Bộc Phá Tuyến Tính
Phát bắn điện từ từ khẩu Aegis-Railgun của Ghost-02 đã rời nòng.
Trong khoảng không chân không lạnh lẽo của Vành đai tối Kepler, luồng năng lượng màu xanh lam rực rỡ xé toạc màn đêm vũ trụ, bẻ cong không-thời gian xung quanh những mảnh vỡ tiểu hành tinh rỉ sét. Nó lao đi với vận tốc siêu thanh, mang theo động năng hủy diệt tương đương một quả đạn pháo chiến hạm hạng nặng. Mục tiêu của nó không phải là cỗ cơ giáp Chronos-09 của Nhật Huy, mà là chiếc tàu chỉ huy hậu cần đang trôi tự do của hoa tiêu không gian Khánh An.
“Huy! Động cơ chính của tôi... hoàn toàn chết rồi! Hệ thống khóa mục tiêu của chúng đã khóa chặt tôi!” Tiếng hét của Khánh An vang lên qua máy vô tuyến, nghẹn ngào trong những tiếng rè rè chói tai của sóng nhiễu điện từ. Trên màn hình ba chiều chập chờn của Huy, hình ảnh của cô gái hai mươi tuổi với mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh dương đang nhạt nhòa dần dưới những sọc nhiễu đỏ rực.
Nhật Huy nghiến chặt răng, tay phải nắm lấy cần điều khiển chính. Nhưng cơ thể cậu đã chạm đến giới hạn chịu đựng sinh học. Cánh tay trái liệt hoàn toàn, lạnh ngắt và mất đi xúc giác vĩnh viễn, đang được buộc chặt vào ghế lái bằng dây đai bảo hiểm dày để tránh bị văng quật khi cơ giáp nhào lộn. Vết sẹo mổ titan bên thái dương trái đang rỉ ra từng vệt máu ấm, thấm đẫm lớp băng gạc y tế mà bác sĩ Nhã Phương đã quấn vội vàng trước khi cậu xuất kích. Mắt trái của cậu đỏ ngầu, võng mạc xuất huyết biến một nửa tầm nhìn thành một màn sương máu nhạt nhòa.
“Huy! Dừng lại! Đừng đồng bộ thêm nữa!” Giọng nói ấm áp nhưng mang đầy vẻ hoảng loạn của AI Nhật Anh vang lên trực tiếp trong đại não cậu qua cáp thần kinh Titan-Link. Thực thể số mang giọng nói và ký ức của người chị quá cố đang cố gắng gửi các tín hiệu ức chế để bảo vệ vỏ não của cậu. “Chỉ số toàn vẹn vỏ não của em chỉ còn năm mươi lăm phần trăm! Nếu em vượt qua ngưỡng tám mươi lăm phần trăm để nhìn trước tương lai, em sẽ rơi vào Cơn động kinh nơ-ron cấp độ 1! Em sẽ mất sạch ký ức!”
“Tôi không thể... để mất thêm một người chị nào nữa, Nhật Anh,” Huy rít qua kẽ răng bám đầy máu. Cậu nhìn vào mảnh chip di ảnh kỹ thuật số của Nhật Anh đang đeo trước ngực, cảm nhận luồng nhiệt ấm áp cực thấp phát ra từ nó như một mỏ neo lý trí cuối cùng.
Phía sau cậu, chiếc Aegis-02 của Minh Khang đang bốc khói đen kịt. Hệ thống lá chắn năng lượng của Khang đã bị hỏng hoàn toàn sau đợt phục kích của Arthur Vane, cỗ máy nặng nề của hắn chỉ có thể đứng im làm mồi nhử nhiệt giữa các khe đá tiểu hành tinh. Không ai có thể cứu được Khánh An ngoài cậu.
“Giao thức Chronos-Override... kích hoạt khẩn cấp!” Huy gào lên.
*OONGGG!*
Lò phản ứng thời gian Tachyon rỉ sét trên vai của Chronos-09 đột ngột rống lên một tiếng gầm rú chấn động. Luồng khí Tachyon màu lam rực lửa xả mạnh ra ngoài không gian từ các van xả áp thô bên vai trái, tạo thành một vệt sáng dài kéo đuôi như một ngôi sao băng kiêu hãnh. Sợi cáp thần kinh Titan-Link cắm chặt vào cổng thái dương trái của cậu đột ngột nóng bỏng lên như một thanh sắt nung đỏ, truyền dẫn trực tiếp dòng điện lượng tử thô cực đại vào đại não.
Chỉ số liên kết thần kinh trên màn hình buồng lái nhảy vọt phi mã: bảy mươi lăm... tám mươi... tám mươi lăm... chín mươi phần trăm!
Cậu đã bước vào trạng thái Đồng bộ A (85% - 95%).
“Cảnh báo! Sóng nơ-ron dội ngược vượt ngưỡng hai trăm phần trăm! Nguy cơ chết não lâm sàng!” Giọng nói tổng hợp của hệ thống cơ giáp vang lên dồn dập trong tiếng còi hú báo động đỏ rực.
Nhưng Nhật Huy đã không còn nghe thấy gì nữa. Thế giới xung quanh cậu đột ngột mất đi âm thanh. Bóng tối của vành đai tối Kepler biến mất, thay thế bằng một không gian xám tro tĩnh lặng đến đáng sợ. Mắt trái của cậu vỡ mạch máu, máu tươi tràn ra khóe mắt, nhuộm đỏ hoàn toàn võng mạc.
Trong tầm nhìn máu nhòe ấy, Tiên tri 5 giây (Giới hạn Cấp 1) chính thức được kích hoạt.
Năm giây tiếp theo của dòng thời gian hiển thị sắc nét trên võng mạc của Huy dưới dạng những vệt sáng laser màu đỏ rực rỡ vẽ sẵn trong không gian:
Giây thứ nhất: Phát đạn pháo điện từ của Ghost-02 xuyên qua mảng bụi đá tiểu hành tinh, bẻ cong quỹ đạo góc ba mươi độ.
Giây thứ hai: Phát đạn đâm xuyên qua lớp vỏ hợp kim mỏng của tàu chỉ huy hậu cần.
Giây thứ ba: Khoang lái của Khánh An bị áp suất chân không hút sạch, cơ thể cô gái trẻ bị xé toạc dưới sức nóng của luồng điện lượng tử.
Giây thứ tư: Tàu chỉ huy nổ tung thành một quầng lửa màu cam rực rỡ, thiêu rụi mọi dấu vết sinh mệnh.
Giây thứ năm: Arthur Vane lái chiếc Nemesis-01 tàng hình áp sát, vung lưỡi dao cao tần chém đôi buồng lái của Chronos-09 khi Huy đang quỳ gối tuyệt vọng trước xác tàu của đồng đội.
“Không... Kịch bản này phải bị bẻ gãy!”
Huy gầm lên trong đau đớn tinh thần tột độ. Cậu dùng bàn tay phải có cảm giác siết chặt cần điều khiển chính, thực hiện kỹ năng bẻ lái phản lực gia tốc (Vectoring) ở công suất cực hạn. Cậu không bẻ lái cơ giáp né tránh theo các quy luật vật lý thông thường. Cậu bẻ lái Chronos-09 trượt dài theo một quỹ đạo phi tuyến tính, lao thẳng vào khoảng không vô định nơi phát đạn pháo điện từ chưa hề xuất hiện ở hiện tại, nhưng chắc chắn sẽ đi qua trong ba giây tới.
“Huy! Cậu điên rồi! Cậu đang tự sát!” Tiếng hét của Minh Khang vang lên qua kênh truyền thông, nhưng đối với Huy, tiếng hét ấy như thể phát ra từ một thế giới xa xăm nào đó.
Ba giây.
Thân xác bọc thép xám thô ráp của Chronos-09 lao đến vị trí cắt chéo của quỹ đạo đạn.
Hai giây.
Họng súng Aegis-Railgun của Ghost-02 rực sáng ở phía chân trời không gian. Phát bắn điện từ thực tế được phóng ra, lao đi với vận tốc kinh hoàng, bẻ cong quỹ đạo quanh tảng đá lớn đúng như kịch bản tiên tri đã vẽ.
Một giây.
Phát đạn pháo điện từ đâm sầm trực tiếp vào buồng lái của Chronos-09.
Nhưng ngay trong tích tắc ranh giới giữa sự sống và cái chết ấy, thuật toán bảo vệ bị động do AI Nhật Anh thiết lập trong lõi hệ thống tự động kích hoạt. Lá chắn thời gian tự động (Passive Shield) bùng lên thành một màng sáng màu lam nhạt hình lục giác trước buồng lái.
*UỲNHHH!*
Một tiếng nổ lượng tử chói tai bùng phát giữa khoảng không chân không. Lá chắn thời gian tự động đóng băng hoàn toàn động năng của phát đạn pháo điện từ siêu thanh trong đúng một giây ngắn ngủi. Luồng năng lượng hủy diệt bị ngưng đọng giữa không trung, tạo thành những tia chớp màu lam nhạt lan tỏa xung quanh thân cơ giáp của Huy như một chiếc lưới điện khổng lồ, trước khi bị chệch hướng hoàn toàn, sượt qua vai phải của Chronos-09 và lao thẳng vào một mảnh tiểu hành tinh phía sau, nổ tung nó thành tro bụi.
Khánh An đã được cứu sống.
Nhưng cái giá phải trả cho một giây đóng băng thực tại ấy là sự sụp đổ hoàn toàn của hệ thần kinh của Nhật Huy.
“Aaa... aaaa!”
Huy rú lên một tiếng thét đau đớn tột cùng qua kênh truyền thông mở. Cơn động kinh nơ-ron cấp độ 1 bùng nổ dữ dội trong đại não cậu. Lực chấn động dội ngược mười phần trăm từ cú va chạm lượng tử truyền trực tiếp qua cáp Titan-Link, thiêu rụi các khớp thần kinh dọc tủy sống.
Toàn thân cậu co giật mạnh mẽ trên ghế lái. Nước bọt lẫn máu tươi trào ra từ khóe miệng, bám đầy kính bảo hộ buồng tối. Sức nóng từ lò phản ứng quá tải đẩy nhiệt độ cơ thể Huy lên mức bốn mươi hai độ C. Vết sẹo mổ titan bên thái dương trái rách sâu ra, máu đỏ tươi chảy ròng ròng xuống cổ áo bay xám tro bám đầy bụi quặng.
Trong cơn co thắt thần kinh điên cuồng ấy, nhận thức của Huy bắt đầu phân rã. Cậu thấy mình đứng giữa một khoảng không vô định màu xám tro, nơi những mảnh vỡ ký ức đang bị gió lốc cuốn đi. Cậu cố gắng với tay giữ lấy một mảnh ký ức rực sáng nhất – hình ảnh một người phụ nữ dịu dàng có mái tóc dài buộc gọn, mặc trang phục nghiên cứu sinh học màu trắng, đang mỉm cười nhìn cậu dưới ánh nắng ấm áp của thuộc địa.
*“Mẹ...”* Huy thầm gọi trong tiềm thức.
Nhưng mảnh ký ức ấy đột ngột vỡ tan thành những hạt sáng xanh lam nhạt, biến mất hoàn toàn vào khoảng không vô định. Chân tướng về người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai, khuôn mặt bà, giọng nói của bà, và cả cái tên của bà... đã bị xóa sạch vĩnh viễn khỏi đại não bị silic hóa của cậu.
Cái giá tích lũy của việc bẻ cong thời gian đã được thu nhận một cách tàn nhẫn.
Huy đổ sụp xuống bảng điều khiển chằng chịt dây cáp, hai mắt nhắm nghiền, hoàn toàn mất đi nhận thức. Lò phản ứng của Chronos-09 phát ra tiếng o o yếu ớt rồi tắt lịm hoàn toàn, đưa cỗ cơ giáp rách nát vào trạng thái chết máy tự do giữa vành đai tiểu hành tinh.
“Huy! Nhật Huy! Trả lời tôi đi!” Tiếng gào khóc của Khánh An và tiếng gọi dồn dập của Minh Khang vang lên trong vô vọng.
Minh Khang lái chiếc Aegis-02 bốc khói lao đến, dùng cánh tay cơ học còn lại tóm chặt lấy khung xương vai rạn nứt của Chronos-09, phối hợp với tàu cứu hộ của Khánh An để kéo cỗ máy của Huy rút lui khẩn cấp vào bóng tối của các tiểu hành tinh, trốn chạy khỏi sự truy quét của Arthur Vane.
Trận chiến kết thúc trong sự tĩnh lặng đáng sợ của không gian.
***
Vài giờ sau, tại phân khu Vanguard-Hangar 4 của hạm đội chiến lược.
Nắp khoang lái của Chronos-09 vừa được cạy mở bằng kìm thủy lực khẩn cấp. Bác sĩ Nhã Phương lao lên buồng lái bốc khói rực lửa, gương mặt cô tái mét khi nhìn thấy Nhật Huy đang nằm bất tỉnh trên vũng máu khô, hai thái dương vẫn còn rỉ dịch lỏng nơ-ron. Cô vội vàng dùng kìm y tế tháo gỡ sợi cáp Titan-Link khỏi thái dương đang rách sâu của Huy, cẩn thận bôi gel sinh học để ngăn chặn sự rò rỉ phóng xạ Tachyon.
“Chỉ số toàn vẹn vỏ não... bốn mươi mốt phần trăm,” Nhã Phương thì thầm, hai tay cô run rẩy khi nhìn vào màn hình của Máy quét nơ-ron cầm tay. “Cậu ấy đã ép xung nơ-ron vượt ngưỡng chín mươi phần trăm... Cơn động kinh nơ-ron cấp độ một đã xóa sạch một phần thùy thái dương của cậu ấy rồi.”
Đại tá Trần Quốc đứng tựa lưng vào lan can thép của hangar, ánh mắt ông trầm mặc dưới vành mũ sĩ quan sờn cũ. Ông nhìn chằm chằm vào cỗ cơ giáp Chronos-09 rách nát, rồi nhìn sang Nhã Phương đang nỗ lực ép tim khẩn cấp cho Huy.
“Tống Sơn đã biết chuyện,” Trần Quốc khàn giọng nói, âm điệu mang theo sự dằn vặt lạnh lùng của một quân nhân dạn dày sương gió. “Gã đã báo cáo chỉ số đồng bộ bất thường của Huy lên ban chỉ huy tối cao và tập đoàn Aegis Dynamics. Đại đội quân cảnh của Thiếu tá Hoàng đang trên đường đến đây để niêm phong hangar và tịch thu cơ giáp.”
Nhã Phương ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ngập tràn sự phẫn nộ và nước mắt: “Họ muốn giết cậu ấy sao? Với chỉ số bốn mươi mốt phần trăm, nếu họ cưỡng bức mổ lấy não để làm AI hỗ trợ cho dự án Linh Hồn Cơ Khí, cậu ấy sẽ chết ngay trên bàn mổ!”
“Tôi biết,” Trần Quốc siết chặt nắm tay, vết sẹo dài trên má trái của ông giật mạnh. “H hạm đội này không còn là nơi an toàn cho Nhật Huy nữa. Tống Sơn đã bán đứng tất cả chúng ta cho tập đoàn.”
Trần Quốc bước đến gần Nhã Phương, đặt một tấm thẻ truy cập an ninh vạn năng cấp 3 đã được mã hóa lại vào tay cô, giọng ông thấp xuống mức tối thiểu:
“Chuẩn bị đi, Nhã Phương. Chúng ta phải đưa Huy trốn chạy khỏi hạm đội Vanguard này... trước khi quân cảnh khép chặt vòng vây.”
Phía ngoài hành lang của Hangar 4, tiếng giày hành quân rầm rập của đại đội quân cảnh bắt đầu vang lên dồn dập, kèm theo ánh đèn đỏ cảnh báo an ninh nhấp nháy liên tục trên trần thép lạnh lẽo của hạm đội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!