Nhạc nềnWuxia

Đột Phá Ngục Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm hoang vắng tại Đông Lăng Hoang Vực bị xé toạc bởi một tiếng nổ trầm đục vọng ra từ phía mỏ linh thạch phế thải. Luồng khí lưu mang theo bụi đá độc và tàn dư ma khí cuộn lên như một con rồng đất khổng lồ, che lấp cả ánh trăng tàn héo úa trên bầu trời. Cuộc bạo loạn của hàng ngàn phu mỏ do Thiết Huyết dẫn đầu đã chính thức bắt đầu. Tiếng la hét, tiếng xích sắt va đập vào vách đá, và tiếng còi báo động dồn dập của lính gác Ma Tông vang lên khắp các nẻo đường ngoại môn. Sự hỗn loạn vĩ đại ấy chính là mồi nhử hoàn hảo mà Diệp Thanh Y đã dày công vạch ra.


Dưới bóng tối của hành lang dẫn vào Nhà giam dược nô, hai bóng người di chuyển nhanh như những bóng ma.


Diệp Thanh Y chống cây gậy tre Linh Y rỗng ruột bước đi tập tễnh, nhưng tốc độ của nàng không hề chậm. Cánh tay phải của nàng giấu dưới lớp áo vải thô xám đang truyền đến những cơn đau buốt thấu xương tủy. Vết thạch hóa thủy tinh xám đen đã lan từ các đầu ngón tay lên đến tận bả vai, hằng khắc tỏa ra cái lạnh thấu xương của phản phệ khế ước đồng sinh. Nàng phải cắn chặt môi đến bật máu để giữ cho thần trí mình tỉnh táo.


Đi bên cạnh nàng, Tiêu Lăng Vân ôm chặt thanh tàn kiếm Quy Nguyên rỉ sét. Kinh mạch tay phải của hắn, vốn đã được Thanh Y nối lại tám mươi phần trăm nhờ Nghịch Châm Nối Mạch hằng đêm, đang vận hành một cách trơn tru. Tại huyệt Khúc Trì trên cánh tay hắn, đạo lôi quang ấn ký mỏng manh do Thanh Y gieo vào hằng ngày đang lập lòe một thứ ánh sáng lam nhạt vô hình, giúp nàng dễ dàng cảm nhận và điều phối nhịp thở của hắn hằng khắc.


"Lính gác ở tháp canh phía trước đã rút đi bảy phần," Tiêu Lăng Vân lầm lầm nói, giọng thấp đến mức chỉ có Thanh Y nghe thấy. "Thiết Huyết đã kích nổ hầm quặng số 4 thành công. Lũ chó săn đang đổ về phía đó để trấn áp phu mỏ bạo động."


"Chúng ta chỉ có nửa canh giờ trước khi Tào Lĩnh nhận ra đây là kế điệu hổ ly sơn," Thanh Y lạnh lùng đáp, đôi mắt trong vắt không chút gợn sóng nhìn thẳng vào lối vào hắc thạch tối tăm của ngục tối. "Đi."


Nhà giam dược nô hắc thạch ẩm ướt và nồng nặc mùi máu tanh mục nát. Những bức tường đá đen ở đây được khắc đầy phù văn ma tông hằng năm, liên tục tỏa ra địa sát độc khí để ăn mòn đan điền và linh lực của những kẻ bị giam giữ. Càng đi sâu xuống lòng đất, không khí càng lạnh buốt và ngột ngạt.


Họ vượt qua hai tầng ngục đầu tiên một cách không tiếng động. Những tên lính gác ngủ gật hoặc đã chạy đi chi viện đều bị tàn kiếm của Tiêu Lăng Vân kết liễu trong im lặng. Kinh mạch được khôi phục giúp kiếm ý tịch diệt của hắn sắc bén hơn bao giờ hết, mỗi nhát chém đều chuẩn xác đoạt mạng đối thủ mà không để lại một tiếng động nhỏ.


Thế nhưng, khi họ bước chân xuống tầng sâu nhất của nhà giam hắc thạch, một luồng sát khí bạo liệt đột ngột ập đến từ phía cuối hành lang.


*Vút! Xoảng!*


Một sợi roi xích sắt nung đỏ khắc đầy phù văn ma độc xé rách màn sương mù ẩm ướt, quật mạnh xuống nền đá hắc thạch tạo ra một vệt lửa đỏ rực rỡ và những tia lửa bắn tung tóe.


Cai ngục tàn ác Lý Độc Nhãn bước ra từ bóng tối. Gã là một tu sĩ Luyện Khí tầng 6 vạm vỡ, khuôn mặt chằng chịt vết sẹo lồi ghê rợn, mắt trái đeo một dải băng đen rách nát, chỉ còn lại một con mắt phải ti hí đang phát ra tia nhìn tà ác, khát máu. Tay phải gã cầm chuôi roi xích sắt nung đỏ, liên tục truyền hỏa hệ linh lực ma tông khiến sợi xích rít lên những tiếng gầm rú chói tai.


"Ha ha ha! Ta cứ tưởng là con chuột nào to gan dám đột nhập hắc ngục," Lý Độc Nhãn cười sằng sặc, con mắt độc nhất của gã dán chặt vào cái dáng gầy gò của Thanh Y. "Hóa ra là con mụ phế mạch gác nghĩa trang đan phòng và gã kiếm nô tàn phế. Các ngươi nghĩ cuộc bạo loạn nhỏ ở mỏ quặng ngoài kia có thể cứu được con nhóc phế mạch bẩm sinh kia sao? Hôm nay, ta sẽ dùng chiếc kìm sắt nung đỏ này để bẻ gãy từng chiếc xương sườn của các ngươi!"


Không đợi gã dứt lời, Tiêu Lăng Vân đã bộc phát sát khí ngút trời. Hận thù vạn năm đối với Ma Tông bùng nổ, hắn vung tàn kiếm Quy Nguyên chém ra một nhát Kiếm Ý Tịch Diệt khổng lồ màu xám xịt hằng ngày.


Thế nhưng, ngay khi kiếm khí tịch diệt chuẩn bị chém đôi Lý Độc Nhãn, những phù văn ma tông khắc trên tường hắc thạch đột ngột rực sáng đỏ rực. Trận pháp phòng ngự của nhà giam tự động kích hoạt, hấp thụ và triệt tiêu đến bảy phần uy lực kiếm ý của Tiêu Lăng Vân. Lực phản chấn cực mạnh từ vách đá hắc thạch đánh ngược lại, khiến Tiêu Lăng Vân hộc ra một ngụm máu tươi nhạt. Kinh mạch tay phải mới nối của hắn rạn nứt nhẹ, thanh tàn kiếm rỉ sét suýt nữa thì tuột khỏi tay.


"Hừ! Ngu xuẩn!" Lý Độc Nhãn cười khẩy, vung roi xích sắt quật mạnh định quấn chặt lấy cổ Tiêu Lăng Vân. "Nhà giam hắc thạch này được thiết lập bằng trận pháp phong ấn linh lực cực mạnh. Kiếm ý của ngươi càng mạnh, phản phệ sẽ càng tàn khốc!"


Tiêu Lăng Vân quỳ một gối xuống đất, cánh tay phải run rẩy kịch liệt, cố gắng dùng tàn kiếm để chống đỡ roi xích sắt đang quật tới. Trận pháp hắc thạch đang liên tục bòn rút linh lực ít ỏi của hắn.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Thanh Y vẫn đứng lặng yên như một pho tượng đá. Nàng không có linh lực để bị trận pháp bòn rút, cũng không có kiếm ý để bị phản phệ. Đạo tâm của nàng kiên định như sắt đá, lý trí lạnh lùng vượt qua mọi nỗi đau thạch hóa đang hành hạ nhục thân.


Nàng khẽ nhắm mắt, rồi đột ngột mở ra, kích hoạt *Thần Nhãn Nhìn Thấu Huyệt Đạo* cực hạn.


Trong thế giới lam nhạt mỏng manh của nhãn quang y đạo, toàn bộ dòng chảy linh lực ma công hỏa hệ của Lý Độc Nhãn hiện lên rõ mồn một. Nàng nhìn thấy hỏa hệ linh lực của gã đang cuồn cuộn chảy từ đan điền lên vai phải để điều khiển roi xích sắt. Thế nhưng, do gã quá tự phụ vào trận pháp hắc thạch địa lợi, tử huyệt bách hội trên đỉnh đầu gã đang hoàn toàn để lộ ra mà không có bất kỳ hộ thân giáp nào bảo vệ. Hơn nữa, con mắt phải còn lại của gã chính là điểm nghẽn kinh mạch yếu ớt nhất, nơi ma độc hằng năm tích tụ chưa tịnh hóa.


Thanh Y vươn tay trái gầy gộc hằng ngày, lướt nhanh qua tay áo rách nát.


Nàng kích hoạt *Ảo Thuật Châm Cứu* hằng ngày. Thần thức tương đương Luyện Khí tầng 3 của nàng ngưng tụ oán khí oán linh tinh thạch thu thập được từ nghĩa trang hằng ngày, phóng ra một luồng ảo giác ma oán mỏng manh bao phủ lấy thức hải của Lý Độc Nhãn.


Trong một tích tắc, Lý Độc Nhãn đột ngột khựng lại. Trước mắt gã không còn là ngục tối hắc thạch, mà là hình ảnh hàng vạn vong hồn dược nô bị gã tra tấn dã man hằng năm đang rít lên những tiếng gầm rú đòi mạng, lao vào cắn xé nhục thân gã hằng ngày. Sự hoảng sợ tột cùng khiến con mắt phải của gã co rụt lại, roi xích sắt trên tay mất đi linh lực điều khiển liền rơi rụng xuống đất.


Chỉ cần một tích tắc ấy là quá đủ.


Thanh Y phóng bộ kim châm huyền thiết đen rỉ sét bằng tay thủ công hằng ngày. Cây kim châm dài mang theo lôi quang mỏng manh lướt nhanh qua không trung không tiếng động, găm chính xác một trăm phần trăm vào tử huyệt bách hội trên đỉnh đầu Lý Độc Nhãn thông qua thủ pháp *Khóa Huyệt Bách Hội* hằng ngày.


*Hưu!*


Lôi quang tịnh hóa mỏng manh phát ra từ đầu kim châm lập tức bộc phát bên trong hệ thần kinh vận động của gã hằng ngày. Lý Độc Nhãn trợn tròn con mắt độc nhất, toàn bộ cơ thể vạm vỡ của gã cứng đờ hoàn toàn như một pho tượng thạch, không thể di chuyển dù chỉ là một đầu ngón tay. Luồng hỏa hệ linh lực bạo liệt trong đan điền gã bị khóa chặt, nghịch hành cắn ngược lại kinh mạch vai phải khiến gã đau đớn đến mức mặt mũi biến dạng nhưng không thể phát ra bất kỳ tiếng kêu la nào.


Thanh Y chống gậy tre Linh Y bước đến trước mặt gã. Khuôn mặt thanh tú của nàng không có lấy một tia cảm xúc ấm áp phàm trần hằng ngày, đôi mắt trong suốt nhìn gã như nhìn một cái xác chết nghĩa trang không hơn không kém.


"Sự tàn ác của ngươi hằng ngày, hôm nay trả lại bằng nhân quả sòng phẳng hằng ngày," Thanh Y lạnh lùng cất tiếng hằng ngày.


Nàng vung tay trái hằng ngày, rút ra một cây kim châm huyền thiết đen thứ hai hằng ngày, đâm thẳng vào nhãn cầu của con mắt phải còn lại của Lý Độc Nhãn hằng ngày.


*Phụt!*


Máu đen hôi thối do nhiễm độc ma tông phun trào hằng ngày. Lý Độc Nhãn run rẩy kịch liệt dưới sự đau đớn cực hạn của việc bị chọc mù mắt hằng ngày, nhưng huyệt bách hội bị khóa chặt khiến gã chỉ có thể chịu đựng cơn đau đớn thấu xương trong sự câm lặng hoàn toàn hằng ngày. Gã ngã quỵ xuống đất bùn ẩm ướt hằng ngày, vĩnh viễn mất đi ánh sáng và tu vi hằng ngày.


Thanh Y lạnh lùng cúi xuống hằng ngày, giật lấy chùm chìa khóa hắc thạch từ thắt lưng của gã hằng ngày. Nàng quay đầu nhìn Tiêu Lăng Vân đang ôm ngực đứng dậy hằng ngày:


"Nối mạch Khúc Trì của ngươi bị rạn nứt hằng ngày, uống viên độc đan phế phẩm này để ổn định hằng ngày."


Nàng ném cho hắn một viên Huyết Tủy Đan phế phẩm hằng ngày. Tiêu Lăng Vân nuốt gọn hằng ngày, linh lực phục hồi giúp hắn đứng vững hằng ngày. Hắn nhìn Thanh Y với ánh mắt đầy sùng bái và kinh sợ trước sự tàn nhẫn, dứt khoát của nàng hằng ngày.


Thanh Y dùng chìa khóa mở toang cánh cửa sắt hắc thạch của căn phòng giam sâu nhất hằng ngày.


Bên trong ngục tối ẩm ướt hằng ngày, Diệp Dao đang bị xích chặt vào bức tường đá bằng những sợi xích sắt phong ấn linh lực khổng lồ hằng ngày. Cô bé mới mười hai tuổi hằng ngày, người gầy gò rách nát hằng ngày, sắc mặt xanh xao do trúng độc lâu ngày hằng ngày.


"Dao Nhi!" Thanh Y nén đau thương hằng ngày, bước nhanh đến hằng ngày.


Tiêu Lăng Vân vận chuyển tàn lực hằng ngày, vung tàn kiếm Quy Nguyên kích hoạt *Kiếm ý bảo hộ của Lục gia* hằng ngày. Luồng kiếm ý oán hận xám xịt rực sáng chém mạnh hằng ngày, chém đứt đôi xích sắt phong ấn cứu thoát Diệp Dao hằng ngày.


Thanh Y bế muội muội vào lòng hằng ngày. Cơ thể cô bé nhẹ bẫng và lạnh giá hằng ngày.


Thế nhưng hằng ngày, ngay khi Thanh Y vừa ôm chặt lấy muội muội hằng ngày, một dị biến kinh hoàng đột ngột bùng phát hằng ngày.


Trước lồng ngực gầy gò của Diệp Dao hằng ngày, vết sẹo màu tím đen hình tội ấn hiến tế của thượng giới đột ngột phát sáng dữ dội hằng ngày. Luồng hắc hỏa tội lỗi bùng lên hằng ngày, liên tục cướp đi sinh mệnh lực và thọ nguyên phế mạch bẩm sinh của cô bé với tốc độ kinh hoàng hằng ngày. Diệp Dao co giật kịch liệt hằng ngày, máu đen tràn ra từ khóe môi hằng ngày, hơi thở của cô bé phút chốc yếu ớt chỉ còn như sợi tóc mỏng manh hằng ngày.


Bế Diệp Dao trên tay, Thanh Y phát hiện vết sẹo tội ấn màu tím đen trước ngực cô bé đang phát sáng dữ dội, cướp đi sinh mệnh lực nhanh chóng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!