên mình vẻ kiêu ngạo với bộ đồ bay màu đỏ rực rỡ, lúc này gương mặt lại tái mét. Đôi mắt cậu ta dao động dữ dội giữa sự phẫn nộ và nỗi dằn vặt nội tâm.


“Đại tá! Tại sao Nhật Huy lại bị khép vào tội phản loạn và bị giam lỏng ở khu vô trùng?” Lâm Phong siết chặt nắm tay, giọng cậu ta run lên vì kích động. “Cậu ấy đã lái chiếc Chronos-09 rách nát đó lao ra vành đai tối, dùng chính thân xác cơ giáp để đỡ phát bắn pháo điện từ bẻ cong quỹ đạo của Ghost-02! Cậu ấy đã cứu sống Khánh An và cả phi đội tuần tra! Nếu không có cậu ấy, tất cả chúng tôi đã tan biến vào khoảng không vũ trụ rồi!”


Tống Sơn không ngẩng đầu lên. Gã thong thả dùng ngón tay gõ gõ xuống tập tài liệu hologram màu đỏ mang ký hiệu của Tập đoàn Aegis Dynamics. Gương mặt vuông vức lạnh lùng của gã không một chút gợn sóng, đôi mắt ti hí xảo quyệt chỉ liếc nhìn Phong một cách thờ ơ.


“Lâm Phong, cậu là thủ khoa của học viện quân sự chính quy, không phải một tên lính đánh thuê đường phố,” Tống Sơn cất giọng trầm thấp, lạnh lùng như tiếng kim loại va chạm. “Kỷ luật quân đội không có chỗ cho sự cảm tính. Nhật Huy đã tự ý kích hoạt và cướp đoạt chiếc cơ giáp thử nghiệm Chronos-09 – một tài sản tuyệt mật của hạm đội đã được chuyển giao quyền sở hữu cho tập đoàn Aegis. Việc cậu ta cứu người không làm thay đổi sự thật rằng cậu ta là một kẻ đào ngũ có dấu hiệu tâm thần phân liệt nghiêm trọng.”


“Nhưng cậu ấy đang chết dần!” Phong bước lên một bước, giọng cậu ta cao hơn. “Vỏ não của Huy đang bị silic hóa do bức xạ Tachyon từ cái lò phản ứng rách nát đó! Ban y tế nói chỉ số vỏ não của cậu ấy chỉ còn bốn mươi mốt phần trăm! Các người muốn đưa cậu ấy vào phòng thí nghiệm vô trùng để mổ lấy não làm AI hỗ trợ cho dự án Linh Hồn Cơ Khí đúng không? Đó là mưu sát!”


*RẦM!*


Tống Sơn đập mạnh tay xuống bàn, đứng bật dậy. Sức mạnh và uy áp của một đại tá khiến không khí trong phòng chỉ huy đột ngột hạ xuống độ đóng băng. Gã gí sát gương mặt tàn nhẫn của mình về phía Lâm Phong, giọng nói rít qua kẽ răng:


“Câm miệng, Thiếu úy Lâm Phong! Cậu đang đứng trước một sĩ quan cấp cao của hạm đội! Dự án Linh Hồn Cơ Khí là tương lai chiến lược của liên minh này để chống lại sự bành trướng của các thuộc địa ly khai. Bộ não dị biệt của Nhật Huy là tài sản của tập đoàn Aegis. Cậu ta đã ký vào bản cam kết thử nghiệm, và cái chết của cậu ta – nếu có – sẽ là sự cống hiến vĩ đại nhất cho khoa học quân sự. Nếu cậu còn tiếp tục chất vấn mệnh lệnh của tôi, tôi sẽ tước bỏ quyền lái chiếc Aegis-03 của cậu và đưa cậu vào tòa án quân sự ngay lập tức!”


Lâm Phong đứng chôn chân tại chỗ. Những lời nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Tống Sơn như một gáo nước đá dội thẳng vào niềm tin kiêu hãnh của cậu ta đối với lý tưởng quân đội mà cậu ta từng tôn thờ. Hóa ra, đằng sau lớp vỏ bọc vinh quang của hạm đội Vanguard chỉ là sự mục nát, là những thỏa thuận đen tối mua bán mạng sống binh sĩ với giới tài phiệt Aegis Dynamics.


Cậu ta vô thức lùi lại một bước, chào theo nghi thức quân đội một cách máy móc rồi quay lưng bước ra khỏi phòng. Nhưng trong lòng Lâm Phong, một biến số đã chính thức được kích hoạt.


Đêm muộn, tại khu vực cách ly đặc biệt của Vanguard-Medical.


Thời điểm giao ca của đội cứu hộ hạm đội diễn ra vào lúc hai giờ sáng. Đây là khoảng thời gian hệ thống camera giám sát tự động của khu vực y tế thực hiện giao thức đồng bộ lại dữ liệu trong vòng ba phút – một điểm mù kỹ thuật nhỏ mà chỉ những hoa tiêu và phi công kỳ cựu mới biết rõ.


Lâm Phong mặc bộ đồ bảo hộ màu xám của đội kỹ thuật cứu hộ, đội mũ sụp che khuất gương mặt. Cậu ta khéo léo lách qua hành lang tối tăm, bước nhanh về phía phòng vô trùng số 4. Cầm trên tay tấm thẻ truy cập an ninh thô mà cậu ta lén trích xuất từ buồng lái chiếc Aegis-03 của mình, Phong áp nó vào khe đọc của cửa phòng cách ly.


*Cạch.*


Cánh cửa trượt bọc thép mở ra không tiếng động. Phong nhanh chóng bước vào trong và đóng chặt cửa lại.


Trên giường bệnh, Nhật Huy khẽ giật mình. Mắt phải của cậu mở to, nhìn chằm chằm vào bóng người vừa bước vào. Trong tầm nhìn bị nhòe bởi máu của Huy, bóng dáng của Lâm Phong không có hình hài rõ ràng, mà chỉ là một bóng mờ đỏ nhạt chập chờn, bao phủ bởi những vệt sáng đỏ rực vẽ nên quỹ đạo di chuyển của Phong trước năm giây.


“Nhật... Nhật Anh... chị ơi...” Huy lẩm bẩm, tay phải cậu run rẩy đưa lên không trung như muốn nắm lấy bóng mờ đó. Giọng cậu thều thào, khàn đặc như người sắp đất xuôi tay.


Lâm Phong bước đến bên giường bệnh, gạt chiếc mũ bảo hộ ra. Nhìn thấy gương mặt hốc hác, đôi môi nứt nẻ rỉ máu và vết sẹo titan rỉ dịch trên thái dương Huy, trái tim kiêu ngạo của Phong bỗng nhói đau.


“Huy, là tôi. Lâm Phong đây,” Phong khàn giọng nói, cậu ta nắm lấy bàn tay phải đang chơi vơi của Huy. “Cậu nhìn rõ tôi không? Tôi là đối thủ cận chiến của cậu ở học viện đây!”


Huy nhìn chằm chằm vào Phong trong vài giây dài đằng đẵng. Đầu cậu đau như búa bổ. Cậu cố gắng lục tìm trong thùy thái dương bị tổn thương của mình cái tên "Lâm Phong". Một bóng mờ đỏ nhạt hiện lên trong ký ức – một chàng trai mặc đồ bay màu đỏ rực vung kiếm kép laser chém thẳng vào cậu trong phòng mô phỏng.


“Lâm... Phong...” Huy khẽ thốt lên, giọng nói mang theo sự mơ hồ cực độ. “Cậu... cậu đến để... thách đấu sao? Tôi... tay trái của tôi... hỏng rồi...”


Lâm Phong cắn chặt răng để không bật ra tiếng khóc nghẹn. Cậu ta nhận ra vỏ não của Huy đang bị silic hóa với tốc độ kinh hoàng. Chàng trai thiên tài từng né tránh hoàn hảo mọi đường chém búa của Duy Mạnh giờ đây đang nằm đây như một phế nhân, đầu óc mơ màng và mất dần nhận thức.


“Không, tôi không đến để thách đấu,” Phong lắc đầu, giọng cậu ta trầm xuống đầy kiên định. “Tôi đến để trả nợ cho cậu. Cậu đã cứu Khánh An, cứu cả phi đội của tôi ngoài vành đai tối. Tôi không thể để những kẻ như Tống Sơn biến cậu thành một cái xác không hồn trong phòng thí nghiệm của tập đoàn.”


Phong nhanh chóng rút từ trong túi áo bảo hộ ra một mảnh dữ liệu giải mã thô – một tinh thể nhớ lượng tử màu lam nhạt bám đầy vết trầy xước cơ học. Đây là mảnh dữ liệu mà Phong đã liều mạng trích xuất lén lút từ máy chủ lưu trữ dữ liệu bay của chiếc Aegis-03 của mình, nơi lưu trữ các nhật ký hành trình thế hệ cũ của hạm đội.


“Nghe tôi nói đây, Huy,” Phong ghé sát tai Huy, thì thầm một cách nhanh chóng vì thời gian đồng bộ camera sắp hết. “Đây là mảnh dữ liệu giải mã thô chứa nhật ký chuyến bay cuối cùng của người chị quá cố của cậu – Nhật Anh, mười năm trước. Tôi đã lén sao chép nó từ phân vùng bảo mật của hạm đội.”


Huy vừa nghe đến cái tên "Nhật Anh", toàn thân cậu bỗng giật mạnh một cái. Sợi xích từ trường khóa chặt cổ tay cậu phát ra những tiếng kêu rít rít chói tai. Ánh mắt đỏ ngầu của cậu đột ngột rực sáng một luồng năng lượng xanh lam dịu nhẹ của lò phản ứng Tachyon.


“Nhật Anh... chị tôi...” Huy thốt lên, tay phải cậu siết chặt lấy mảnh tinh thể nhớ từ tay Phong với một lực mạnh đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.


“Đúng vậy,” Phong nói nhanh, ánh mắt cậu ta cảnh giác nhìn về phía cửa phòng. “Chuyến bay thử nghiệm của chị cậu mười năm trước không phải là tai nạn do rò rỉ hạt Tachyon tự nhiên. Có kẻ đã cố tình ghi đè mã tự hủy của buồng lái từ xa để tước đoạt vỏ não của cô ấy. Mảnh dữ liệu này chứa chữ ký số của kẻ đã ra lệnh. Cậu phải sống sót để giải mã nó, Huy!”


Huy áp mảnh tinh thể nhớ vào ngực mình, ngay bên cạnh mảnh chip di ảnh của Nhật Anh. Trong đầu cậu, những tiếng xì xào của tương lai lại vang lên dồn dập. Cậu nhìn thấy hình ảnh một căn hầm ngầm vô trùng chứa đầy cùm từ trường, và khuôn mặt tàn nhẫn của Tống Sơn đang cầm dao mổ tiến lại gần mình.


*Họ sẽ đến... họ sẽ đưa mình đi...* Huy lẩm bẩm, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


“Họ sắp thắt chặt an ninh rồi,” Phong đội lại mũ bảo hộ, ánh mắt cậu ta rực lên quyết tâm của một kẻ đã chọn con đường nổi loạn. “Tống Sơn đã ra lệnh chuyển giao cậu cho phòng thí nghiệm áp lực của tập đoàn Aegis Dynamics sớm hơn dự kiến. Nhã Phương và Huy Hoàng đang tìm cách bẻ khóa lượng tử của hangar. Tôi sẽ làm nội gián cho các cậu từ bên ngoài. Đừng chết trước khi tìm ra sự thật, Nhật Huy!”


Phong vỗ mạnh vào vai Huy một cái, rồi nhanh chóng lướt ra phía cửa. Cánh cửa trượt bọc thép đóng lại ngay khi hệ thống camera giám sát của hạm đội khởi động lại, trả lại căn phòng vô trùng vào bóng tối và sự im lặng lạnh lẽo.


Nhật Huy nằm đó trong bóng tối, tay phải siết chặt mảnh tinh thể nhớ rỉ sét. Một luồng sóng nơ-ron ấm áp từ di ảnh của chị gái lan tỏa dọc theo cột sống, tạm thời làm dịu đi cơn sốt bốn mươi hai độ C trong đại não cậu.


Cậu biết, biến số đã xuất hiện. Và cuộc chiến để giải thoát bản thân khỏi vòng lặp cái chết định sẵn này... chỉ mới bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!