Nhạc nềnEpicBattle2

Bóng Ma Ở Vanguard

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên trong khoang mô phỏng của phòng thí nghiệm Vanguard-Lab, bóng tối đặc quánh như dầu máy nguyên chất. Thứ duy nhất định vị thực tại của Nhật Huy là tiếng rít đều đ đều của hệ thống lọc khí rỉ sét và mùi ozone cháy khét lẹt bốc ra từ các bảng mạch quá tải.


Cộc. Cộc.


Tiếng gõ cơ khí nặng nề vang lên từ khớp vai của bộ khung mô phỏng gỉ sét đang khóa chặt cơ thể cậu. Huy thở dốc, mồ hôi lạnh thấm đẫm bộ đồ bay màu xám tro bó sát mang ký hiệu Chronos-09. Trên thái dương trái của cậu, cổng cắm cáp thần kinh bằng titan màu bạc đang tỏa ra một luồng nhiệt bỏng rát. Sợi cáp Titan-Link bọc carbon siêu dẫn cắm chặt vào đó, truyền những xung điện lượng tử lạnh buốt thẳng vào vỏ não cậu, tạo ra những tiếng o o nhức nhối dọc theo tủy sống.


“Chỉ số đồng bộ nơ-ron: 22%. Trạng thái: Đồng bộ F (Dưới 30%).”


Giọng nói tổng hợp lạnh lùng của hệ thống AI Vanguard vang lên trong buồng lái tối tăm, kèm theo một màn hình ảo hiển thị thông số màu xám xịt nhấp nháy liên tục trước kính bảo hộ của Huy.


“Thử lại,” Huy lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Cậu cố gắng tập trung ý chí, ép buộc bán cầu não phải phát ra sóng điện cực mạnh để điều khiển cánh tay cơ học của cơ giáp mô phỏng phía trước. Cậu muốn nhấc thanh kiếm laser rỉ sét trên màn hình lên. Nhưng đáp lại nỗ lực của cậu chỉ là một cái giật khựng thảm hại của khớp nối kim loại. Cánh tay thép nâng lên được ba phân rồi rơi bịch xuống đất cát ảo, phát ra một tiếng rít cơ khí chói tai.


Độ trễ truyền dẫn quá lớn. Ở mức Đồng bộ F này, Chronos-09 không khác gì một ngôi mộ bằng thép đè nặng lên cơ thể cậu. Hệ thần kinh của Huy đang từ chối liên kết trực tiếp với lò phản ứng Tachyon của máy.


“Vẫn không thể vượt qua ngưỡng 30%,” một giọng nói khàn khàn, mang theo sự lạnh lùng tàn nhẫn vang lên từ kênh truyền thông nội bộ. Đó là Đại tá Tống Sơn, người đang đứng trên đài quan sát cao tầng của phòng thí nghiệm. Qua lớp kính cường lực dày, gương mặt vuông vức của ông ta khuất nửa trong bóng tối, chỉ có đôi mắt ti hí xảo quyệt là phản chiếu ánh sáng neon đỏ của các bảng điều khiển. “Nhật Huy, cậu đang làm lãng phí tài nguyên của dự án này. Một phi công thử nghiệm có vỏ não dị biệt sau tai nạn Tachyon mười năm trước mà chỉ làm được thế này thôi sao?”


Nằm sâu dưới lớp da thái dương của Huy, ngay sát cổng cắm titan, là một vết sẹo sâu hoắm, tàn tích của vụ rò rỉ năng lượng lượng tử mười năm trước tại Rạn nứt Vô Cực. Nguồn gốc vết sẹo nơ-ron của Nhật Huy là một mạng lưới các khớp thần kinh bị biến đổi sinh học, một dị tật nơ-ron khiến cậu không thể tương thích với bất kỳ dòng cơ giáp chính quy nào của liên minh, nhưng lại là kẻ duy nhất sống sót khi chạm vào hệ thống đồng bộ của Chronos-09.


“Tôi... tôi có thể làm lại,” Huy nghiến răng, cơ ngực co thắt dữ dội. Cậu cố gắng đẩy sóng não lên bằng ý chí thuần túy. Nhưng sự cưỡng ép đó chỉ mang lại một cơn co thắt cơ tim nhẹ. Nhịp tim của cậu vọt lên 140 nhịp/phút trên máy đo sinh tồn.


“Đại tá Tống Sơn! Cuộc thử nghiệm đã kéo dài 280 giây. Chỉ còn 20 giây nữa là chạm ngưỡng Quy tắc giới hạn 300 giây (300s Limit). Tôi yêu cầu ngắt kết nối ngay lập tức!”


Một giọng nữ trong trẻo nhưng đầy kiên quyết vang lên cắt ngang lời Tống Sơn. Đó là Nhã Phương, nữ bác sĩ quân y 24 tuổi của hạm đội. Cô đứng cạnh bàn điều khiển trung tâm, mặc bộ áo blouse trắng thêu logo quân y hạm đội Vanguard, đôi mắt nghiêm nghị sau cặp kính cận mỏng đang nhìn chăm chằm vào bản đồ sóng não của Huy đang dao động hỗn loạn trên màn hình lớn.


“Báo cáo y tế của tôi đã chỉ rõ, vết sẹo nơ-ron của Nhật Huy đang chịu áp lực quá tải từ bức xạ Tachyon thô. Nếu tiếp tục ép xung nơ-ron vượt quá 300 giây mà không có thuốc ức chế Aegis-M bảo vệ, vỏ não của cậu ấy sẽ bị silic hóa vĩnh viễn! Ông đang giết chết phi công duy nhất của mình đấy!” Nhã Phương đập mạnh tập hồ sơ kỹ thuật số lên bàn, ánh mắt không hề chùn bước trước cái nhìn lạnh lùng của vị Đại tá.


Tống Sơn khẽ cười nhạt, gạt tập hồ sơ của Nhã Phương sang một bên bằng bàn tay bọc găng da đen bóng. “Bác sĩ Nhã Phương, cô nên nhớ đây là Phân khu Nghiên cứu Vũ khí Cấm của hạm đội Vanguard, không phải bệnh viện dân sự. Chúng ta có một thỏa thuận độc quyền dữ liệu chiến đấu với tập đoàn Aegis Dynamics. Mỗi giây chậm trễ là hàng triệu điểm tín dụng bị bốc hơi. Quyền chỉ huy quân sự ở đây thuộc về tôi, không phải báo cáo y khoa của cô.”


Ông ta quay sang Huy Hoàng, nam kỹ sư lập trình nơ-ron 22 tuổi đang run rẩy ngồi trước bàn phím điều khiển dòng nạp. “Huy Hoàng, tăng tần số kích thích nơ-ron lên thái dương của Nhật Huy thêm 15%. Ép xung dòng nạp Tachyon.”


“Nhưng Đại tá...” Huy Hoàng ngập ngừng, trán bết mồ hôi, liếc nhìn Nhã Phương cầu cứu.


“Đây là mệnh lệnh quân sự!” Tống Sơn gằn giọng, bàn tay ông ta đặt hờ lên khẩu súng lục laser bọc bao da bên hông. “Tăng dòng, hoặc tôi sẽ khép cậu vào tội chống lệnh chiến trường.”


Nhã Phương siết chặt nắm tay, sự bất lực dâng lên nghẹn đắng trong cổ họng. Trong cái hạm đội mục nát từ bên trong này, mạng sống của những phi công thử nghiệm như Huy chỉ là những con số hao hụt được chấp nhận trên các bản báo cáo tài chính của tập đoàn Aegis. Cô chỉ có thể đứng nhìn, cầu nguyện cho hệ thần kinh của cậu thiếu niên 19 tuổi không bị thiêu rụi.


Huy Hoàng cắn môi, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím ảo. Nhưng thay vì tăng đủ 15% như lệnh, cậu lén lút điều chỉnh giảm bớt cường độ dòng điện nạp đỉnh, viết một bản vá lỗi nhỏ để phân tán bớt luồng điện lượng tử dội ngược nhằm bảo vệ vỏ não của Huy. Tuy nhiên, cậu biết rất rõ, hệ thống giám sát tự động của Aegis cấy sâu trong máy chủ sẽ sớm ghi nhận sự bất thường này.


Uỳnh!


Trong buồng lái mô phỏng, một luồng xung điện mạnh mẽ đột ngột dội thẳng vào cổng titan trên thái dương Huy.


“Aaa!”


Huy hét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Cảm giác như có một chiếc đinh titan nung đỏ đang đóng thẳng vào sâu trong bán cầu não trái của cậu. Toàn bộ cơ bắp trên người cậu co rút lại, hai bàn tay nắm chặt cần điều khiển đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.


“Thời gian đồng bộ: 295 giây. Cảnh báo: Ngưỡng 300 giây sắp bị phá vỡ!” Tiếng còi báo động đỏ rú vang dồn dập trong không gian chật hẹp.


Trong cơn đau đớn tột cùng, khi ranh giới giữa lý trí và sự điên loạn bị kéo căng đến mức cực hạn, mắt trái của Huy bỗng nhiên xuất huyết dữ dội. Võng mạc của cậu nhuốm một màu đỏ rực rỡ của máu. Nhưng ngay trong tầm nhìn nhòe nhoẹt máu ấy, một hiện tượng dị biệt xảy ra.


Thế giới ảo xung quanh cậu bỗng nhiên chậm lại. Trên màn hình mô phỏng xám xịt, những đường đạn laser của robot mục tiêu chưa hề bắn ra, nhưng trên võng mạc của Huy đã xuất hiện những vệt sáng đỏ mờ ảo, vẽ sẵn quỹ đạo di chuyển tiếp theo của chúng trong không gian.


Đó là những đường quỹ đạo tương lai trước 5 giây.


“Cái gì thế này...” Huy thầm thì trong cơn mê sảng. Cậu nhìn thấy một vệt đỏ đâm thẳng vào ngực cơ giáp mô phỏng của mình. Theo bản năng, cậu bẻ cần lái lệch pha sang bên phải một nhịp.


Một tích tắc sau, loạt đạn laser ảo bắn ra từ robot mục tiêu, lướt sượt qua sườn cơ giáp của Huy đúng như vệt sáng đỏ đã vẽ trước.


“Đồng bộ nơ-ron đột ngột tăng vọt: 31%. Trạng thái: Đạt mức tối thiểu để vượt qua bài kiểm tra.” Giọng nói của AI vang lên đúng lúc đồng hồ đếm ngược chạm mốc 300 giây. Hệ thống mô phỏng tự động ngắt kết nối.


Nắp khoang mô phỏng bật mở với một tiếng xì hơi thủy lực lớn. Huy ngã gục ra phía trước, sợi cáp Titan-Link tự động ngắt khỏi thái dương, để lại một dòng máu tươi chảy dài dọc má cậu xuống cằm. Cậu thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, mắt trái đỏ ngầu do xuất huyết võng mạc đang nhìn trân trân vào khoảng không.


“Huy! Cậu có nghe thấy tôi nói không?” Nhã Phương là người đầu tiên lao đến, cô nhanh chóng dùng khăn vô trùng thấm máu trên thái dương cậu, tay kia cầm máy quét nơ-ron cầm tay quét qua đầu Huy.


“Bác sĩ... Nhã Phương...” Huy thầm thì, giọng nói yếu ớt như một bóng ma. Cậu cố gắng lục tìm trong trí nhớ của mình để tìm kiếm một cái tên, một mảnh ký ức vừa bị dòng điện Tachyon cuốn trôi. “Tôi... tôi vừa quên mất rồi. Cái người bạn học ngồi cùng bàn với tôi ở học viện thuộc địa... tên cậu ta là gì nhỉ? Tại sao tôi không thể nhớ ra nổi tên của cậu ta?”


Nhã Phương khựng lại, bàn tay cô run lên nhẹ. Đây chính là cái giá tích lũy tàn nhẫn của lò phản ứng Chronos. Mỗi lần bộc phá đồng bộ lệch pha, một phần ký ức của cậu sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn để nhường chỗ cho khả năng xử lý dữ liệu thời gian.


Từ trên đài quan sát, Tống Sơn nhìn xuống bóng dáng kiệt quệ của Huy với một nụ cười lạnh lùng hài lòng. Ông ta tắt màn hình theo dõi sóng não, quay lưng bước vào hành lang tối dẫn đến khu vực lò phản ứng hạt Tachyon trung tâm của Vanguard-Lab.


Nơi đó, những ống dẫn năng lượng tối đang phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang xanh lục đầy chết chóc. Tống Sơn lướt ngón tay trên một bảng điều khiển bảo mật cấp cao của tập đoàn Aegis, nhập vào một chuỗi mật mã lượng tử ẩn mà ông ta đã nhận được từ Victor Vance.


“Kích hoạt giao thức rò rỉ năng lượng cưỡng bức khẩn cấp. Thiết lập thời gian đếm ngược: 600 giây.”


Tống Sơn khẽ thầm thì, ánh mắt phản chiếu luồng sáng xanh lục của lò phản ứng đang bắt đầu rầm rầm chuyển động bất thường. Một tai nạn giả lập hoàn hảo sắp diễn ra để tiêu hủy mọi dấu vết nghiên cứu của hạm đội, ép buộc Nhật Huy phải khởi động chiếc cơ giáp Chronos-09 thực sự trong hangar để trốn chạy trực tiếp vào cái bẫy đã giăng sẵn.


Bên trong phòng phục hồi y tế, Nhật Huy vừa nhắm mắt lại để chống chọi với cơn đau đầu dữ dội thì hệ thống loa báo động toàn căn cứ đột ngột rú vang rợn người, ánh đèn neon đỏ rực bắt đầu nhấp nháy liên tục khắp các trần thép lạnh lẽo:


“Cảnh báo nguy hiểm cấp độ 1! Phát hiện rò rỉ hạt Tachyon tự do tại khu vực lò phản ứng trung tâm! Toàn bộ nhân sự tiến hành sơ tán khẩn cấp!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!