Vòng Vây Hangar
Tiếng giày hành quân nện rầm rập xuống hành lang kim loại bên ngoài Vanguard-Hangar 4 dồn dập như tiếng trống trận. Bầu không khí bên trong khoang chứa rộng lớn của hạm đội chiến lược đột ngột bị bóp nghẹt bởi ánh đèn neon đỏ cảnh báo an ninh nhấp nháy liên tục trên trần thép lạnh lẽo. Từng quầng sáng đỏ rực xoay tròn, quét qua thân xác khổng lồ, xám xịt và chằng chịt vết xước của chiếc cơ giáp thử nghiệm Chronos-09. Khói trắng từ hệ thống làm mát quá tải vẫn rít lên khe khẽ từ các khe hở giáp vai, mang theo mùi ozone cháy khét lẹt và mùi dầu thủy lực nồng nặc.
Trên băng ca cứu hộ khẩn cấp đặt ngay dưới chân cơ giáp, Nhật Huy nằm đó, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới bộ đồ bay màu xám tro bó sát. Vết sẹo mổ titan bên thái dương trái của cậu đang rỉ ra từng vệt dịch lỏng lẫn máu ấm, thấm đẫm lớp băng gạc y tế trắng xóa dán vội. Mắt trái của Huy nhắm nghiền, nhưng khóe mắt vẫn còn đọng lại vệt máu khô màu sẫm – di chứng vĩnh viễn của sự xuất huyết võng mạc sau khi chạm ngưỡng đồng bộ thần kinh lượng tử chín mươi phần trăm. Cánh tay trái của cậu buông thõng bên mép giường, hoàn toàn mất đi xúc giác, lạnh ngắt như một khối hợp kim chết.
“Nhanh lên! Tăng liều lượng dung dịch điện giải sinh học!” Nhã Phương hét lên, giọng cô khản đặc sau lớp khẩu trang y tế vô trùng. Nữ bác sĩ quân y hai mươi tư tuổi không màng đến vạt áo blouse trắng đã lấm lem dầu máy và vệt máu khô của Huy. Cô run rẩy điều chỉnh áp lực của máy truyền dịch, cố gắng hạ cơn sốt nơ-ron đang dao động ở mức bốn mươi hai độ C của cậu. “Chỉ số toàn vẹn vỏ não của cậu ấy đang ở mức bốn mươi mốt phần trăm! Nếu nhịp tim tụt xuống dưới bốn mươi, cậu ấy sẽ chết não lâm sàng trước khi chúng ta kịp đưa ra khỏi đây!”
“Không còn thời gian nữa, Nhã Phương.” Đại tá Trần Quốc đứng tựa lưng vào lan can thép của hangar, ánh mắt ông trầm mặc dưới vành mũ sĩ quan sờn cũ. Ông không nhìn vào Huy, mà hướng đôi mắt sắc sảo đầy dằn vặt về phía cánh cửa thép khổng lồ của hangar đang từ từ mở ra. Khẩu súng lục laser cá nhân bọc trong bao da cũ bên hông ông đã được mở khóa an toàn. “Hoàng và quân cảnh của Tống Sơn đã phong tỏa toàn bộ lối thoát hiểm của khu B-12. Chúng ta đang bị dồn vào góc chết.”
*RẦM!*
Cánh cửa thép dày nửa mét của Hangar 4 bị cưỡng bức mở ra bằng mã lệnh ưu tiên cao. Một đại đội quân cảnh vũ trang hạng nặng rầm rập tràn vào, tạo thành một gọng kìm bán nguyệt bao vây chặt chẽ bệ phóng của Chronos-09. Dẫn đầu toán lính là Thiếu tá Hoàng, tay sai đắc lực của Tống Sơn. Gương mặt gã thô kệch, ánh mắt hung hãn đầy thú tính hiện rõ dưới ánh đèn đỏ cảnh báo. Gã lăm lăm khẩu súng trường laser áp chế nơ-ron cầm tay, họng súng phát ra luồng sáng xanh lục nhạt của tần số sóng áp chế.
“Theo lệnh của Bộ chỉ huy hạm đội và Ủy ban An ninh Dự án Chronos!” Giọng Hoàng vang lên qua loa phóng thanh của bộ giáp chiến đấu, ồm ồm và đầy tính đe dọa. “Yêu cầu bác sĩ Nhã Phương tránh ra! Quân cảnh có nhiệm vụ niêm phong cơ giáp thử nghiệm Chronos-09 và áp giải phi công Nhật Huy về khu vực cách ly đặc biệt để điều tra về hành vi cướp đoạt vũ khí cấm và phá hoại kỷ luật quân sự!”
Nhã Phương không hề lùi bước. Cô dùng chính thân hình thanh mảnh của mình che chắn trước băng ca của Huy, hai tay dang rộng, ánh mắt nghiêm nghị sau cặp kính cận mỏng rực lên ngọn lửa kiên cường của một bác sĩ quân y chấp nhận chống lệnh.
“Thiếu tá Hoàng! Nhật Huy đang ở trong trạng thái chấn động nơ-ron cấp độ một cực kỳ nguy hiểm!” Phương hét lên, giọng cô vang vọng giữa những tiếng rít cơ khí của hangar. “Cáp thần kinh Titan-Link bọc sợi carbon siêu dẫn vừa bị rút ra thô bạo khỏi thái dương cậu ấy, nhưng lò phản ứng Tachyon của cơ giáp vẫn còn rò rỉ dư lượng điện tích lượng tử. Hệ thần kinh của cậu ấy đang bị silic hóa vĩnh viễn! Nếu các người dùng súng áp chế nơ-ron hoặc cưỡng bức di chuyển cậu ấy lúc này, dòng điện nơ-ron dội ngược sẽ phá hủy hoàn toàn thùy thái dương! Cậu ấy sẽ chết não ngay lập tức!”
Hoàng cười khẩy, bước lên một bước, họng súng áp chế hướng thẳng vào ngực Nhã Phương. “Bác sĩ Phương, cô đang làm giả hồ sơ bệnh án để che giấu cho một kẻ điên đào ngũ. Đây là lệnh trực tiếp của Đại tá Tống Sơn. Chúng tôi không cần một bộ não lành lặn của một phi công phản loạn, chúng tôi chỉ cần bộ não còn tương thích với lõi Chronos để đúc thành AI hỗ trợ cho dự án Linh Hồn Cơ Khí. Tránh ra, hoặc tôi sẽ khép cô vào tội đồng lõa phản quốc!”
“Hoàng! Đứng lại!”
Một giọng nói trầm thấp nhưng mang uy lực sắt đá của một chỉ huy tối cao vang lên, cắt nát bầu không khí căng thẳng. Đại tá Trần Quốc bước ra từ bóng tối của bệ phóng. Ông không hề rút súng, nhưng phong thái hiên ngang của một cựu binh dày dạn sương gió khiến đại đội quân cảnh xung quanh vô thức hạ họng súng xuống một phân.
“Đại tá Trần Quốc!” Hoàng nheo mắt, nụ cười trên môi gã tắt ngấm. “Ông đang che chở cho kẻ phản loạn sao? Dự án Chronos hiện đã được chuyển giao quyền giám sát cho Phân khu An ninh hạm đội dưới sự chỉ đạo của Đại tá Tống Sơn.”
“Khi tôi còn là Giám đốc điều hành của dự án này, không một ai được phép chạm vào phi công thử nghiệm của tôi khi chưa có sự phê duyệt của Hội đồng Y khoa Liên minh!” Trần Quốc lạnh lùng nói. Ông bước đến bảng điều khiển trung tâm của hangar, swipe chiếc thẻ an ninh vạn năng cấp 3 đã được mã hóa lại vào khe đọc dữ liệu. “Hàng rào an ninh nội bộ hangar... Kích hoạt!”
*OONGGG!*
Một bức tường ánh sáng màu xanh lam nhạt – hệ thống lưới điện từ phòng thủ thụ động của hangar – bùng lên từ các khe rãnh dưới sàn thép, cắt đôi không gian Hangar 4. Bức tường năng lượng dày mười phân ngăn cách hoàn toàn đại đội quân cảnh của Hoàng khỏi bệ phóng Chronos-09 và băng ca cứu hộ của Huy. Sức nóng từ lưới điện từ làm biến dạng không khí xung quanh, phát ra những tiếng nổ lách tách của dòng điện cao áp.
“Trần Quốc! Ông đang phản loạn!” Hoàng gầm lên, tay gã siết chặt cò súng laser nhưng không dám nổ súng vào bức tường điện từ bảo vệ.
“Tôi đang thực thi đúng Quy tắc an toàn 300 giây của dự án cấm,” Trần Quốc thản nhiên đáp, đôi mắt ông lạnh lùng nhìn qua bức tường ánh sáng. “Mọi cuộc thử nghiệm quá tải nơ-ron đều phải được cách ly bảo vệ để tránh rò rỉ hạt Tachyon ra toàn hạm đội. Cậu ta cần 15 phút ổn định sinh học. Bất kỳ ai cố tình phá vỡ hàng rào này sẽ kích hoạt hệ thống tự hủy của lò phản ứng phụ trong hangar.”
Đại đội quân cảnh bắt đầu xôn xao xê dịch đội hình. Họ biết Trần Quốc không nói đùa. Hangar 4 là nơi lưu trữ các dòng cơ giáp thế hệ cũ rỉ sét mang bức xạ lượng tử nặng nề; một vụ nổ lò phản ứng phụ ở đây đủ sức thổi bay một phần ba tuần dương hạm.
Giữa lúc cuộc đối chất rơi vào thế bế tắc nghẹt thở, một tiếng vỗ tay chậm rãi, vang vọng đầy mỉa mai từ phía hành lang tối ngoài cửa hangar vang lên.
“Một màn phòng thủ tuyệt vời, Trần Quốc. Đúng là phong thái của một cựu chỉ huy hạm đội.”
Đại tá phản bội Tống Sơn bước ra từ bóng tối. Gã ngoài năm mươi tuổi, vóc dáng cao lớn, quai hàm vuông vức lạnh lùng được tôn lên bởi bộ quân phục hạm đội màu đen bóng sặc mùi quyền lực. Đôi mắt ti hí xảo quyệt của gã quét qua bức tường điện từ màu xanh lam, rồi dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt của Nhật Huy đang nằm bất tỉnh.
“Nhưng tiếc là, luật chơi đã thay đổi rồi, người bạn cũ của tôi ạ,” Tống Sơn mỉm cười xảo quyệt. Gã không hề rút súng, mà thong thả rút từ trong túi áo ngực ra một thiết bị hiển thị hologram cầm tay. Gã nhấn nút kích hoạt.
Một văn bản lập thể màu đỏ rực rỡ bùng lên giữa không trung, mang theo biểu tượng con chim ưng bọc trong vòng tròn nano rực sáng của Tập đoàn Aegis Dynamics và chữ ký số của Bộ chỉ huy tối cao Liên minh.
“Lệnh Cách Ly Đỏ (Red Quarantine Order) – số hiệu 09-Aegis,” Tống Sơn cất giọng lạnh lùng, từng lời nói của gã như những nhát búa gõ xuống vách thép. “Được ký trực tiếp bởi Chủ tịch Victor Vance và đại diện tối cao của hạm đội chiến lược. Kể từ thời điểm này, toàn bộ tài sản kỹ thuật, lò phản ứng Tachyon-9 và phi công thử nghiệm Nhật Huy thuộc dự án Chronos chính thức thuộc quyền sở hữu độc quyền của tập đoàn Aegis Dynamics dưới điều khoản Thỏa thuận độc quyền công nghệ. Mọi quyền hạn can thiệp quân sự của Đại tá Trần Quốc đối với dự án này... hoàn toàn bị bãi miễn vĩnh viễn.”
Nhã Phương bàng hoàng nhìn vào văn bản hologram màu đỏ rực. Tấm thẻ an ninh vạn năng mà Trần Quốc vừa trao cho cô bỗng trở nên lạnh ngắt trong lòng bàn tay. Tập đoàn Aegis Dynamics đã ăn sâu vào bộ chỉ huy tối cao hạm đội từ lâu, và giờ đây, chúng đã công khai dùng luật pháp tài phiệt để tước đoạt đi con đường sống cuối cùng của Huy.
“Trần Quốc,” Tống Sơn gõ gõ ngón tay lên thiết bị hiển thị, ánh mắt gã lạnh lùng như một con rắn độc chuẩn bị vồ mồi. “Nếu ông không tắt hàng rào điện từ này trong vòng mười giây, tôi sẽ kích hoạt Giao thức tự hủy hệ thống an ninh nội bộ từ xa thông qua mã nạp sóng nơ-ron của Aegis. Lúc đó, không chỉ có cậu phi công điên này chết não, mà cả cô bác sĩ quân y xinh đẹp kia và ông... đều sẽ bị khép vào tội mưu sát nhân viên tập đoàn.”
Trần Quốc siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Vết sẹo trên má trái ông giật mạnh liên hồi. Ông nhìn vào Nhã Phương, nhìn vào Nhật Huy đang nằm co giật nhẹ trên băng ca do cơn sốt nơ-ron bắt đầu tàn phá vỏ não, rồi nhìn sang Tống Sơn đang đứng ngạo nghễ phía sau bức tường ánh sáng.
Ông biết mình phải nhượng bộ. Tiếp tục đối đầu trực diện lúc này chỉ dẫn đến cái chết tức thì cho Huy khi lò phản ứng của Chronos-09 chưa được sạc đầy và Huy Hoàng chưa hoàn thành bản vá lỗi phần mềm.
“Tắt hàng rào điện từ,” Trần Quốc khàn giọng ra lệnh cho bảng điều khiển.
Bức tường ánh sáng màu xanh lam nhạt lịm dần rồi biến mất hoàn toàn vào khe sàn thép. Thiếu tá Hoàng lập tức vẫy tay ra lệnh cho quân cảnh áp sát, khóa chặt băng ca của Huy bằng còng từ trường nơ-ron và đẩy cậu về phía lối đi dành riêng cho khu cách ly đặc biệt của Vanguard-Medical dưới sự giám sát nghiêm ngặt của cả quân đội lẫn tập đoàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!